Chương 1132: Phiền não của Giả Hủ.

Chương 1132: Phiền não của Giả Hủ.

Giả Hủ nhặt một hạt châu lên, nheo mắt nhìn một lúc lâu, rồi lại mang nó thả vào trong hộp, thản nhiên nói:

- Ta không hiểu ý của con, Phí Thượng thư tặng ta chân châu quý để làm gì?

Giả Cơ cười khổ một tiếng nói:

- Phụ thân có lẽ không biết, hiện giờ các quan nơi Trường An đang đều vô cùng căng thẳng, tất cả mọi người đều nói Hán Vương Điện hạ đã đến lúc thay Thượng thư rồi.

- Vậy là ý gì?

- Phụ thân, gần đây Hán Vương Điện hạ đã thực hiện một loạt những điều chỉnh, Bình Chương đài đổi thành Thượng thư tỉnh, Bí Thư giám đổi thành Trung thư tỉnh.

Không đợi Giả Cơ nói hét, Giả Hủ cũng không còn kiên nhẫn để chờ nên đã ngắt lời nói:

- Những điểm đó ta đều biết, nói vào trọng tâm xem sao.

- Vâng! Quan Nha điều chỉnh thực ra cũng không có vấn đề gì, mấu chốt là 3 người Bàng Thống, Pháp Chính và Đỗ Kỳ đều muốn trở thành người nắm quyền lực trong triều đình, Pháp chính thay cho Doãn Mặc, điều này không có ảnh hưởng gì đối với Thượng thư, nhưng Bàng Thống và Đỗ Kỳ hiển nhiên là muốn thăng chức lên Tướng Quốc, tất cả mọi người đoán rằng, không biết có nên tăng lên thất tướng hay không? Tuy nhiên, theo những tin đồn gần đây thì vẫn sẽ chỉ có ngũ tướng, nói cách khác, có hai tướng quốc phải xuống dưới, người sáng suốt đều nhìn ra được, mà chắc rằng sẽ là Đổng Hòa và Phí Quan.

Giả Hủ tỉnh bơ hỏi:

- Nếu ta là kẻ mắt mờ, thì sao nhìn ra được hai người họ sắp sửa phải xuống đây?

- Phụ thân, Tương Dương thái thú Đổng Doãn đảm nhiệm Trung thư tả thừa, Thục quận thái thú Phí Y đảm nhiệm Trung thư hữu thừa, điều này chính là ám chỉ hai người Đổng Hòa và Phí Quan đó phải ra đi rồi.

- Thật sao? Vậy nên Phí Quan đã mang chân châu quý đến tặng ta, ý muốn là ta sẽ thay y đến năm nỉ Hán Vương Điện hạ một câu, để y tiếp tục làm tể tướng?

- Chính là vì thế, trong lòng con hiểu rõ, nếu chỉ là giúp đỡ con điều chỉnh chức vụ huyện lệnh, thì đã không cần mang đến lễ vật đắt tiền như thế, hơn nữa đại chưởng quỹ Bách Bảo Trai còn ám chỉ, đây mới chỉ là lễ đính hôn, sau này còn trọng tạ, tất nhiên là muốn tặng cho phụ thân rồi.

Giả Hủ trừng mắt, ánh mắt bỗng sáng rực lên, hung hăng nhìn chằm chằm vào đứa con:

- Ý của con là nói, con vẫn thường nhận tiền điều chỉnh huyện lệnh có phải không?

Giả Cơ bị dọa sợ đến hoảng hồn, cuống quýt dập đầu:

- Hài nhi không có, hài nhi chỉ nói như vậy chứ chưa từng nhận tiền của ai.

Giả Hủ cười lạnh một tiếng:

- Ta có ngu mới đi tin là con không nhận tiền, tòa nhà ở ngõ Ngũ Lí Hòe Hạng là do con mua phải không? Miếng đất tận 5 mẫu, nhiều tiền như vậy con lấy đâu ra?

Giả Cơ cứng họng, sau một lúc nói không ra lời, y không biết vì sao Giả Hủ có thể biết rõ được đến vậy, Giả Hủ thở dài:

- Con cho là mật sứ giám sát của Hán Vương Điện hạ đều là lũ bất tài hay sao? Tư Mã Ý đã nhắc khéo ta, tất nhiên Hán vương Điện hạ cũng biết rồi, vì thế, con thành thật nói cho ta biết, con đã ăn bao nhiêu tiền hối lộ, ta sẽ thay con giải quyết.

Giả Cơ một lúc lâu sau mới ấp a ấp úng nói:

- Con mới chỉ lấy của 3 người, khoảng 200 lượng vàng.

- Còn gì nữa không?

Giả Hủ lớn tiếng hỏi.

- Không còn nữa ạ!

Giả Cơ nức nở nói:

- Hài nhi không dám lừa gạt phụ thân, không còn gì nữa rồi ạ, hài nhi dám thề trước mặt tổ tông.

- Ngươi đã làm mất mặt tổ tông nhà này rồi.

Giả Hủ giận đến nghiến răng nghiến lợi, lão hiểu được đứa con này, từ nhỏ đã khá nhát gan, nên chắc không dám làm chuyện gì quá đáng, Giả Hủ kìm nén lại cơn tức, nói hết những lời trong lòng ra với con:

- Phần lớn các quốc gia khi mới lập nước, đều là thời điểm vinh quang của các gia tộc là công thần, cũng là lúc mà người bề trên coi trọng họ nhất, cho nên lúc này danh dự là cái quan trọng nhất, một khi bị điều tra ra là có tham nhũng, không chỉ công tích đều không còn, lại còn liên lụy đến con cháu, cơ bản là không thể để lại cho con cháu một gia tộc danh vọng, cho nên ta thường nói với các con rằng, nhà ta không thiếu tiền, Hán Vương Điện hạ cũng sẽ ban cho chúng ta đầy đủ ruộng đất, một khi thống nhất thiên hạ, cha còn có thể được phong là quốc công, để lại cho con cháu danh thơm. Nhưng dòng họ danh vọng cũng có thể sẽ bị hủy diệt bởi vài trăm lượng vàng, khiến Giả gia từ giờ về sau tuyệt đường danh môn, con sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của Giả gia.

Giả Cơ bị dọa đến mặt mày tái nhợt, cả người sợ run lên, trong lòng y cũng vô vùng hối hận, cuối cùng không kìm nổi khóc lên một tiếng:

- Là do hài nhi ngu xuẩn!

Giả Hủ thở dài:

- Con đi đi! để ta suy nghĩ xem nên làm cái gì bây giờ?

Giả Cơ dập đầu lạy ba cái, chậm rãi lui xuống, Giả Hủ trầm tư một lúc lâu sau, đứng dậy đi ra ngoài dặn dò:

- Chuẩn bị cho ta xe ngựa!

Phủ Hán Vương, Lưu Cảnh hiện đang ở Trích Nguyệt lâu với Tiểu Kiều, hôm nay mấy tên nội y đến xem bệnh cho nàng, họ cho biết thân thể nàng không khỏe là vì đã có bầu, chuyện này cũng khiến Tiểu Kiều vui mừng khôn siết, nàng kéo tay chồng làm nũng, Lưu Cảnh cũng cực kì vui mừng, lúc trước khi hắn trở về từ Hợp Phì, khi vào phòng Tiểu Kiều thì bản thân cũng có dự cảm là Tiểu Kiều sẽ có thai, không ngờ đã thành sự thật.

Tiểu Kiều lười biếng nằm ở trong lòng trượng phu, dịu dàng nói:

- Phu quân, vài y sĩ nói sau khi mang thai không nên sinh hoạt vợ chồng, chỉ sợ một khoảng thời gian dài thiếp không thể phụng dưỡng chàng được rồi.

- Đây là chuyện lớn, nàng nhớ phải bảo trọng thân thể, không được khinh xuất dù chỉ một chút.

- Thiếp sẽ chú ý!

Ánh mắt Tiểu Kiều lấp lánh, nàng cười nói:

- Nhưng lúc này chàng phải ở bên thiếp, vẫn phải thường xuyên đến đây, đừng để cho thiếp cô đơn một mình đấy.

- Được!

- Chàng đừng ừ bừa, nhất định phải đế đấy, chàng phải ôm thiếp ngủ như vậy, để cả thiếp và con đều được dựa vào chàng.

- Ta đâu có ứng phó nàng, hiện giờ không phải là đang ôm nàng đó hay sao?

Lưu Cảnh cười cười, cúi đầu hôn lên mặt Tiểu Kiều:

- Nàng dừng lo lắng gì nữa?

Tiểu Kiều cúi đầu thở dài:

- Thiếp nghe nói, phụ nữ sau khi sinh con xong sẽ già đi, thiếp rất muốn có con, nhưng cũng sợ là mình sẽ già đi.

- Nàng nghĩ nhiều quá rồi, Vương Phi đã sinh hai đứa con, nàng ấy cũng đâu có già đi, Thượng Hương nữa? Nàng ấy có gì thay đổi không, còn cả Bao Nương, nàng ấy cũng đã sinh hai đứa, vậy mà làn da còn đẹp hơn trước.

- Đó là bởi vì các nàng ấy sinh con khi còn rất trẻ.

- Nàng bây giờ vẫn còn trẻ lắm! So với 10 năm trước khi lần đầu tiên ta gặp nàng thì nàng vẫn vậy, nàng đừng nghĩ nhiều nữa, như vậy sẽ không tốt cho hài nhi trong bụng.

Tiểu Kiều chỉ còn cách là không oán trách thêm, lúc này nàng mới nhớ ra một chuyện:

- A tỷ hình như là có chuyện muốn tìm chàng, hôm qua tỷ ấy qua đây hỏi thiếp, nhưng lúc đó phu quân không ở đây.

Nhắc tới Đại Kiều, trong lòng Lưu Cảnh bỗng thấy đau nhói, rõ ràng Đại Kiều đã nói cho hắn biết, nàng không có khả năng lập gia đình nữa, điều đó khiến hắn cảm thấy có cái gì mất mát, vì dù hắn có làm thế nào thì cuối cùng vẫn không thể chiếm được con tim nàng.

Lưu Cảnh yên lặng gật đầu:

- Lúc nào có thời gian ta sẽ đi gặp cô ấy.

Đúng lúc này, thị nữ bên ngoài phòng Tiểu Kiều đi vào báo:

- Khởi bẩm phu nhân và Điện hạ, Vương phi phái người đến báo, Điện hạ có khách, hình như là Giả Các lão cầu kiến.

Giả Hủ bất ngờ đến đây, ắt hẳn là có chuyện gì quan trọng, Lưu Cảnh liền cười nói với Tiểu Kiều:

- Ta phải đi trước rồi, đợi xong việc ta sẽ quay lại chỗ nàng.

Tiểu Kiều đứng dậy sửa soạn lại quần áo cho chồng, rồi đưa đôi môi nàng lên hôn hắn, gật gật đầu:

- Ta chờ chàng quay lại.

Lưu Cảnh xoay người bước nhanh về phía bên ngoài, không bao lâu hắn đã đi về đến thư phòng của mình, đi vào bên trong thì đang thấy Giả Hủ đang đi đi lại lại trong phòng, có vẻ tâm sự nặng nề.

- Hình như Giả công đang có tâm sự gì?

Lưu Cảnh cười rồi đo vào thư phòng.

Giả Hủ vội vàng lên tiếng thi lễ:

- Tham kiến Điện hạ.

- Giả công không cần phải khách khí, mời ngồi!

Lưu Cảnh mời Giả Hủ ngồi xuống, sai thị nữ mang trà, ánh mắt nhìn thoáng qua, phát hiện trên bàn bày một cái bao vải, bên trong là một hộp ngọc, đây là vật phẩm mà Giả Hủ mang đến.

Giả Hủ thở dài, lấy bao vải ra, đặt lên bàn rồi mở, bên trong lấy mấy thỏi vàng óng ánh, còn có một ấn quan, Lưu Cảnh không hiểu, hỏi:

- Giả công mang cái này đến là có ý gì?

- Điện hạ, chỗ này có 100 lượng vàng, là do đứa con ngu xuẩn của thần nhận hối lộ, lương tâm của nó cắn rứt, nên đã xin ta thay nó giao cho Điện hạ.

Trong lòng Lưu Cảnh đã hiểu được là chuyện gì, hắn biết được từ đám Ngự sử giám sát là Giả Cơ đã mua một tòa lâu rộng năm mẫu ở ngõ Ngũ Lý Hòe, lại biết được Giả Cơ trong việc phán xét huyện lệnh thì rõ ràng là có 3 người bị xử bất công, chuyện này cũng ăn khớp với việ y mua toà nhà kia, Ngự Sử Đài đang chuẩn bị điều tra Giả Cơ thì bị Lưu Cảnh hoãn lại, vì hắn nhất định phải suy xét cảm nhận của Giả Hủ.

Lưu Cảnh cầm quan ấn lên, phát hiện ra đó là Huyện hầu ấn của Giả Hủ, hắn hơi sửng sốt:

- Giả công muốn làm gì vậy?

Giả Hủ vô cùng xấu hổ nói:

- Lão thần không biết cách dạy con, làm nó bôi do chát trấu vào mặt cả nhà, không ngờ nó dám nhận hối lộ, lão thần phải có trách nhiệm, nguyện mất đi tước vị để làm cảnh cáo.

- Bậy bạ!

Sắc mặt của Lưu Cảnh lập tức trầm xuống:

- Giả Cơ cũng không phải là đứa trẻ 3 tuổi, y làm sai lại muốn phụ thân đứng ra gánh vác sao? huyện hầu Hán quốc tổng cộng chỉ có hai người, là bậc cao quý biết bao, nếu Giả công từ chức, thì Lưu Cảnh ta ăn nói thế nào với thiên hạ đây? Làm sao ăn nói với người dân Hán quốc.

Giả Hủ nóng lòng sốt ruột, ông ta chỉ hy vọng rằng nếu mình bỏ đi tước vị thì Lưu Cảnh sẽ tha cho con mình, không truy cứu tội lỗi của nó, không ngờ lại làm Lưu Cảnh càng thêm tức giận, khiến ông ta càng lấy làm hổ thẹn, cười khổ một tiếng nói:

- Giả Hủ cũng đã đến tuổi già, vậy mà lại sinh ra một đứa con súc sinh, khiến trong lòng thân khổ sở vô cùng!

Lưu Cảnh trầm ngâm một lát nói:

- Giả Cơ tuy rằng phạm sai lầm, nhưng Giả Mục và Giả Phóng lại là quan thanh liêm, rất được nhân dân kính yêu, bọn họ đều là quan tốt, ta đã cho phép điều Giả Mục đến làm thái thú Tương Dương, Giả công nên cảm thấy tự hào vì đứa con này mới đúng.

Hệ thống quan lại nước Hán chủ yếu dựa vào ‘trong ngoài kết hợp, tự động tiến thoái’ nói cách khác nên một viên quan muốn làm đến chức tướng quốc, nhất định phải có đầy đủ tư cách và lý lịch, ví dụ như đã có bao nhiêm năm đảm nhiệm chức quan, và trong đó có bao nhiêu năm làm quan địa phương.

Nội triều thì là triều đình trung ương, cấp quan thấp nhất được gọi là Lại Tào, phía trên mà Thư Tá, Tòng Sự, Ti Trực, Thừa, Thượng thư, Lại Tào có thể tăng lên Thư Tá, Thư tá có thể thăng trực tiếp lên Tòng Sự, nhưng tốt nhất là đảm nhận chức Huyện lệnh, Huyện thừa hoặc Chủ bộ gì đó.

Nhưng nếu muốn được thăng lên Tư Trực thì nhất định phải có thời gian làm quan địa phương, ít nhất cũng phải vượt qua Huyện lệnh làm Thái thú hạ quận, Tư trực thăng làm thừa, như vậy cần phải có kinh nghiệm là Thái thú hoặc Quận thừa.

Về phần Thừa mà muốn được lên làm Thượng thư là cực kì khó, tất yếu phải có kinh nghiệm làm Thái Thú thượng quận hoặc Kinh Lược Sứ, hơn nữa cho dù là đảm nhiệm Thượng thư cũng không chắc được lên làm Tể tướng.

Bên trong hệ thống quan tước của nước Hán, quận được chia làm 3 cấp thượng trung và hạ, Thượng đẳng là quận Kinh Thiệu, Thục quận, quận Tương Dương và quận Vũ Xương, là những chỗ mà trước đó là đô thành, ngoài ra Linh Châu và tứ đại Kinh Lược cũng được coi là quận thượng đẳng.

Sau khi đảm nhiện Thái Thú quận thượng đẳng, thì sẽ có cơ hội tiến vào cơ cấu trung tâm quyền lực triều đình, giống thái thú Phí Y của Thục quận, Thái thú Đổng Doãn của quận Tương Dương, họ đều đảm nhận Trung Thư tỉnh và Tả Hữu Thừa, mà Giả Mục sắp được điều đi làm Thái thú Tương Dương, hiển nhiên là Lưu Cảnh muốn trọng dụng đứa con này của Giả Hủ rồi.

Trong lòng Giả Hủ cảm động, khom người nói:

- Vì thanh danh và tiền đồ của Giả gia, lão thần khẩn cầu Điện hạ bãi miễn chức quan của Giả Cơ, lão thần không thể để nó hủy hoại thanh danh của Giả thị, hủy đi tiền đồ của hai huynh trưởng y.

Đề xuất Voz: Cách chinh phục gái hơn tuổi
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN