Chương 1134: Tranh chức Tể tướng.
Chương 1134: Tranh chức Tể tướng.
Những lời rút ruột rút gan của Giả Hủ khiến Lưu Cảnh không khỏi liên tục gật đầu, Lưu Cảnh cười nói:
- Ta sẽ không hủy bỏ chế độ đa tướng, ta cũng sẽ không gấp rút thay đổi, làm theo như Giả Hủ nói, tận lực hoàn thiện chế độ đa tướng này, cũng sẽ không vì chuyện Phí Quan đã lén lút tặng quà cho Giả công mà phạt y, điểm này lòng ta rất tỏ, tuy nhiên những hành động và việc làm của Phí Quan cũng còn một số vấn đề, chứ không phải nguyên vì chuyện này.
Giả Hủ thấp giọng nói:
- Lão thần biết điện hạ đang canh cánh chuyện Phí gia còn giữ đất ở Ba Thục.
- Đúng là như vậy, cái gọi là không phá thì không xây được, bao năm nay chế độ phong đất vẫn chưa thực hiện được, nguyên nhân cơ bản chính là quan viên Thục Trung không chịu từ bỏ đất ở Ba Thục, mà Phí gia chính là đầu xỏ, bọn họ giữ tận mười mấy ngàn khoảnh thổ địa, ngay cả Hán Vương mới chỉ có đất phong một ngàn khoảnh, Phí Quan kẻ này không biết định làm cái gì?
Nếu như là đất do tổ tiên để lại thì không nói làm gì, nhưng số đất đó phần lớn là do Lưu Chương ban tặng, chẳng lẽ để ta đứng ra gánh vác hậu quả phong thưởng hỗn loạn của Lưu Chương sao?
Giả Hủ giờ mới hiểu được nguyên nhân thực sự vì sao Lưu Cảnh lại muốn động đến Phí gia, chính là vì chuyện Phí Quan đã đi trái lại với nguyên tắc của hắn trong việc phân đất, còn chuyện đủ năng lực hay không chỉ là thứ yếu.
- Nhưng điện hạ không phải là muốn trọng dụng Phí Y sao?
Giả Hủ vẫn có chút băn khoăn hỏi.
- Ta để Phí Y là Trung thư thừa là vì y có đầy đủ tài đức, nhưng cũng không có nghĩa Phí Y có thể làm tướng, về sau nếu y muốn làm tể tướng, nhất định phải có một điều kiện đó là đạt được tư cách là ‘Đồng trung thư môn hạ bình chương sự’, chỉ có đạt được điều này, cộng với tài năng của y, đất của Phí gia cũng như vậy, nếu không đừng nghĩ đến việc làm tướng nữa.
Giả Hủ tâm tư trùng trùng lên xe rời khỏi Hán vương phủ, hôm nay nói chuyện với Hán Vương điện hạ một hồi, ông ta hiểu ra được nguyên tắc làm việc của Lưu Cảnh, mấu chốt ở đây là sẽ không dễ dàng tha thứ cho kẻ nào sử hữu số lượng đất quá lớn, điều này Giả Hủ có thể hiểu được, vương triều này gần phải đối diện với sự diệt vong, cũng do hoàng thân quốc thích cùng với cường hào đại tộc chiếm quá nhiều đất đai, khiến Hán Vương phải phụ thuộc vào các cường hào đại tộc quá nhiều.
Lưu Cảnh hiển nhiên là nhận được bài học từ chuyện đó, hiện giờ vì hắn còn chưa thống nhất thiên hạ, nên còn cần phải thỏa hiệp với những tộc quyền như Phí gia, một khi cướp được thiên hạ rồi, ngồi vững vàng trên giang sơn rồi mới là lúc hắn đi tính sổ những kẻ kia, dựa vào ý chí mạnh mẽ cứng rắn và cách làm mềm dẻo của Lưu Cảnh, không biết sẽ có bao nhiêu gia tộc quyền thế tan cửa nát nhà.
Giả Hủ thầm thở dài, ông ta hiểu được tại sao Lưu Cảnh lại tâm sự với ông ta nhiều chuyện như vậy, đặc biệt là chuyện của Phí gia, chính là muốn ông ta thay Lưu Cảnh xử lý những vấn đề nan giải này.
Có thể khiến Phí gia rời khỏi vùng đất đó thì quả là nói dễ hơn làm, ngay chính bản thân ông ta cũng khó mà có cách để khuyên bảo Phí gia.
Buổi chiều ngày hôm sau, Giả Hủ vẫn đi tản bộ trong sân như thường ngày, không biết ma sui quỷ khiến ra sao lão lại đi bộ đến chợ phía đông, chợ này nằm ở phía đông bên ngoài cửa thành, là khu chợ chính to không kém gì chợ phía tây, chợ phía tây đối mặt với Tây Vực, còn chợ phía đông thì chủ yếu là Hán quốc.
Chợ phía đông và phía tây đều vô cùng phồn hoa, hơn nữa hàng hóa cũng vô cùng phong phí, có lương thực, lá trà, dê bò súc vật, châu báu, đồ sứ, tơ lụa vải vóc, khí cụ bằng đồng rồi cả những vật phẩm xa xỉ cái gì cũng có hết, rất nhiều thương gia Tây Vực người Hồ đều đến khu chợ phía tây này bán hàng, chỉ đi đến chợ phía đông để mua đồ ăn hàng hóa, chủ yếu là đến đó mua tơ lụa và đồ sứ là chính.
Ở góc phía tây nhất của chợ đông là chỗ tập trung bán châu báu, ở đó có tất cả là hơn mười tiệm lớn nhỏ, tòa nhà mà chiếm hơn mười mẫu đất ở thành Trường An này chính là cửa hàng châu báo Bách Bảo Trai của Phí gia, đây chính là sản nghiệp của Phí gia.
Giả Hủ khoanh tay đi lên bậc thang, tiến vào tiệm ăn, hai gã tiểu nhị nhìn thấy bộ dạng lão vừa đen vừa gày, tuổi lại cao, lại còn mặc bộ quần áo bình thường, đầu đeo một chiếc khăn đã bị giặt nhiều đến bạc phếch, hai tên này lập tức có ý khinh thường, khách đến Bách Bảo Trai chỉ toàn những người giàu có, vậy ông già này đến đây làm cái gì?
Bọn họ nhìn nhau, tồi một tên trong đó tiến lên cười khan hỏi:
- Cụ già, có phải ông đã đi nhầm chỗ hay không?
Giả Hủ nhìn tên này một cái, nheo mắt hỏi:
- Vậy ngươi nói ta nên đến nơi nào?
- Bên kia có cửa hàng trang sức tên Phong Long, ta thấy đó mới là nơi giành cho cụ.
Cửa hàng trang sức Phong Long chỉ bán một ít trang sức vàng bạc, giá cả thì vô cùng rẻ, chủ yếu phục vụ dân tần thấp ở thành Trường An, điều này cho thấy rõ ràng là mấy tên này đang châm chọc Giả Hủ, đối với một người như Giả Hủ, lão cũng không thèm để ý đến mấy tên này, vẫn như trước cười tủm tỉm nói:
- Ta tới là tìm Phùng đại chưởng quỹ của các ngươi, ông ta có ở đây không?
Hai tên tiểu nhị giật mình, cẩn thận hỏi:
- Không lẽ ông là người nhà của chưởng quỹ nhà chúng tôi?
- Ta không phải là thân thích của ông ta, ta tới là đem đến cho y một vật, nếu các ngươi cho là ta đến làm phiền, vậy ta đưa cho các ngươi cũng được.
Giả Hủ lấy hộp ngọc ra, đưa cho một tên tiểu nhị:
- Ta sẽ không vào đâu, để tránh các ngươi lại đuổi ra đi sang cửa hàng trang sức Phong Long.
Hai tên này đều là kẻ trong nghề nên biết được hàng tốt xấu, tuy rằng không biết trong hộp chứa cái gì, nhưng chỉ cần nhìn thấy cái hộp ngọc trong suốt mịn nhẵn thì đã biết là hàng cao cấp, bọn họ cũng lấy làm giật mình, vội vàng ngăn lại:
- Lão trượng xin dừng bước, loại này là đồ quý, tốt nhất giao cho đại chưởng quỹ, chứ chúng tôi không dám nhận.
Một tên tiểu nhị vội chạy vào, được một lát, đại chưởng quỹ Bách Bảo Trai Phùng Dật vội vàng chạy đến, gã cũng là người có kiến thức rộng, tuy rằng không biết Giả Hủ, nhưng gã nhận ra hộp ngọc trên tay ông ta, đây chính là vật mà hôm qua y đã tặng cho Giả Cơ, bên trong là 50 viên minh châu vô cùng có giá trị, vậy nên cũng lập tức đoán được ông già này là ai.
Y liền vội vàng tiến vào thi lễ:
- Không biết lão tiên sinh đây có phải là Giả các lão không?
Giả Hủ gật gật đầu:
- Lão hủ chính là Giả Hủ!
Hai tên tiểu nhị sợ tới mức thiếu chút ngất đi, ông già này không ngờ lại là Hán quốc nguyên lão Giả Hủ, mà ngay cả đến Hán Vương còn kính trọng ông ta, vậy nên hai tên này chỉ còn biết lên tiếng cầu xin:
- Chúng con có mắt mà không thấy thái sơn, xin Các lão tha cho chúng con lần này.
Giả Hủ thản nhiên cười nói:
- Ta già như vậy rồi, đương nhiên sẽ không để chuyện vặt vãnh này trong lòng, nhưng ta cũng muốn nhắc ngươi một câu, Đào Vương Phi cũng mặc quần vải, đeo trâm bạc, các ngươi đừng có đuổi người ta đến cửa hàng trang sức Phong Long.
Hai gã tiểu nhị sợ đến mức mặt mày tái mét, Phùng đại chưởng quỹ cũng trừng mắt nhìn bọn họ, rồi khom người hướng về phía Giả Hủ cười bồi nói:
- Mời Giả các lão đến nội đường ngồi một lát, tôi xin được giải thích chuyện hộp ngọc kia.
Giả Hủ đương nhiên là có chuyện nên mới đến, liền gật gật đầu cười nói:
- Cũng tốt, ta nghe nói trà của tiệm các ngươi khá ngon, nên đành làm phiền chưởng quỹ rồi.
Đề xuất Ngôn Tình: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá