Chương 1125: Kỵ binh Quý Sương.

Chương 1125: Kỵ binh Quý Sương.

Nam Cung Tĩnh chạy một mạch tới huyện Cô Tang, kiểm kê lại binh mã tháo chạy, chỉ còn lại hơn bảy ngàn người khiến gã không khỏi tiêu tan nhuệ khí, hoàn toàn không còn ý chí chiến đấu, lúc này Hưu Đồ Hồn khuyên gã:

- Tướng quân đừng chán nản, chúng ta cũng không thương vong lớn đến thế, ta đoán rất nhiều người nửa đường trốn về nhà, như bộ lạc Đô Dã cơ bản không nhìn thấy ai cả, chẳng lẽ bọn chúng đều bị giết sạch, không thể, chỉ có thể chứng minh bọn chúng đã trốn về bộ lạc.

Nam Cung Tĩnh lúc này mới nghĩ thoáng ra, nhưng lại nghĩ đến ba vạn quân đội giờ chỉ còn lại hơn bảy ngàn người, dù thế nào cũng khiến y khó chấp nhận được, cũng khó ăn nói với Mã Siêu, y trầm tư chốc lát bèn nói:

- Hưu Đồ đại tù trưởng cũng dẫn quân giữ huyện Cô Tang đi, ta chạy về Trương Dịch cầu cứu, nhiều nhất ba đến năm ngày, ta sẽ dẫn viện quân đến.

Con trai của Hưu Đồ Hồn đang làm con tin ở Trương Dịch, kể cả y muốn chạy trốn cũng phải nghĩ đến an toàn của con trai, không biết làm sao, y đành gật đầu đáp:

- Tướng quân mau đi mau về, ta sẽ dốc sức giữ vững huyện Cô Tang.

Nam Cung Tĩnh dặn dò vài câu rồi dẫn theo mấy trăm kỵ binh phi nhanh về Trương Dịch.

Quân Hán không lập tức lên phía bắc truy sát quân Khương, mà nghỉ ngơi hai ngày ở huyện Thương Tùng, hai ngày sau, Triệu Vân dẫn ba vạn chủ lực trùng trùng điệp điệp kéo đến huyện Thương Tùng, hạ đại doanh ở ngoài huyện thành.

Trong đại trướng trung quân, Lưu Hổ và Vương Bình cùng tham kiến Triệu Vân và báo cáo tình hình chiến đấu, Triệu Vân lập tức hỏi:

- Chúng ta thương vong bao nhiêu?

- Khởi bẩm Đô đốc, chúng ta thương vong hơn một ngàn năm trăm người, về cơ bản là vô đương phi quân, bộ binh trọng giáp thương vong hơn trăm.

Triệu Vân gật đầu, thương vong hơn một ngàn năm trăm người, nhưng lại đánh tan được hơn một vạn bốn ngàn quân địch, chiến quả này có thể nói là huy hoàng, tuy nhiên Triệu Vân quan tâm hơn đến tình hình của các binh sĩ thương vong bèn truy vấn:

- Hài cốt của họ đã thu dọn ổn thỏa chưa?

Vương Bình khom người đáp:

- Binh lính chết trận đều đã được hỏa táng, di cốt đựng trong bình gốm, đã phái người đưa về Trường An.

- Mặc dù họ là lính Man, nhưng họ đổ máu giết địch hi sinh vì nước Hán, chúng ta cũng phải trợ cấp đối xử tương đương, ta sẽ viết thư cho Hán Vương Điện hạ.

- Đa tạ Đô đốc!

Trong lòng Vương Bình vô cùng cảm kích, vội khom người thật sâu thi lễ.

Triệu Vân khoát tay, đi đến trước sa bàn cười nói với Quân sư Bàng Thống:

- Bàng Quân sư có ý kiến gì không?

Bàng Thống dùng cây gỗ chỉ vào huyện Cô Tang:

- Đây là thành tứ chiến, giành được huyện Cô Tang thì quận Võ Uy sẽ bị thu phục, nhưng Cô Tang lại là đại môn của Trương Dịch, Cô Tang thất thủ, quân Hán sẽ có thể đánh thẳng vào Trương Dịch, do đó Mã Siêu cũng sẽ không ngồi chờ nó bị chúng ta công chiếm, ông ta tất nhiên sẽ phái viện quân tới.

Nói đến đây, Bàng Thống cười nói với mọi người:

- Ý của ta là vây thành đánh viện binh, dùng thủ đoạn sấm sét đánh tan viện binh tới cứu viện, như thế quân phòng thủ trong huyện Cô Tang không chiến cũng sẽ hàng.

Vương Bình ở bên cạnh tiếp lời:

- Quân phòng thủ trong huyện Cô Tang tất nhiên chính là quân đội người Khương tháo chạy, nếu chúng ta dùng đại quân bốn phương ép lên, tại hạ lo viện quân sẽ sợ hãi mà không tới.

Bàng Thống khẽ mỉm cười:

- Chúng ta có thể ẩn dấu thực lực, để thám báo quân địch cho rằng chúng ta chỉ có hai vạn quân.

Bàng Thống dùng cây gỗ chỉ sang huyện Hưu Đồ ở phía tây bắc Cô Tang, nói với mọi người:

- Có thể ẩn nấp hai vạn quân ở huyện Hưu Đồ, đợi thời cơ chiến đấu!

Triệu Vân liếc nhìn mấy đại tướng trong trướng, thấy mọi người không ai phản đối, liền dứt khoát hạ lệnh:

- Cứ thực thi theo đề nghị của Quân sư.

Ngoài thành Trương Dịch là khu đại doanh gần ngàn khoảnh, mấy vạn lều trại kéo dài hơn mười dặm, thanh thế đồ sộ, trong đó có một đại trướng da dê rộng năm mẫu, đây là vương trướng của Khương Vương Nam Cung Tác trước kia, sau khi bị quân Hán thu được vẫn đặt ở trong thành Trương Dịch, giờ trở thành vương trướng của Mã Siêu.

Trong vương trướng lộng lẫy nguy nga, mặt đất trải thảm Ba Tư thêu những sợi tơ vàng lóng lánh, trên vách trướng điểm xuyết mấy vạn viên đá quý, sáng lấp lánh dưới ánh đèn, còn xung quanh bày đủ các đồ kim ngân khí và đồ sứ Trung Nguyên đắt tiền, đây là một doanh trướng xa xỉ khiến người khác phải líu lưỡi.

Giữa đại trướng là mười mấy thiếu nữ đang tung tăng nhảy múa, tiếng đàn sáo vang lên hai bên, trống điểm từng hồi, trên một chiếc bàn thấp rất rộng là mấy chục đĩa vàng khảm đá quý, bên trong chứa đủ các loại hoa quả tươi ngon, còn cả những miếng thịt nướng thơm phức và rượu ngon lâu năm.

Vây quanh sau chiếc bàn là hai mươi mấy thiếu nữ trẻ đẹp mĩ miều, váy áo của họ cởi ra bán nửa, để lộ làn da trắng như tuyết, Mã Siêu đang nằm trong ngực đám cơ thiếp xinh đẹp này, hưởng thụ rượu và những món ăn ngon, híp nửa mắt, vui vẻ ngắm nhìn đám thiếu nữ thướt tha nhảy múa, y chinh chiến nửa đời, cho đến giờ mới học được cách hưởng thụ, đây là đãi ngộ mà Đô đốc Hà Tây không thể có được, chỉ có khi y trở thành vua một vùng mới có thể tận hưởng xa hoa vương giả.

Đúng lúc này, ngoài trướng có âm thanh hỗn loạn nhỏ, thân binh của y dường như đang quát lớn, điều này khiến Mã Siêu không khỏi ngẩn người, chỉ thấy màn trướng được vén lên, Nam Cung Tĩnh lưng đeo trường kiếm, đội mũ quán giáp bước nhanh vào trong, nổi giận đùng đùng nói:

- Điện hạ, tướng sĩ tiền phương đang tắm máu chiến đấu, giờ không phải lúc hưởng thụ.

Mã Siêu sầm mặt xuống, y khoát tay, nhạc sĩ và đám vũ nữ đều lui cả ra, y lại quay đầu nói với cơ thiếp:

- Các ngươi cũng lui ra!

Hai mươi mấy cơ thiếp lần lượt đứng dậy, đi vòng ra hai bên, trong đại trướng chỉ còn lại Mã Siêu và Nam Cung Tĩnh, Mã Siêu nắm chuôi kiếm bên mình, lạnh lùng nói:

- Đây chính là lễ hạ thần của ngươi?

Nam Cung Tĩnh lúc này mới khom người thi lễ:

- Ty chức quá kích động, lời nói không đúng mực, xin Điện hạ thứ tội!

- Thôi, giờ không nói chuyện lễ nghĩa nữa, chiến sự ở tiền phương thế nào?

- Khởi bẩm Điện hạ, chúng ta bị bộ binh trọng giáp và kỵ binh của quân Hán chặn đường, số lượng quân địch ít nhất là hai ba vạn, ty chức dẫn quân chiến đấu kịch liệt với quân địch, nhưng bộ lạc Đô Dã đáng chết đã tự tiện chạy khỏi chiến trường, khiến cho các bộ lạc khác noi theo, ty chức đành phải rút quân lui về phía bắc ở huyện Cô Tang.

Mặc dù Nam Cung Tĩnh không nói thẳng, nhưng Mã Siêu vẫn hiểu ra, Nam Cung Tĩnh đã thất bại, y giận dữ, đập bàn quát hỏi:

- Chỗ các ngươi còn lại bao nhiêu quân?

Nam Cung Tĩnh căm hận đáp:

- Một khi giao chiến thất bại, các bộ lạc đều chỉ lo đến lợi ích của mình, nhao nhao chạy trốn, binh mã theo ty chức rút về huyện Cô Tang còn chưa tới một vạn, hiện do Đại tù trưởng Hưu Đồ thống soái, ty chức đến cầu viện Điện hạ.

- Ba vạn người chỉ còn lại một vạn, ngươi rất biết dẫn binh đấy!

Mã Siêu hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt muốn phun ra lửa:

- Ngươi còn mặt mũi đến gặp ta?

- Đợi sau khi đánh bại quân Hán, ty chức tự sẽ nhận tội với Điện hạ, nhưng giờ huyện Cô Tang đang nguy cấp, mong Điện hạ đi cứu viện trước.

Mã Siêu chắp tay đi qua đi lại trong đại trướng, giờ tình hình quân địch không rõ thế nào, y không muốn tùy tiện đi cứu viện, nhưng huyện Cô Tang lại cực kỳ trọng yếu, là đại môn phía đông của Trương Dịch, Cô Tang bị quân địch chiếm lĩnh thì Trương Dịch cũng nguy hiểm, quân Hán sẽ xông thẳng tới dưới thành Trương Dịch, đây lại là khốn cảnh mà Mã Siêu không muốn đối mặt, khiến y vô cùng khó xử.

Đúng lúc này, một tên lính bẩm báo ở cửa đại trướng:

- Điện hạ, Cô Tang có chim ưng đưa thư tới!

Mã Siêu lập tức mừng rỡ, đúng là tới quá đúng lúc, y lập tức ra lệnh:

- Lấy thư cho ta!

Một tên lính bước vào trướng, dâng lên một cuộn thư, Mã Siêu cầm lấy mở ra xem, trên đó viết có khoảng hai vạn ba ngàn quân Hán đã tới huyện Cô Tang, bao vây bốn cửa của huyện thành, Cô Tang nguy cấp, khẩn cầu viện quân đến tiếp viện.

Mã Siêu trầm tư một lát bèn nói:

- Quân Hán vây thành mà không đánh, tất nhiên cũng là đang đợi viện quân ở quận Kim Thành, thời gian không chờ đợi ta, phải xông đến Cô Tang trước khi chủ lực quân Hán tới, đánh bại quân Hán vây thành, chúng ta nhất định phải nắm được cơ hội này.

Nam Cung Tĩnh mừng rỡ, lập tức khom người nói:

- Ty chức nguyện làm tiên phong!

Mã Siêu nghĩ một lát liền đáp:

- Cũng được, ta sẽ giao quân Quý Sương cho ngươi, ngươi hãy dẫn năm ngàn quân Quý Sương mau tới Cô Tang cứu viện, nhưng không được manh động, đợi ta dẫn quân chủ lực tới.

Nam Cung Tĩnh vốn là thủ lĩnh của năm ngàn quân Quý Sương, chỉ là vì y muốn đoạt lấy ngôi vị Đại tù trưởng của bộ lạc Nam Cung nên mới tạm thời giao đội kỵ binh Quý Sương này cho Mã Siêu, giờ Mã Siêu lại trả quân đội cho y, khiến y càng thêm tin tưởng, lập tức tuân lệnh:

- Ty chức xuất phát ngay!

Quý Sương là đại quốc ở phía tây Thông Lĩnh, lãnh thổ rộng vạn dặm, tên tuổi ngang hàng với các đế quốc như Hán triều, An Tây, La Mã, nó là đế quốc do người Đại Nguyệt Chi thành lập, đầu tiên người Đại Nguyệt Chi sinh sống ở hành lang Hà Tây, về sau di chuyển sang phía đông tới khu vực Trung Á, tách thành năm bộ lạc, trong đó bộ lạc Quý Sương dẫn trỗi dậy, không ngừng thâu tóm các bộ lạc nhỏ, cuối cùng xây dựng nên đế quốc kéo dài vạn dặm.

Bắc Hung Nô bị vương triều Hán đánh bại, di chuyển đến Trung Á lại bị đế quốc Quý Sương đánh bại, cuối cùng đành phải trốn sang châu Âu và cũng dấy lên sóng to gió lớn ở châu Âu, thay đổi hoàn toàn lịch sử nơi này.

Cho dù cuối đời Hán đại loạn, nước Quý Sương cũng không có ý định đông chinh, lần này Mã Siêu phái người chiêu mộ dũng sĩ ở Quý Sương đã khơi gợi hoài niệm của quốc vương Đô Lâm đối với hành lang Hà Tây quê hương cũ của người Nguyệt thị, vì thế mới phái năm ngàn quân hiệp trợ Mã Siêu chống lại nước Hán, đây cố nhiên là tình tiết quê hương của người Nguyệt thị, nhưng cũng che đậy dã tâm của người Quý Sương đối với Hà Tây.

Năm ngàn kỵ binh Quý Sương là quân trực thuộc của quốc vương Quý Sương Đô Lâm, là những binh lính tinh nhuệ trong hai mươi vạn quân Quý Sương, họ phần lớn có thân hình cao lớn, mặc hai tầng áo giáp da bó sát người, tay cầm trường mâu sắc bén, cưỡi một con tuấn mã Đại Uyên thuần thục.

Mỗi binh lính còn có một chiếc túi mâu, bên trong đựng mười cây đoản mâu rèn từ tinh thép, do người Quý Sương không có yên ngựa, cưỡi bắn trên lưng ngựa vô cùng khó khăn, vì thế kỵ binh không kết hợp với cung nỏ, mà dùng đoản mâu thép tinh dài bốn thước, quăng ra bằng lực cánh tay cách quân địch ba mươi bước thì lực sát thương cũng hết sức kinh người.

Quân Hán cũng đã học loại đoản mâu bằng tinh thép này của người Quý Sương nên trang bị ở một bộ phận kỵ binh, có lực sát thương rất lớn.

Tuy rằng kỵ binh Quý Sương chỉ có năm ngàn người, nhưng sức chiến đấu lại vô cùng mạnh mẽ, cũng chính vì có đội kỵ binh tinh nhuệ này mà Nam Cung Tĩnh mới tràn đầy lòng tin đi cứu viện.

Chỉ cần không gặp phải bộ binh trọng giáp của quân Hán, bất kỳ đội ngũ quân Hán còn lại y đều có thể đánh tan tành.

Nam Cung Tĩnh dẫn theo năm ngàn kỵ binh Quý Sương hăng hái lên đường, hai ngày sau chúng đã gần tới huyện Cô Tang, khi còn cách huyện thành hơn mười dặm, y ghìm chặt chiến mã, lệnh cho binh lính nghỉ ngơi tại chỗ, sau đó phái thám báo đi trước tìm hiểu tin tức.

Xung quanh huyện thành Cô Tang đều là đồng cỏ mênh mông, phía tây là núi cô Tang trắng xóa tuyết, cũng là một phần của núi Kỳ Liên, ánh mặt trời chiếu lên đỉnh núi đã bị bao phủ bởi băng tuyết trông rực rỡ chói mắt, ánh ra những tia kim quang rạng rỡ, núi Cô Tang còn được người Hung Nô gọi là ‘Thánh sơn’.

Khi binh lính đang nghỉ ngơi bên bờ một con sông nhỏ, phía xa bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, Nam Cung Tĩnh vội vàng đứng lên, chỉ thấy thám báo y phái đi đang hối hả lao tới, đây nhất định là có quân tình, y lập tức ra lệnh:

- Toàn bộ lên ngựa!

Năm ngàn kỵ binh Quý Sương lần lượt xoay người lên ngựa, Nam Cung Tĩnh thúc ngựa tiến lên, cao giọng hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Khởi bẩm Tướng quân, chúng ta đã phát hiện ra tình hình quân địch, cách chúng ta mười dặm.

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Quản Gia Là Ma Hoàng
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN