Chương 1119: Tối hậu thư.
Chương 1119: Tối hậu thư.
Hai ngày sau, giây phút tất cả mọi người chờ đợi đã đến gần, đất đai của nhóm đầu tiên sắp được phân chia, các quan viên thảo luận một ngày, cuối cùng từ bỏ phương thức bốc thăm, bởi vì bốc thăm cũng sẽ bị mọi người nghi ngờ có chuyện đen tối, mọi người quyết định phân chia theo một phương thức nguyên thủy và công bằng nhất.
Trời còn chưa sáng, tất cả mọi người đều đã dậy, ngay khi mỗi hộ đăng ký đã nhận được đinh gỗ màu đen có khắc số hiệu, dài khoảng một thước, một đầu đã vót nhọn, ai cũng biết đinh gỗ này dùng để làm gì, đây chính là bằng chứng phân chia đất đai của họ.
Rất nhiều người đàn ông bắt đầu buộc chặt xà cạp, có người ăn no uống đủ, để điều chỉnh cơ thể mình ở trạng thái tốt nhất, lúc này, binh lính bắt đầu cho mọi người lên xe ngựa, hôm nay sẽ phân bốn vạn khoảnh đất, khoảng hai vạn hộ sẽ nhận được ruộng vĩnh viễn của mình.
Bốn vạn khoảnh đất có diện dích rộng lớn, kéo dài hàng trăm dặm, sẽ hình thành vô số hương lý, dân di cư khi đăng ký đã được chia luôn xã mới của mình, hơn hai vạn chủ hộ sẽ được đưa đến tám địa điểm để chia đất.
Lưu Cảnh dẫn Tôn Thượng Hương đứng ở trên một gò đất thấp, hăng hái nhìn cảnh phân chia đất đai, họ đứng ở điểm phân đất thứ tư, bên này có ba ngàn miếng đất, bờ ruộng dọc ngang, những rừng cây xanh um tươi tốt phân bố trên bình nguyên, mấy con mương tưới tiêu dẫn nước từ Hoàng Hà về được bố trí thẳng tắp, vẫn chảy về phía xa, những con mương này được xây dựng hai trăm năm trước, sau này đã bị bỏ hoang mấy chục năm, năm ngoái Đào gia đã bỏ ra vô số tiền bạc để khơi thông lại.
Dưới sườn đồi, ba ngàn người đàn ông đã chuẩn bị sẵn sàng, trong tay mỗi người đều cầm đinh gỗ đen, nóng lòng muốn xuất phát, Giang Nguyên người Ô Trình bán đồ sơn ở chợ phía tây cũng nằm trong đám người này, đồng hương của gã đa phần đã tản mạn đi, chỉ có thúc phụ gã ở cạnh gã.
- Nhớ kỹ, phải giành được đất đai ở ven sông, nếu thực sự không chiếm được, thì giành đất ở cạnh rừng cây. Thục phụ thì thầm dặn dò Giang Nguyên.
Giang Nguyên chăm chú ánh mắt vào dòng sông ở nơi xa, gật đầu thật mạnh, hắn đã nhớ kỹ rồi.
Đúng lúc này, tiếng trống cuối cùng đã vang lên tùng! Tùng! Tùng Tiếng trống chính là tín hiệu bắt đầu, ba ngàn người tranh nhau chạy ào ra, liều mạng chạy về đằng xa, trên mỗi miếng đất đều có ký hiệu màu đỏ, lấy đinh gỗ đen cắm vào ký hiệu, có nghĩa là đất đai đã chính thức có chủ nhân.
Lướt qua một đoạn bờ ruộng, bọn họ bước vào khu đất canh tác, có người phát hiện ký hiệu màu đỏ, vội vã cắm đinh gỗ đen xuống, nhưng nhiều người khác chạy ra phía xa hơn, dường như tất cả mọi người đều biết, đất ở sát sông và rừng là tốt nhất, một số người giành được đất ở ven sông, vui sướng hét toáng lên.
Giang Nguyên có vóc dáng khá gầy yếu, chạy không được nhanh nên rớt lại phía sau, lúc này, Tôn Thượng Hương ở trên đồi nhìn thấy gã, không khỏi lo lắng nhìn sang Lưu Cảnh, Lưu Cảnh nắm lấy tay nàng, cười nói: - Ông trời tự có sắp xếp, không cần chúng ta lo làm gì.
Giang Nguyên thở hồng hộc chạy tới bờ sông, đất đai bên bờ sông đã bị người đến trước chiếm từ lâu, mỗi người đều canh trước đinh gỗ của mình không chịu rời đi, rất nhiều người luẩn quẩn đường xa đi qua cầu cách đó một dặm, Giang Nguyên lại lao thẳng xuống sông, bơi qua dòng sông nhỏ.
Đất ở bên kia bờ sông cũng đã bị mọi người vượt lên trước chiếm giữ, gã đành tiếp tục chạy thục mạng về phía trước, nhưng chạy chưa được hai dặm đã bị trượt chân trên đất bùn, ngã mạnh xuống đất.
Lúc này gã chợt nhận ra, trước mắt là vòng tròn đánh dấu màu đỏ, không có ai chiếm lĩnh, gã liều lĩnh cắm đinh gỗ đen vào trong vòng tròn, trong lòng thở phào một cái, xoay người nằm lên mảnh đất của mình, trời trong xanh làm sao, mây trắng biết bao, ánh mặt trời sáng chói làm sao.
Không biết bao lâu, gã chậm rãi đứng lên, nhìn khắp xung quanh, ban nãy gã cúi đầu chạy nhanh, căn bản không biết tình hình bốn phía, lúc này mới nhận ra đất của mình lớn thế nào, hai trăm mẫu ruộng tốt, rất xa rất xa mới nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi bệt dưới đất, đó sẽ là hàng xóm của gã.
Còn sát với phía tây miếng đất của mình là một rừng cây dương um tùm, cây dương thẳng tắp to lớn ngẩng đầu đứng sừng sững như vệ sĩ, một cơn gió thổi tới khiến rừng cây xào xạc, cách đó không xa là một con mương rộng hơn một trượng, trên mặt sông phủ kín thủy tảo, nối thẳng ra dòng sông.
Giờ khắc này, nước mắt của Giang Nguyên bỗng nhiên ào ra, đây là miếng đất đẹp biết bao, miếng đất này mãi mãi thuộc về gã, con cháu đời đời của gã đều sẽ sống trên mảnh đất này.
Phân chia đất đai kết thúc, người cuối cùng cũng đã nhận được đất của mình, phía xa bắt đầu có quan viên tiến hành đăng ký, xác định sở hữu của từng miếng đất, một quan viên tới trước mặt Giang Nguyên cười tủm tỉm nói: - Số may nhé, miếng đất này sát với rừng cây.
Giang Nguyên lấy quyển sổ hộ tịch từ trong ngực ra, lại rút tiếp đinh gỗ màu đen ra, cùng giao cho quan viên, quan viên đăng ký đất cho gã, sau đó chỉ vào rừng cây nói: - Rừng cây của đồng ruộng rất quý, sẽ bảo vệ đất canh tác của ngươi, Hán Vương có lệnh, không cho phép bất kỳ ai chặt phá rừng cây trong đồng ruộng, nấu cơm, xây nhà sẽ có củi gỗ khác, người nào vi phạm sẽ phạt nặng, nhớ chưa?
Giang Nguyên im lặng gật đầu: - Tại hạ nhớ kỹ rồi!
Quan viên đem sổ hộ tịch và đinh gỗ màu đen trả lại cho gã: - Giờ ngươi có thể đi về, nơi này đã thuộc về ngươi, tháng sau sẽ có khế ước.
Giang Nguyên cắm đinh gỗ xuống đất, rồi mới đứng dậy lục đục cùng những người khác đi về phía đường chính, ngày mai gã sẽ đưa vợ mình đến xem, nơi này sẽ là nhà mới của họ.
Trên sườn núi, Tôn Thượng Hương khẽ thở dài một tiếng: - Cảm giác này thật tuyệt, thiếp cũng muốn giành một miếng đất cho riêng mình.
Lưu Cảnh cầm tay nàng cười nói: - Đợi loạn Hà Tây bình ổn xong, Bình Chương Đài sẽ bắt đầu phong thưởng tướng sĩ có công, ta cũng sẽ có trang viên của mình, chắc là nằm ở Ung Huyện, trong trang viên còn có một dãy núi với phong cảnh tuyệt đẹp, đến khi đó cả nhà chúng ta sẽ tới trang viên nghỉ hè.
Tôn Thượng Hương khẽ gật đầu, lại thì thầm nói: - Tương lai thiếp cũng muốn mua một trang viên ở Giang Đông, đợi cha thiếp không đi được đâu nữa thì sẽ tới đó sống lúc tuổi già.
Lưu Cảnh mỉm cười: - Nếu Lũng nhi chịu đồng ý, ta cũng không có ý kiến.
Nhắc tới Lũng nhi, Tôn Thượng Hương bỗng nhớ con trai mình, nàng vội hỏi: - Phu quân, khi nào chúng ta về Trường An?
Lưu Cảnh hiểu được tâm trạng của nàng, trầm tư chốc lát mới nói: - Ta vốn định đi Kim Thành thị sát tình hình chuẩn bị chiến tranh nữa, tuy nhiên có thể đi vòng qua Trường An, ngày mai ta sẽ đưa nàng về Trường An trước, nghỉ ngơi hai ngày sau ta lại đi tới quận Kim Thành.
Tôn Thượng Hương cười nói: - Thiếp đang nghĩ, tên tiểu tử kia mấy ngày không có ai quản thúc, có rong chơi hay không, cũng quên luôn cả mẹ nó rồi chắc?
- Ừ! Có lẽ thế, có điều nếu nàng sinh thêm muội muội cho nó thì nó sẽ có trách nhiệm hơn, phải học cách chăm sóc muội muội của mình.
Tôn Thượng Hương nằm mơ cũng muốn có một đứa con gái, lúc này nàng mềm lòng, nắm chặt tay của phu quân, thì thầm: - Thiếp rất muốn một đứa con gái, lần này chàng phải cố gắng nhé.
Lưu Cảnh cười gật đầu: - Đi thôi! Chúng ta cũng quay về thôi.
Hai người dắt tay nhau đi xuống sườn đồi.
Thời gian lại dần trôi qua một tháng, dân Hán ở Hà Tây và các dân tộc nông canh còn lại đều lũ lượt chuyển đến Linh Châu, về cơ bản các quan viên cũng rút đi toàn bộ, trong khi đó Mã Siêu không dừng bước tiến tự lập, trái lại đẩy nhanh luyện binh và chế tạo vũ khí, ông ta đi ngày càng xa trên con đường nắm binh tự lập.
Công tác chuẩn bị chiến tranh của quân Hán cũng được gia tăng tốc độ, năm vạn đại quân tập kết ở huyện Kim Thành, mười vạn chiến mã và mười lăm vạn thạch lương thực cùng vô số vật tư quân dụng cũng lần lượt được chuyển huyện Kim Thành, lần bình định loạn Hà Tây này sẽ do Triệu Vân toàn quyền chịu trách nhiệm.
Sáng nay, Lưu Cảnh cùng với Triệu Vân đi thị sát tình hình chuẩn bị chiến tranh trong đại doanh quân Hán, trên giáo trường trong đại doanh, từng đội binh lính quân Hán đang diễn luyện phương trận trường mâu, đây là chiến thuật có hiệu quả của bộ binh để đối phó với kỵ binh, lợi dụng sức mạnh tập thể của phương trận trường mâu để nghênh chiến kỵ binh.
Phương trận lấy chín ngàn người làm một đại trận, chín trăm người là một tiểu trận, mười tiểu trận hợp thành một đại trận, binh lính quân Hán có thể tiến hành tấn công từ bốn phương tám hướng.
Ngoài phương trận trường mâu, còn có binh lính mang nỏ và lá chắn cùng Vô đương phi quân, Vô đương phi quân do năm ngàn lính Man tạo thành, trên thực tế chính là cung kỵ binh, tài bắn tên tinh xảo của lính Man phối hợp với kỹ thuật cưỡi ngựa là có thể công đánh kỵ binh ở bên ngoài.
Đương nhiên, đòn sát thủ của quân Hán đối phó với kỵ binh: sáu ngàn bộ binh trọng giáp cũng sẽ tham chiến, do Chủ tướng Lưu Hổ và Phó tướng Lôi Đồng chỉ huy, Lưu Cảnh đi đến trước góc khác của sàn đấu võ rồi dừng lại, cách đó không xa, Lưu Hổ đang lãnh đạo ba ngàn bộ binh trọng giáp thao luyện trận hình.
Lúc này, Lưu Hổ từ xa đã thấy Lưu Cảnh, liền chạy vội tới, khom người thi lễ: - Tham kiến Điện hạ!
- Hổ Tướng quân giống như đang nén một bụng lửa ấy! Lưu Cảnh mỉm cười nói.
Tỷ tỷ của Lưu Hổ đã lấy Mã Siêu, cuối cùng y lại muốn làm phản tự lập, điều này sao không khiến Lưu Hổ căm tức chứ, gã nghiến răng nghiến lợi nói: - Thần muốn đích thân chém chết thằng khốn nạn đó!
Lưu Cảnh vỗ nhẹ vai gã nói: - Y và ngươi đã không còn quan hệ nữa rồi.
Lưu Hổ ngẩn người, lập tức tỉnh ngộ: - Điện hạ đang nói tỷ tỷ của ta
Lưu Cảnh gật đầu: - Đại tỷ đã đoạn tuyệt quan hệ phu thê với y, họ đã không còn là vợ chồng nữa.
Trong lòng Lưu Hổ đã thoải mái hơn, nhưng cứ nghĩ đến dã tâm của Mã Siêu, gã vẫn oán hận nói: - Thần vẫn còn muốn tự tay làm thịt y.
- Cố gắng huấn luyện binh sĩ đi! Ngày này sắp đến rồi.
Lưu Cảnh quay đầu hỏi Triệu Vân: - Trương Ký đã đi chưa?
- Hồi bẩm Điện hạ, y đã đi rồi, giờ chắc đã tới Trương Dịch.
Ánh mắt của Lưu Cảnh hướng về phía tây bắc, Trương Ký đã hộ tống hai đứa con trai của Mã Siêu tới Hà Tây, đồng thời cũng mang đến tối hậu thư cho Mã Siêu, hắn hy vọng y có thể dừng cương trước bờ vực, đừng có sai đến cùng.
Đề xuất Voz: Đơn phương