Chương 1130: Đại chiến giữa Triệu - Mã.

Chương 1130: Đại chiến giữa Triệu - Mã.

Triệu Vân giáp bạc, nón bạc, chiến bào màu đen, truy phong thương ngân long trong tay dài một trượng tám thước, uy phong không kém trước đây, còn Mã Siêu giáp vàng nón vàng, người mặc chiến bào thập gấm, cưỡi Xích Huyết Mã, tay cầm một Bàn long kim thương, mặc dù đã gần bốn mươi nhưng vẫn khí khái kinh người.

Hai người đều là mãnh tướng nổi tiếng thiên hạ, nhưng chưa bao giờ có cơ hội giao đấu, lần này hai bên đều là chủ tướng, đáng nhẽ cũng không nên đích thân xuất chiến, nhưng Mã Siêu biết rõ quân đội của mình yếu kém, chỉ có dùng hiểm kế, một mình đánh bại Triệu Vân, có lẽ bọn họ còn có một tia hy vọng giành chiến thắng.

Triệu Vân vung ngân thương lên, lạnh lùng nói:

- Hán Vương Điện hạ tín nhiệm ngươi như thế, để ngươi trấn thủ Hà Tây, ngươi lại phản bội Điện hạ, cấu kết Tây Nhung, thâu tóm lãnh thổ Đại Hán ta, khiến tổ tiên ngươi bị sỉ nhục, ngươi còn có mặc mũi nào đứng giữa trời đất, nếu ta là ngươi, đã tự vẫn tạ tội từ lâu, ngươi lại không biết nhục, còn dám ngông cuồng khiên chiến quân Hán, hôm nay đã đến lúc ngươi phải chết!

Mã Siêu bị chửi đỏ bừng cả mặt, hét lớn một tiếng, dựng thương đâm tới, tốc độ của thương này nhanh như chớp, loáng cái đã đâm đến trước cổ họng Triệu Vân, Triệu Vân không chút hoang mang, hơi nghiêng người, trở tay đâm một thương vào ngực trái của Mã Siêu, thương này nhìn tưởng chậm nhưng lại lao nhanh, mũi thương đã cách áo giáp chỉ còn một tấc.

Mã Siêu lấy đuôi thương đẩy ra, một cánh tay quét ngang, mũi thương đập xuống đầu Triệu Vân, sức mạnh cực lớn, tiếng gió như sấm dậy, nếu bị đập trúng, xương đầu chắc chắn sẽ dập nát, Triệu Vân dựng thẳng cán thương chắn ở bên, chỉ nghe thấy tiếng vang ‘keng’ một cái rất lớn, hai người đều tê dại cánh tay, chiến mã lùi lại sau mấy bước liên tục.

Mã Siêu cười to:

- Không hổ là Thường Sơn Triệu Tử Long, quả nhiên lợi hại, hãy ăn thêm một thương nữa!

Trường thương của y như sét đánh, chọc thẳng vào ngực Triệu Vân, Triệu Vân chỉ cười nhạt, đâm ngang trường thương, thương này nhìn thì bình thản nhưng lại ẩn chứa sức mạnh cực lớn, như thể hút hết sức mạnh xung quanh vào trên mũi thương của mình, Mã Siêu biết lợi hại, không dám tiến công nữa, thu thương chọc nhẹ, sức mạnh vô cùng khéo léo, phá vỡ thương ngưng trọng như núi lớn này của Triệu Vân.

Hai người đan xen chiến mã, xoay người đồng thời thu mã thương về, mũi thương chạm vào nhau, ánh lửa văng khắp nơi, hai người đồng thời hét lớn, chấn hưng tinh thần đại chiến cùng nhau, sát khí khiến trời đất u ám, một người như Thương long ra biển, một người là Kim mãng đẩy mây, rất khó phân thắng bại.

Hai người đều là mãnh tướng kiệt xuất thiên hạ, lần đại chiến này khiến tướng sĩ hai quân say mê xem, quên mất cả những tiếng ủng hộ.

Hai người chiến đấu kịch liệt hơn một trăm hiệp vẫn bất phân thắng bại, tuy nhiên thể lực của Mã Siêu có vẻ không thể chống đỡ tiếp, hai năm nay y say mê dục vọng, cả ngày đắm chìm trong rượu ngon và gái đẹp, sức khỏe đã không còn được như trước, ngược lại, Triệu Vân mặc dù lớn hơn mấy tuổi nhưng nghiêm khắc rèn luyện bản thân, không bao giờ uống rượu, càng không phóng tủng bản thân, hàng ngày đều dậy sớm tập luyện cưỡi ngựa bắn cung, đồng cam cộng khổ cùng binh lính nên thân hình vẫn hùng tráng như xưa.

Chiến đấu ác liệt hơn một trăm hiệp, Triệu Vân lại càng chiến càng hăng, sức mạnh như không hề suy giảm, cho dù y cũng cảm giác được sức mạnh của Mã Siêu đang dần biến mất, nhưng y không dám khinh thường, đề phòng Mã Siêu cố tình giả vờ yếu thế, y càng phấn chấn tinh thần đại chiến với Mã Siêu.

Trong lòng Mã Siêu biết rõ, âm thầm kêu khổ, thầm nhủ ‘chẳng lẽ thanh danh của Mã Mạnh Khởi ta lại thua trong tay Triệu Vân’

Y không cam lòng, dồn hết tinh thần chiến đấu kịch liệt với Triệu Vân, hai người lại đánh hơn ba mươi hiệp, Mã Siêu không cầm cự được nữa, y tìm sơ hở, một thương đâm về phía ngực của Triệu Vân, tốc độ cực nhanh, chỉ cần Triệu Vân đón đỡ thương này của mình, y sẽ có cơ hội rút ngựa chạy trốn.

Không ngờ Triệu Vân sớm nhìn ra y đã kiệt sức, thương này mặc dù tốc độ nhanh, nhưng sức mạnh lại không lớn, Triệu Vân rút đao bằng tay trái, vung kiếm đánh lại mũi thương của Mã Siêu, tay phải câm thương chọc vào bụng dưới của Mã Siêu.

Mã Siêu lập tức thấy bất ổn, định thu thương về thì đã muộn, ‘keng một tiếng, chiến đao của Triệu Vân bổ vào mũi thương của Mã Siêu, tay phải cầm thương không chút chậm trễ đâm thẳng vào bụng dưới của Mã Siêu, Mã Siêu nghiêng người theo bản năng, tránh được bụng dưới, trường thương của Triệu Vân lại đâm ‘phụt’ cái vào sườn trái của Mã Siêu, mũi thương dài một thước đâm vào người y.

Mã Siêu quát to một tiếng, trường mâu đập mạnh vào đầu Triệu Vân, Triệu Vân rút trường thương ra, chặn đỡ đòn cuối cùng này, lúc này trước mắt Mã Siêu biến thành màu đen, quay đầu ngựa chạy trốn, Triệu Vân thúc ngựa chạy gấp, nhanh chóng truy đuổi, chỉ cần bổ một thương vào sau lưng là sẽ khiến Mã Siêu ngã ngựa, nhưng Triệu Vân lại do dự một lúc, thu trường thương về.

- Ngươi đi đi! Triệu Tử Long ta không bao giờ đả thương người sau lưng, cũng sẽ không vì ngươi mà hủy hoại thanh danh của ta.

Mã Siêu giữ chặt vết thương, nhịn đau chạy về đại trận, hô lớn:

- Toàn quân xuất kích!

Trống trận gõ vang, năm vạn kỵ binh quân Khương lao nhanh ra, như sóng to gió lớn xông về phía đại trận của quân Hán, thảo nguyên bị bao trùm bởi đám kỵ binh ùn ùn kéo đến.

Lúc này sĩ khí của quân Hán vang dội, bộ binh trọng giáp càng nóng lòng muốn thử, Triệu Vân không vội để bộ binh trọng giáp nghênh chiến, y chỉ trường thương:

- Quân cung nỏ dàn trận!

Bảy ngàn cung nỏ quân nhanh chóng bước lên, xếp hàng dàn trận, trường cung cài tên, bốn ngàn chiếc quân nỏ được giơ lên, lạnh lùng nhắm thẳng về phía kỵ binh quân Khương đang ùn ùn kéo đến.

Ở sau lưng cung nỏ quân, một ngàn phong nỏ cũng được chuẩn bị xong, một màn kịch lớn giết chóc sắp được mở ra.

Cuộc phản loạn ở Hà Tây xảy ra vào tháng năm năm Kiến An thứ hai mươi hai nhất định là một bi kịch, Triệu Vân dẫn bốn vạn năm nghìn đại quân xông vào Trương Dịch, mở ra cuộc quyết chiến cuối cùng với năm vạn quân Khương dưới thành Trương Dịch.

Kết cục không ngoài dự đoán của mọi người, quân Hán chỉ cần một canh giờ đã đánh bại được năm vạn quân Khương, sự thất bại và bỏ chạy của hai cánh quân Khương ở Tửu Tuyền đã làm cho toàn tuyến quân Khương tan tác, quân Hán truy sát theo sau, đuổi tận hơn ba mươi dặm, xác quân Khương chất khắp cánh đồng, người đầu hàng nhiều vô số kể, Mã Siêu bị trọng thương, dẫn theo hơn ngàn thân binh trốn vào Đại Đấu Bạt Cốc, chạy tới Hà Hoàng.

Trận chiến này đã toàn diệt được chủ lực của quân Khương, tất cả tù trưởng quý tộc đều thương vong hầu như không còn, người Khương ở Hà Tây từ nay về sau đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề, không còn muốn phân chia tự lập nữa, ào ào thần phục nước Hán, nhập tịch làm con dân nước Hán.

Do thanh niên trai tráng trong các bộ lạc đã chết thê thảm trong chiến tranh, rất nhiều bộ lạc bởi vậy đã biến mất, dân du mục đều chuyển sang dựa vào quan phủ, không ít dân du mục chuyển sang nông canh định cư, Hà Tây dần trở thành xã hội nửa chăn nuôi nửa canh tác, nước Hán lập tức thiết lập trại chăn nuôi ở Hà Tây, chuyên thả ngựa nuôi dê bò, cung cấp cho vùng Trung Nguyên.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tọa Khán Tiên Khuynh
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN