Chương 1127: Thu phục Võ Uy.
Chương 1127: Thu phục Võ Uy.
Một canh giờ sau, Triệu Vân dẫn chư tướng chạy tới phía tây bắc huyện Cô Tang đang chiến đấu kịch liệt, lúc này quân Hán về cơ bản đã dọn dẹp xong chiến trường, nghe nói Chủ tướng Triệu Vân tới, Trương Nhậm vội tới chào.
Triệu Vân cười tủm tỉm hỏi:
- Nghe nói kẻ địch trong trận chiến này rất đặc biệt, không phải người Khương, mà là người Quý Sương, phải vậy không?
- Đúng vậy! Năm ngàn kỵ binh Quý Sương được trang bị đầy đủ, nhưng chúng cũng không chống lại được phong nỏ của quân Hán, phong nỏ đúng là đại sát khí để đối phó với kỵ binh!
- Còn lợi hại hơn bộ binh trọng giáp sao?
Lưu Hổ bên cạnh có chút ấm ức bèn hỏi.
- Đương nhiên không thể so sánh với bộ binh trọng giáp!
Trương Nhậm khẽ mỉm cười, nói tiếp:
- Tuy nhiên nếu quân địch có phong nỏ thì e rằng bộ binh trọng giáp cũng gặp tai ương.
Lời nói ẩn ý đó có nghĩa là, bộ binh trọng giáp cũng không chống lại được đòn tấn công của phong nỏ, Lưu Hổ đỏ bừng mặt, thực ra y cũng đã từng thực nghiệm, ngoài trăm bước, mũi tên của phong nỏ có thể bắn thủng áo giáp dày của bộ binh trọng giáp, nghe nói quân Tào cũng đã có phong nỏ, khiến Lưu Hổ càng thêm suy nghĩ.
Hiện giờ Trương Nhậm lại nhắc đến nỗi đau của y, y sắp muốn nổ tung, Triệu Vân lại chuyển chủ đề khác:
- Họ có trang bị tốt thế nào, để ta xem!
- Đô đốc mời đi theo ty chức!
Trương Nhậm xoay người di, khiến Lưu Hổ không trút được cơn giận, y đành hậm hực hừ một tiếng, cùng với mọi người đi theo Trương Nhậm.
Trương Nhậm dẫn mọi người đi tới bãi đất cao, ở đây chất đống các chiến lợi dọn dẹp từ chiến trường, cạnh con sông nhỏ cách đấy không xa, gần ba ngàn chiến mã đang lặng lẽ uống nước ăn cỏ bên bờ sông, chúng đã hoàn toàn bình tĩnh lại sau cuộc chiến kịch liệt tanh mùi máu.
Triệu Vân liếc nhìn chiến mã ở phía xa, kinh ngạc bởi vẻ hùng tráng của chúng, Trương Nhậm cười nói:
- Chúng đều là ngựa Đại Uyên, mặc dù phần lớn là trung bình, nhưng cũng vô cùng cường tráng, vượt cả chiến mã của đại đa số kỵ binh chúng ta, kỵ binh chúng ta thật có phúc.
Triệu Vân mỉm cười, ánh mắt lại hướng về phía đống binh khí trước mắt, y tiện tay nhặt một cây trường mâu lên, nhìn qua trường mâu, xét về cán mâu hay là lưỡi nhọn đều không được làm tinh xảo như trường mâu của quân Hán, tuy nhiên chất thép của lưỡi nhọn đặc biệt tốt, cực kỳ cứng và sắc, vượt hơn một bậc so với trường mâu quân Hán.
- Đô đốc xem thanh kiếm này!
Trương Nhậm nhặt một thanh kiếm lên đưa cho Triệu Vân, cười nói:
- Bọn chúng không đeo đao, đều đeo kiếm hết, tuy nhiên kiếm của chúng quả thực không tệ.
Triệu Vân cầm kiếm, chậm rãi rút ra khỏi vỏ đao, chỉ thấy trường kiếm phát ra hàn khí rùng mình, sắc bén lạ thường, cũng dùng tinh thép giống như trường mâu, y gật đầu, nói với mọi người:
- Ta đã nghe Hán Vương điện hạ nói, người Quý Sương có một loại tinh thép cực kỳ tốt, không thua gì chất sắt ở Trảm Mã Đao của chúng ta, kiếm và mâu của chúng chính là dùng loại tinh thép này, quả không tệ.
Lưu Hổ lập tức có chút lo lắng liền nói:
- Ta nghe nói Mã Siêu đã mua rất nhiều vũ khí từ Quý Sương, liệu người Khương có trang bị trường mâu và chiến kiếm như thế này không?
Triệu Vân cười lắc đầu:
- Hán Vương điện hạ nói sản lượng của loại tinh thép này cũng không lớn, nước Quý Sương nghiêm cấm bán ra ngoài, kể cả quân đội của chúng, cũng chỉ có quân trực thuộc tinh nhuệ nhất của quốc vương mới được trang bị vũ khí tinh thép này.
Trương Nhậm kinh ngạc cười nói:
- Nói thế, đội kỵ binh Quý Sương bị toàn diệt hôm nay là quân tinh nhuệ của chúng.
- Ngươi tự thấy thế à?
Triệu Vân cười hỏi vặn lại.
Trương Nhậm thở dài:
- Quả thật như thế, quân đội này được huấn luyện nghiêm chỉnh, kinh nghiệm phong phú, kỵ binh khi chạy vẫn thẳng hàng, có thể gọi là quân tinh nhuệ, chỉ đáng tiếc chúng gặp phải phong nỏ của chúng ta, nếu không hai quân chiến đấu kịch liệt, chúng ta sẽ thương vong thê thảm, còn chưa chắc đã đánh bại được đối phương.
Đang nói thì từ xa có một gã thám báo phi nhanh đến, chạy tới trước mặt mọi người, ghìm chặt chiến mã nói:
- Khởi bẩm Đô đốc, bọn tại hạ đã phát hiện ra chủ lực của quân Tây Lương, khoảng hơn hai vạn người đang đi tới quận Võ Uy, giờ cách chúng ta năm mươi dặm, chủ tướng chính là Mã Siêu.
Triệu Vân mừng rỡ, Mã Siêu rốt cuộc đã xuôi nam rồi, y lập tức hạ lệnh:
- Truyền lệnh của ta, quân đội chuẩn bị nghênh chiến.
Triệu Vân một lòng muốn toàn diệt chủ lực của Mã Siêu ở quận Võ Uy, nhưng y đã quên mất một chuyện, kỵ binh Quý Sương vẫn có hơn một trăm người chạy thoát khỏi chiến trường, lúc này Mã Siêu đã nhận được bẩm báo của mười mấy kỵ binh Quý Sương, biết tin toàn quân của Nam Cung Tĩnh đã bị tiêu diệt.
Điều này khiến Mã Siêu lập tức cảnh giác, đương nhiên y biết kỵ binh Quý Sương đã gặp phải phong nỏ của quân Hán, đó là tên nỏ dũng mãnh nhất, kỵ binh Quý Sương bởi vậy thảm bại cũng không có gì lạ.
Nhưng Mã Siêu lại nghĩ đến phương diện khác, phong nỏ của quân Hán từ trước đến nay đều đi theo chủ lực, tuyệt đối không do quân tiên phong mang theo, vậy thì hơn hai vạn quân ở bên ngoài Cô Tang nhất định là chủ lực của quân Hán, hẳn là quân đội của Triệu Vân, như thế chắc chắn không chỉ có hai vạn người.
Mã Siêu bỗng nhiên ý thức được, rất có khả năng y đã trúng kế, quân Hán chỉ dùng hai vạn người bao vây huyện Cô Tang mà không công đánh huyện thành, chính là để dụ chúng tới cứu viện, một khi rơi vao vòng vây của quân Hán, e là bọn chúng không có cách nào quay về Trương Dịch được.
Lúc này, Mã Siêu đột nhiên nghĩ đến một chuyện, lập tức hỏi:
- Phía bộ lạc Hưu Đồ có tin gì không?
Một gã tướng lĩnh tiến lên đáp:
- Không có tin tức gì!
Mã Siêu trước khi xuất phát đã phái một đội quân nhỏ tới bộ lạc Hưu Đồ thúc đòi dê bò, theo tính toán kể cả dê bò nhất thời chưa về kịp thì cũng có bộ hạ về trước bẩm báo, nhưng giờ vẫn chưa có chút tin tức gì, điều này hết sức kỳ lạ.
Nếu là thường ngày, Mã Siêu sẽ nghĩ có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó, cũng không bận tâm lắm, nhưng giờ ông ta giữ vai trò chủ đạo, lập tức hiểu được, đây nhất định là quân Hán đã giấu chủ lực ở huyện Hưu Đồ, chuẩn bị cắt đường lui của mình.
Càng nghĩ thì khả năng này càng lớn, Mã Siêu lập tức thấy khẩn trương, cũng không màng tới huyện Cô Tang giải vây nữa mà ra lệnh:
- Toàn quân rút lui! Quay lại Trương Dịch.
Hai vạn kỵ binh người Khương quay đầu chiến mã trở về Trương Dịch, Mã Siêu không cứu viện huyện Cô Tang nữa mà phi về phía bắc với tốc độ nhanh nhất, trong lúc này, Vương Bình dẫn ba vạn quân Hán đang lao nhanh về phía nam, nhưng cuối cùng gã vẫn chậm một bước, khi gã dẫn quân tới Cô Tang, Mã Siêu đã dẫn hai vạn chủ lực rời đi trước một bước, khiến kế hoạch chặt đứt đường lui kẻ thù của quân Hán bị thất bại.
Năm vạn đại quân lập tức bao vây huyện Cô Tang, lúc này, Hưu Đồ Hồn vẫn không biết kỵ binh Quý Sương bị toàn diệt, cũng không biết Mã Siêu đã vứt bỏ quận Võ Uy, gã đã nhận được thư chim ưng rằng Mã Siêu xuất binh cứu viện nên khổ sở chờ đợi viện quân đến.
Lúc canh bốn, một đội kỵ binh quân Hán mười mấy người đã tiến sát tới cửa bắc huyện Cô Tang, họ ném lại một bao tải trước cửa thành rồi phi đi, thủ quân trên thành bị kinh động, thò hết đầu ra xem động tĩnh bên ngoài thành, lát sau, mấy binh lính người Khương theo thang treo xuống dưới thành, tìm được chiếc bao tải mà quân Hán vứt lại, bên trong hình như có một người.
Bọn chúng khiêng bao tải lên thành, có người vội đi bẩm báo Hưu Đồ Hồn, lát sau, Hưu Đồ Hồn vội vàng chạy lên thành:
- Trong bao là ai?
Gã vội hỏi.
Bọn lính đều tản ra, Hưu Đồ Hồn bước lên, chỉ thấy túi đã được cởi ra, để lộ cái đầu của một người đàn ông, gã giơ đuốc lên chiếu sáng vào mặt người này bỗng lập tức thất kinh, đây là xác của Nam Cung Tĩnh, chân gã mềm nhũn, ngồi ngây người xuống đất, miệng lẩm bẩm một mình:
- Sao lại thế này? Đây là chuyện gì vậy?
Nam Cung Tĩnh lại chết rồi, y đã bị giết chết trên đường xin cứu viện, hay là vong trận khi dẫn viện quân xuôi nam? Hưu Đồ Hồn thấy hỗn loạn trong lòng, gã không biết đã xảy ra chuyện gì? Lại càng không biết mình nên làm gì bây giờ?
Đúng lúc này, binh lính lại hô lên:
- Tù trưởng, dưới thành có biến!
Gã vội vàng đi tới trước lỗ châu mai, thò đầu nhìn xuống dưới, chỉ thấy dưới thành là một đám lão nhân đều cầm đuốc trong tay, mặc phục trang của người Khương, Hưu Đồ Hồn cao giọng hỏi:
- Các ngươi là ai?
- Tù trưởng, là chúng ta, ta là Ô Ly Biệt Tư!
Ô Ly Biệt Tư là trưởng lão của bộ lạc Hưu Đồ, Hưu Đồ Hồn lập tức kinh ngạc, vội hỏi:
- Sao ông lại ở đây?
- Tù trưởng, bộ lạc đã xảy ra chuyện, để bọn ta vào thành.
Hưu Đồ Hồn kinh hồn bạt vía, vội vã hạ lệnh:
- Mau mở cửa thành ra!
Cửa thành mở ra, một đám lão nhân tiến vào thành, họ quỳ xuống khóc lớn, Hưu Đồ Hồn sốt ruột giậm chân:
- Đừng khóc nữa, mau nói cho ta biết bộ lạc đã xảy ra chuyện gì?
Ô Lý Biệt Tư khóc kêu lên:
- Tù trưởng, bộ lạc xong rồi, tất cả mọi người ở bộ lạc đều bị quân Hán bắt làm tù binh, dê bò cũng không còn.
Hưu Đồ Hồn hệt như bị một thùng nước đá dội xuống, mãi không nói nên lời, bộc lạc của gã đã bị quân Hán tập kích, bọn chúng xong đời rồi.
Lúc này, mấy ngàn binh lính bộ lạc Hưu Đồ nghe tin kéo tới, chúng nghe nói thê nhi cha mẹ mình bị quân Hán bắt làm tù binh thì đều sốt ruột kêu gào, mấy trăm người chạy đến quỳ trước mặt Hưu Đồ Hồn, khóc lóc cầu khẩn:
- Tù trưởng, nhà và thê nhi của chúng ta đều bị bắt đi, chúng ta còn đánh cái gì, đầu hàng!
Hưu Đồ Hồn lau nước mắt, lại hỏi Ô Lý Biệt Tư:
- Đại thúc, thúc có tin gì của quân đội Mã Siêu không?
- Nghe nói toàn quân Quý Sương đã chết trận cả, Mã Siêu trốn về Trương Dịch, sẽ không quay lại nữa.
Hưu Đồ Hồn thở dài một tiếng, quay đầu hỏi mười mấy tướng lĩnh ở bộ lạc Nam Cung:
- Ý các ngươi thì sao?
Mười mấy tướng lĩnh đều khóc không ra tiếng:
- Bọn tại hạ cũng không muốn chiến nữa, tất cả do Tù trưởng quyết định!
Hưu Chư Đồ cởi áo ra, dặn dò thuộc hạ:
- Trói ta lại, chúng ta mở thành đầu hàng!
Thành Cô Tang chậm rãi mở ra, bám ngàn quân Khương trong thành dưới sự chỉ huy của Hưu Đồ Hồn đã ra khỏi thành đầu hàng quân Hán, lần này, Triệu Vân không tử tế với tù binh nữa, y nhốt Hưu Đồ Hồn và tất cả tướng lĩnh từ Thiên phu trưởng trở lên vào xe tù, lệnh cho người áp giải chúng về Trường An, đây là học được kinh nghiệm từ việc sắp xếp cho người Ô Hoàn, không có tù trưởng và quý tộc, bộ lạc cũng tự tiêu vong, không chỉ bộ lạc Hưu Đồ như vậy, mà các bộ lạc khác cũng xử lý tương tự.
Cùng với việc huyện Cô Tang bị quân Hán chiếm lĩnh, có nghĩa là quận Võ Uy đã được thu phục, quân Hán nghỉ ngơi mười hôm, sau đó Triệu Vân dẫn bốn vạn đại quân trùng điệp tiến quân về quận Trương Dịch, mở màn cho cuộc quyết chiến với Mã Siêu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tu Tiên Giới Siêu Nghiêm Túc Dời Gạch