Chương 1123: Đón đầu chặn đánh.
Chương 1123: Đón đầu chặn đánh.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa quân đội du mục và quân đội Trung Nguyên nằm ở chỗ họ không có quá nhiều đồ quân nhu hậu cần, kỵ binh du mục chỉ mang theo người sữa đặc và thịt dê bò phơi khô, hàng quân mấy ngày cũng không cần lương thực bổ sung, hoặc là lấy chiến đầu nuôi chiến đấu, cướp bóc lương thực trên đường.
Còn đối với quân đội Trung Nguyên, vòng qua thành trì mà không tấn công tuyệt đối là một đại kỵ, điều này có nghĩa là tiếp tế hậu cần của quân đội rất dễ bị quân đội trong thành chặt đứt, hoặc là sẽ trước mặt sau lưng đều có địch, nhưng đối với kỵ binh du mục không có đồ quân nhu hậu cần thì không tấn công thành trì cũng không có quan hệ quá lớn.
Liên quân Khương Đê tiến đánh huyện Hội Ninh bị áp chế, do đó đã từ bỏ tấn công, vòng qua huyện thành tiếp tục tiến đến quận Kim Thành ở phía đông nam.
Trong lúc liên quân Khương Đê tấn công huyện Hội Ninh, một vạn tiên phong quân Hán dưới sự chỉ huy của Đại tướng Lưu Hổ và Vương Bình đã tới chỗ cách huyện Hội Ninh bảy mươi dặm về phía nam.
Lúc này, thám báo mà Ngô Lan phái tới đã tới chỗ quân Hán ở phía bắc, họ mang đến tin tình báo quan trọng rằng ba vạn người Khương đã tấn công huyện Hội Ninh
Vương Bình có chút lo lắng, họ chỉ có năm ngàn phi quân cung nỏ và năm ngàn bộ binh trọng giáp, liệu có chống đỡ được sự tấn công của ba vạn người Khương không?
Vương Bình thúc ngựa đi tìm Lưu Hổ, thì thầm bàn bạc với y:
- Binh mã của chúng ta hơi ít, quân địch có ba vạn người, chỉ sợ xuất chiến bất lợi, có phải thông báo cho Triệu Đô đốc không, xin ngài hỏa tốc dẫn viện quân lên phía bắc.
Lưu Hổ cười to:
- Vương Tướng quân cẩn thận là đúng, nhưng cẩn thận quá sẽ sợ hãi quân địch, không cần phi quân các ngươi nghênh chiến, chỉ bộ binh trọng giáp của ta sẽ giết ông ta không còn mảnh giáp.
Vương Bình đỏ mặt, vội nói:
- Ta không phải là sợ địch, chỉ là biết mình không biết đối phương, phải thận trọng xuất binh mới đúng.
Lưu Hổ cười nhạt nói:
- Quân Hán để duy trì bộ binh trọng giáp, không biết đã hao phí bao nhiêu tiền lương, tuyệt đối không phải để bộ binh trọng giáp làm bình hoa bài trí, nếu Vương Tướng quân không chiến, ta sẽ không miễn cưỡng, nhưng bộ binh trọng giáp chỉ tiến không lùi, hôm nay sẽ cho người Khương thử mùi vị của Trảm Mã Đao.
Vương Bình thấy Lưu Hổ tâm ý đã định nên cũng không khuyên nữa, cao giọng ngang nhiên nói: “Hổ Tướng quân đã muốn chiến đấu với người Khương, ta cũng sẽ không bao giờ lùi bước, vô đương phi quân của chúng ta sẽ kề vai tác chiến với bộ binh trọng giáp.
Lưu Hổ vỗ vai gã:
- Đây mới là nam nhi đại trượng phu, phải có ý chí giết địch lớn, xem chúng ta dọn dẹp quân Tây Nhung thế nào.
Quân Hán ở cách huyện Hội Ninh ba mươi dặm đã gặp được liên quan Khương Đê đang ùn ùn kéo tới, nói cho đúng là quân Hán đang chờ đợi quân địch đến.
Bộ binh trọng giáp cần thời gian chuẩn bị ít nhất mười lăm phút để mặc giáp, nếu gặp quá gấp gáp sẽ khiến bộ binh trọng giáp không có thời gian chuẩn bị, vì thế khi thám báo phát hiện quân địch còn cách hai mươi dặm, quân Hán đã dừng hành quân, bộ binh trọng giáp mặc giáp chuẩn bị chiến đấu.
Chỗ bọn họ đứng đã không còn là vùng toàn sỏi đá ở phía tây huyện Hội Ninh, mặc dù vẫn là cánh đồng bát ngát không người ở, nhưng đất đai đã khá bằng phẳng, phần lớn là bùn đất, cách đó không xa là cánh rừng lớn, hai bên đường có thể dàn chiến thuyền, hai quân quyết một trận tử chiến.
Sau nửa canh giờ, tiếng bước chân từ xa ào ào như sấm rền, mặt đất rung lên, bụi đất che kín bầu trời, gần ba vạn liên quân Khương Đê cuối cùng đã kéo đến.
Lưu Hổ chăm chú nhìn kỵ binh quân địch đang dần giảm tốc độ ở phía xa, lớn tiếng quát:
- Xếp hàng ứng chiến!
Quân Hán đã chuẩn bị xong từ lâu, nhanh chóng dàn đại trận trong cánh đồng bát ngát rộng tới ba dặm, ba ngàn kỵ binh quân Hán bày trận cung nỏ ở phía trước.
Năm ngàn quân đội mà Vương Bình chỉ huy đều là lính Man, được gọi là vô đương phi quân, họ cực giỏi bắn tên, tiễn pháp xuất chúng, không chỉ là quân sơn địa tinh nhuệ nhất, mà sau khi được huấn luyện kỵ thuật nghiêm ngặt, họ đã trở thành kỵ binh cung nỏ hàng đầu của quân Hán.
Hôm nay, đứng đầu tiên là ba ngàn kỵ binh cung nỏ dàn trận trên ngựa, họ được trang bị nỏ sừng sắc nhọn của quân Hán, cự li sát thương có thể đạt một trăm hai mươi bước.
Trên chiến trường chỉ có tám ngàn quân Hán, ba ngàn kỵ binh cung nỏ dàn trận ở trên đầu, họ cũng là quân tinh nhuệ, không chỉ có thể đảm đương quân nỏ, còn làm được kỵ binh cung nỏ, thậm chí còn có thể đổi thành kỵ binh trường mâu.
Lúc này bộ binh trọng giáp mà Lưu Hổ dẫn đầu đã dàn xong trận hình, năm ngàn bộ binh trọng giáp đứng sau quân cung nỏ, chia thành năm quân trận, đám binh lính đã mặc xong khôi giáp, bọn họ tay cầm Trảm Mã Đao, chăm chú chờ đợi mệnh lệnh.
Còn sau khi ba ngàn kỵ binh cung nỏ bắn tên xong, sẽ nhanh chóng chuyển thành kỵ binh trường mâu, bố trí ở cạnh kỵ binh trọng giáp, nhiệm vụ của họ là bảo vệ sườn và phối hợp tác chiến với bộ binh trọng giáp.
Hai ngàn kỵ binh cung nỏ khác sẽ được sắp xếp trong khu rừng cách đó hai dặm, đợi bộ binh trọng giáp đánh tan trận hình của địch xong, họ sẽ đánh lén, ba đoạn trận hình này quân Hán đã phối hợp tác chiến nhiều lần và cũng nhiều lần đánh bại quân Tào và quân Hung Nô nên họ đã có kinh nghiệm thực tiễn phong phú.
Hai quân đứng đối mặt cách nhau hai dặm, Nam Cung Tĩnh thấy quân Hán đã dàn xong trận hình, quân cung nỏ ở trước, bộ binh ở giữa, hình như trong rừng còn mai phục một đội quân, số người trên chiến trường không nhiều, gã bèn cười nhạt một tiếng, trận hình kiểu này quá bình thường, đối với kỵ kinh người Khương chiếm ưu thế tuyệt đối về số người thì chẳng hề có ý nghĩa gì.
Lúc này, Hưu Đồ Hồn tiến lên khẽ nói:
- Năm ngàn bộ binh ở giữa kia hình như chính là bộ binh trọng giáp mà Tây Lương Vương điện hạ nói, cực kỳ sắc bén, Tướng quân không được coi thường.
- Đây không phải là vấn đề khinh địch hay không, quân đội có sắc bén nữa thì chúng ta cũng phải toàn tuyến ép lên!
Nam Cung lớn tiếng hô to:
- Chuẩn bị xuất kích!
Cùng với một tiếng ra lệnh, tiếng trống lớn trong liên quân Khương Đê vang lên, ba vạn kỵ binh lần lượt tiến lên xếp thành hàng, giơ cao trường mâu, kỵ thuật của chúng đa phần điêu luyện, một tay cầm mâu, một tay cầm lá chắn, hai chân điều khiển ngựa, như thể người và ngựa là một.
Ba vạn kỵ binh Khương Đê bỗng giơ trường mâu lên, mâu đâm như rừng, thanh thế cực kỳ hùng mạnh, lúc này Lưu Hổ cũng hét lớn một tiếng:
- Xuất đao!
Năm ngàn Trảm Mã Đao sáng loáng đồng loạt khua ra, sát khí mạnh mẽ tràn trề.
Ngay cả Vương Bình có chút lo lắng vì biết mình không biết đối phương cũng thầm khen ngợi, không hổ là bộ binh trọng giáp tạo ra lực khuynh quốc của quân Hán, chỉ năm ngàn Trảm Mã Đao mà không biết đã tiêu hao biết bao tâm huyết của rất nhiều thợ thủ công, nếu đội bộ binh trọng giáp này vẫn không phải là đối thủ của người Khương thì đúng là trời cũng không tha.
Đề xuất Võng Hiệp: Cuộc đời vô thường