Chương 1120: Làm ơn không tốn sức.
Chương 1120: Làm ơn không tốn sức.
Mặc dù Lưu Cảnh hy vọng Mã Siêu có thể dừng cương trước bờ vực, nhưng phát triển của sự việc vẫn khiến hắn thất vọng, hạ tuần tháng tư năm Kiến An thứ hai mươi hai, Mã Siêu cáo hịch thiên hạ rằng Hà Tây chính thức tách khỏi nước Hán, quy thuận triều đình, y tự phong là Tây Lương Vương và phái người ngày đêm đi gấp tới Nghiệp Đô, tấu lên triều đình, hy vọng triều đình có thể thừa nhận cho vương quốc của y tự lập.
Ở Nghiệp Đô, tin tức Mã Siêu tự lập đã làm kinh hãi triều đình và dân chúng, trở thành tin tức được bàn luận điên cuồng ở Nghiệp Đô, khắp phố lớn ngõ nhỏ, dường như tất cả mọi người đều đang bàn tán chuyện này, mức độ bàn luận sôi nổi hoàn toàn vượt ra khỏi tầm quan trọng của bản thân tin tức.
Điều này cũng có thể hiểu được, sau khi Hợp Phì chiến bại, toàn bộ Nghiệp Đô đều chìm trong nỗi đau khổ thất bại, họ bị khí thế hung hăng của quân Hán kiềm nén khiến mất cả cười vui, hàng ngày đều sống trong u ám, vậy mà bỗng nhiên truyền đến tin Hà Tây tách khỏi nước Hán, sao không khiến người dân Nghiệp Đô vui mừng phát điên, sao không khiến họ cảm thấy hãnh diện.
Tạm thời, nỗi u ám bao trùm khắp Nghiệp Đô do Hợp Phì chiến bại cũng bị tin tức này quét sạch, dường như bầu trời cũng trở nên trong xanh hơn, đối với rất nhiều người, đây là tin vui nhất mùa xuân năm nay.
Thậm chí ngay cả tinh thần của Tào Tháo cũng tốt lên nhiều, đặc biệt tổ chức yến tiệc ở Đồng Tước Đài, chiêu đãi văn võ bá quan.
Trong đại đường yến tiệc của Đồng Tước Đài, mấy trăm quan viên tụ tập với nhau, trên danh nghĩa là chào đón lễ tế thần xua đuổi bệnh tật ngày mùng năm tháng năm, nhưng thực tế ai cũng hiểu, đây là đang chúc mừng nước Hán bị chia tách.
Đây cũng là lần công khai lộ diện đầu tiên của Tào Tháo sau khi trở về từ Hợp Phì vào năm ngoái, dường như trong thời gian một năm, lão lấy lý do dưỡng bệnh ẩn sâu trong cung, đóng cửa không ra ngoài, tất cả việc vặt vãnh chính sự đều do Thế tử Tào Phi quyết định, kể cả Tào Phi không ở Nghiệp Đô thì cũng do Trưởng sử Từ Dịch của phủ Thừa tướng thay mặt xử lý.
Trong khi đó Tào Tháo lại lộ diện ngày hôm nay, khiến rất nhiều người đều kinh ngạc, mới hơn một năm ngắn ngủi mà Tào Tháo uy phong cường tráng trước đây đã không còn thấy, trở thành một lão già ốm yếu bệnh tật, dáng người nhỏ gầy hơi còng lưng, có thể thấy, lão đã đến tuổi gần đất xa trời, nhiều nhất cũng chỉ sống được một hai năm nữa.
Rất nhiều quan viên khiếp sợ bất an, vô cùng lo lắng cho tiền đồ của nước Ngụy, mặc dù hiện giờ nước Hán bị chia cắt, nhưng sự chia cắt ấy kéo dài được bao lâu? Gây ra tổn thất thế nào cho nước Hán?
Trong hành lang, chỉ nghe thấy giọng không lớn của Tào Tháo đang chậm rãi nói:
- Hôm nay là ngày mùng năm tháng năm, theo tập tục xưa là thờ cúng thần sông, ta đã lệnh cho các quan địa phương ở các quận huyện tế sông, còn ta sức khỏe không tốt, không thể đi xa ra bờ sông, chỉ có thể tổ chức yến tiệc ở đây, cùng vui với chư quân và thần sông.
Mọi người lặng ngắt như tờ, dỏng tai lắng nghe, chỉ sợ bỏ sót những lời nói quan trọng của Tào Tháo:
- Mới ngày hôm qua, Hà Tây đã truyền đến tin vui, kình địch của chúng ta rốt cuộc xuất hiện nội chiến, Mã Siêu nắm binh tự lập, y tấu lên triều đình, yêu cầu triều định thừa nhận cho y tự lập, nói thực, ta rất muốn đề nghị Thiên tử sắc phong y làm Hà Tây Vương, nhưng ta không làm như thế, bởi ta không mong muốn nhìn thấy Lũng Hữu Hà Tây lại chịu lầm than, dân chúng trôi giạt khắp nơi, vì thế ta hy vọng Hán Vương có thể đàm phán với Mã Siêu, tìm một phương án hai bên đều chấp nhận được, bãi binh tắt thương, để nhân dân mãi mãi được hưởng hòa bình.
Lời nói mặc dù nghe rất cảm động, nhưng trong lòng rất nhiều người đều hiểu, đây là vì Ngụy công không coi trọng chuyện Mã Siêu tự lập, không muốn đắc tội với Lưu Cảnh, cho nên mới không chịu đồng ý phong Mã Siêu làm Tây Lương Vương, trên thực tế là duy trì thái độ trung lập trong chuyện này.
Lúc này, Tào Tháo lại cười nói:
- Khó có được yến tiệc như thế này, mọi người đều chờ sốt ruột rồi, ta sẽ không nói nhiều lời nữa, mọi người thỏa thích hưởng dụng đi!
Các quan viên lần lượt ngồi xuống, tiệc rượu bắt đầu, thị nữ bưng rượu đưa đồ ăn tấp nập như mắc cửi, tiếng bàn luận xôn xao trong đại đường.
Tào Tháo không được uống rượu, cũng không được nghe quá nhiều tiếng ồn ào, lão chỉ ngồi qua loa chốc lát liền rời tiệc ra về, thực ra lần lộ diện này của lão không chỉ là để ăn mừng nước Hán bị chia cắt, mà chủ yếu là vì thời gian trước ở triều đình và dân chúng Nghiệp Đô đều nghe đồn lão đã hấp hối sắp chết, để phá tan lời đồn, cách tốt nhất chính là lộ diện công khai.
Trở về hậu đường, con gái Tào Hiến vội đỡ cha ngồi xuống, Tào Tháo nói:
- Hôm nay tâm trạng vui, tinh thần cũng cảm thấy tốt lên nhiều rồi.
- Tinh thần phụ thân vui vẻ, con gái cũng thấy vui trong lòng.
Tào Hiến mỉm cười, lại nhớ ra một chuyện liền nói với phụ thân:
- Phụ thân, có một chuyện con muốn bẩm báo với phụ thân.
- Chuyện gì?
- Hán Vương phi đã sai người tặng một bộ váy áo cho con.
Tào Tháo ngẩn ra:
- Có chuyện này sao?
- Mới trong sáng nay, người đưa áo nói, đây là chút tâm ý của Hán Vương phi cho con, con cũng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Tào Tháo suy nghĩ một lát, vội truy hỏi:
- Là váy dài như thế nào?
- Chỉ là một chiếc váy dài bằng sợi gai bình thường.
Tào Tháo bỗng nhiên hiểu ra, liền bật cười ha hả, mặt Tào Hiến bỗng đỏ lên, khẽ oán trách nói:
- Phụ thân xin đừng cười nhạo con gái như vậy chứ.
- Được! Được! Ta không cười, ta không cười nhạo con.
Tào Tháo cố nhịn cười, vội vàng lệnh cho thị vệ đứng ở cửa:
- Đi mời Trình Quân sư tới đây!
Thị vệ bước nhanh đi, lúc này Tào Tháo nói với con gái:
- Hiến nhi, chiếc váy này đầy thâm ý sâu sa! Cha phải chúc mừng con rồi.
- Con không hiểu, Hán Vương phi tại sao muốn tặng một chiếc váy dài bằng sợi gai cho con?
- Điều này chứng tỏ Hán Vương phi đã chấp nhận con rồi, lần trước Hán Vương cưới Công chúa Thượng Hương, Hán Vương phi đã sai người tặng một chiếc váy dài bằng sợi gai cho nàng, đó là chiếc váy Hán Vương phi tự tay may lấy, lần này cũng giống thế, có nghĩa là, Hán Vương phi đồng ý nhận con làm tỷ muội, hy vọng con có thể sống giản dị, chuyện hôn sự này sắp bắt đầu rồi.
Tào Hiến giờ mới hiểu được thâm ý của Hán Vương phi, hóa ra đây là lễ nghi của nàng ấy, vậy mình cũng nên tặng gì đó đáp lễ chứ?
Lúc này, Trình Dục vội vã từ tiền đường đi tới, khom người thi lễ nói:
- Tham kiến Ngụy công!
Tào Tháo gật đầu:
- Trọng Đức mời ngồi!
Lão nói với con gái:
- Vi phụ muốn bàn một số chuyện đại sự quân sự với Trình Thế Bá, con lui xuống trước đi!
- Vâng! Con gái xin cáo lui.
Tào Hiến quỳ gối thi lễ, sau đó thi lễ với Trình Dục, rồi mới vội vàng rời đi, nhìn mãi theo bóng con gái đi khuất, Tào Tháo mới cười nói với Trình Dục:
- Thật bất ngờ! Lưu Cảnh lại dùng cách này để bày tỏ thiện ý với ta.
- Ngụy công, đã xảy ra chuyện gì?
Trình Dục không hiểu bèn hỏi.
- Hôm nay Hán Vương phi đã phái người đưa tới một chiếc váy dài bằng sợi gai cho Hiến nhi, Trọng Đức nói đây là ý gì?
Trình Dục suy nghĩ một chút, cười đáp:
- Vậy là đám hỏi gián đoạn năm ngoái sắp tiếp tục bắt đầu rồi.
Tào Tháo gật đầu:
- Đây hẳn là ý của Lưu Cảnh, hắn thực ra đang khéo léo nhắc nhở ta, đừng tham gia vào loạn Hà Tây.
- Quả là như thế, dùng đám hỏi để bày tỏ thiện ý với Ngụy công, chứng tỏ Lưu Cảnh sắp động thủ với Hà Tây, Ngụy công nghĩ thế nào?
- Ta vốn là định trung lập, tốt nhất là khuyên nhủ hai nhà hòa giải bãi binh, như thế có thể giữ lại Mã Siêu trở thành gai nhọn sau lưng Lưu Cảnh, tuy nhiên ta đoán Lưu Cảnh không hề hàm hồ trong chuyện này, tuyệt đối không dễ dàng để sau lưng mình có ẩn họa, nhất định sẽ xuất binh bình định loạn Hà Tây, ta chỉ hận, năm ngoái khi chiến sự Hợp Phì đang lúc say sưa, Quan Trung không có bao nhiêu quân Hán, khi đó sao Mã Siêu không tự lập?
- Có lẽ Mã Siêu thẹn với Lưu Cảnh, không muốn thừa lúc quân Hán nguy cấp để xuất binh Quan Trung.
- Hừ! Đây đúng là lòng dạ đàn bà của y, định trước y không làm được đại sự, nên ta mới không coi trọng y, y muốn ta thừa nhận là Tây Lương Vương, nằm mơ đi!
Tào Tháo vô cùng căm tức, nếu năm ngoái vào lúc đại chiến Hợp Phì kịch liệt nhất mà Mã Siêu có thể xuất binh Quan Trung, như thế toàn bộ chiến cục, thậm chí toàn bộ cục diện thiên hạ đều sẽ thay đổi, khi đó chớ nói là Tây Lương Vương, kể cả phong là Quan Trung Vương thì mình cũng sẽ đồng ý, đáng tiếc Mã Siêu không chịu phối hợp với mình, khiến cho quân Tào kiệt sức nên thất bại, giờ mới muốn tự lập, mình sẽ thừa nhận một chính quyền của người Khương sao?
Trình Dục trầm tư chốc lát nói:
- Hiện giờ lương thực vụ chiêm chưa thu hoạch, là lúc lương thực chúng ta thiếu hụt vô cùng, lúc này chúng ta xuất binh giúp Mã Siêu rõ ràng cũng không thực tế, vừa không thể giúp y, hơn nữa Mã Siêu rõ ràng chắc chắn thất bại, vậy sao chúng ta không ban ơn cho Lưu Cảnh chứ?
- Quân sư muốn chỉ ơn gì?
- Mã Siêu xua đuổi quân Hán, dựa vào Khương Để, đây trên thực tế không chỉ là chia cắt nước Hán, còn là chia cắt triều đình, Thiên tử hẳn sẽ hạ chỉ khiển trách Mã Siêu bán đứng đất Hán, ý đồ biến Hà Tây trở thành lãnh vực của Nhung Địch, Thiên tử lại phong Lưu Cảnh làm Đại tướng quân tây chinh, như thế, Lưu Cảnh sẽ chiếm giữ được ưu thế chính trị, dùng vương sư thu phục Hà Tây, làm ơn mà không tốn sức như thế, sao Ngụy công không nắm lấy?
Tào Tháo mỉm cười:
- Nhưng ban ơn cho hắn, ta được lợi gì?
- Ngụy công chẳng phải ban bố lệnh xuất đinh sao? Tin chắc Lưu Cảnh nhận được ơn huệ này, hắn sẽ không phản đối Ngụy công trong lệnh xuất đinh nữa.
Một câu này đã nhắc nhở Tào Tháo, lệnh xuất đinh chính là nghiêm lệnh các thế gia hào môn thả những người ẩn náu ra, do vô số nông dân tự canh tác chạy tới nước Hán, khiến cho dân số Trung Nguyên và Hà Bắc giảm mạnh, đã tới bước nguy cấp nghiêm trọng đến tài chính thuế phú của triều đình.
Nhưng Tào Tháo lại biết rõ, rất nhiều người trong buổi chiến loạn đã được các thế gia hào môn giấu kín, nếu những người ẩn nấp này được thả ra, triều đình sẽ tăng lên ít nhất mấy trăm vạn hộ tự canh tác, nó có ảnh hưởng rất trọng yếu đến chuyện cải thiện thuế phú của triều đình.
Đây đương nhiên là chuyện đắc tội với người, sẽ xúc phạm đến lợi ích thiết thân của thế gia hào môn, vì thế Tào Tháo nhiều năm qua vẫn không dám dễ dàng thực thi, chỉ là hiện giờ đã đến bước triều đình không thể duy trì được vận chuyển nữa, lão cũng đành phải đi nước cờ hiểm này.
Mấu chốt là chỉ cần Lưu Cảnh không công khai phản đối lệnh xuất đinh của lão, lão có lòng tin làm cho cuộc cải cách này đạt được thành công.
Tào Tháo gật đầu:
- Trọng Đức nói đúng, ta tin hắn cũng là người có tầm nhìn xa, sẽ không phản đối lệnh xuất đinh của ta, mai ta sẽ đi gặp Thiên tử.
Đầu tháng năm năm Kiến An thứ hai mươi hai, Thiên tử hạ chỉ ở Nghiệp Đô, mạnh mẽ lên án Mã Siêu chia cắt lãnh thổ Đại Hán cho Nhung Địch, đồng thời sắc phong Lưu Cảnh làm Đại tướng quân tây chinh, giao trách nhiệm cho Lưu Cảnh thu phục Hà Tây.
Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Thần Vương