Chương 1129: Đại chiến giữa Triệu - Mã.
Chương 1129: Đại chiến giữa Triệu - Mã.
Không lâu sau, Hán Vương phi Đào Trạm cùng đi với mấy thị nữ, bước vào quý khách đường, Trần Quần vội đứng dậy làm lễ:
- Tham kiến Vương phi!
- Trần sứ quân không cần đa lễ, mời ngồi!
Đào Trạm mời Trần Quần ngồi xuống, bản thân nàng ngồi cạnh Lưu Cảnh, lúc này, Trần Quần cười nói:
- Ngụy công cảm tạ món quà mà Vương phi đã tặng cho Hiến cô nương, ngoài ra, Hiến cô nương cũng có quà đáp lễ đem tặng, vi thần đã mang tới, ở bên ngoài phủ.
Lưu Cảnh cười nói;
- Ta muốn xem một chút, Trung thừa có tiện không?
Trần Quần vội đi ra ngoài, bảo thuộc hạ mang vật phẩm vào, hai gã tùy tùng đặt một chiếc hộp sơn mạ vàng xuống rồi lui đi, Trần Quần mở hộp ra, bên trong là một chiếc váy, lúc này hai thị nữ đã đặt chiếc hộp trước mặt Đào Trạm, nàng từ từ nhấc chiếc váy dài lên, chỉ thấy nó được làm đặc biệt tinh xảo, tuy nhiên chất vải cũng là dùng sợ đay nhỏ dệt thành, bên trên không có đồ trang sức.
Trần Quần cười nói:
- Đây là do Hiến cô nương mất ba ngày tự tay may nên, hy vọng Vương phi sẽ thích nó.
Đào Trạm hiểu thâm ý của chiếc váy dài này, hơi mỉm cười đáp:
- Xin Trần sứ quân hãy nói với Hiến cô nương, ta rất thích, cảm tạ tâm ý của nàng.
- Vi thần nhất định chuyển lời.
Trần Quần lại nói với Lưu Cảnh:
- Ý của Ngụy công là hy vọng tháng sau cưới vợ, không biết Điện hạ có tán thành thời gian này hay không?
Lưu Cảnh liếc nhìn Đào Trạm, Đào Trạm gật đầu, mặc dù thời gian hơi gấp gáp, nhưng nàng khẩn trương một chút chắc là sẽ kịp, Lưu Cảnh liền vui vẻ cười nói:
- Vậy sẽ định vào trung tuần tháng sau, ta sẽ phái Tư Mã Thượng thư tới Nghiệp Đô đón con gái của Ngụy công.
Trần Quần mừng rỡ, thi lễ thật sâu:
- Đa tạ Điện hạ nhận lời, hy vọng lần này hai nhà có thể kết duyên Tần Tấn.
Lưu Cảnh thản nhiên cười:
- Ta nghĩ sẽ không có bất trắc gì nữa đâu.
Ở Trương Dịch Hà Tây, năm vạn quân Hán sau mười ngày nghỉ ngơi chỉnh đốn, Triệu Vân lệnh cho Đại tướng Ngô Lan dẫn sáu ngàn quân trấn thủ huyện Cô Tang, còn y đích thân dẫn bốn vạn năm ngàn đại quân tiến về Trương Dịch, quân Hán trên đường thế như chẻ tre, các bộ lạc người Khương ven đường đều trông thấy uy phong đó đã đầu hàng.
Ba ngày sau, quân Hán dần tới thành Trương Dịch, lúc này Mã Siêu cũng điều binh khiển tướng, điều ba vạn quân Khương ở quận Tửu Tuyền tới Trương Dịch, tập trung năm vạn đại quân, Mã Siêu tự biết giữ thành là điểm yếu của quân Khương, một khi quân Hán công phá thành trì, quân Khương sẽ không có sức chống đỡ.
Chỉ có dùng ưu thế của kỵ binh để quyết chiến trên thảo nguyên, chúng mới có thể có tia hy vọng, cho dù như thế, Mã Siêu cũng biết, ngoài hai vạn quân trực thuộc của mình ra, ba vạn quân còn lại về cơ bản đều là dân du mục gom góp tạm thời, chưa được huấn luyện nhiều, sĩ khí suy yếu, căn bản phải là đối thủ của quân Hán huấn luyện nghiêm chỉnh, một khi hai quân kịch chiến, e rằng bọn chúng chỉ có hai mươi phần trăm thắng lợi.
Mà lúc này, Mã Siêu nghe được tin, huynh đệ của y là Mã Đại đã dẫn sáu ngàn quân Hán ra khỏi Đôn Hoàng, lao thẳng tới quận Tửu Tuyền, Tửu Tuyền đã không còn quân đội, quân của Mã Đại quét ngang qua Tửu Tuyền, các bộ lạc người Khương đều nhốn nháo đầu hàng, tình hình vô cùng bất lợi với y, Mã Siêu đành giấu diếm tin Tửu Tuyền bị chiếm đóng, chỉ sợ lòng quân sẽ sanh biến.
Nhưng chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền đi ngàn dặm, Mã Siêu tìm trăm phương ngàn kế giấu diếm tin tức, nhưng tin Tửu Tuyền bị chiếm đóng vẫn truyền đi trong quân, lòng người nhất thời bàng hoàng, lòng quân dao động, khiến Mã Siêu vô cùng hoang mang.
Đúng lúc này, Triệu Vân đích thân dẫn bốn vạn năm ngàn quân giết tới quận Trương Dịch, chỉ cách thành Trương dịch mười dặm nữa, khiến cho quân Khương cực kỳ sợ hãi, trong tình cảnh loạn trong giặc ngoài, Mã Siêu quyết định được ăn cả ngã về không, y hạ lệnh cho năm vạn quân nghênh chiến quân Hán, dùng một trận chiến để quyết định vận mệnh của Hà Tây và chính bản thân mình.
Bên ngoài phía nam thành Trương Dịch cách đó năm dặm, hai đội quân bày đại trận trong đồng cỏ bao la, ‘Ù--’ một tiếng kèn trầm thấp vang vọng trên thảo nguyên, kình phong thổi lất phất đồng cỏ, chiến kỳ tung bay trong gió, hai bên trường mâu như rừng, chiến kỳ như biển, đại trận dài dằng dặc kéo dài tới hơn mười dặm.
Quân Khương là kỵ binh mặc cùng một màu, hai vạn quân trực thuộc của Mã Siêu trở thành trung quân, bọn họ được trang bị hoàn hảo, người mặc áo giáp da hai tầng ngay ngắn, tay cầm trường mâu sắc bén, thắt lưng đeo chiến đao, còn ba vạn quân Khương từ Tửu Tuyền đến chia thành hàng ở hai bên, trở thành hai cánh tả hữu, bảo vệ trung quân, trang bị của bọn họ rõ ràng kém hơn quân trực thuộc của Mã Siêu, giáp da thô ráp, vũ khí đơn nhất, hoặc là trường mâu, hoặc là chiến đao, rất nhiều binh sĩ còn không có cả mũ giáp, chỉ quấn đầu bằng vải trắng.
So với quân Khương, trang bị của quân Hán lại cực kỳ chỉnh tề, không chỉ mỗi binh lính đều có trường mâu, cung tiễn, khiên tròn và chiến đao, hơn nữa mũ giáp chắc chắn, trên áo giáp da có điểm xuyết những miếng vẩy sắt, hơn nữa quân chủng đa dạng, có bộ binh trường mâu, có quân cung nỏ, có kỵ binh cung nỏ, có bộ binh trọng giáp, còn có tám ngàn kỵ binh tinh nhuệ, sĩ khí dâng cao, lòng quân một mực muốn chiến đấu.
Không xét về trang bị, sĩ khí, huấn luyện và kinh nghiệm của quân Hán cũng vượt xa đối thủ, bất cứ Đại tướng nào cũng có thể nhìn ra, đây là một chiến dịch không cân bằng, trừ khi xảy ra kỳ tích, nếu không quân Khương chắc chắn thất bại.
Dưới soái kỳ, Từ Thứ thì thầm cười nói với Triệu Vân:
- Đô đốc thấy chưa, hai cánh của quân địch là yếu điểm của chúng, chúng ta có thể dùng kế sách điền kỵ tái mã, lấy thượng mã đối phó với trung mã của chúng, trung mã đối phó với hạ mã, hạ mã đối phó với thượng mã, như vậy, quân ta chắc chắn thắng lợi.
Triệu Vân khẽ cười đáp:
- Quân sư hãy nói cụ thể hơn!
- Rất đơn giản, ta đề nghị dùng hai vạn quân trường mâu đối phó với trung quân của chúng, dùng bộ binh trọng giáp đánh cánh tả, kỵ binh đánh cánh hữu, ngoài ra kỵ binh cung nỏ tập trung đối phó cánh hữu, đánh tan tác hai cánh tả hữu trước, trung quân của Mã Siêu cũng sẽ khó chống cự.
Triệu Vân trầm tư chốc lát nói:
- Nhưng phải dùng kỵ binh bảo vệ hai cánh của bộ binh trọng giáp, bọn họ không nên tách ra.
Lưu Hổ ở bên cạnh cười tiếp lời:
- Lần này chúng ta không cần dùng kỵ binh bảo vệ, ta sẽ áp dụng đại trận thùng tròn để đối chiến với quân địch, chúng ta sẽ không có nhược điểm.
Triệu Vân gật đầu:
- Đã vậy, cứ thực thi theo chiến lược của Quân sư.
Triệu Vân vừa dứt lời, binh lính hai bên lập tức hô to, chỉ thấy Mã Siêu đơn thương độc mã lao ra khỏi quân trận, chạy thẳng tới trước trận, lớn tiếng quát:
- Triệu Vân muốn quyết một trận tử chiến với ta không?
Mã Siêu lại muốn một mình đấu với Triệu Vân, Bàng Thống vội la lên:
- Đô đốc không được, đây là Mã Siêu tự biết thực lực không đủ, liền dùng hạ sách này, bức chủ soái xuất chiến, một khi chủ soái bị thương, sẽ ảnh hưởng tới sĩ khí lòng quân.
Triệu Vân cười nhạt một tiếng:
- Lúc Triệu Tử Long ta tung hoành thiên hạ, còn không biết Mã Siêu đang ở đâu? Quân sư chớ khinh thường ta.
Lưu Hổ lạnh lùng nói:
- Để ty chức đánh một trận với y!
Triệu Vân lắc đầu:
- Ngươi không phải là đối thủ của y, để cho ta!
Triệu Vân thúc chiến mã, chiến mã phi nhanh ra, chiến mã của Triệu Vân tên là ‘Tuyết lý hồng anh’, là giống ngựa Đại Uyên cực phẩm, toàn thân trắng như tuyết, duy chỉ có một bờm đỏ trên đỉnh đầu, chiến mã cao lớn cường tráng, sức chạy mạnh mẽ, tốc độ cực nhanh, không thua gì ngựa Xích Thố trước đây, vốn là chiến mã được Thiền Vu Hô Trù Tuyền của Hung Nô yêu quý nhất, Tân Thiền Vu Đạt Man đã dùng nó làm lễ vật tặng cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh lại tặng cho Triệu Vân, Triệu Vân cực kỳ yêu thích, lần này đặc biệt cưỡi nó xuất chinh Hà Tây.
Đề xuất Voz: Cú Ngã - khởi đầu hay kết thúc