Chương 1118: Vợ chồng thổ lộ tâm tình.

Chương 1118: Vợ chồng thổ lộ tâm tình.

Người mà Tôn Thượng Hương gặp chính là người đàn ông Giang Đông mở cửa hàng đồ sơn ở chợ phía tây, thực sự khiến nàng cảm thấy kinh ngạc, sao bọn họ cũng tới?

Người đàn ông này cũng nhận ra Tôn Thượng Hương, thấy nàng lại sánh vai đi cùng Hán Vương, gã lập tức sợ choáng váng, đứng đó như thể cứng đờ người, Lưu Cảnh có chút kỳ lạ, cười hỏi Tôn Thượng Hương: - Vương phi quen người này sao?

Tôn Thượng Hương gật đầu: - Gã và thê tử đều là người Giang Đông, mở cửa hàng đồ sơn ở chợ phía tây, hôm đó khi thiếp và phu quân tới chợ phía tây đã quen bọn họ.

Người đàn ông trẻ tuổi bỗng hiểu ra người con gái xinh đẹp cao quý trước mắt này là ai, nhất định chính là Công chúa Tôn Thượng Hương nổi tiếng từ lâu của Giang Đông! Gã tự bạt tai mình thật mạnh, quỳ xuống dập đầu: - Tiểu dân không biết là Vương phi, có nhiều bất kính, Vương phi thứ tội!

- Ngươi không có gì bất kính, hãy đứng lên đi!

Tôn Thượng Hương an ủi gã, lệnh cho gã đứng lên, lại cười hỏi: - Thê tử ngươi đâu?

Người đàn ông trẻ tuổi đứng dậy khoanh tay đáp: - Vợ của tiểu nhân đang bận trong đại trướng, bọn tiểu dân vừa đến ban sáng.

Tôn Thượng Hương gật đầu:

- Các ngươi sao

Người đàn ông biết Vương phi muốn hỏi gì, đành thở dài nói: - Vương phi hôm đó cũng thấy tận mắt, cửa hàng buôn bán thực sự không tốt lắm, bọn tiểu dân cũng không kinh doanh nổi nữa, vừa lúc nghe nói quan phủ muốn di dân tới Linh Châu, mỗi hộ còn được chia hai khoảnh ruộng tốt, tiểu dân liền bàn bạc với vợ, đóng cửa hàng, cùng các đồng hương tới Linh Châu mưu sinh.

- Còn có người Giang Đông khác sao? Tôn Thượng Hương kinh ngạc hỏi.

- Hồi bẩm Vương phi, đến đây không ít, riêng cùng đi với bọn tiểu dân đã có mười mấy hộ gia đình rồi.

Trong lòng Tôn Thượng Hương nóng lên, quay đầu kéo tay Lưu Cảnh, năn nỉ nói: - Phu quân, thiếp đi thăm bọn họ một chút, được không?

Mọi người ở phía sau thấy tính tình thật của Tôn Vương phi bộc lộ ra, không khỏi bật cười, Lưu Cảnh bỗng nhiên hiểu ra, sau hôm tới chợ phía tây đó, tâm trạng của thê tử có chút thay đổi, không còn canh cánh trong lòng chuyện của Giang Đông nữa, hắn còn có chút kỳ lạ, sao lại chuyển biến thế chứ? Giờ xem ra, hẳn là có liên quan đến chuyện nàng gặp được đồng hương ở chợ phía tây.

Lưu Cảnh liền gật đầu mỉm cười: - Nàng đi trước đi!

Hắn còn dặn dò mười mấy gã thị vệ:

- Các ngươi đi theo Vương phi, bảo vệ an toan cho nàng.

- Tuân lệnh! Mười mấy gã thị vệ cùng nhau thi lễ.

Tôn Thượng Hương thấy phu quân đồng ý cho mình đi gặp đồng hương, trong lòng vô cùng vui mừng, liền bảo người đàn ông dẫn đường phía trước, lúc này, Đào Chính cũng vội sắp xếp cho vợ của một quan viên cùng đi với Tôn Vương phi, Liêu Hóa cũng ra lệnh gấp cho bộ tướng đi sắp xếp binh lính duy trì trật tự.

Nhìn thê tử đi xa, lúc này Lưu Cảnh mới cùng mọi người đi vào đại trướng, mọi người lần lượt ngồi xuống, Lưu Cảnh cười hỏi Đỗ Kỳ trước: - Thê nhi của Đỗ công đều đi cả chưa?

Đỗ Kỳ vội vàng chắp tay thi lễ: - Cảm tạ Điện hạ quan tâm, gia quyến của vi thần đều đã đi rồi, giờ đang ở thành Linh Châu.

Còn người Hán ở Hà Tây thì sao? Hiện giờ tình hình di dân thế nào?

- Nhóm đầu tiên đã tới, nhóm thứ hai và thứ ba đã đang trên đường, còn cả dân Hán ở Trương Dịch và Tửu Tuyền cũng sẽ đến không bao lâu nữa, xin Điện hạ yên tâm, cơ bản rất thuận lợi.

Lưu Cảnh gật đầu, nói với mọi người: - Mã Siêu vì muốn gặp lại con trai mình nên tin chắc ông ta sẽ không làm khó người Hán di dân, thực ra ta không lo phía Hà Tây, mà ta quan tâm hơn đến tiến triển di dân bên phía Linh Châu, một là đất đai, hai là nhà ở, không biết khi nào mới bắt đầu thực thi?

Đổng Hòa đứng dậy thi lễ đáp: - Khởi bẩm Điện hạ, đăng ký hộ tịch sẽ kết thúc toàn bộ trong hôm nay, một vạn miếng đất của nhóm đầu tiên về cơ bản đã được chia xong rồi, trên mỗi miếng đất đều có đánh dấu, chuẩn bị hai ngày nữa sẽ bắt đầu phân bố.

Lưu Cảnh cười nói: - Vậy cảnh tượng hai ngày nữa nhất định rất hùng tráng, còn nhà ở thì sắp xếp thế nào?

- Khởi bẩm Điện hạ, ý tưởng ban đầu của bọn thần là xây dựng nhà ở trên đất canh tác, sau này thấy như vậy sẽ bất lợi cho trồng trọt, vì thế vẫn quyết định quy hoạch khu vực nhất định, chuyên dùng để xây dựng nhà ở, hiện tại đá và gỗ đều đã chuẩn bị rồi, chỉ có điều còn chưa động thổ, một khi hoàn thành phân bố đất đai, tiếp đó sẽ tiến hành xây nhà ở.

Lưu Cảnh suy nghĩ một lát nói: - Cụ thể xây dựng nhà ở ra sao ta không hỏi nữa, nhưng ta yêu cầu làm được hai điểm, thứ nhất là hỗn cư, phải làm nhạt bớt phân biệt khu vực, phải cho người Hán và người Hồ sống chung; Thứ hai phải tự giúp mình, xây dựng nhà ở không hoàn toàn là việc của quan phủ, phải tổ chức thanh niên trai tráng cùng tham gia, như thế có lợi cho quan hệ hoàn thuận hàng xóm, để mọi người giúp đỡ lẫn nhau, quân đội có thể giúp đỡ một cách phù hợp.

Mọi người cùng đứng dậy thi lễ: - Tuân lệnh Điện hạ!

Trước một đại trướng ở góc phía tây bắc, mấy trăm binh lính đội mũ mặc giáp canh phòng nghiêm ngặt để mấy ngàn dân chúng bao vây xem phải đứng cách xa, không cho người không phận sự tới gần đại trướng, mọi người bàn tán xôn xao.

Người biết được tin tức trước lại đắc ý nói với người xung quanh, đây là Thứ phi của Hán Vương Công chúa Tôn Thượng Hương tới thăm đồng hương Giang Đông, rất nhiều người đều hiếu kỳ, người từng nhìn thấy Công chúa Thượng Hương thì hình dung nàng như tiên trên trời, nghe nói Công chúa Thượng Hương vô cùng xinh đẹp, mọi người đều muốn tận mắt được thấy dung nhan của nàng.

Trong đại trướng, mấy chục phụ lão Giang Đông tập trung lại, tiếng cười nói không dứt, rất nhiều người đều từng gặp Công chúa Thượng Hương ở Giang Đông, giờ ở nơi đất khách quê người gặp lại chủ cũ, không ít người xúc động chảy nước mắt.

Tôn Thượng Hương ngồi trên đầu, xung quanh nàng là mấy phụ nữ trẻ tuổi, người phụ nữ trẻ ngồi sau nàng càng xúc động hơn, đó chính là người vợ bán đồ sơn ở chợ phía tây, vợ chồng họ họ Giang, lúc này Giang thị vừa xúc động, vừa lo lắng.

Xúc động vì có nằm mơ cô cũng không nghĩ có ngày cô gái xinh đẹp tới cửa hàng mình lại là Công chúa Thượng Hương, còn cô lo lắng vì chồng mình ăn nói lỡ lời, nói xấu không ít về Ngô hầu, phải biết rằng Công chúa Thượng Hương là muội muội của Ngô hầu, nàng sẽ ghi hận với vợ chồng họ chăng?

Tuy nhiên nhìn từ tình hình hiện giờ, lo lắng của cô hoàn toàn là thừa, Công chúa Thượng Hương đặc biệt tới thăm bọn họ, chứng tỏ trong lòng nàng không hề thù hằn.

Tôn Thượng Hương cười nói với mọi người:

- Có thể gặp các vị đồng hương ở nơi đất khách quê người, đúng là duyên phận, ta chỉ hy vọng mọi người có thể mau chóng thích ứng với cuộc sống mới, cuộc sống từng ngày sẽ tốt lên, hơn nữa Hán Vương cũng đồng ý miễn thuế hai năm cho mọi người, dù có thu thuế thì cũng là mức thuế thấp nhất, ta nghe nói là ba mươi thuế một, đây hẳn là thấp hơn nhiều so với thuế phú ở Giang Đông.

Mọi người hô lên mừng rỡ, Giang Đông vẫn là mười thuế một, năm kia bắt đầu tăng lên năm thuế một, năm ngoái thậm chí còn xuất hiện tình hình trưng thu thuế nặng là ba thuế một, Hán Vương lại đưa ra ba mươi thuế một, sao có thể không khiến họ xúc động.

Một ông lão tóc bạc trắng cảm động nói: - Ba mươi thuế một, chỉ có khi Đại Hán khai quốc mới có mức thuế thấp như thế, không ngờ ta cũng được thấy.

Thật ra điều Tôn Thượng Hương lo lắng nhất là mọi người có thích ứng được với giá lạnh khắc nghiệt của mùa đông Linh Châu không, Giang Đông ấm cúng ẩm ướt, khí hậu hoàn toàn khác với nơi đây, như những ông lão này, họ có thể qua được mùa đông không?

- Các vị, mùa đông ở đây rất lạnh, sẽ có tuyết rất lớn, mọi người có thể thích ứng không?

Tất cả mọi người đều trầm mặc, lúc này, Giang thị ngồi sau Tôn Thượng Hương cười hỏi: - Công chúa Thượng Hương đã thích ứng thế nào?

Tôn Thượng Hương cười khổ một tiếng đáp: - Ta không có cách nào khác, cứ từ sáng đến tối ôm lấy chậu than, sống mấy năm cũng dần thích ứng, hơn nữa Trường An ấm hơn ở đây một chút, ý ta là, khi mùa đông tới, mọi người có thể đến phía nam không?

Lúc này, ông lão tóc bạc trắng cười nói: - Công chúa không cần lo lắng cho bọn tiểu dân, ở đâu quen đấy, nếu bọn tiểu dân sợ mùa đông thì sẽ không tới Trường An, càng không đến Linh Châu, cứ an cư ở Kinh Châu chẳng phải tốt hơn sao? Mùa đông ở đây mặc dù lạnh hơn chút, nhưng nghĩ đến có hai trăm mẫu đất là đất vĩnh viễn của mình, nghĩ đến thuế phú thấp như vậy là lòng bọn tiểu dân đều ấm áp hết!

- Nói rất hay!

Ở cửa trướng cất lên tiếng khen, Tôn Thượng Hương quay đầu, chỉ thấy phu quân bước vào đại trướng, nàng không khỏi vừa mừng vừa sợ:

- Phu lang sao lại tới đây?

Mọi người nghe nói là Hán Vương Điện hạ tới, đều sợ quỳ rạp hết xuống, lúc này ngoài trướng vang lên những tiếng hô như sóng biển gào thét: - Hán Vương vạn tuế! Vạn tuế!

Lưu Cảnh kéo tay Tôn Thượng Hương, cười nói với mọi người: - Mọi người đứng lên đi, cùng ra bên ngoài, ta muốn nói vài lời với mọi người!

Hắn kéo Tôn Thượng Hương bước nhanh ra ngoài đại trướng, khu đất trống cách đó không xa bên ngoài đại trướng là biển người, dân chúng di cư nghe nói Hán Vương Điện hạ tới, đều từ bốn phương tám hướng đổ về, ai cũng kích động vạn phần, giơ tay tung hồ: - Điện hạ vạn tuế! Hán Vương vạn tuế!

Có thị vệ dựng một chiếc đài gỗ ở cạnh đại trướng, Lưu Cảnh đưa tay cho Tôn Thượng Hương, ánh mắt đầy khích lệ nàng, Tôn Thượng Hương do dự một lát, chậm rãi nắm lấy tay phu quân, theo hắn đi lên đài gỗ.

Lúc này, mấy vạn dân chúng trên bãi đất trống đã yên tĩnh trở lại, vô số ánh mắt đầy ắp chờ mong chăm chú nhìn Hán Vương Lưu Cảnh.

Lưu Cảnh nhìn chăm chú vào mọi người, giọng điệu từ tốn mà cực kỳ kiên định, lớn tiếng nói: - Rất vui vì các vị đã chọn Linh Châu, chọn mảnh đất phì nhiêu tràn đầy hy vọng này, trên mảnh đất này, chúng ta không phải lo hạn hán, không phải lo lũ lụt, không phải lo ánh nắng không đủ, mảnh đất này sẽ đem lại cho mọi người mùa màng bội thu, sẽ khiến mồ hôi mà mọi người chăm chỉ lao động không lãng phí, chúng ta hy vọng các ngươi mãi mãi sinh sống ở đây, để con cháu các ngươi cũng ở lại mảnh đất này, là quan viên cao nhất trong quan phủ, ta hứa sẽ thu thuế thấp nhất với chư vị, là chủ soái tam quân, ta sẽ thống lĩnh quân đội bảo vệ nhà cửa của các vị, không để cho kẻ thù ngoài xâm phạm!

Giọng nói của hắn vang dội rõ ràng, truyền đến tai từng người, khi hắn nói đến bảo vệ nhà cửa, mấy vạn người đều đồng thời giơ cao cánh tay hoan hô.

Lưu Cảnh cười khoát tay, đám đông yên lặng, Lưu Cảnh lại chậm rãi nói: - Ta luôn có một giấc mơ, ta hy vọng thiên hạ có thể thống nhất, không còn chiến tranh nữa, loạn thế một đi không trở lại, bất kể là Hà Tây hay là Giang Đông, dù là Hà Bắc hay là Giao Châu, tất cả dân chúng đều được an cư lạc nghiệp, người già được vui sống tuổi già, trẻ con được lớn lên vui vẻ, đàn ông không phải lo bị bắt đi phu, phụ nữ không còn sợ bị cướp bóc, đây là giấc mơ của ta, mở ra một thời đại hưng thịnh cho dân chúng trong thiên hạ.

Lúc này, rất nhiều người không kìm được khẽ nấc nghẹn, đây cũng là giấc mơ của họ, mặc dù đơn giản, nhưng lại khó thực hiện làm sao, trong khi đó Hán Vương Điện hạ đã từ từ biến giấc mơ của họ thành hiện thực, một ông lão đứng trên tảng đá, vung tay hô lớn với mọi người: - Vạn tuế! Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!

Tất cả mọi người đều làm theo, đồng loạt vung tay hô lớn: - Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!

Tiếng gọi ầm ĩ náo động khắp đại doanh, ngay cả các binh lính cũng hô to theo, Tôn Thượng Hương lúc này đã rơi lệ, nàng bỗng hiểu ra lý tưởng của phu quân, hiểu ra kỳ vọng của dân chúng, Giang Đông có thể được thống nhất, không còn phân cắt nữa, đó mới phù hợp với lợi ích của vô số bách tính lương thiện, chứ không được hy sinh hạnh phúc của vô số người để thỏa mãn quyền lực của một gia đình một họ tộc.

Nàng có được vị phu quân đầu đội trời chân đạp đất như vậy, nàng còn có gì không vừa lòng, còn có gì không vui chứ? Tôn Thượng Hương nắm chặt tay phu quân, cùng đứng sóng vai với hắn, giờ phút này, nàng thấy trái tim mình và phu quân cùng chung suy nghĩ.

Đề xuất Ngôn Tình: Tinh Hán Xán Lạn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN