Chương 1128: Tin tức khoa cử.

Chương 1128: Tin tức khoa cử.

Trường An giai đoạn này dần trở nên náo nhiệt, không phải vì chiến dịch Hợp Phì chấm dứt, vật giá dần hạ xuống, cũng không phải do binh lính được khen thưởng hậu hĩnh, binh lính và gia quyến có nhiều vàng trong túi, sức mua tăng mạnh.

Nguyên nhân thật sự là vì đợt khoa cử công khai lần thứ hai của nước Hán sắp được tổ chức vào tháng tám, sau ba tháng nữa, từ nay về sau sẽ được tổ chức mỗi năm một lần, gọi là tih hương, tin tức nhanh chóng truyền khắp thiên hạ, khiến cho những thư sinh trong thiên hạ đều vui sướng nhảy nhót, bắc đến Liêu Đông, nam tới Giao Châu, tây tới Đôn Hoàng, đám sĩ tử đều hướng tới cơ hội được đăng đường làm trạng nguyên lần này.

Ví dụ sinh động còn ở đó, những sĩ tử trúng tuyển trong khoa cử ở Tương Dương giờ kém nhất cũng là Huyện lệnh, thậm chí còn có người đã được thăng làm Thái thú, đây là tấm gương cho tất cả sĩ tử, khiến cho các thư sinh trong thiên hạ đều sôi trào nhiệt huyết.

Sau khi tin tức công bố được mười ngày, bắt đầu đã có sĩ tử lục đục kéo đến Trường An, họ đều là những sĩ tử cách Trường An tương đối gần, như Lũng Tây, Quan Trung, Hán Trung, Ba Thục… Họ hướng về Trường An nên đã tới đây từ sớm.

Tất cả mọi người đều biết, Trường An tập trung những đại Nho giỏi nhất, trường học tốt nhất, thậm chí quan to của nước Hán cũng đều tập trung ở đây, nếu như có thể trở thành môn sinh của một vị quan to nào đó, có thể họ sẽ có tên trong bảng vàng.

Ôm đủ các loại mộng tưởng, đám sĩ tử từ khắp nơi ùn ùn kéo đến, chật kín các quán trọ và cửa hiệu ở Trường An, hoặc là nương nhờ vào họ hàng bạn bè, vào ở các nhà dân của Trường An, chỉ trong có mấy ngày đã có gần hai vạn sĩ tử tràn vào thành Trường An.

Công việc buôn bán của các tửu quán ở Trường An càng thêm hưng thịnh, rất nhiều tửu quán chuyên lập ra hẳn sĩ tử lầu, tách hẳn một tầng lầu hoặc một tòa tửu lầu chuyên dùng cho các sĩ tử, mỗi ngày khách đến chật kín cửa, kinh doanh cực kỳ phát đạt.

Lý do đám sĩ tử thích tụ tập ở tửu quán rất đơn giản, vì ở đây có thể nghe được rất nhiều tin tức, đủ thể loại, trong các tin tức thật thật giả giả ấy có thể tìm được tin tức có lợi cho mình.

Ví như đã từng xảy ra một câu chuyện cười, mấy sĩ tử ở Chương Huyện Lũng Tây ở tửu quán nghe nói năm nay quan chủ khảo là đồng hương Trương Liêm giữ chức Lại bộ tả thừa, mấy tên đó liền bàn bạc kiếm tiền mua tơ lụa thượng đẳng tới bái kiến đồng hương, ấp a ấp úng bày tỏ hy vọng Trương Liêm sẽ chiếu cố cho chúng trong kì thi.

Kết quả bị Trương Liêm tống cổ ra ngoài cả người cả vật, cuối cùng bọn chúng mới biết, quan chủ khảo thường trước kì thi mười ngày mới được chỉ định, tin tức bọn chúng nghe được trong tửu quán là giả.

Mặc dù như thế, đám sĩ tử vẫn đổ xô vào các tửu quán lớn, từ một khía cạnh nào đó cũng đã thể hiện ra khát vọng thi đậu của họ.

Trưa hôm nay, trong tửu quán Tam Ba ở ngoài thành đông Trường An, hàng trăm sĩ tử tập trung ở lầu hai, ba hoa khoác lác, ồn nào náo động, la hét ầm ĩ, ở một góc của tửu quán có một văn sĩ trung niên đang ngồi đó thản nhiên lắng nghe đám sĩ tử bàn luận.

Văn sĩ trung niên này chính là sứ giả Trần Quần mà Tào Tháo phái đi, Trần Quần đã không biết mình đến Trường An lần thứ mấy nữa rồi, lần này y tới để bàn bạc với Lưu Cảnh về hôn kỳ cưới gả Tào Hiến, đúng lúc Lưu Cảnh đi Hán Trung chưa về, y đành phải chờ mấy ngày.

Trần Quần gánh vác một nhiệm vụ khác mà Tào Phi giao cho y là bảo y khảo sát khoa cử của nước Hán, Tào Phi cũng định bắt chước nước Hán, mùa xuân sang năm cũng cử hành ‘thi xuân’ ở Nghiệp Đô để thu hút nhân tài trong thiên hạ tới.

Trong đại đường ầm ĩ náo nhiệt, mấy tên sĩ tử đang tranh luận phạm vi đề thi của năm nay, chỉ nghe có người lớn tiếng hô:

- Các ngươi quên chứ ta không quên, đề thi trong kì thi ở Tương Dương lần trước lấy Pháp gia làm chủ, đây là tư tưởng của Hán Vương, trên như thế thì người bên dưới sao có thể không theo, đề thi năm nay nhất định cũng lấy Pháp gia, mọi người mau đi tìm để học cho thuộc đi.

Mọi người xung quanh vỗ tay rào rào, một sĩ tử trẻ đối diện với Trần Quần bĩu môi, luôn miệng cười nhạt:

- Ngay cả người ngu xuẩn thế này cũng tới tham gia khoa cử, chả trách có nhiều người chạy tới Trương An như vậy.

Trần Quần tò mò cười hỏi:

- Vị tiểu hữu này hình như không tán thành lắm luận điểm của Pháp gia.

Sĩ tử trẻ tuổi chắp tay đáp:

- Hán Vương từ trước đến giờ lấy Pháp gia làm gân cốt, Nho gia làm da thịt, Đạo gia làm tinh huyết, tam gia đều coi trọng, tuyệt đối không nghiêng về bên nào, lần trước đề thi lấy Pháp gia làm chủ là vì dân phong ở Ích Châu và Kinh Châu tản mạn, dân không sợ pháp, bất lợi cho quan phủ cait rị, cho nên Hán Vương quyết định tăng cường pháp độ ở hai nơi này, thực thi pháp hình nghiêm nặng, chính trong hoàn cảnh này, khoa cử ở Tương Dương mới chịu ảnh hưởng của Pháp gia, lấy Pháp gia làm đề tài, lúc này thế này, lúc kia thế khác, giờ vẫn lấy Pháp gia làm chủ thì chẳng phải là mò trăng đáy biển sao!

Trần Quần cười ha hả:

- Tiểu hữu nói có lý, không biết tiểu hữu cho rằng đề thi năm nay sẽ thiên về bên nào?

Sĩ tử trẻ tuổi hãnh diện cười nói:

- Cá nhân ta cho rằng sẽ lấy Nho và Đạo gia làm chủ.

- Sao lại cho là như thế?

Trần Quần càng thêm kinh ngạc, cười hỏi.

- Lý do rất đơn giản, hai quân Hán Tào vừa trải qua đại chiến ở Hợp Phì, nguyên khí đều đại thương, nước Hán vì thế quyết định liên minh hai năm với Tào Tháo, thực ra là muốn dùng hai năm này để nghỉ ngơi lấy lại sức, khôi phục kinh tế, đương nhiên cần vô vi mà trị, đây chính là tư tưởng của Đạo gia, cũng là yêu cầu bức thiết nhất của Hán Vương đối với quan phủ các nơi hiện giờ, không được nhiễu dân, để nhân dân nghỉ ngơi khôi phục nguyên khí.

Trần Quần gật đầu:

- Nói rất có lý, vậy tại sao còn có Nho gia nữa?

Sĩ tử trẻ tuổi cười đắc ý, hạ giọng nói:

- Mắt thấy thiên hạ sắp thống nhất, Hán Vương đương nhiên phải làm chút điệu bộ để các sĩ tộc Trung Nguyên nhìn vào, để bọn họ cảm thấy nước Hán cũng tôn Nho, khoa cử chẳng phải là cách tuyên truyền tốt nhất sao?

Trần Quần bỗng nhiên tỉnh ngộ, vui vẻ cười nói:

- Tiểu hữu nói rất có lý, ta xin thụ giáo, không biết tôn tính đại danh của tiểu hữu, là người nơi nào?

Sĩ tử trẻ tuổi đứng dậy chắp tay nói:

- Ta là Khương Duy ở Lũng Tây, năm nay cũng tham gia khoa cử.

Trần Quần vui vẻ cười nói:

- Hóa ra là Khương công tử, ta chúc Khương công tử năm nay thi đỗ!

Sáng hôm sau, Lưu Cảnh thị sát từ Hán Trung trở về, quay lại Trường An, lúc này Lưu Cảnh đã được biết chiến báo thu phục được Võ Uy, cho dù đây là tin tức đáng ăn mừng, nhưng đối với Lưu Cảnh mà nói, chuyện này nằm trong dự liệu của hắn, Mã Siêu mặc dù dã tâm bừng bừng, nhưng người Khương mà y dựa vào kém xa Hung Nô, không có sức chiến đấu quá lớn, diệt vong là chuyện sớm muộn.

Chỉ là Lưu Cảnh có chút tiếc nuối, Mã Siêu cuối cùng không trở thành trọng thần biên cương mà mình đã nể trọng, mà lại phản bội mình, đây cũng là Đại tướng đầu tiên phản bội mình kể từ khi Lưu Cảnh hắn khởi binh ở Sài Tang đến nay, hắn cũng hy vọng đó sẽ là người cuối cùng.

Lưu Cảnh vừa mới trở về phủ đệ, liền có thị vệ đến bẩm báo:

- Sứ giả của Tào Tháo là Trần Quần ở ngoài phủ cầu kiến!

Điều này khiến Lưu Cảnh hơi sững người, sao Trần Quần lại tới đúng lúc thế, mình vừa mới trở về phủ, y đã tới cửa bái kiến, lẽ nào y đã tới từ sớm rồi?

Lưu Cảnh không kịp nghĩ kĩ, lập tức hạ lệnh:

- Dẫn y tới quý khách đường chờ một lát.

Lưu Cảnh đứng dậy định đi tới quý khách đường thì lúc này thê tử Đào Trạm bước vào thư phòng, thay chiếc áo khoác cho hắn, hé miệng cười nói:

- Đoán sứ giả tới bàn chuyện cưới gả, cô nương Tào gia có lẽ sắp vào gia môn rồi.

Lưu Cảnh thật ra cũng đã nghĩ đến, cách đây không lâu từng nói chuyện với thê tử, liên hôn giữa Lưu Tào sẽ tiếp tục, Đào Trạm bởi vậy phái người đi tặng một chiếc váy dài, giờ sứ giả của Tào Tháo tới, không đến Bình Chương Đài bái kiến mà lại đến phủ đệ của mình, đương nhiên là vì chuyện liên hôn.

- Con gái của Tào gia muốn vào cửa, hiền thê lại có thể thản nhiên đón nhận như thế sao?

Lưu Cảnh đùa giỡn hỏi.

Đào Trạm thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Như thân phận của phu quân, muốn cưới một ngàn cô gái dễ như trở bàn tay, lễ chế còn quy định phu quân phải cưới hai mươi tư vợ, thiếp cần gì phải làm kẻ ác, hơn nữa cô nương Tào thị thiếp cũng đã gặp qua, con người không tệ, hiền lành biết lễ, lại xinh đẹp, thiếp cũng rất thích, ngoài ra thiếp nghe nói, phụ thân của nàng chuẩn bị tìm vị hôn phu khác cho nàng, nhưng nàng lại kiên quyết không chịu, chứng tỏ người ta rất si tình với chàng, chuyện này không thể kéo dài năm này qua năm khác nữa, người ta cũng không đợi nổi đâu!

Lưu Cảnh gật đầu:

- Si tình cũng không đến nỗi, nhưng cô ta rất thông minh, cô ta biết cuộc hôn nhân này rất quan trọng với Tào gia, vì thế cô ta một mực muốn chia sẻ ưu phiền thay phụ thân, không tiếc hy sinh bản thân mình, đúng là một cô con gái tốt.

- Chàng đừng đem người ta ra nói thậm tệ như thế, nỗi lòng của phụ nữ, chàng không hiểu đâu.

Lưu Cảnh cười ha hả, xoay người đi ra nhà ngoài, Đào Trạm thấy phu quân đi liền hơi nhíu mày lại, nếu xác định ngày cưới, thời gian cũng sắp rồi, họ cũng cần phải chuẩn bị, đặc b iệt là chỗ ở cho Tào Hiến, Đào Trạm nghĩ một lát thấy lầu Minh Nguyệt tương đối thích hợp, nàng phải bảo người dọn dẹp một chút, Đào Trạm đã tính toán trong lòng những vật phẩm cần thiết, bước nhanh tới lầu Minh Nguyệt.

Trần Quần ngồi trong quý khách đường kiên nhẫn chờ đợi, chậm rãi uống trà, lúc này truyền đến tiếng bước chân từ bên ngoài, thị nữ ở bên cạnh khẽ nhắc y:

- Tiên sinh, điện hạ tới rồi.

Trần Quần đứng lên, chỉ thấy Hán Vương Lưu Cảnh bước nhanh lên bậc thềm, y vội nghênh đón và thi lễ:

- Vi thần tham kiến Hán Vương điện hạ.

- Trần Trung thừa, chúng ta lại gặp nhau rồi.

Lưu Cảnh mỉm cười nói.

Trần Quần lập tức nhớ lại chuyện lúc ban đầu Lưu Cảnh hy vọng y dốc sức cho nước Hán, trong lòng y có chút thấp thỏm không yên, lần này Lưu Cảnh có khuyên mình ở lại nữa hay không, mặc dù trong lòng bất an nhưng Trần Quân vẫn khắc chế được nội tâm mình, cung kính nói:

- Vi thần phụng ủy thác của Ngụy công, tới bàn bạc với Hán Vương điện hạ chuyện liên hôn đã thương định trước đây.

Y lại lấy ra một bức thư, dâng lên Lưu Cảnh:

- Đây là thư tay Ngụy công viết cho điện hạ, mời điện hạ xem qua.

Lưu Cảnh gật đầu:

- Chuyện này đã kéo dài hai năm rồi, quả thực không thể dây dưa nữa, Trung thừa mời ngồi!

Lưu Cảnh mời Trần Quần ngồi xuống, lệnh cho thị nữ dâng trà, hắn xem thư của Tào Tháo, trong thư nói rất khách khí, hy vọng hai nhà nhanh chóng liên hôn, con gái dần lớn rồi, không nên kéo dài nữa, vẫn mong sớm ngày thành hôn vân vân.

Trong thư chính là hỳ vọng tha thiết của phụ thân đối với việc con gái xuất giá, không hề bàn đến những chuyện khác, thực ra đây là một động thái để Tào Tháo thể hiện làm dịu mối quan hệ, Lưu Cảnh gập thư lại, cười hỏi:

- Sức khỏe Ngụy công thế nào?

- Sức khỏe của Ngụy công vẫn tốt, chỉ có điều tuổi đã cao, không thể so với trước đây, thể lực và tinh lực đều thua xa lúc trước, chính vụ quân sự cũng về cơ bản đã giao cho Thế tử.

- Quân sự chính vụ?

Lưu Cảnh cười hỏi:

- Ngay cả quân quyền cũng đã giao cho Thế tử rồi sao?

Trần Quần có chút lúng túng, một lúc sau mới nói:

- Chuyện này ta không tiện trả lời, xin điện hạ lượng thứ.

- Ha ha! Ta chỉ là thuận miệng hỏi thôi, đừng để trong lòng.

Lúc này, Trần Quần liền quay về chủ đề chính:

- Điện hạ, liên quan đến chuyện liên hôn, quy trình trước đây về cơ bản đã hoàn thành, hôm nay ta tới chính là để bàn bạc chuyện này, thực ra chi tiết cưới hỏi cũng đều đã từng thảo luận, ý của Ngụy Công là không cần thây đổi nữa, cứ làm theo phương án bàn bạc trước đây, giờ then chốt là xin thời gian, cũng là nhiệm vụ đi sứ của ta lần này, mong Hán Vương điện hạ có thể xác định thời gian cưới cụ thể.

Lưu Cảnh trầm ngâm một lát:

- Thực ra chuyện này nên tới nói với Bình Chương Đài, Trần Trung thừa không nền trực tiếp tới tìm ta, dù sao đây không phải là chuyện của cá nhân ta, hơn nữa mấy lần trước đều do Bình Chương Đài ra mặt.

Trần Quần vội vàng nói:

- Ta đã nói chuyện với Bình Chương Đài, ý của mấy vị Thượng thư là đều hy vọng có thể sớm cưới vợ, nhưng thời gian cụ thể còn phải do điện hạ quyết định, hơn nữa Ngụy Công cũng mong muốn chuyện này vừa công vừa tư, tốt nhất nên xem thái độ của Vương phi.

Lưu Cảnh gật đầu, căn dặn thị nữ dưới điện:

- Đi mời Vương phi tới đây!

Đề xuất Tiên Hiệp: [Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Thần
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN