Chương 1126: Đập tan Cô Tang.
Chương 1126: Đập tan Cô Tang.
Thám báo mà Nam Cung Tĩnh phái đi đã phát hiện một đội bộ binh trường mâu quân Hán có hơn một vạn người ở cách đó mười dặm, tin tức này khiến Nam Cung khá xao động, quân số người Hán không nhiều, vừa lúc để quân đội của gã đánh trận đầu tiên, đập tan quân Hán lập uy.
Mặc dù Mã Siêu bảo y đợi chủ lực đến, nhưng lúc này Nam Cung Tĩnh đã sốt ruột không thể chờ nổi, y lập tức dẫn năm ngàn kỵ binh lao về phía đông nam.
Lát sau, chúng chạy đến một bãi đất cao, phát hiện ra quân Hán cách đó mấy dặm, Nam Cung Tĩnh ngồi trên ngựa dõi mắt về phía quân Hán, quân Hán hình như cũng nhận ra bọn chúng nên đang chậm rãi rút quân, nhưng rút được ba dặm liền dừng lại, phía trước có một thảo nguyên, rõ ràng là muốn chiến với bọn chúng.
Nam Cung Tĩnh chậm rãi nheo mắt lại, quân Hán không đông, về cơ bản đều là bộ binh, dự đoán họ là viện quân phục kích nhưng lại bị thám báo của mình phát hiện, đây là một cơ hội của chúng.
Nam Cung Tĩnh cực kỳ tự phụ, dưới tay y là năm ngàn tinh kỵ đều là lão binh nhiều năm chinh chiến, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, là quân tinh nhuệ của đế quốc Quý Sương, lần trước trong chiến dịch viễn chinh Thiên Trúc, chúng cũng tham gia, kết quả đã đánh bại năm vạn quân Thiên Trúc từ cánh sườn.
Chính vì nhiều lần đại thắng quân Thiên Trúc đã khiến cho quân đội này có chút kinh thường quân Hán, quân Hán có thể trang bị đầy đủ, nhưng họ không phải là dân tộc du mục, không mạnh về kỵ binh, cũng chỉ mạnh về quân đội người Khương, so với quân Quý Sương thì còn kém xa.
- Chuẩn bị tác chiến!
Nam Cung Tĩnh hét to một tiếng, năm ngàn quân Quý Sương giương cao trường mâu, động tác đều nhịp, thể hiện tố chất quân nhân cao siêu.
- Xếp hàng tiến lên!
‘Ù -- ’ tiếng kèn trầm thấp vang lên trên thảo nguyên, đây là mệnh lệnh xuất kích.
Quân Quý Sương chậm rãi hành quân, năm ngàn kỵ binh chia thành năm hàng, mỗi hàng một ngàn người, cách nhau hai trượng, như thể đều được đo đạc tỉ mỉ, mỗi người cầm thêm mười cây đoản mâu, mỗi cây nặng khoảng bảy cân, được rèn từ sắt luyện, phóng xa nhờ lực của cánh tay, có thể đâm xuyên quân địch ở khoảng cách ba mươi bước, đây là vũ khí lợi hại nhất của quân Quý Sương để đối phó với kỵ binh trọng giáp An Tức.
Kỵ binh bắt đầu chạy chậm, một tay cầm lá chắn, một tay giơ mâu, vẫn giữ đội ngũ chỉnh tề, đoản mâu sắc nhọn trong tay lấp lánh ánh sáng dưới ánh mặt trời.
Đội quân Hán mà quân Quý Sương gặp phải này là bộ binh trường mâu cánh tả do Đại tướng Trương Nhậm chỉ huy, quân đội của Trương Nhậm bố trí ở cửa bắc của huyện Cô Tang, nghe tin có viện quân tới, y chủ động xin đi chặn đường.
Đội quân mà Trương Nhậm chỉ huy ban đầu là quân Ích Châu của Lưu Chương, binh lính đa phần tới từ Ba Thục, đã theo Lưu Cảnh nhiều năm xuất chinh tác chiến, tương tự cũng có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đặc biệt họ đã tham gia vào cuộc chiến ở Hán Trung và Lũng Tây, có kinh nghiệm nhất định khi đối phó với kỵ binh.
Quân Hán trang bị nỏ sừng, cự lý sát thương xa trăm bước, khuyết điểm duy nhất chính là lên dây cung chậm, trong vòng một trăm bước nhiều nhất chỉ có thể bắn được hai lần, về bù đắp cho nhược điểm này, mỗi quân Hán lại được trang bị thêm một bộ cung tiễn, thích hợp bắn ở cự ly ngắn, tiếp đó là đao, mâu và lá chắn, trang bị vô cùng đầy đủ.
Nhưng lần này họ không mang theo cung tiễn, mang quá nhiều trang bị sẽ khiến họ hành quân bất tiện, nhưng họ lại mang theo vũ khí bí mật hùng mạnh nhất của quân Hán.
Cho dù đây là lần đầu tiên Trương Nhậm tác chiến với quân Quý Sương, nhưng kinh nghiệm chiến đấu phong phú giúp y nhìn cái là nhận ra ưu thế và điểm yếu của quân Quý Sương.
Huấn luyện nghiêm chỉnh thì không cần nói nhiều, có thể duy trì được đội ngũ chỉnh tề trong khi chạy thì ngay cả kỵ binh người Khương cũng không làm được, rõ ràng bọn chúng phối hợp chỉnh thể vô cùng thành thục, chỉ nhìn từ điểm này đã thấy đây chính là một đối thủ mạnh.
Tiếp đó bọn chúng không có cung tiễn, phía sau mỗi người đều có nhiều cây đoản mâu, ngoài đoản mâu còn có một thanh trường mâu, từ đó có thể suy đoán, đoản mâu là vũ khí dùng để ném của chúng, cự ly của đoản mâu không bằng cung tiễn, điểm này quân Hán chiếm ưu thế hơn một chút.
Chiến mã của quân Quý Sương dường như rất cao lớn, khỏe mạnh, lợi hại hơn nhiều so với chiến mã của người Hung Nô, thậm chí còn nhanh hơn một bậc so với chiến mã của quân Hán.
Nhưng nhược điểm của chúng cũng rất rõ ràng, đó là áo giáp, đều là áp giáp da bó sát người, loại này không đỡ nổi tên nỏ của quân Hán, nhưng hình như chúng cũng biết được khuyết điểm này nên mỗi người lại có một tấm chắn lớn, tuy nhiên kể cả có nó thì cũng không ngăn được mũi tên sắc nhọn của quân Hán.
Trong Lòng Trương Nhậm đã có phương án chống địch, y lập tức hạ lệnh:
- Bày trận nỏ trăng khuyết!
Quân kỳ của quân Hán phấp phới, bắt đầu nhanh chóng điều chỉnh trận hình, điều chỉnh thành ở giữa nặng hai đầu nhẹ, hơi mang quân trận hình trăng lưỡi liềm, ở giữa là năm hàng, hai bên là hai hàng, như vậy có thể bảo đảm độ dày lớn nhất của cung tiễn, còn binh lính quân Hán ở hai hàng đầu thì cầm lá chắn lớn trong tay, đây là để phòng ngự mũi mâu sắc bén của người Quý Sương.
Quân Hán cũng chậm rãi tiến lên phía trước, tay cầm tên nỏ dừng lại ở một bãi đất cao, duy trì trận hình chặt chẽ, hai quân càng lúc càng gần, tiếng hò hét đan xen vào nhau, tiếng kèn, tiếng trống vang lên ầm ầm, cổ vũ sĩ khí của binh lính các bên.
Hai trăm bước… một trăm năm mươi bước… một trăm hai mươi bước, đã bước vào phạm vi sát thương của cung tiễn quân Hán, kỵ binh Quý Sương giơ tấm chắn lên, nhưng Trương Nhậm không hạ lệnh bắn tên, ánh mắt y sắc bén nhìn chằm chằm vào lá chắn của người Quý Sương, như thể nhìn thấu những lá chắn bằng gỗ đó, khi cách một trăm hai mươi bước những tấm chắn này có thể chống đỡ được cung tên của quân Hán, nhưng tiến vào tám mươi bước thì chưa chắc.
Tất cả quân Hán nín thở, bày trận sẵn sàng đón địch.
Chín mươi bước rồi, Trương Nhậm vẫn chưa hạ lệnh, lòng bàn tay của rất nhiều quân Hán đều đẫm mồ hôi, đây là điều mà nhiều năm tác chiến đến nay chưa bao giờ có, chín mươi bước vẫn chưa bắn tên.
Lúc này, kỵ binh Quý Sương đột nhiên tăng tốc, khoảng cách giữa đội hình bắt đầu kéo rộng ra, nhưng đội ngũ vẫn chỉnh tề, đây là kinh nghiệm phong phú của kỵ binh Quý Sương, ở thời điểm cuối cùng sẽ giãn khoảng cách, như thế diện tích sát thương của cung tiễn quân Hán sẽ nhỏ đi.
Chiến mã phi nhanh, kỵ binh la hét ùn ùn kéo về phía quân Hán, bảy mươi bước, chiến đao của Trương Nhậm vung lên, hét lớn một tiếng:
- Bắn ngang!
Ba mũi tên của hàng đầu tiên bắn ngang ra, đây là ưu thế của bảy mươi bước, không cần bắn theo đường vòng cung, trực tiếp bắn ngang, mũi tên như kình vũ, gào thét bắn về đám kỵ binh Quý Sương.
Mũi tên mạnh mẽ đã bắn thủng lá chắn của kỵ binh Quý Sương, bắn thủng áo giáp da, cắm thẳng vào cơ thể, chiến mã ngã sấp xuống đất, kỵ binh kêu la thảm thiết ngã xuống khỏi ngựa, chỉ trong nháy mắt người ngã ngựa đổ, gần năm trăm người bị bắn ngã, hình thế tấn công của kỵ binh Quý Sương bị áp chế.
Ngay sau đó, sáu ngàn mũi tên của vòng thứ hai, vòng thứ ba cũng được bắn ra, trong bảy mươi bước, năm ngàn quân Quý Sương đã tổn thất hơn một ngàn người, mặc dù chiến mã của kỵ binh Quý Sương phi nhanh, nhưng một hàng kỵ binh ở phía trước dường như đã bị bắn gục toàn bộ, khiến cho khoảng cách của kỵ binh Quý Sương với quân Hán không kéo gần, vẫn là bảy mươi bước.
Lúc này, quân Hán bắn xong vòng thứ nhất đã lên dây, lại một lần nữa giơ nỏ lên, mũi tên bắnh ra như mưa, ba ngàn mũi tên ùn ùn kéo về phía kỵ binh Quý Sương.
Ba ngàn binh lính của hàng thứ hai cũng lên dây cung xong, giơ nỏ bắn, họ không cần nhắm trúng, chỉ nhắm chuẩn phương hướng, binh lính ở hàng thứ ba cũng giơ cung tiễn lên.
Bắn tên, lên dây, lắp tên, giơ nỏ, động tác của các binh lính cực kỳ lưu loát, liền một mạch, trong thời gian rất ngắn, họ đã bắn được hai vòng với hai vạn mũi tên.
Trong khi đó kỵ binh Quý Sương đã tổn thất hơn một ngàn tám trăm người, các binh lính còn lại đã giết đỏ cả mắt, giơ đao gào thét, thúc ngựa chạy gấp.
Hơn ba ngàn kỵ binh Quý Sương đội cơn mưa mũi tên dày đặc xếp thành hàng lao tới, tốc độ càng lúc càng nhanh, tiếng vó ngựa giống như sấm đánh, khí thế như sóng to gió lớn, phá hủy tất cả, tan tác tất cả, vọt mạnh về phía binh lính quân Hán đang phòng ngự dày đặc với khí thế mạnh mẽ không thể chống đỡ.
Lúc này tiếng trống vang lên dồn dập trong quân Hán, trận hình nỏ trăng khuyết của quân Hán bỗng tản ra, trước khi đoản mâu của quân Quý Sương chưa phóng ra, họ nhanh chóng kéo sang hai bên, như thể một đội đại ưng hình chữ bát ngược quay về phía bắc.
Binh lính quân Hán chạy như bay, đại quân rút đi như thủy triều, phía sau họ xuất hiện phong nỏ mộc ngư dày đặc, đây là một ngàn phong nỏ, mũi tên lạnh lùng nhắm trúng vào kỵ binh Quý Sương đang lao nhanh tới.
Biến trận của quân Hán khiến Nam Cung Tĩnh trở tay không kịp, y vốn thấy hai hàng đầu tiên của quân Hán cầm tấm chắn lớn trong tay, hình như là để chống lại đoản mâu của chúng, khiến gã mừng thầm trong lòng, đoản mâu của người Quý Sương vô cùng sắc bén, sức mạnh lớn mạnh, không có bất kỳ tấm chắn nào có thể ngăn cản được, trong khi đó trận thế của quân Hán dày đặc, vừa hay để phi mâu của chúng giết hại như mưa.
Nhưng quân Hán bỗng nhiên biến trận khi còn cách năm mươi bước, Nam Cung tĩnh đã không kịp điều chỉnh, đành gào to:
- Phóng mâu!
Không cần y hạ lệnh, kỵ binh Quý Sương đã vung tay ném mạnh từ lâu, hàng ngàn đoản mâu đan xen vào nhau như cơn mưa dày hạt, bay múa trong không trung, thanh thế kinh người, mặc dù đại đa số kỵ binh đều quăng mâu cách năm mươi bước, nhưng có chiến mã trợ lực nên hầu hết đoản mâu vẫn bắn vào trận địa của quân Hán.
Bộ phận quân Hán cuối cùng không kịp rút đi, đoản mâu mạnh mẽ và sắc bén cắm xuyên vào áo giáp của họ, hơn hai trăm binh lính quân Hán kêu thảm ngã xuống đất, đoản mâu đâm xuyên qua thân thể họ, đóng đinh họ ngay tại trận.
Đúng lúc này, phong nỏ cũng bắn ra, chỉ nghe thấy những tiếng răng rắc, ba vạn mũi tên bắn khỏi dây cung, gào thét bay về phía đám kỵ binh đang lao nhanh tới.
Hơn một ngàn kỵ binh Quý Sương phía trước thấy mộc ngư chặn đường, đều ghìm chặt chiến mã, chúng lại bị những mũi tên kia làm cho sợ ngây người.
Nhưng cự ly của phong nỏ khá xa, chúng vượt qua hơn ngàn kỵ binh phía trước mà bắn vào đám kỵ binh Quý Sương ở đằng sau, ùn ùn kéo đến như một mảng mây đen kịt.
Mũi tên như cuồng phong bão táp bắn vào trong đám kỵ binh, kỵ binh Quý Sương đang chạy giơ tấm chắn phòng ngự cũng chẳng ăn thua gì, bị những mũi tên này chuyên thủng đầu và thân thể, tiếng kêu rên thảm thiết vang lên, máu tươi văng khắp nơi, máu thịt tung tóe, tiếp theo đó là ba vạn mũi tên vòng thứ hai ào ào bắn ra, chỉ hai đợt tấn công mà kỵ binh Quý Sương đã bị đại bại.
Loại vũ khí mạnh mẽ này khiến Nam Cung Tĩnh khiếp sợ, y quay đầu ngựa chạy trốn, hơn một ngày kỵ binh thuộc hạ của y cũng sợ tới mức hồn bay phách lạc, theo chủ tướng quay đầu chạy về phía sau.
Lúc này, phong nỏ phát uy lần nữa, lại là ba vạn mũi tên bắn ra dày đặc về phía kỵ binh Quý Sương đang chạy trốn, Nam Cung Tĩnh chạy đầu tiên, nhưng y không chạy qua được mưa tên đang gào thét tới, chỉ thấy sau lưng ớn lạnh, mấy mũi tên cắm vào người y, y chỉ nghe thấy những tiếng kêu thảm đằng sau, mắt y tối sầm, ngã khỏi chiến mã.
Đây là lần đầu tiên đế quốc Quý Sương giao chiến với quân Hán, cũng là lần thất bại thảm hại nhất của chúng từ khi dựng nước đến nay, năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ đã bị bắn chết hơn bốn ngàn tám trăm người chỉ sau một lần tấn công, gần như toàn quân bị diệt, chỉ có chưa đến trăm người thoát được trận tàn sát này.
Tin tức truyền đến nước Quý Sương, khiến cho quân thần nước này kinh hồn bạt vía, tình kết cố hương của quốc vương Đô Lâm bị xé nát tan tành, từ đó, bọn chúng không bao giờ có ý nghĩ nhòm ngó Trung Nguyên nữa.
Mấy năm sau, quốc vương Quý Sương là Tử Tô Lai Mạn tới Trung Nguyên triều kiến, khi đi qua chiến trường này, ông còn tìm được một cây đoản mâu của quân Quý Sương đã hoen gỉ, khiến ông nước mắt lưng tròng.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Hợp Pháp Tu Tiên, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?