Chương 1133: Tranh chức Tể tướng.

Chương 1133: Tranh chức Tể tướng.

Lưu Cảnh hiểu được Giả Hủ không phải là người khiêm nhường, nhưng ông ta cũng không muốn tiếp tục cho đứa con này làm quan, vì nếu đã dính vào ăn hối lộ, thì rất dễ tái phạm, đến khi nào mà phạm phải sai lầm lớn thì thôi.

Hơn nữa năng lực của Giả Cơ quả thật không đủ, Lại Bộ Thượng thư Từ Thứ cũng đã khéo phê bình y, dựa theo quyền lực mà bố trí thì điều động một quan bậc 1 là do Lại bộ Thượng thư trực tiếp quyết định, nhưng bởi Giả Cơ là con trai của Giả Hủ, vì thế Từ Thứ phải xin chỉ thị của Lưu Cảnh.

Lưu Cảnh vốn tính là điều Giả Cơ đi đảm nhiệm chức Quận thừa ở địa phương, đúng lúc này Ngự sử Đài lại phát hiện ra là y hình như có nhận tiền hối lộ, Lưu Cảnh vì thế cũng có chút do dự, nếu điều y xuống địa phương, Giả Cơ rất có thể sẽ thành quan tham lớn, nguy hại cho nhân dân.

Lưu Cảnh trầm tư một lát cười nói:

- Trực tiếp bãi miễn chức quan của y đi, để cho y tự xin cáo bệnh về quê.

Đối với Giả Hủ mà nói, lão cũng không quá để ý chuyện ba đứa con có làm quan hay không, hay như chúng có thể làm quan lớn hay không, được thăng lên chức cao đương nhiên là chuyện tốt, nhưng Giả Hủ lại càng coi trong lợi ích của gia tộc hơn, Giả Hủ lão có thể giúp Giả gia trở thành danh môn vọng tộc hay không, đây mới là nhiệm vụ vô cùng nặng nề, bất cứ là hành vi nào gây hại đến chuyện này, lão đều kiên quyết diệt trừ.

Lão cũng không nghĩ rằng sẽ nói lý thay con, giữ chức quan của chúng, đương nhiên cũng không phải hy vọng con lão bị bãi quan bỏ tù, chỉ hy vọng nó không làm quan tiếp, để tránh nguy hại đến lợi ích của gia tộc, có thể ở nhà thay lão quản lý gia tộc đã là chuyện tốt lắm rồi.

Hán Vương đương nhiên là hiểu được nỗi khổ tâm của lão, nên đã thay lão giải quyết xong vấn đề này, nên khiến trông lòng lão cảm kích vô cùng.

Lúc này, Lưu Cảnh đêm tước ấn trao trả lại Giả Hủ, Giả Hủ ngượng ngùng nhận lại và trở về, không khỏi xúc động, cảm thấy thật không phải khi mà dùng dùng tước vị để ép buộc Hán Vương.

- Điện hạ, lão thần cảm thấy hổ thẹn.

Lưu Cảnh nghĩ ra một chuyện, vừa cười nói:

- Mấy ngày hôm nay Thượng thư tỉnh đang thảo luận việc Chức Điền và Tước Điền, chuyện này đã kéo dài khá lâu, nếu không thực thi được, công thần sẽ vô cùng thất vọng, cuộc sống của các văn thần cũng sẽ chịu ảnh hưởng, ta không ngại khi nói với Giả công chuyện này, tước điền của Huyện hầu là trăm khoảnh đất, nếu Giả công đã ngắm được chỗ nào thì đừng ngại nói cho ta biết.

Giả Hủ cũng cười nói:

- Thần có ý này, thần chỉ xin nhận được đất nơi quên hương thôi ạ.

- Quê hương của Giả công là quận Võ Uy Cô Tang, nhưng người Hán bên đó gần như đã dời hết đến Linh Châu, hiện giờ phần lớn là nông dân người Khương làm công việc trồng trọt, muốn khôi phục hiện trạng trước đây ít nhất phải tốn 35 năm, chi bằng Giả công làm hàng xóm của ta đi! Ta cho ông đến Ung huyện, ông thấy sao?

Giả Hủ gật đầu nói:

- Có thể làm hàng xóm với điện hạ là vinh hạnh của lão thần.

Lúc này, Lưu Cảnh liếc qua nhìn hộp ngọc tên bàn, khẽ cười nói:

- Giả công hình như còn chuyện gì nữa cần tìm ta?

- Lão thần quả thật là còn một việc muốn tìm điện hạ!

Giả Hủ lấy hộp ngọc ra, đứa cho Lưu Cảnh:

- Đây là quà mà đại chưởng quỹ Bách Bảo Trai trưa nay đã tặng cho thằng con bất hiếu của thần, quả thực làm người ta kinh ngạc.

Giả Hủ mở hộp ra, bên trong là mấy chục viên chân châu sáng loáng, kích thước bằng khoảng quả trứng chim bồ câu, quý báu vô cùng:

- Điện hạ, đây là 50 viên minh châu, nghe nói đây mới chỉ là tiền đặt cọc, sau khi chuyện thành công còn có trọng tạ, lão thần không dám nhận lễ này, cũng không dámn tự tiện tham gia việc triều chính.

Nói xong, Giả Hủ đưa minh châu giao cho Lưu Cảnh, nhìn những hạt minh châu soáng loáng, trong lòng Lưu Cảnh càng thêm giận giữ, hắn đương nhiên biết Bách Trai Bảo là sản nghiệp của Phí gia, Phí gia từng được phong là đệ nhất thế gia Thục Trung ở thời Lưu Chương, tài sản rất nhiều, hơn nữa lại còn có rất nhiều cửa tiệm kinh doanh lớn nhỏ, cửa hàng vải tồi cửa hàng châu báu đầy rẫy, của cải của họ không thua kém gì Đào gia.

Cùng với sự bành trướng của Hán quốc, sản nghiệp của Phí gia lại ngày càng nhiêu, mặc dù việc thôn tính thổ địa đã được kiềm chế, nhưng nói về hàng châu báu thì vẫn là cửa hàng bậc nhất.

Bách Bảo Trai Trường An đúng là sản nghiệp của Phí gia, Lưu Cảnh vốn cũng đã phê bình kín đaó chuyện Phí gia không chịu từ bỏ miếng đất ở Thục Trung, hiện giờ Phí gia lại đi đút lót cho Giả Hủ, chuyện này càng khiến Lưu Cảnh không thể nhịn được.

Tuy nhiên làm kẻ bề trên, dù có chuyện gì cũng không được quá để lộ cảm xúc, Lưu Cảnh cũng dần dần làm được, tuy trong lòng tức giận, nhưng hắn vẫn thản nhiên cười nói:

- Chỗ minh châu đó Giả công muốn tặng cho ta sao?

Giả Hủ thở dài nói:

- Nếu điện hạ không thu nhận, lão thần chỉ có cách mang đến trả lại Phí gia.

- Ta cảm thấy trả lại cho Phí gia là cách tốt nhất, chuyện này tốt nhất là ta không nên biết gì cả.

- Cảm ơn điện hạ đã hiểu được nỗi khổ trong lòng thần.

Giả Hủ biết rõ rằng, nếu Hán Vương thật sự nhận lấy, thì bản thân lão thực sự đã đắc tội với Phí gia rồi, Hán Vương đã biết chuyện này, sau đó chính lão lại mang đến trả cho Phí gia, như vậy là cách tốt nhất.

Lưu Cảnh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, đi đến trước cửa số khoanh tay nhìn ra ngoài, khi trước ở Kiến Nghiệp, Ngu Phiên đã thẳng thắn vạch ra điểm yếu trong việc Hán quốc quá nhiều tướng, mà thời gian nhậm chức của ngũ tướng quốc thì quá lâu, ảnh hưởng đến cơ hội thăng tiến cho các quan khác, tiếp đó không chỉ dựa nguyên vào tài năng mà quyết định được, còn phải làm sao cho cân bằng nữa.

Nếu bàn về tài cán, Phí Quan quả là không bằng được Mã Lương, Đổng Hòa cũng không thua kém gì con trai Đổng Doãn của y, thậm chí tTừ Thứ cũng không bằng Bàng Thống, cho nên sau khi kết thúc chiến dịch Hợp Phì, hắn đã phải bắt đầu suy nghĩ đến chuyện thay đổi chế độ.

Trải qua giai đoạn suy bại cuối thời Hán, điểm mạnh yếu của chế độ Tam công Cửu khanh đã lộ ra, Tào Tháo từ đó cũng bắt đầu cải cách, nghĩ đến sự ảnh hưởng của chế độ Tam tỉnh Lục bộ trong lịch sử, thời đại Ngụy Tấn dần dần hình thành, cuối cùng được hoàn thiện vào thời Tùy Đường.

Còn Lưu Cảnh thì cũng muốn làm thế nào sao cho quyền lực có thể được cân bằng, dùng Trung thư tướng quyền để cân bằng quân quyền, dùng chế đố Môn hạ Thị trung cân bằng Lục bộ thượng thư, dùng Ngự sử giám sát cân bằng được bách quan.

Sau khi bình định được loạn ở Hà Tây, hắn chính thức bắt tay vào công cuộc cải cách, việc đổi tướng quốc là điều tất nhiên, thậm chí đến việc nên đổi sao hắn cũng chưa xét được đến, vậy nên mới xuất hiện những hiện tượng lén lút lo lót.

- Điện hạ, lão thần có một đề nghị, không biết điện hạ có nguyện ý nghe hay không?

Lưu Cảnh xoay người cười, nói:

- Giả Hủ là phụ tá của ta, ta sao có thể không nghe lời ông, Giả công mời nói.

- Điện hạ, lão thần hiểu được nỗi lòng của ngài, cũng hoàn toàn ủng hộ việc đổi tướng quốc của điện hạ, nhưng lão thần cho rằng, chế độ đa tướng là kết quả do điện hạ bàn bạc cùng với bách quan, có lợi cho việc khích lệ được tinh thần của bọn họ, cũng có lợi cho việc Hán quốc đoạt lấy thiên hạ, cho nên lão thần đề nghị, cho dù là thay đổi thế nào, chế độ đa tướng cũng không nên thay đổi, tốt nhất là nên tiến hành hoàn thiện hơn, nếu không sau này xã tắc Hán quốc sẽ không yên.

Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN