Chương 1124: Đón đầu chặn đánh.
Chương 1124: Đón đầu chặn đánh.
Cùng với tiếng trống dày đặc, một vạn thiết kỵ người Khương cùng gào thét, bọn chúng trăm người một hàng, tay phải cầm trường mâu, tay trái cầm lá chắn, vó ngựa phi nhanh, thanh thế lớn mạnh, lao về phía quân Hán cách đó hai dặm với sức mạnh không thể chống đỡ.
Cho dù thân kinh bách chiến nhưng trong lòng Lưu Hổ vẫn có chút căng thẳng, y cảm nhận được khí thế hùng mạnh của đội thiết kỵ người Khương này, năm ngàn bộ binh trọng giáp của y đã đến lúc chịu đựng khảo nghiệm rồi.
Tuy nhiên Lưu Hổ không chút hoang mang.
- Quân nỏ chuẩn bị!
Y lớn tiếng hô, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn quân địch đang đến gần.
Ba ngàn kỵ binh cung nỏ giơ nỏ sừng lên, mũi tên lạnh như băng ngắm thẳng về phía kỵ binh quân địch đang cuộn trào tới như thủy triều, họ xếp ngàn người một hàng, tiến hành ba lần bắn, luân phiên bắn chín ngàn mũi tên ở chỗ cách quân địch sáu mươi bước.
Kỵ binh người Khương càng lúc càng tiến đến gần, bụi vàng cuồn cuộn phả vào mặt quân Hán, tiền phương của chúng cuối cùng đã xông vào trong phạm vi một trăm hai mươi bước.
- Bắn!
Một ngàn kỵ binh cung nỏ ở hàng đầu bắn trước, họ sử dụng nỏ sừng hai thạch, mũi tên dài một thước ba tấc, chỉ nghe thấy tiếng nỏ, một ngàn mũi tên bắn ra như gió táp mưa rào về phía kỵ binh người khương cách đó một trăm hai mươi dặm, tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng hí của chiến mã vang vọng, hàng trăm chiến mã và mấy trăm kỵ binh người Khương lộn nhào xuống đất.
Kỵ binh cung nỏ lập tức lên dây cung, tốc độ cực nhanh, họ dùng mũi tên xuyên giáp, đầu mũi tên như con thoi kéo dài, có hình thuôn dài, được chế tạo từ sắt luyện thượng hảo, vô cùng sắc nhọn, có thể xuyên thủng bất kỳ loại áo giáp nào.
Hàng thứ nhất bắn xong, lại một ngàn mũi tên xuyên giáp của hàng thứ hai được bắn về phía kỵ binh người Khương cách đó trăm dặm hệt như một mảng mây đen, tiếp đó là hàng thứ ba, hàng thứ tư, hàng thứ năm… Mũi tên che kín trời đất, dày đắc khiến đối phương không thở nổi.
Kỵ binh người Khương cũng cảm nhận được sự hùng mạnh trong trận tiễn của quân Hán, chúng giơ tấm chắn lên che, chỉ nghe thấy những tiếng răng rắc, tấm chắn bị mũi tên xuyên giáp chọc thủng, vỡ vụn ra, tấm chắn không chống đỡ nổi đường lực mạnh mẽ của mũi tên xuyên giáp, một ngàn mũi tên đã gây ra tổn thất nặng nề cho kỵ binh quân địch.
Áo giáp da và lá chắn gỗ không chịu nổi lực xuyên thấu mạnh mẽ của mũi tên, mấy trăm kỵ binh ở hàng đầu tiên bị bắn xuyên qua áo giáp, kêu thảm thiết ngã xuống khỏi ngựa, rất nhiều kỵ binh phía sau bị vấp vào làm cho đội thiết kỵ của người Khương lập tức rối loạn.
Sau khi chín đợt mũi tên bắn xong, kỵ binh người Khương đã tổn thất gần ba ngàn người, trong lòng đám kỵ binh khiếp sợ, đội ngũ hỗn loạn, sĩ khí đê mê, trong lúc này, ba ngàn kỵ binh cung nỏ đã nhanh chóng rút lui sang hai bên, treo nỏ sừng lên, tháo trường mâu xuống, họ trở thành kỵ binh trường mâu, bảo vệ ở hai sườn của bộ binh trọng giáp.
Kỵ binh người Khương đã xông đến cách ba mươi bước, mặc dù hơi hỗn loạn nhưng khí thế vẫn kinh người, không thể chống đỡ, Lưu Hổ cười nhạt một tiếng, lớn tiếng ra lệnh:
- Kết trận!
Năm ngàn bộ binh trọng giáp thay đổi trận hình, họ lần lượt ngồi xổm xuống, mũi đao hướng về phía trước, chuôi đao chạm đất, hình thành nên một biển đao.
Mấy ngàn kỵ binh người Khương đã tiến đến, đối mặt với rừng đao vô cùng sắc bén, đám kỵ binh phía trước đều hoảng sợ kêu thảm.
“Ầm!” một tiếng nổ lớn vang lên, thân xác máu thịt của kỵ binh đập vào rừng đao, bụi đất hòa với sương máu mù mịt trên trời, tứ chi bay tứ tung trên không, xác người ngựa chất đống tầng tầng lớp lớp trước rừng đao.
Đợt tấn công đầu tiên mạnh mẽ nhất của kỵ binh cuối cùng đã biến mất, lúc này, năm ngàn kỵ binh đồng thanh hét lớn, xếp thành bước tường người, Trảm Mã Đao nhất loạt vung ra, đập vào trường mâu của quân địch, hai đội quân hỗn chiến kịch liệt với nhau.
Một vạn kỵ binh đầu tiên xông lên là để san bằng con đường cho kỵ binh phía sau, cho dù chúng bị tổn thất nặng nề nhưng Nam Cung Tĩnh cũng không để trong lòng, gã hạ lệnh:
- Toàn quân xông lên, đánh tan quân Hán!
Cùng với những tiếng kèn vang vọng bốn phía, gần hai vạn kỵ binh người Khương nhanh chóng tập hợp từ bốn phương tám hướng, hai vạn thiết kỵ Khương Đê xông tới bộ binh trọng giáp của quân Hán với khí thế dời non lấp biển.
‘Tùng! Tùng! Tùng’ trong đại trận của quân Hán vang lên tiếng trống trận làm phấn chấn lòng người, năm ngàn bộ binh trọng giáp tiến về phía trước như ngọn núi, hai ngàn kỵ binh trường mâu bảo vệ ở hai bên, năm ngàn bộ binh trọng giáp tách thành năm đại trận phát động thế tấn công về phía kỵ binh người Khương.
Năm ngàn bộ binh trọng giáp xuất kích toàn tuyến, hai bên đánh nhau trên cánh đồng rộng lớn, kỵ binh người Khương không địch lại được những đòn chém vào cổ sắc bén của bộ binh trọng giáp nên bị đánh tới mức liên tiếp tháo chạy.
Nam Cung Tĩnh nóng ruột gào to, thúc giục kỵ binh người Khương liên tục tấn công, đặc biết là mấy ngàn kỵ binh người Khương bị quân Hán bao vây, chúng biết chỉ có xông ra mới có hy vọng sống sót, bản năng chạy thoát thân khiến chúng liều mạng, chúng giơ cao trường đao, khua trường mâu, điên cuồng tấn công quân Hán, hệt như gió bão mưa rào ào tới, bộ binh trọng giáp vẫn sừng sững bất động như núi lớn.
Đại tướng của người Khương là Mã Tô Đặc thúc ngựa dẫn đầu, gã vung trường mâu, hét lớn một tiếng rồi đâm về phía thủ lĩnh quân Hán, thủ lĩnh quân Hán đối diện gã là Chủ tướng Lưu Hổ, Lưu Hổ gào lên, Trảm Mã Đao hung mãnh đón đầu bổ xuống, thế đao linh hoạt, lập tức bổ cả người Mã Tô Đặc và ngựa đang lao đến trước mặt y ra thành hai nửa, máu bắn tung tóe, nội tạng tràn lan.
Bộ binh trọng giáp múa may trường đao, từng bước tiến lên, đao quang huyết ảnh, khi chém khi đâm, đánh đâu thắng đấy, kỵ binh người Khương bị chém đầu lăn lông lốc trên mặt đất, tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng sơn cốc, phía sau và hai bên chúng, mũi tên của kỵ binh cung nỏ bay như châu chấu, khiến chúng thương vong nghiêm trọng, lính Khương bị thương quỳ xuống cầu xin khổ sở nhưng vẫn bị bộ binh trọng giáp dàn trận chém nát, máu chảy thành sông, xác người chất đống, cả chiến trường đã trở thành lò sát sinh nhân gian.
Trận chiến này kéo dài từ trưa đến chiều, ba vạn kỵ binh Khương Đê đã tương vong gần nửa, trên chiến trường, thi thể không đầy đủ các bộ phận chất đống như núi, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất, người Khương đã có ý nghĩ bại trận, còn bộ binh trọng giáp không hề mỏi mệt, càng chiến càng dũng mãnh, mắt thấy ý chí chiến đấu của binh lính người Khương đã dần sụp đổ.
Lúc này, Vương Bình mai phục trong rừng thấy quân địch đã bại tướng bèn hô to:
- Theo ta xông ra!
Hai ngàn kỵ binh sinh lực bỗng nhiên ùa ra, giống như đòn cuối cùng đánh gục lạc đà, kỵ binh người Khương hoảng loạn, bộ lạc Đô Dã sụp đổ trước, dưới sự dẫn sắt của tù trưởng, mấy ngàn kỵ binh đã chạy trốn về phía bắc.
- Đại tù trưởng!
Một gã kỵ binh chạy vội tới trước mặt Nam Cung Tĩnh hô lớn:
- Bộ lạc Đô Dã đã rút lui!
Nam Cung Tĩnh quay đầu lại, nhận ra bộ lạc Đô Dã người Đê đã rút khỏi chiến trường, đồng thời dẫn theo những kỵ binh bộ lạc khác rút theo, y vô cùng căm hận, đành gào lên một tiếng:
- Rút!
Hơn một vạn năm ngàn kỵ binh đã sụp đỏ tinh thần, không còn lòng dạ chiến đấu nữa, rối rít quay đầu ngựa chạy khỏi chiến trường, quân Hán đuổi theo sau, chém cho kỵ binh người Khương ngã ngựa lật nhào, thương vong cực kỳ thê thảm, họ đuổi mãi cho tới huyện Hội Ninh mới dần dừng lại, lúc này, quân Hán trên đầu thành của huyện Hội Ninh thấy quân Khương thảm bại, liền đồng loạt vỗ tay hoan hô.
Đề xuất Tiên Hiệp: Quái Vật Tới Rồi