Chương 1122: Chiến đấu ác liệt ở huyện Hội Ninh.
Chương 1122: Chiến đấu ác liệt ở huyện Hội Ninh.
Phía đông quận Võ Uy không tươi tốt như Dung Tuyết ở núi Kỳ Liên, đất đai khô cằn hơn, ruộng đồng cũng dần biến mất, không còn bóng dáng rừng cây, mà bắt đầu xuất hiện nhiều sa mạc và hoang mạc, những tảng đá lớn nhỏ lấp kín cánh đồng hoang vu, thi thoảng cũng nhìn thấy những bụi cây cằn cỗi, nơi này ít nhiều còn có mưa, cuối cùng cũng không hình thành nên sa mạc.
Phía xa là dãy núi chập chùng, phương bắc là dư mạch của núi Hạ Lan, còn phía nam là dư mạch của núi Kỳ Liên, hai dãy núi giống như hai con rồng đen khổng lồ vắt ngang qua mảnh đất mênh mông này, khiến cho cửa vào của hành lang Hà Tây hình thành hình chiếc loa khổng lồ.
Trong cánh đồng sỏi đá mênh mông bát ngát, một con đường bằng phẳng và rộng rãi xuyên ngang qua, bởi vì người đi đường và thương đội tới Hà Tây đều phải dựa vào súc vật, mà trong cánh đồng hoang đầy đá sỏi này những súc vật như ngựa khó mà đi lại, chỉ có thể đi trên con đường ấy, do đó nó trở nên cực kỳ trọng yếu.
Trong cánh đồng hoang vu kéo dài mấy trăm dặm, chỗ không xa sát núi Kỳ Liên có một ốc đảo gần nghìn khoảnh đất, một con sông bắt nguồn từ núi Kỳ Liên chảy tới, hình thành nên một đầm hồ nhỏ ở đây, có đầm hồ thì sẽ có sức sống, xung quanh nơi này liền xuất hiện đồng cỏ và rừng cây.
Đây là ốc đảo hiếm thấy trên con đường phía đông Hà Tây, người đi đường và thương đội đều dừng chân nghỉ ngơi ở đây, góc đông bắc ốc đảo là một tòa thành trì, đây chính là huyện Hội Ninh của Hà Tây, cũng là huyện thành đầu tiên khi bước vào Hà Tây.
Lúc này mấy ngàn cư dân ở huyện Hội Ninh đã rút đi Linh Châu từ lâu, huyện thành chỉ có ba ngàn quân Hán trú quân, do Đại tướng Ngô Lan dẫn đầu, họ tranh thủ thời gian hai tháng để vận chuyển những tảng đá từ núi Kỳ Liên tới, gia cố cao thêm thành trì, quân Hán còn lắp đặt bốn mươi máy bắn đá thô sơ trong thành, từ đây có thể ném thẳng những tảng đá lớn ra ngoài thành.
Cùng với một ngàn kỵ binh tiên phong người Khương xuất hiện ở huyện Hội Ninh mấy ngày trước, tình hình ở đây bỗng trở nên khẩn trương, quân đội bắt đầu thay phiên đóng giữ đầu thành, chặt chẽ quan sát động tĩnh ở phía tây.
Canh bốn, mấy gã kỵ binh thám báo quân Hán hối hả chạy từ phía tây đến, chúng chạy đến dưới thành hô to:
- Mau mở cửa, có quân tình khẩn cấp!
Chủ tướng Ngô Lan ở trên đầu thành, y nghe thấy tiếng hô, thò đầu ra nhìn một lát, liền hạ lệnh:
- Mở thành để chúng vào!
Cửa thành chậm rãi mở ra, mấy gã kỵ binh lao nhanh vào trong thành, lát sau, thám báo cầm đầu được dẫn lên đầu thành, gã quỳ một gối xuống thi lễ, bẩm báo:
- Khởi bẩm Tướng quân, ty chức và các huynh đệ phát hiện ra chủ lực người Khương ở cách đây hai mươi dặm, có khoảng mấy vạn người.
- Bọn chúng đang làm gì?
Ngô Lan vội hỏi.
- Bọn chúng đang nghỉ ngơi bên hồ, chưa khởi binh.
Ngô Lan trầm tư một lát, lập tức ra lệnh:
- Các ngươi mau xuôi xuống phía nam tới quận Kim Thành, bẩm báo Triệu Đô đốc rằng người Khương bắt đầu tấn công về phía đông.
- Tuân lệnh!
Mấy tên thám báo lại ra khỏi thành, chuyển đường chạy về phía nam, các binh lính đều có chút lo lắng trong lòng, huyện Hội Ninh nhỏ bé liệu có ngăn cản được đòn tấn công của mấy vạn kỵ binh không?
Ngô Lan lại không khẩn trương, y từng cùng Trương Nhậm chống lại mười vạn đại quân Hung Nô tấn công ở huyện Cao Nô nên đã có kinh nghiệm giữ thành phong phú, họ biết dân tộc du mục không giỏi công thành, chỉ cần phòng ngự hợp lý thì mấy vạn quân địch cũng chưa chắc đánh hạ được huyện thành.
- Tướng quân, giờ bảo các huynh đệ lên thành chưa?
Một gã Nha tướng khẽ hỏi.
Ngô Lan liếc nhìn binh lính đang cuộn tròn ngủ say ở đầu thành liền lắc đầu:
- Không cần phải gấp, để các huynh đệ nghỉ ngơi thật tốt, dưỡng đủ tinh thần.
Trời dần sáng, khi ánh mặt trời xuyên qua đám mây, chiếu những tia sáng vạn trượng xuống đầu thành huyện Hội Ninh, tiếng chuông cảnh báo cuối cùng vang lên ‘keng! Keng! Keng! ’ phía đầu thành, ba ngàn tướng sĩ ào ào chạy từ trong thành lên đầu thành, tay cầm cung tiễn và nỏ, dàn trận chờ đợi.
Dưới thành, hai ngàn dân phu trai tráng tự nguyện ở lại đang kiểm tra máy bắn đá, vận chuyển đá và dầu hỏa, những dân phu này đều trải qua mấy tháng huấn luyện tàn khốc, ai cũng đội mũ sắt, mặc áo giáp da kiên cố, chỉ cần không phải trọng tiễn bắn vào trong thành thì áo giáp của họ đều có thể chống lại những mũi tên loại thông thường.
Lúc này, chiến tranh đã tới gần.
Ngoài thành, liên quân Khương Đê ùn ùn kéo đến, tổng cộng ba vạn người, trong đó có một vạn năm ngàn quân trú doanh, còn một nửa kia toàn lực công thành.
Một vạn ngăm ngàn liên quân chia thành ba phương trận lớn, từ ba phương hướng ào về phía huyện Hội Ninh, tiếng trống vang lên như sấm, bộ binh, kỵ binh, quân cung tiễn, một vạn năm ngàn đại quân dâng lên như sóng lớn, dần dần dừng bước cách thành trì khoảng hai dặm.
Binh lính Khương Đê quấn mũ da trên đầu, người mặc áo giáp da dài tới đầu gối, chân đi một đôi ủng da dê, vũ khí của họ là chiến đao và trường mâu, cũng có rất nhiều cung tiễn.
Mặc dù người Khương từng sáng tạo ra liên minh huy hoàng thời kỳ trung cổ, nhưng ở giai đoạn Tiên Tần, liên minh của họ rõ ràng đã bị gián đoạn, họ không truyền lại cho con cháu mình, trái lại, sau khi Trung Nguyên bước vào xã hội phong kiến, liên minh của họ vẫn duy trì chế độ nô lệ bộ lạc lạc hậu và dã man.
Ba vạn quân đội người Khương này không phải quân trực thuộc của Mã Siêu, mà là quân đội được tập hợp từ dân du mục trai tráng của các bộ lạc, trang bị kém xa quân trực thuộc, huấn luyện cũng rất sơ sài, chỉ trải qua mấy tháng huấn luyện mà thôi.
Bọn chúng không nghĩ tới công thành, mấy vạn đại quân lại chỉ có một trăm chiếc thang công thành đơn sơ, không có thang mây, không có máy bắn đá, không có sào xa, cũng chẳng có chùy công thành, bọn chúng như thể dân tộc Man đến từ thảo nguyên, trong tay chỉ có vũ khí công thành nguyên thủy nhất.
Liên quân Khương Đê rõ ràng cũng ý thức được vấn đề công thành cấp bách, một trăm chiếc thang không để để đánh hạ huyện thành Hội Ninh, Nam Cung Tĩnh lập tức phái mấy trăm người đi chặt một cây đại thụ ngàn năm tuổi, họ cần thân cây to lớn này để đập phá cửa thành huyện Hội Ninh.
Nam Cung Tĩnh lạnh lùng nhìn thành trì phía xa, tinh kỳ giăng đầy trên đầu thành, binh lính quân Hán đông nghịt đứng kín trên đó, tay cầm cường cung ngạnh nỏ, trận địa sẵn sàng đón địch.
Gã không biết rằng trong thành phía sau quân Hán đã bố trí mấy chục chiếc bắn đá khổng lồ, đứng cao sừng sững trên mảnh đất trống trong thành, thanh bắn dài đã được kéo ra, đặt lên đó những tảng đá lớn nặng tới mấy chục cân và những quả bóng vải tẩm dầu hỏa.
Trên thực tế Nam Cung Tĩnh không phải là giả danh, gã đúng là con trai trưởng của cựu tù trưởng Nam Cung Tác, tám tuổi bị trục xuất khỏi bộ lạc, theo mẫu thân quay về nước Quý Sương, mẫu thân gã lại lấy một đại tướng ở Quý Sương, Nam Cung Tĩnh cũng từ đó ra nhập quân đội.
Gã mười sáu tuổi chính thức tòng quân, theo nghĩa phụ nam chinh Thiên Trúc, tham gia hàng trăm chiến dịch lớn nhỏ, giết người vô số, dần dần hình thành tính cách tàn bạo ác nghiệt của gã.
Lần này gã phụng mệnh quốc vương, dẫn năm ngàn kỵ binh Quý Sương tới Hà Tây trợ chiến, gã đã giành được ngôi vị đại tù trưởng của bộ lạc Nam Cung, còn được đề cử làm chủ soái quân đội của bộ lạc, vinh quang tới quá đột ngột, khiến gã còn chưa phục hồi tinh thần từ trong địa vị cao ngất ngưởng đó.
Đáng tiếc gã không có kinh nghiệm giao chiến với quân Hán, càng không nghĩ đến chuyện quân Hán sẽ giữ vững thành trì, khiến cho liên quân Khương Đê không có bất kỳ sự chuẩn bị công thành nào, càng không có thanh chùy công thành như quái thú mà Quý Sương thường dùng, khiến trong lòng Nam Cung Tĩnh đầy lo âu.
- Nam Cung Tĩnh tướng quân, gỗ đập thành đã chuẩn bị xong!
Một gã Thiên phu trưởng chạy tới báo cáo.
Nam Cung Tĩnh quay đầu nhìn, chỉ thấy mấy trăm chiến mã kéo theo một thân cây khổng lồ, dài tới bảy trượng, đường kính sáu thước, ít nhất cần mấy trăm người mới có thể khênh được cây gỗ đập thành lớn thế này.
Mặc dù Nam Cung Tĩnh còn nghi ngờ về phòng ngự của quân Hán, nhưng gã cũng muốn tận mắt nhìn xem, rốt cuộc phòng ngự của quân Hán có uy lực thế lớn nào.
- Lệnh cho bộ lạc Đô Dã phát động tấn công!
Bộ lạc Đô Dã cũng chính là quân đội của người Đê, hiện giờ người Khương nắm giữ quân quyền, do đó nhiệm vụ xung phong của trận này lẽ dĩ nhiên do người Đê đảm nhận.
- Trống trận vang lên!
“Tùng! Tùng!” tiếng trống tấn công vang lên, năm ngàn quân đội người Đê ở ngoài thành phía bắc đã phát động đợt tấn công đầu tiên, chúng xông lên như thủy triều, cầm theo mấy chục chiếc thang công thành, vung chiến đao và trường mâu, vừa chạy như bay vừa reo hò ầm ĩ về phía cửa thành.
Có lẽ là vì căng thẳng, binh lính người Đê cách mấy trăm bước đã bắn tên về phía đầu thành, mũi tên như mưa nhưng lại không có hiệu quả, còn làm bị thương không ít người của mình.
Ở phía sau của quân đội như thủy triều kia là một cây gỗ đập thành vô cùng to lớn, được mấy trăm thanh niên vạm vỡ khênh chậm rãi tiến về cửa thành.
Trên đầu thành, một ngàn năm trăm quân Hán giương cung cài tên, lẳng lặng đợi giây phút xuất kích, còn làn sóng đầu tiên tấn công từ xa của quân Hán là máy bắn đá trong thành.
Bốn mươi cái máy bắn đá đứng sừng sững trên cao, do hai ngàn dân phu đã qua huấn luyện điều khiển, dưới mệnh lệnh của Nha tướng chỉ huy, máy bắn đá bắt đầu được kéo ra xèo xèo.
Do là tấn công từ trong thành ra ngoài thành, phải vượt qua được tường thành nên thợ thủ công quân Hán đã kéo dài thanh bắn, để cho góc độ ném cao hơn, họ còn đặt thêm một đòn bẩy mượn lực tinh xảo, làm cho máy bắn đá không còn cần hai trăm người kéo nữa mà chỉ cần năm mươi người là được.
Tảng đá lớn được đặt vào bệ phóng, cùng với tiếng trống vang lên, bốn mươi máy bắn đá đồng loạt bắn ra, bốn mươi tảng đá bị ném cao lên, lăn tròn trên không trung, vượt qua tường thành, vạch ra những đường vòng cung đập mạnh xuống đám quân người Đê dày đặc bên dưới.
“Ầm!” Một tiếng nổ vang lên, tiếng kêu thảm thiết nổi lên bốn phía, mấy binh lính người Đê tránh không kịp đã bị tảng đá lớn đập nát bét, quán tính khổng lồ khiến tảng đá lăn lông lốc trong đám người, mạnh mẽ kinh người, lăn một mạch hai mươi mấy bước, binh lính người Đê liều mạng tránh sang hai bên, nhưng vẫn có hơn mười người chết vì tảng đá đâm trúng, còn cả mấy chục người bị thương, gãy xương đứt gân, bốn mươi tảng đá lớn đập xuống toàn bộ, tiếng kêu rên vang lên khắp nơi.
Tiếp theo đó là đợt thứ hai, đợt thứ ba máy bắn đá bắn ra, kèm theo cung nỏ của quân Hán, mũi tên như mưa rơi trên đầu thành, phía dưới thành thương vong thê thảm, mỗi tảng đá lớn đập xuống đều sẽ kéo theo mấy chục người thương vong, nó quả là thứ vũ khí tàn sát, mang đến tai họa ngập đầu cho quân đội người Đê.
Tác dụng của máy bắn đá phát huy trong việc giữ thành là không gì so sánh được, trong cuộc chiến bảo vệ Thái Nguyên ở loạn An Sử trong lịch sử, Lý Quang Bật thiếu thốn binh lực đã dùng mấy chục máy bắn đá loại lớn đập chết hơn bảy vạn phản quân, giành được thắng lợi huy hoàng.
Đối phó với liên quân Khương Đê cũng vậy, quân Hán đã vận dụng máy bắn đá sắc bén nhất, tạo nên sát thương lớn cho quân đội người Đê đang tiến công tới, xác chết ngang dọc trên chiến trường, khắp nơi đều là những thân thể bị đập bẹp, đầu người bị đập nát, máu chảy thành sông, những tảng đá lớn kia cũng đều nhuốm thành màu đỏ.
Những cây gỗ đập thành đã dần tiến sát cửa thành, huyện Hội Ninh không có sông bảo vệ thành, quân địch có thể trực tiếp lấy những cây gỗ lớn đập cửa thành, nhưng Chủ tướng Ngô Lan kinh nghiệm phong phú biết nên ứng phó thế nào, từ trước khi trời sáng, y đã chôn rất nhiều dầu hỏa trong khoảng cách từ một trăm đến hai trăm bước đối diện cửa thành.
Lúc này y hạ lệnh điều chỉnh năm máy bắn đá loại lớn, ngắm đúng phía ngoài cửa thành, châm những quả bóng vải tẩm dầu hỏa, năm quả cầu lửa lớn cháy rừng rực được quăng về phía những cây gỗ đập thành cách đó một trăm năm mươi dặm.
Quả bóng lửa ném vào trong đám người, lăn trên mặt đất, lập tức bắt lửa với dầu hỏa được chôn dưới đất, ngoài cửa thành biến thành một biển lửa, vô số người bị dầu hỏa thiêu đốt đã trở thành người lửa, họ giang canh tay kêu gào thảm thiết, chạy trốn khắp bốn phía, nhưng chưa được mấy bước đã ngã xuống đất, lửa lớn cuộn lấy bọn chúng.
Quả bóng dầu hỏa của quân Hán tạo nên những đòn đánh chí mạng vào những cây gỗ đập thành, cùng với lửa lớn bốc cháy lan rộng, những cây gỗ ấy cũng bén lửa, rất nhiều binh lính khênh gỗ chạy trốn, những cây gỗ đập thành rơi xuống đất rầm rầm, bị lửa lớn rừng rực nuốt gọn.
Sau khi gần hai ngàn người thương vong, binh lính người Đê cuối cùng đã sụp đổ, đội quân người Đê may mắn sống sót vội quay đầu tháo chạy, chúng rút lui như nước thủy triều, những cây gỗ đập thành to lớn cũng không phát huy bất cứ tác dụng gì, bị lửa lớn thiêu hủy, Nam Cung Tĩnh kinh ngạc nhìn về phía đầu thành, cho dù gã biết sự lợi hại đến từ máy bắn đá của quân Hán, nhưng không ngờ lại kinh khủng như vậy, còn cả vũ khí dầu hỏa khiến người khác sợ hãi.
Gã đấm mạnh nắm tay vào một chiếc thang công thành, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Truyền lệnh của ta, dừng tiến công, đại quân vượt qua thành trì, tiếp tục xuôi xuống phía nam.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đỉnh Cấp Gian Thương [Dịch]