Chương 1121: Gió nổi lên ở Võ Uy.
Chương 1121: Gió nổi lên ở Võ Uy.
Ở huyện Thương Tùng của Quận Võ Uy cách huyện Cô Tang cùng quận khoảng sáu mươi dặm, cũng là nơi tập trung truyền thống của dân Hán, bên ngoài huyện thành phân bố rất nhiều đất canh tác, giao thông nơi đây tiện lợi, thương nghiệp phát đạt, hơn một ngàn thương nhân tập trung trong thành, đã tạo nên ba khu chợ với quy mô lớn, các thương nhân nhỏ xa tít ở Tửu Tuyền cũng tới đây mua hàng hóa.
Nhưng qua gần hai tháng rút dân, huyện Thương Tùng về cơ bản đã là một tòa thành trống, thương nhân đa phần quay về Lũng Tây, cư dân thường trú cũng đã dời đi Linh Châu, không ít thương nhân cũng mang theo hàng hóa tới Linh Châu làm ăn, huyện thành vốn náo nhiệt đã trở nên vắng ngắt, cư dân ở lại hoặc là người già không chịu rời đi, hoặc là người Khương du mục không trong phạm vi di chuyển.
Phía nam thị trấn là một ruộng lúa mạch mênh mông không nhìn thấy bờ, ở phần giữa ruộng có con sông Thương Nam nổi tiếng, hai bên bờ sông là rất nhiều nhà ở, nơi đây cũng là khu tập trung dân Hán lớn nhất toàn quận võ Uy, ước khoảng hơn một ngàn hộ.
Đại đa số mọi người đều đã dời đi Linh Châu, nhưng vẫn có hơn một trăm hộ nông dân Ô Hoàn không chịu rời khỏi mảnh đất của mình, tháng năm đến, lúc mạch đã trổ đòng, ruộng lúa bát ngát sắc xanh vàng, thêm một tháng nữa là tới vụ thu hoạch.
Cho dù mọi người đều biết nguy hiểm đang cận kề, nhưng hơn một trăm hộ dân Ô Hoàn này lại không chịu rời khỏi ruộng lúa mạch sắp được thu hoạch, huống hồ đây là mười mấy vạn mẫu ruộng, lợi ích khổng lồ đã dụ dỗ họ từng ngày nén nhịn, cầu khẩn chờ mong vụ thu hoạch tới.
Buổi trưa hôm nay, mấy lão nông như thường lệ ra ruộng lúa mạch lo liệu công việc đồng áng, mắt thấy lúa mạch sắp chín mà ai trong lòng cũng vừa sợ hãi vừa vui mừng, hơn một trăm hộ gia đình, mười mấy vạn mẫu lúa mạch, mỗi nhà đều có thể được nhận hàng ngàn mẫu ruộng, điều này khiến họ vô cùng kích động.
Trên ruộng lúa mạch đã có rất nhiều người bắt đầu bận rộn, mấy lão nông tạm biệt nhau trên đường, chuẩn bị ai tới ruộng người đấy, đúng lúc này, phía xa bỗng vang đến những âm thanh trầm đục ầm ầm, mặt đất cũng bắt đầu rung lên nhè nhẹ.
Tất cả mọi người trên ruộng đều cảm nhận được, đồng loạt đứng thẳng dậy nhìn về phía bắc, dần dần, từ phía bắc xuất hiện một đám mây đen, càng lúc càng nhanh, bay nhanh tới phía họ.
- Là kỵ binh người Khương!
Bỗng nhiên có người hô to lên, lập tức làm mọi người bừng tĩnh, họ sợ hãi vứt hết công việc trong tay để chạy trốn, mấy lão nông cũng cuống cuồng quay người chạy về phía nhà mình.
Đây là một ngàn kỵ binh tiền tiêu người Khương, kỵ binh không chút thương tiếc nhảy vọt vào ruộng lúa mạch, phóng ngựa lao vun vút như gió bay điện chớp trong ruộng lúa, hơn một trăm kỵ binh đi đầu tiên đã đuổi theo đám lão nông đang chạy trốn, chiến đao không chút lưu tình bổ vào gáy những người nông dân, đầu người bị chém bay đi, máu tươi tung tóe trong ruộng lúa mạch.
Nơi tập trung của dân Ô Hoàn đã trở nên hỗn loạn, già trẻ gái trai của hơn một trăm gia đinh không kịp thu dọn đồ đạc chạy bán sống bán chết, dìu già dắt trẻ, chạy trối chết men theo bờ sông Thương Nam.
Đúng lúc này, vô số kỵ binh người Khương xông ra từ ruộng lúa mạch, phóng ngựa như cuồng phong lao vào đám người, đao bổ mâu đâm, mọi người khóc lóc kêu thảm, cầu xin tha mạng, nhưng không có tác dụng gì, kỵ binh người Khương giết chết những người nông dân tay không tấc sắt này một cách vô tình, chỉ trong chốc lát, mấy trăm xác người ngổn ngang khắp đồng, không một ai sống sót.
Kỵ binh người Khương ném những ngọn đuốc vào khu nhà ở, lửa cháy rừng rực bắt đầu lan ra, khói đặc cuồn cuộn hai bờ sông Thương Nam, mấy ngàn nhà ở bị đốt sạch chỉ bằng một mồi lửa, guồng nước hai bên bờ sông cũng bị phá hủy hầu như không còn, hơn ngàn kỵ binh người Khương đã thiêu hủy khu nông canh ở sông Thương Nam, còn tiếp tục thúc ngựa chạy về phía đông, lao tới khu nông canh tiếp theo.
…
Ba ngày sau, mấy vạn kỵ binh người Khương xuất hiện ở cánh đồng lúa mạch bát ngát phía nam huyện Thương Tùng của quận Võ Uy, nơi này là chỗ quân tiên phong người Khương quét sạch khu quần cư người Hán ba ngày trước.
Lúc này, khu nhà ở rộng lớn đã bị thiêu hủy, khắp nơi là cảnh đổ nát thê lương, vết máu bên bờ sông Thương Nam còn chưa khô, xác người đã bị lũ sói hoang thảo nguyên nuốt gọn, thù hận lắng đọng ở đây.
“Ù ~”
Tiếng kèn trầm thấp vang vọng trên không trung, từng đội kỵ binh xuất hiện ở cuối ruộng lúa mạch, hung dữ xông lên, tiếng vó ngựa gõ trên mặt đất như sấm sét, khiến cho mặt đất rung lên theo.
Người Khương đến từ bộ lạc Hưu Đồ và Nam Cung cùng người Đê đứng đầu là bộ lạc Đô Dã có tổng cộng gần ba vạn kỵ binh đã tập hợp ở đây, hội tụ như ba dòng nước lũ.
- Đô Dã lão đệ, chúng ta đánh cược xem sao?
Đại tù trưởng Hưu Đồ Hồn lớn tiếng.
Tù trưởng người Đê tên là Đô Dã Hồn, họ sinh sống ở vùng đầm Đô Dã nên đặt theo tên hồ, Đô Dã Hồn cười ha hả:
- Hưu Đồ huynh đã có hứng, ta sẽ đánh cược với huynh, cược gì nào?
- Hãy đánh cược xem ai chiếm lĩnh Linh Châu trước, tiền đánh cược là một vạn con dê.
- Một vạn con dê cộng thêm một ngàn thiếu nữ người Hán, có làm không?
- Được! Ta đánh cược với ngươi.
Đúng lúc này, tù trưởng mới của bộ lạc Nam Cung là Nam Cung Tĩnh cưỡi ngựa lao ra, tóc gã đỏ rực tự nhiên, trên mặt có một vết sẹo đen nhìn ghê người.
Tướng mạo của gã cực giống tù trưởng Nam Cung Tác, khi trời tối rất dễ nhầm lẫn gã với Nam Cung Tác, chỉ có điều tóc gã đỏ khác hẳn với phụ thân.
Hưu Đồ và Đô Dã Hồn rõ ràng đều hết sức e ngại gã, không dám nhắc lại chuyện đánh cược, cung kính nghe gã căn dặn.
- Hai vị tù trưởng không cần đa lễ.
Nam Cung tĩnh tỏ vẻ ngạo mạn:
- Mặc dù hiện giờ do ta nắm giữ các bộ lạc phía nam, nhưng vẫn xin hai vị đại tù trưởng chiếu cố nhiều hơn!
Giọng của Nam Cung Tĩnh trầm thấp, còn hơi khàn khàn, nhưng ngữ khí kiên quyết, không hề hàm hồ.
Các bộ lạc của Hà Tây đã tập trung đầy đủ ở Trương Dịch từ nửa tháng trước, Mã Siêu chia quân đội của tất cả bộ lạc làm ba bộ phận, hai vạn kỵ binh người Khương của bảy bộ lạc ở Tửu Tuyền phương bắc do đại tù trưởng bộ lạc Sa Đầu là Sa Đầu Phong làm chủ soái.
Sáu bộ lạc ở Trương Dịch phía nam và ba bộ lạc ở Võ Uy cùng với ba vạn kỵ binh các bộ lạc người Đê đều thống nhất do đại tù trưởng bộ lạc Nam Cung là Nam Cung Tĩnh dẫn đầu.
Về phần Mã Siêu, ông ta đích thân dẫn hai vạn tinh binh người Khương Đê và năm ngàn kỵ binh Quý Sương làm quân đội trụ cột.
Nam Cung Tĩnh cao chừng tám thước ba, võ nghệ cao cường, được tôn là mãnh sĩ đứng đầu người Khương, khi quân Hán lần đầu tiên càn quét Hà Tây, Nam Cung Tĩnh không ở đây mà đang ở nước Quý Sương luyện võ.
Lần này Mã Siêu phái sứ giả tới Quý Sương mua vũ khí, quốc vương Quý Sương là Đô Lâm đã cho Nam Cung Tĩnh trở về Hà Tây tham chiến, gã liên tiếp đánh bại ba mươi ba dũng sĩ ở bộ lạc Nam Cung, còn đánh cho huynh đệ Nam Cung Bá Ngọc bị trọng thương, Nam Cung Bá Ngọc buộc phải từ bỏ ngôi vị tù trưởng, Nam Cung Tĩnh được các trưởng lão đề cử làm tù trưởng mới.
Nam Cung Tĩnh là con trai trưởng của Nam Cung Tác, mẫu thân là nữ nô của nước Quý Sương, từ nhỏ gã đã hiếu chiến tàn nhẫn, hơn nữa đầu óc ngu đần, tám năm trước gây ra đại họa, phóng hỏa đốt mấy ngàn đại trướng, bị phụ thân Nam Cung Tác đuổi ra khỏi bộ lạc, gã liền tới quê hương của mẹ là nước Quý Sương.
Tuy rằng tướng mạo thay đổi không nhiều, nhưng không biết tại sao, cả Hưu Đồ Hồn và Đô Dã Hồn đều nhận thấy Nam Cung Tĩnh này và Nam Cung Tĩnh trước đây có điểm khác nhau, không phải ở tướng mạo, cho dù mái tóc đỏ rực và vết sẹo đen trên mặt vẫn chướng mắt như trước.
Có về điều tâm tính của gã, Nam Cung Tĩnh trước đây rất thích tàn nhẫn tranh đấu, nhưng đầu óc ngu si, là người cực kỳ thô kệch, còn Nam Cung Tĩnh hiện giờ lại có tâm kế thâm sâu, lòng dạ nham hiểm.
Nam Cung Tĩnh trước đây là một người tầm thường không có chủ kiến, nhưng Nam Cung Tĩnh hiện giờ lại có khí chất lãnh tụ nói một là một, cử chỉ của gã đều có khí phách khiến mọi người không dám phản kháng.
Mặc dù gã có một mái tóc đỏ và vết sẹo đen trên khuôn mặt làm dấu hiệu, nhưng Hưu Đồ và Đô Dã Hồn vẫn nghi ngờ có phải là Nam Cung Tĩnh giả hay không, chỉ có điều mọi người trong bộ tộc Nam Cung đều nhất trí cho rằng gã chính là Nam Cung Tĩnh trước đây, khiến người khác cũng không thể nói gì hơn.
Hưu Đồ Hồn và Đô Dã Hồn lặng lẽ thở dài, bộ lạc Nam Cung có người này, e rằng sau này cuộc sống của các bộ lạc người Khương sẽ không dễ dàng nữa, nghe ý của Mã Siêu chính là muốn để người này làm vua của Nam Khương.
Lúc này, phía xa truyền đến tiếng kèn vang dội, lập tức sau đó là tiếng trồng ầm ầm, ba người họ lập tức quay đầu lại, chỉ thấy tinh kỳ phấp phố từ xa, đại đội kỵ binh lao vun vút tới, đây là quân đội chủ lực của Mã Siêu.
Mã Siêu mang đến khoảng năm ngàn kỵ binh, đều là quân tinh nhuệ tuyển chọn từ người Khương và người Đê, họ như một dòng nước lũ ùa vào ba vạn kỵ binh người Hồ.
Mã Siêu mặc khôi giáp màu đen, dáng người vạm vỡ, ánh mắt lạnh lùng, tay cầm một cây ngân thương sáng đài một trượng tám thước, dù đã gần bốn mươi tuổi nhưng vẫn võ nghệ siêu quần, hiếm có đối thủ trong thiên hạ.
Mã Siêu tự phong là Tây Lương Vương, mặc dù y cố ý lấy lòng Tào Tháo, tỏ vẻ muốn quân Tào viện trợ từ bên ngoài, cùng đối phó với quân Hán.
Nhưng Tào Tháo lại cự tuyệt y, Thiên tử còn hạ chiếu trách cứ y là quốc tặc bán đứng lãnh thổ Đại Hán, khiến y hết sức tức giận.
Y vốn hứa với Trương Ký không xuất quân đội khỏi Hà Tây, nhưng giờ y đã hủy bỏ lời hứa trước đây, muốn dẫn quân tới Linh Châu, bắt về tất cả những người dân tị nạn, phân họ cho người Khương làm nô lệ.
Mặc dù y có uy danh cực lớn trong đám người Khương, nhưng nếu như không có lợi ích thiết thực dụ dỗ lẫn nhau thì những người Khương này cũng không bán mạng cho y.
Lần này y bổ nhiệm Nam Cung Tĩnh làm Tướng quân chinh bắc, dẫn ba vạn quân tiến lên phía bắc tới Linh Châu, nhưng y vừa nghe được tin, Triệu Vân dẫn năm vạn quân Hán đang hướng về phía Hà Tây, vì thế y lập tức dẫn quân đuổi tới quận Võ Uy.
Lúc này, Hưu Đồ Hồn, Đô Dã Hồn và Nam Cung Tĩnh đồng thời bước lên, khom người thi lễ:
- Tham kiến Tây Lương Vương Điện hạ!
Mã Siêu lạnh lùng nói với ba người:
- Ba vị đại tù trưởng, binh mã đã đủ chưa?
Nam Cũng Tĩnh chắp tay đáp lễ:
- Hồi bẩm Điện hạ, kỵ binh các bộ lạc đều đã tập hợp đủ.
Mã Siêu gật đầu:
- Năm vạn quân Hán đã rời khỏi quận Kim Thành đánh về phía Hà Tây, ta lo Võ Uy có tổn thất nên đặc biệt tới đây, các vị tạm thời đừng đi Linh Châu.
Nam Cung Tĩnh cũng đáp:
- Thần nghe nói một vạn kỵ binh người Man làm tiên phong của quân Hán, thần đề nghị tập trung binh lực, tiêu diệt một vạn kỵ binh này trước để phủ đầu thị uy quân Hán!
Mã Siêu chậm rãi gật đầu:
- Được! Ta làm hậu viện, các vị hãy anh dũng giết địch, lấy người Hán để hiến tế núi Kỳ Liên.
Mã Siêu quay đầu quát chói tai:
- Nổi trống chấn uy!
“Tùng! Tùng! Tùng!” Tiếng trống như sấm rền vang lên, ba vạn đại quân Khương Đê xuất phát, trùng trùng điệp điệp hướng về phía nam.
Đề xuất Voz: 100 ngày cố yêu