Chương 1135: Quyền lợi bất dung.

Chương 1135: Quyền lợi bất dung.

Phùng đại chưởng quỹ chỉ là phụng lệnh của Phí Quan, tặng cho Giả Cơ minh châu, còn đâu bản thân y cũng không biết chủ nhân của mình tặng mình châu cho Giả Cơ làm gì, nhưng y vẫn biết, Giả Hủ tự mình đến trả minh châu thì việc này bản thân y không thể giải quyết được, mà phải được sự thông qua của Phí Quan.

Y vừa dùng trà thượng hạng và điểm tâm ngon để tiếp đãi Giả Hủ, một mặt lại sai người đi báo cho gia chủ, vừa đúng hôm nay là ngày nghỉ, Phí Quan không ở Vị Ương cung mà đang ở trong bản phủ, khi nhận được tin tức Giả Hủ đang ở tiệm chây báu, y vội vang đi đến.

Từ sau khi Lưu Cảnh ban bố lệnh điều chỉnh quan thự, Phí Quan bắt đầu lo lắng, Bàng Thống, Pháp Chính, Đỗ Kỳ đều là trung tâm quyền lực trong triều, nên đây không phải là chuyện gì bất ngờ rồi, hơn nữa Đổng Doãn và cháu của y là Phí Y được đề bạt lên làm Trung thư tả hữu thừa, điều này cũng đồng nghĩ rằng y và Đổng Doãn phải hạ vị rồi.

Trong lòng Phí Quan bối rối, y đương nhiên không muốn mất đi vị trí tướng quốc, cái vị trí đó quyền lực biết bao, nó có sức hút vô cùng mạnh mẽ, vì bảo vệ chức tướng quốc này, y đã không tiếc gì đi lo lót cho Giả Hủ, hy vọng Giả Hủ có thể thay y nói đỡ vài câu, y biết được rằng ý kiến của Giả Hủ có ảnh hưởng rất lớn đến Hán Vương, vì ý kiến mà ông ta đưa ra, Hán Vương đều tiếp nhận.

Nhưng không ngờ Giả Hủ lại đến cửa hàng châu báu của y, trong lòng Phí Quan cảm thấy có chút không ổn, y xuống xe ngựa từ cửa sau, chạy một mạch vào nội đường.

Chỉ thấy Giả Hủ ngồi uống trà một mình trong công đường, Phí Quan liền vội vàng tiến lên chắp tay cười nói:

- Đã để Giả công đợi lâu.

Giả Hủ đương nhiên sẽ không mang hộp ngọc trả cho chưởng quầy, mà lão muốn trả cho người nhà họ Phí, nhưng lão cũng không nghĩ rằng Phí Quan sẽ đích thân đến, làm lão cũng cảm thấy có chút gì đó khinh thường, vì đường đường là một vị tướng quốc, lại ra vào cửa hàng của gia mình mình như vậy, thật nơi này không xứng với y chút nào.

Kỳ thật không chỉ có Giả Hủ, rất nhiều người trong triều cũng không quá xem trọng Phí Quan, năng lực của y cũng là yếu nhất trong số năm vị tướng quốc, danh tiếng cũng kém nhất, cũng vì cô mẫu của y là mẹ của Lưu Cảnh, vậy nên Phí gia mới có thể thăng tiến nhanh được, trở thành gia tộc quyền thế bậc nhất ở Thục Trung, Phí Quan dĩ nhiên cũng không kém gì Ích Châu Trị Trung Biệt Giá Trương Tùng Ích.

Lưu Cảnh cướp lấy Ích Châu, để cân bằng các phe phái ở đây, nên cho Phí Quan làm Thượng thư, chứ hoàn toàn không phải vì năng lực của người này, không chỉ để Phí Quan làm Thượng thư mà còn cho em trai của y là Phí Thi đảm nhiệm chức Thái thú Vi quận, cháu trai y là Phí Y được thăng lên làm Trung thư thừa, nên mới trở thành gia tộc bậc nhất Hán quốc.

Tuy nhiên Phí Y và Phí Thi thì lại khá có tài, nên khiến Phí Quan cũng cảm thấy có chút phải miễn cưỡng.

Sắc mặt Giả Hủ vẫn thản nhiên, đứng dậy thi lễ cười nói:

- Phí thượng thư chỉ cần nói Tử Chất đến là được, sao lại phải đích thân đến đây, Giả Hủ đúng là không dám.

- Giả công ở trong này, ta sao không dám đến!

Phí Quan vội vàng sai thị nữ bên cạnh đi thay trà, y mời Giả Hủ ngồi xuống, ánh mắt nhìn lên hộp ngọc ở trên bàn, vẻ mặt có chút xấu hổ, nhưng phản ứng của y lại khá nhanh, giờ mới vội vàng nói:

- Chắc chưởng quầy nhà tôi đã không nói rõ ràng với lệnh tôn, thực thực chất là quà mà vãn bối chuẩn bị để mừng thọ ngài 70 tuổi, Giả công sao phải khách khí vậy?

- Ha ha! Lão Hủ đến tháng mười mới làm mừng thọ kìa, hiện giờ mới là tháng năm, Phí thượng thư có vẻ hơi gấp gáp quá rồi.

- Đâu có! Đâu có! Chỉ e đến lúc đó người đưa lễ quá nhiều, vãn bối chỉ e xếp hàng dài vẫn chưa đến lượt nên đã cho người đưa đến trước.

Phí Quan lại cầm hộp ngọc lên dưa cho Giả Hủ:

- Đây là một chút tâm ý của vãn bối, xin Giả công hãy nhận lấy.

Phí Quan luôn miệng xưng vãn bối, khiến Giả Hủ cũng không được thoải mái cho lắm, chỉ có điều lão cũng không so đo chuyện đó, Giả Hủ cười nói:

- Nếu là quà mừng thọ thì ta đây cung kính không bằng tuân mệnh rồi.

Giả Hủ là một người cực khéo đưa đẩy, lão cũng không muốn vì chuyện này mà đắc tội với Phí gia, cho dù Phí gia dựa vào cái gì mà được như hôm nay, song vì suy nghĩ cho con cháu sau này, nên tốt nhất là không nên đối đầu với một gia tộc khác.

Phí Quan thấy Giả Hủ nhận lấy, trong lòng mừng thầm, y tận dụng làm cơ hội để dò hỏi:

- Gần đây Giả công có yết kiến điện hạ không?

- Đã lâu ta không hỏi việc chính sự, chỉ có lần trước khi chiến sự ở Hợp Phì thì có gặp điện hạ một lần, sau đó thì không nữa, Phí thượng thư có chuyện gì không?

Phí Quan lo lắng nói:

- Gần đây về mặt cải cách cơ cấu quyền lực, đã động đến rất nhiều người, nên quan trường chốn Trường An này đâu có được yên.

- Ngày hôm qua lão hủ cũng đã nghe khuyển tử của ta nói vậy, Lệnh chất được thăng lên làm Trung thư thừa, chúc mừng Phí thượng thư.

Phí Quan cười khổ một tiếng nói:

- Có được ắt phải có mất, điện hạ sao có thể để hai người Phí gia đều giữ chức vị cao, chỉ e là ta cũng sẽ bị bãi tướng thôi.

- Phí thượng thư nói quá lời, ta không nghĩ là sẽ bãi ngài đi, chẳng lẽ Phí thượng thư là người không làm được việc?

Phí Quan trầm mặc, được một lúc lâu sau mới nói:

- Thứ cho tại hạ mạo muội, hiện giờ gia tộc của Giả công còn bao nhiêu thổ địa?

Giả Hủ thấy y cũng không ngốc, biết được vấn đề nằm ở đâu, liền có lòng nhắc nhở, Giả Hủ cười nói:

- Ta vốn có thổ địa ngàn khoảnh, một phần là do Đổng Trác và Lý Thôi ban tặng, sau này lại có thêm mấy trăm khoảnh ở Nam Dương, thổ địa ở đây ta đã giao cho Tào thừa tướng, kết quả là ông ta lại ban lại cho ta, tuy nhiên tất cả số đất đó ta đều giao lại hết cho điện hạ, giờ trong tay ta chỉ có chừng 10 khoảnh ruộng tốt, đây đều là gia sản của tổ tiên.

- Ta nghe nói trước đây gia tộc Khoái Việt Tướng đã dâng cho điện hạ mấy ngàn khoảnh thổ địa, nhưng Hán Vương điện hạ lại không nhận, chuyện này hà cớ làm sao?

Giả Hủ ha hả cười:

- Chuyện của nhà Khoái gia ta rất rõ, đó thực ra là đề nghị ta đưa ra cho điện hạ, bởi vì Khoái Việt muốn thông qua việc trả lại đất mà được điện hạ trọng dụng một lần nữa, nhưng điện hạ đã không nghĩ đến việc dùng y nữa rồi.

Tuy nhiên điện hạ lại bắt đầu trọng dụng Khoái Kỳ, cho nên điện hạ đã nghe theo đề nghị của ta, không nhận việc Khoái Việt mang trả lại đất, nhưng một năm sau, ngài ấy lại tiếp nhận chuyện này, kết quả Khoái Kỳ được đảm nhận Thái thú Nam quận, hơn nữa sau này khi Khoái Việt bệnh mà chết, điện hạ cũng đã có chút hối hận, còn khóc nữa, ngài ấy nói với ta, ngài nợ Khoái Việt một ân tình, Ta đoán rằng sau này Khoái gia nhất định sẽ rất có tiền đồ.

- Vậy Thái gia thì sao? Nghe nói gia tộc họ còn hai ngàn khoảnh thổ địa ở Tương Dương.

Không đợi Phí Quan nói xong, Giả Hủ liền khoát tay áo:

- Về bốn đại gia tộc năm đó ở Kinh Châu, nếu Phí thượng thư nghe lời, thì ta đã có thể hiểu được chuyện này, chuyện này từ trước đến nay ta đều có tham gia, nên vô cùng rõ ràng.

Phí Quan vội vàng chắp tay nói:

- Vãn bối nguyện chăm chú lắng nghe!

- Thái, Khoái, Bàng, Hoàng, năm đó chính là tứ đại gia tộc ở Kinh Châu, Hoàng Tổ sớm đã diệt vong, mấy ngàn khoanh đất ở Giang Hạ đã được Hán Vương chia cho những tướng sĩ có công, Khoái gia thì như vừa rồi ta đã nói, dù sao hiện nay trong tay Khoái gia cũng không có nhiều hơn mười khoanh thổ địa, đây cũng đều là sản nghiệp tổ tiên, Bàng gia cũng có hơn một ngàn khoanh thổ địa, nhưng năm ngoài Bàng Thống và Bàng Sơn Dân đều đã dâng hết lên trên, chỗ đất đó đều phân cho tá điền.vậy nên Tương Dương đã có thêm hơn một ngàn hộ trung nông, hiện giờ ta nói đến Thái gia.

Giả Hủ nhấp một ngụm trà, nói đĩnh đạc rằng:

- Thái gia khá phức tạp, đây cũng là một gia tộc điển hình, họ họ vốn được hơn ngàn khoanh thổ địa, được xưng là đệ nhất thế gia ở Kinh Châu, tuy rằng Thái Mạo đầu hàng Tào Tháo, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến Thái gia, Thái Diễm thậm chí còn đảm nhận chức Thái thú Tương Dương, nhưng điều kiện tiên quyết để y được làm Thái thú Tương Dương là Thái gia phải giao ra một nửa số đấy, sau vì điện hạ muốn tăng thêm trung nông, đã vài lần đến thăm hỏi Thái gia, cuối cùng họ mới chịu giao ra ngàn khoanh thổ địa, khiến Hán Vương điện hạ giận giữ, sau này khi lần đầu tiên xác định ngũ thượng thư, vốn là không chọn Tưởng Uyển mà là Thái Diễm, đây cũng là do quan viên ở Kinh Châu đề cử, dù sao Tưởng Uyển không đủ kinh nghiệm và lý lịch, nên khó có thể tranh thủ lợi ích cho Kinh Châu, nhưng ngươi biết vì sao cuối cùng lại không chọn Thái Diễm không?

- Bởi vì chuyện đất.

Phí Quan nói.

Giả Hủ chậm rãi gật đầu,

- Đúng vậy! Năm đó Thái gia đã không chịu giao đất ra, điều đó đã chọc giận Hán Vương điện hạ, nhưng bởi vì thời cuộc, nên Hán Vương đã không động đến Thái gia, nhưng cũng không có nghĩa là ngài ấy sẽ quên việc này, kết quả Thái Diễm đã không được chọn, năm trước còn phải thoái sĩ, không cách nào tiến xa hơn trong triều đình, còn có Thái Tiến, hiện giờ chỉ có đảm nhận chức Giáo Úy, rất khó để được thăng chức, còn có cả Thái Thiếu Dư, nghe nói là năm ngoái đã xuất giá rồi, ta chỉ có thể nói với Phí thượng thư đến đây thôi! Thái gia làm như vậy nên coi như là xong đời rồi, cũng chỉ vì bọn họ không chịu từ bỏ ruộng đất, nên khiến Hán Vương điện hạ tức giận, nếu Thái Tiến thông minh một chút mà đem số đất đó giao ra, thì có khi điện hạ còn nể mặt Văn Sính mà thăng y lên Thiên tướng quân.

Khuôn mặt của Phí Quan đã trở nên đỏ rực, tuy Giả Hủ đã nói rất đúng về Thái gia, nhưng Phí gia cũng gần như vậy, sau một lúc lâu y trầm giọng nói:

- Nhưng dù sao trong tay họ vẫn còn mấy ngàn khoanh thổ địa.

Giả Hủ cười lớn:

- Đã không có quyền lực, số đất trong tay bọn họ liệu còn giữ được? Phí thượng thư đã quên kết cục của Vân gia ở Ích Châu sao?

Phí Quan lập tức nhớ đến Vân Thiệu, ông ta vốn là thương nhân, nhưng sau này nhờ phúc của con gái, vì được Lưu Chương sủng ái nên đã nắm trong tay hàng trăm khoảnh đất tốt, nhưng cuối cùng cả gia đình đều biệt tăm biệt tích, đất đai thì bị quan phủ tịch thu.

Đây là sự thật, đã không có quyền lực, thì của cải cũng sẽ không bao giờ có, còn nếu không buông tha đất, thì Phí gia sớm muộn cũng sẽ đi theo vết xe đổ của Thái gia xưa, Phí Quan cắn răng hỏi:

- Nếu Phí gia nộp lại số đất kia, Giả công cảm thấy vị trí Tướng quốc kia của vãn bối có thể giữ được không?

Giả Hủ nói lâu như vậy, thực chất cũng chỉ muốn khuyên Phí Quan từ bỏ đất ở Thục Trung, thấy Phí Quan đã rơi vào thế bị động, liền cười nói:

- Phí thượng thư có thể tiếp tục làm Tể tướng hay không, ta không biết, nhưng nếu Phí thượng thư quyết không đi theo con đường của Thái gia xưa thì ta tin rằng trong 5 năm tới Phí gia nhất định sẽ xuất hiện một vị Tướng quốc.

- Ý Giả công là Phí Y cháu ta?

Giả Hủ híp mắt cười:

- Phí thượng thư không hiểu được lòng của người bề trên sao? Nước cờ này của Hán Vương đã ra rồi, là muốn xem xem liệu ngài và Phí gia còn có duyên kì ngộ hay không.

Phí Quan lẳng lặng gật đầu, cuối cùng y cũng hiểu rõ, Hán Vương vì sao lại cho Phí Y lên vị trí Trung Thừa, kỳ thật là để ướm trước với y, nếu Phí gia đồng ý giao lại chỗ đất kia, như vậy Phí Y có thể tăng lên một bước, còn nếu như y không biết điều, thì coi như vị trí Tể tướng khó lòng mà giữ được, Phí gia cũng sẽ dần dần xuống dốc, không đến 5 năm sẽ đi vào con đường của Thái gia.

Cho dù Phí Quan đã hiểu được rằng bản thân y không thể tiếp tục làm Tể tướng, nhưng vì không muốn đi theo con đường của Thái gia xưa nên y phải đưa ra quyết sách rồi, Phí Quan dù sao cũng là người thông minh, y thấy được tình thế hiện giờ thì nên làm gì, vậy nên đã hạ quyết tâm, y đứng dậy khom người thi lễ với Giả Hủ:

- Nếu sau này Phí gia có tiền đồ, toàn bộ là nhờ vào Giả công đã ban tặng, đại ân đại đức của Giả công, Phí gia sẽ khắc sâu trong tâm khảm.

Ngày hôm sau, Phí Quan chính thức dâng thư lên cho Lưu Cảnh, Phí gia nguyện ý nộp lại 10 ngàn khoảnh thổ địa ở Ba Thục, tám ngàn hộ điền nô được trở về làm dân thường, dưới sự vận động của Phí Quan, các quan ở Thục Trung đều dần dần tỏ ý giao lại những vùng đất trước đây được Lưu Chương ban cho.

Lưu Cảnh mừng rỡ, khen ngợi Phí Quan là hiền thần của Hán quốc, nói bách quan phải học theo Phí gia, ngay tại chỗ ban thưởng cho Phí gia thiết quyển.

Ba ngày sau, Lưu Cảnh ban bố lệnh Hán Vương, thăng Đổng Hòa làm Tư Đồ Hán quốc, thăng Phí Quan làm Vi Tư Không, hai người đều được phong làm Hương hầu, Đỗ Kỳ Và Bàng Thống lên làm Tể tướng, mặt khác Đổng Doãn và Phí Y đều được gia phong Đồng Trung Thư Môn Hạ Bình chương Sự, Phí Thi em trai của Phí Quan rời đi làm Thái thú Thục quận.

Đến lúc này, coi như Lưu Cảnh đã bước đầu hoàn thành xong việc đổi tướng, hoàn thiện hơn chế độ cân bằng quyền lực đa tướng.

Đề xuất Voz: Ma, mắt âm dương, quỷ môn quan.......
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN