Chương 1131: Bình định Hà Tây.
Chương 1131: Bình định Hà Tây.
Mã Siêu dẫn hơn một ngàn tàn quân tháo chạy trong Đại Đấu Bạt Cốc, chạy một mạch hơn trăm dặm mới dừng lại, lúc này, vết thương của Mã Siêu rất nặng, không thể cưỡi ngựa nữa, các thân binh tìm được một chỗ nghỉ ngơi để băng bó trị thương cho chủ soái.
Lúc này Mã Siêu đã biết Đại Đấu Bạt Cốc bị Bàng Đức dẫn quân cắt đứt, chỗ y tạm thời nghỉ ngơi nằm trên một ngọn núi, bốn phía đã bị quân Hán bao vây kín, bọn họ căn bản không thể phá vây, tuy nhiên Mã Siêu còn ôm một tia hy vọng, mong Bàng Đức tha cho mình một lần, để bọn họ có thể chạy tới Thanh Hải.
Y bảo một gã thân binh mang bội kiếm của mình tới gặp Bàng Đức xin tha, Bàng Đức chỉ cách chỗ Mã Siêu trị thương hai dặm, y lệnh cho Phó tướng Lãnh Bao dẫn quân bao vây Mã Siêu, chứ mình không chịu lộ diện.
Trong một đại trướng, Bàng Đức ngồi bên đống lửa trầm ngâm không nói, cho dù giờ là tháng năm, nhưng khí hậu trong Đại Đấu Bạt Cốc thay đổi đa dạng, tuyết rơi giữa hè cũng không phải hiếm thấy, lúc này đã tới hoàng hôn, không khí khá lạnh, phải đốt lửa sưởi ấm.
Bàng Đức có tâm sự nặng nề, y luôn là người trọng tình trọng nghĩa, Mã Siêu là chủ cũ của y, ngày xưa hậu đãi với y, coi y là phụ tá đắc lực, đặc biệt Mã Đằng còn có ơn nuôi dưỡng y, khiến y khó có thể quên tình cũ.
Thế nhưng Hán Vương lại tín nhiệm y, cho y trấn giữ Đại Đấu Bạt Cốt then chốt, đây rõ ràng là sự tín nhiệm lớn nhất và cũng là sự thử thách với y, y không thể phản bội Hán Vương, phản bội tín nghĩa, hơn nữa, kể cả y thả Mã Siêu đi thì các tướng sĩ thuộc hạ của y cũng chưa chắc đã đồng ý.
Điều này làm cho Bàng Đức thấy rối rắm trong lòng, khó mà quyết định, y cũng thầm hối hận, sớm biết thế này y đã không chủ động xin nhận nhiệm vụ này, đặt mình ngoài sự việc, có lẽ y sẽ không đau khổ như vậy.
Lúc này, một gã thân binh bẩm báo ngoài trướng:
- Khởi bẩm Tướng quân, Mã Siêu phái người đến cầu kiến.
Bàng Đức muốn nói không gặp, nhưng do dự một chút, lại gật đầu:
- Để gã vào đi!
Trong chốc lát, một tên lính được dẫn vào đại trướng, tên lính quỳ xuống, giơ cao bảo kiểm, khóc không ra tiếng:
- Vương gia nhà ta thân chịu trọng thương, khẩn cầu Tướng quân nể tình cảm ngày xưa, cứu ngài một mạng!
Bảo kiếm trong tay tên lính chính là do Bàng Đức tặng Mã Siêu trước đây, thấy vật nhớ tình, Bàng Đức lại động lòng, nhưng tên lính lại gọi Mã Siêu là Vương gia, lập tức khiến Bàng Đức giận tím mặt, tình cũ vừa mới dấy lên trong lòng bỗng mất tăm mất tích, y nổi giận nói:
- Câm miệng cho ta! Ở đây không có Vương gia gì cả, cút ra ngoài!
Tên lính tự biết lỡ lời, liều mạng dập đầu nói:
- Là tiểu nhân nói bừa, Mã Tướng quân từ lâu đã không dám xưng vương, Tướng quân bớt giận!
Bàng Đức nuốt giận trong lòng, chậm rãi nói:
- Có nhân tất có quả, ông ta rơi vào bước đường hôm nay, hoàn toàn là do bản thân ông ta tự chuốc lấy, Hán Vương điện hạ ân đãi ông ta, nhưng ông ta lại không nghĩ tới báo ân, ngược lại còn phản bội, ông ta đi đến bước này là đã chủ định kết cục ngày hôm nay, ta sẽ không cứu ông ta, ông ta đã là đại trượng phu thì nên gánh vác tất cả hậu quả, ngươi chuyển lời với ông ta, ta là người trọng nghĩa, cũng là tướng trung thành, nếu ông ta còn có chút lương tâm, đừng có kéo ta bất nghĩa nữa.
Tên lính liên tục cầu xin, Bàng Đức kiên quyết không đồng ý, lúc này, y đã tỉnh táo lại, nếu hôm nay y thả Mã Siêu, nếu Mã Siêu không những không báo ân, trái lại sẽ hãm hại mình tới bước bất trung bất nghĩa, tâm tư vốn có chút dao động của y cũng trở nên kiên định.
Tên lính thấy Bàng Đức kiên quyết không chịu đồng ý, đành rưng rưng cáo từ, Bàng Đức gọi gã lại, sai người lấy một ít thuốc trị thương, và đưa một cái lều vải cho gã, bảo gã mang về cho Mã Siêu, tên lính cảm ơn rối rít rồi rời đi.
Đêm xuống, nhiệt độ giảm mạnh, trong cốc tuyết rơi như lông ngỗng, binh lính quân Hán không chịu được rét lạnh, đều phải đốt đống lửa chống rét, đỉnh núi cũng bị tuyết lớn bao trùm, bao vây Mã Siêu và thuộc hạ của y trên núi.
Lúc này, lương thực của Mã Siêu đã cạn, đám lính đành phải giết ngựa lót dạ, bọn chúng đi xung quanh tìm củi gỗ, không ít người bị chết đông cứng trên núi.
Mã Siêu nằm trong lều vải, vết thương của y đã nhiễm trùng, chảy ra máu tanh, mùi hôi thối xộc vào mũi, toàn thân cực kỳ yếu ớt, dưới cái giá lạnh xâm nhập, Mã Siêu đã hấp hối sắp chết.
Nửa đêm, y lấy máu tươi viết một bức thư sám hối, khẩn cầu Lưu Cảnh nể tình y tham gia đánh phá Hung Nô mà tha cho tính mạng của con trai mình, khi trời sắp sáng, thân binh bảo vệ bên cạnh chỉ nghe thấy y thì thào tự nói:
- Sớm biết ngày hôm này, cần gì trước đây!
Binh lính nhìn lại Mã Siêu, phát hiện y đã tắt thở, Mã Siêu một đời kiêu hùng đã chết như thế trong Đại Đấu Bạt Cốc.
…
Hạ tuần tháng năm, Triệu Vân dẫn đại quân chiến thẳng trở về kinh, Lưu Cảnh đích thân cử hành nghi thức ở ngoài thành Trường An, đón tướng sĩ viễn chinh Hà Tây trở về, đồng thời hậu thưởng tam quân, gia phong Triệu Vân làm Tả tướng quân, Dực Huyện hầu, thưởng vạn thất gấm màu sắc, năm ngàn lượng vàng, Triệu Vân một mực chối từ không được, liền đem vàng và gấm chia cho tướng sĩ bộ hạ, mình không giữ một xu, các tướng sĩ đều đồng loạt hoan hô, tràn đầy cảm kích với Triệu Vân.
Lưu Cảnh lập tức bổ nhiệm Mã Đại làm Tả đô đốc của Hà Tây, dẫn tám ngàn quân trấn thủ Đôn Hoàng và Tửu Tuyền, còn bổ nhiệm Ngô Lan làm Hữu đô đốc ở Hà Tây, chỉ huy sáu ngàn quân đóng ở Võ Uy và Trương Dịch, bổ nhiệm mười mấy Thái thú Huyện lệnh, trong đó có Lý Văn. Tất cả đều tới Hà Tây nhậm chức.
Hà Tây cần thời gian để từ từ chỉnh đốn và chữa thương, nhưng đối với nước Hán, đây dù sao không phải là dòng chảy chính của nước Hán, nó chỉ giống như một nhánh sông của Trường Giang, sau khi tạm thời thu hút ánh mắt của mọi người, lại dần dần bị mọi người quên lãng.
Xu hướng chính của nước Hán là nghỉ ngơi lấy lại sức, khôi phục quốc lực đã tiêu hao hết vì đại chiến Hợp Phì, cần tăng thêm lương thực và ổn định cuộc sống nhân dân, quân đội cũng cần nghỉ ngơi điều chỉnh.
Mặc dù dân gian đã ổn định và đang nghỉ ngơi, nhưng trong quan trường nước Hán lại có không ít thay đổi, trước tiên là khu vực Giang Hoài và Hà Tây đã bổ nhiệm rất nhiều quan lại, tiến hành điều chỉnh chức vụ rất lớn.
Tiếp đó là sự thay đổi trong triều đình Trường An, Bí Thư Giám của Hán Vương trước đây đổi thành Trung thư tỉnh, Bàng Thống giữ chức Tả trung thư lệnh, Thái thú Tương Dương là Đổng Doãn đảm nhiệm Trung thư tả thừa, Thái thú Thục Quận là Phí Y đảm nhiệm Trung thư hữu thừa.
Còn Thị Trung Tự phụ trách xét duyệt chính lệnh đổi tên thành Môn Hạ Tỉnh, do Pháp Chính giữ chức Thị trung, nhưng Pháp Chính hiện giờ đang ở Giang Hoài khôi phục kinh tế Hợp Phì, cho nên vẫn do Doãn Mặc tạm thay mặt giữ chức Thị trung.
Bình Chương Đài đổi tên là Thượng Thư Tỉnh, bên dưới cai quản sáu bộ, ngoài năm bộ lại, dân, binh, hình, công ra còn thêm Lễ bộ, do nguyên Thái thú Võ Uy Đỗ Kỳ giữ chức Lễ bộ Thượng thư thứ nhất.
Tuy nhiên những thứ này chỉ là sự thay đổi về tên gọi của các bộ, điều khiến các quan viên cảm thấy hứng thú hơn là sự thay đổi về quyền lực, trung tâm chính vụ của nước Hán vốn do năm Tướng và một Thị trung hợp thành, Từ Thứ, Tưởng Uyển, Đổng Hòa, Tư Mã Ý và Phí Quan là năm Tướng, Thị trung là Doãn Mặc, nhưng họ cầm quyền đã nhiều năm, dần dần đã đến lúc thay thế và chuyển giao quyền lực.
Quan trọng hơn là, năm Tướng này ra đời là để cân bằng các nơi, như Từ Thứ đại diện cho đích hệ của Lưu Cảnh, Tưởng Uyển đại diện cho Kinh Châu, Đổng Hòa đại diện cho Đông Châu sĩ ở Ba Thục, Tư Mã Ý đại diện cho tam phụ ở Quan Trung, còn Phí Quan đại diện cho Ba Thục.
Khi Lưu Cảnh vừa mới giành được Ích Châu, quả thật cần thiết phải cân bằng quyền lực như vậy, nhưng cùng với sự đổi thay của thời gian, nước Hán đã định đô ở Trường An được mấy năm, sự cân bằng địa vực chật hẹp này cũng không cần kéo dài nữa.
Cho nên cuộc cải cách khung quyền lực lần này đã làm cho việc phân phối quyền lực tới lúc phải thay đổi, Bàng Thống, Pháp Chính và Đỗ Kỳ bước vào trung tâm quyền lực, điều đó có nghĩa là năm Tướng phải điều chỉnh ở mức độ nhất định, hoặc là quyền lực lại phân phối thêm quyền lực.
Điều này giúp cho quan trường ở Trường An trở nên phù hợp hơn, thêm vào đó khoa thi sẽ được tổ chức sau hai tháng nữa, hai việc này đã trở thành tiêu điểm của Trường An, thậm chí là khiến toàn bộ nước Hán chú ý.
Đêm xuống, Giả Hủ như bình thường ở trong thư phòng đọc sách, do Giả Hủ tuổi đã cao nên ông không tham gia chính vụ và quân sư nữa, chỉ đảm nhiệm phụ tá cho Lưu Cảnh, được quan trường nước Hán tôn là các lão, địa vị cực cao ở nước Hán, hơn nữa Lưu Cảnh đối xử với ông không tệ, con trai trưởng Giả Mục và Giả Phóng của ông được phong làm Thái thú hoặc Quận thừa, còn con trai thứ ba Giả Cơ được phong làm Lại bộ tòng sự, phụ trách kiểm tra đánh giá Huyện lệnh của các huyện, khá có thực quyền.
Giả Hủ cũng cảm thấy hài lòng, chỉ hy vọng có thể bình yên hưởng thụ tuổi già, đi hết con đường nhân sinh cuối cùng.
Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, chỉ thấy con trai Giả Cơ nói bên ngoài:
- Phụ thân đã nghỉ chưa?
- Có chuyện gì thì vào đi!
Giả Cơ bước nhanh vào phòng, quỳ xuống thi lễ:
- Hài nhi kính thăm phụ thân đại nhân!
Giả Hủ rất hiểu con trai, bình thường nó sẽ không tới quấy rầy mình, hơn nữa buổi tối càng không làm phiền mình nghỉ ngơi, nếu nó đã đến thì nhất định phải có chuyện quan trọng, Giả Hủ đặt sách xuống cười hỏi:
- Con có chuyện gì không?
Giả Cơ do dự một lúc mới đáp:
- Hài nhi gặp phải một số chuyện rắc rối, muốn xin chỉ thị của phụ thân.
Giả Cơ thấy trên tay con có một cái hộp, liền hỏi:
- Chuyện rắc rối gì?
Giả Cơ đặt chiếc hộp trước mặt phụ thân, chậm rãi mở ra, lập tức sáng chói cả mắt, mắt Giả Hủ chợt nheo lại, trong hộp là mấy chục viên ngọc minh châu, viên nào cũng căng tròn mượt mà, đều là minh châu cực phẩm, ông thản nhiên hỏi:
- Đây là ý gì?
- Phụ thân, đây là đại trưởng quầy Bách Bảo Trai ở Trường An đích thân đưa đến cho hài nhi.
Giả Hủ không khỏi cười nhạt một tiếng:
- Con muốn kết thân với gã sao? Gã mới đưa đến sính lễ quý như vậy.
Giả Hủ từng trải, mấy chục viên minh châu này ít nhất có giá ngàn vàng, người khác đương nhiên không vô duyên vô cớ mang tới, tất có điều muốn nhờ vả, Giả Cơ thở dài:
- Phụ thân không biết rồi, người đứng sau Bách Bảo Trai thực ra là Phí gia, Bách Bảo Trai ở Thành Đô chính là sản nghiệp của Phí gia.
Giả Hủ đương nhiên biết người đứng sau Bách Bảo Trai là Phí gia, cho dù khiêm tốn nhưng thực tế lại là cửa hàng châu báu lớn nhất thiên hạ, ở Thành Đô, Trường An, Vũ Xương, Ngô Huyện, Hứa Xương và Nghiệp Đô đều có cửa hàng, chuyên làm châu báu thượng phẩm.
Bọn họ đưa lễ vật quý như thế cho con trai, chẳng lẽ là muốn con trai chiếu cố cho con cháu Phí gia?
Giả Cơ cắn môi, mãi sau mới khẽ nói:
- Đây thực ra chỉ là một phần nhỏ, hài nhi hiểu ý của bọn họ, những viên minh châu này không phải tặng cho hài nhi, mà là tặng phụ thân.
- Tặng cho ta?
Giả Hủ lập tức ngây người, cười nói:
- Tặng cho ta làm gì, chẳng lẽ bọn họ thương xót linh cữu của ta quá giản dị, tặng ta đi đóng quan tài sao?
- Phụ thân, hài nhi đoán rằng, đây thật ra là lễ vật Phí Thượng thư tặng cho phụ thân.
…
Đề xuất Tiên Hiệp: Ô Long Sơn Tu Hành Bút Ký