Chương 1136: Thất chi tang du.
Chương 1136: Thất chi tang du.
Lưu Cảnh lần thứ 5 đến Cổ Hòe phủ, Cổ Hòe phủ thực ra là Kiều phủ, là phủ là Lưu Cảnh cấp cho Kiểu Huyền và Đại Kiều, Cổ Hòe phủ cũng không rộng lắm, chỉ có tầm 8 mẫu, nhưng lại vô cùng nhiều cây cỏ, toàn bộ phủ được bao bởi một màu xanh ngắt, giống như là đang bị khóa lại trong một thế giới màu xanh vậy.
Lưu Cảnh đứng trước cửa một lúc lâu, tiếng mở cửa kêu ken két, một cô tiểu nha hoàn đi ra, nhìn xung quanh một lúc lâu rồi bỗng nhiên nhận ra đó là Lưu Cảnh, sợ tới mức cuống quýt mở cửa, cúi đầu khoanh tay đứng chào.
- Lão gia nhà ngươi có ở đây không?
Lưu Cảnh cười hỏi.
Tuy mục đích của hắn là tới tìm Đại Kiểu, nhưng lại không nói lên lời, nên chỉ có thể nói là tìm đến Kiều Huyền, tiểu nha hoàn lắc đầu:
- Lão gia đã đi Thục Trung rồi ạ, nô tì cũng không biết khi nào trở về.
Lưu Cảnh ồ một tiếng, đứng đó một lúc lâu, thấy tiểu nha hoàn không có ý mời vào phủ, liền cười nói:
- Vậy đi báo với chủ mẫu nhà ngươi một tiếng, nói ta đã đến rồi.
- Điện hạ chờ một chút ạ!
Tiểu nha hoàn lập tức chạy ngay vào bẩm báo, sau một lúc lâu hồng hộ chạy đến:
- Chủ mẫu nhà nô tì mời điện hạ vào trong nhà!
- Vậy làm phiền ngươi rồi!
Lưu Cảnh chỉ bảo mấy tên thị vệ đứng ngoài chờ, còn hắn thì đi theo tiểu nha hoàn vào phủ, đi thẳng tới hậu trạch, vào một tòa viện mà trong đó đủ loại thúy trúc, dòng nước ao xanh biếc chạy vòng quanh núi giả, trên núi có một toàn bát giác đình, bốn phía là đủ loại hoa có khác nhau, một đường mòn đầy đá xuyên qua theo đống hoa cỏ đó, có vẻ vô cùng thanh tĩnh, không khí tràn ngập hơi thở ngọt ngào.
Đây chính là viện tử mà Đại Kiều ở, đây là lần đầu tiên Lưu Cảnh tiến vào, không biết vì sao trong lòng hắn lại xuất hiện một sự chờ mong, Kiều Huyền không ở trong phủ, Đại Kiều lại mời hắn vào trong nhà, việc này là có ý gì hay sao?
- Điện hạ mời qua bên này!
Tiểu nha hoàn mời Lưu Cảnh vào chính đường, trong đó bố trí rất đơn giản, chỉ có 2 chiếc bàn nhỏ, trên mặt đất phủ nệm êm, còn lại là những đồ dùng khác, trên bàn nhỏ có bày một bình hoa sứ cổ men xanh, trong bình cắm hoa hải đường, hoa nở đương lúc đẹp, khiến cả gian phòng cũng tràn đầy sức sống.
- Điện hạ mời ngồi, chủ mẫu nhà nô tì sẽ tới ngay ạ!
Tiểu nhà hoàn có vẻ rất vội vã, ngay cả trà còn quên không mang lên, liền quay người chạy đi, Lưu Cảnh chỉ ngồi chốc lát, sau đó đi đến phòng bên cạnh mà chắc đó chính là phòng của Đại Kiều, cửa đóng một nửa, từ trong khe cửa nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, nàng mặc bộ váy dài màu trắng như tuyết, mái tóc buông xuống vai nhìn như thác nước, nàng đang ngồi ở trước gương đồng, cẩn trọng vẽ lông mày, vẫn rất từ từ, giống như là không vướng chút gì bụi trần vậy.
Dáng người thướt tha của Đại Kiều khiến Lưu Cảnh khó có thể kìm nổi mình, hắn chậm rãi đi vào trong phòng, lúc này Đại Kiều nhẹ nhàng nói:
- Ngài ngồi ở phòng khách không phải tốt hơn sao?
Lưu Cảnh ngồi xuống phía sau cười nói:
- Khi trước ở trên thuyền, nàng đã để ta giúp nàng vẽ lông mày.
Thân mình Đại Kiều khẽ chấn động, chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn Lưu Cảnh, trong lòng Lưu Cảnh như sôi lên, cầm tay nàng:
- Nàng không nên lạnh lùng với ta như vậy!
Đại Kiều muốn rút tay lại, thì lại bị Lưu Cảnh nắm chặt hơn, nàng cúi đầu nói nhỏ:
- Đó là chuyện không nên xảy ra, chúng ta không thể phạm sai lầm thêm nữa.
- Nhưng ta không thể quên được, ta luôn khắc cốt ghi tâm cảm giác đó!
Lưu Cảnh ôm Đại Kiều vào trong lồng ngực, cúi đầu hôn lên môi nàng.
- Không! Không được.
Đại Kiều cố dùng một chút lí trí cuối cùng để đẩy Lưu Cảnh ra, nhưng không thể nào kháng cự lại được với sức mạnh của Lưu Cảnh, hắn đưa tay thò vào quần áo của nàng, rồi vuốt ve thân thể mền mại ngọc ngà ấy, Đại Kiều cũng không thể chống cự nổi, toàn thân trở nên mềm nhũn, vào lúc Lưu Cảnh đang muốn cởi áo dài bên ngoài của nàng ra, nàng khẽ nói:
- Nếu người không muốn buông tha thiếp, thì xin hãy buông tha Giang Đông.
Lưu Cảnh toàn thân chấn động, thân thể như cứng lại, chậm rãi buông Đại Kiều ra, chăm chú nhìn nàng một láy, lạnh lùng nói:
- Nàng đến tìm ta, chính là vì chuyện Giang Đông?
Đại Kiều yên lặng mặc quần áo, quay lưng đi, một hồi lâu, nàng mới thấp giọng nói:
- Ta tìm người đúng là vì việc Giang Đông, nếu người đồng ý buông ta Giang Đông, ta sẽ nguyện làm theo ý người.
- Hừ! nàng định hy sinh chính bản thân mình sao? Vĩ đại thật, đúng là quá giỏi, vì cố quốc mà không ngại lấy thân quan hệ với địch, Lưu Cảnh ta biến thành một ông vua hoang dâm vô sỉ bạo quân sao, nàng nghĩ vậy phải không?
- Không phải như vậy!
Đại Kiều cả người phát run, bỗng xoay người, đôi mắt rơm rớm, nàng hô lớn:
- Nếu ta là nam nhân, ta sẽ lấy đao ra trận liều mạng với người, bỏ mình ở sa trường, nhưng ta không phải là nam nhân, và ta cũng không thể dương mắt nhìn cố quốc của mình bị diệt vong, người có hiểu không? Nếu có người muốn tiêu diệt Hán quốc, thê tử của người cũng sẽ phẫn nộ như ta mà thôi.
Lưu Cảnh nhìn Đại Kiều, sự tức giận trong mắt hắn cũng lập ức biến mất, hắn chậm rãi nói:
- Ta hiểu tâm tình của nàng, nhưng ta muốn nói cho nàng biết, lúc trước Thượng Hương cũng giống nàng, cầu xin ta buông tha cho Giang Đông, nhưng sau nàng ấy đã hiểu ra, quân Hán tieu diệt Giang đông, ngoại trừ Tôn thị phải chịu sự đau đớn ra, tất cả nhân dân Giang Đông đều khua chiêng gõ trống nghênh đón quân Hán đến, nếu nàng đứng ở lập trường của Tôn thị, ta không còn lời nào để nói, nhưng nếu đứng ở lập trường của quân Giang Đông thì nàng đã thật sự sai lầm rồi, sao nàng không đi ra ngoài rồi tự hỏi những người dân Giang Đông xem họ muốn gì? Là chiến loạn liên miên khiến gia đình ly tán, hay là một cuộc sống không còn chiến tranh và yên bình kia chứ?
Đại Kiều ôm mặt khóc, Lưu Cảnh thấy vậy ôm nàng vào trong lòng, thấp giọng an ủi nàng nói:
- Ta sẽ cố gắng không làm nàng phải khổ thêm nữa, Tôn Thiệu hiện giờ là Thái thú của Hán quốc, nàng biết không? Ta cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt Tôn thị, vì Thượng Hương, vì nàng, ta đều đã nương tay.
Đại Kiều lao vào trong lòng Lưu Cảnh, buồn khóc nấc lên, Lưu Cảnh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng, không có nữ nhân nào khiến hắn khắc cốt ghi tâm, khiến hắn khó lòng dứt bỏ như Đại Kiều.
Qua một hồi lâu, Đại Kiều dần bình tĩnh trở lại, lấy khăn lau đi nước mắt, nàng thấp giọng nói:
- Người trở về đi! Ta không còn hận người nữa!
Lưu Cảnh gật gật đầu, lúc này dù cho hắn có tiếp tục nối tiếp mối duyên này thì cũng không phải lúc, hắn đứng dậy nói:
- Vậy ta về trước.
Lưu Cảnh vừa muốn đi, Đại Kiều bỗng nhiên gọi hắn lại:
- Cảnh công tử!
- Còn chuyện gì sao?
Lưu Cảnh quay đầu lại cười hỏi.
Đại Kiều đi lên trước, nhẹ nhàng tựa đầu vaò vai hắn, nhẹ nhàng nói:
- Ta cũng sẽ không hy sinh bản thân nữa, chàng cũng không phải là ông vủa hoang dâm vô đạo, chỉ là ta muốn cầu xin chàng.
- Ta biết những lời ta vừa nói chỉ là những lời cáu giận, ta hiểu chỗ khó xử của người.
Đại Kiều cúi đầu một lúc lâu, nàng bỗng kéo Lưu Cảnh đi vào bên trong phòng, bên trong ánh sáng gần như không có mấy, nàng vươn cánh tay ra ôm cổ Lưu Cảnh, hai mắt tròn mông long, đôi môi đỏ mọng như đón chào, Lưu Cảnh ôm chặt lấy eo của nàng, lại một lần nữa hôn lên đôi môi đó, hai người từ từ ngả xuống giường.
Sau nửa canh giờ, Đại Kiều đứng dậy mặc quần áo, quay đầu lại cười nói, rồi đi ra bên ngoài phòng, Lưu Cảnh dường như còn đang trong mộng, hắn có nghĩ thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi, cuối cùng Đại Kiều chính là của hắn.
Lưu Cảnh chậm rãi ngồi dậy, mặc lấy quần áo và đi ra ngoài, nhìn thấy Đại Kiều đang ngồi trước gương đồng và chải tóc. Lưu Cảnh ngồi sau lưng nàng, ôm nàng vào trong ngực, Đại Kiều nằm gọn trong lồng ngực của hắn, nhẹ nhàng vuốt ve hắn, khuôn mặt cười khổ nói:
- Oan gia chàng đó, cuối cùng cũng để chàng được như ý rồi.
Lưu Cảnh cười nói:
- Nếu nàng không muốn, ta sao có thể ép được?
Đại Kiều đỏ mặt len lại thở dài nói:
- Chàng biết không? Tối hôm qua ta đã suy nghĩ rất nhiều, ta còn tìm một con dao găm, chờ chàng ngủ xong rồi thì sẽ giết chàng, sau đó ta cũng sẽ tự vẫn, như vậy Giang Đông cũng có thể được bảo vệ.
- Vậy sao nàng lại đổi ý?
- Ta đổi ý là vì không muốn Thượng Hương và Tiểu Kiều trở thành quả phụ, cũng không muốn các con của chàng không có cha, càng không muốn Hán quốc loạn lạc, dù sao cũng có rất nhiều người dân ủng hộ chàng.
- Chẳng lẽ không có nguyên nhân xuất phát từ phía nàng sao?
Lưu Cảnh cúi dầu hôn lên vành tai nàng và hỏi.
Khuôn mặt Đại Kiều càng thêm ửng đỏ, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn:
- Có một chút, dù sao, dù sao…
- Dù sao cái gì?
Tay của Lưu Cảnh lại sờ lên vạt áo của nàng, cầm lấy ngọc nhũ của nàng, nàng, thủ thỉ.
- Dù sao chàng là người đàn ông thứ hai của ta, ta không muốn mất đi nữa.
Nói xong, cả người Đại Kiều run rẩy lên, lồng ngực trực nổ tung, hàm răng khẽ cắn lên đôi môi đỏ mọng, hai mắt mơ màng nhìn Lưu Cảnh, Lưu Cảnh hiều được sự chờ đợi của nàng, đưa tay ra ôm lấy thân mình cong cong của nàng, rồi ông nàng đi vào bên trong.
Mãi cho đến gần giữa trưa, Lưu Cảnh mới rời khỏi Kiều phủ, trở về cung Vị ương nghỉ ngơi, hắn cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, nằm trên xe ngựa, hai tròng mắt khép hờ, trong đầu luôn hiện ra thân thể mềm mại cong cong của Đại Kiều, bên tai dường như còn văng vẳng tiếng nàng nói:
- Thiếp thân nguyện phụng dưỡng sứ quân, chỉ có điều cố thổ khó từ, chỉ mong chàng có thể hiểu nỗi lòng thiếp.
Lưu Cảnh cúi đầu thở dài một tiếng, hắn hiều được nỗi khổ tâm riêng của Đại Kiều, nàng dù sao cũng là chủ mẫu của Giang Đông, nếu để cho nàng làm thiếp, thiên hạ tất sẽ dị nghị, không chỉ tổn hại đến danh dự nàng, mà ngay cả danh dự của hắn cũng sẽ bị ảnh hưởng, sẽ bị gọi là tên vua hoang dâm, hậu quả khó lường!
Nhưng nếu bố trí cho nàng một nơi ở đặc biệt, lại cảm thấy có chút gì tổn thương Đào Trạm, tình cảm của Thượng Hương các nàng ấy khiến Lưu Cảnh cảm thấy khó xử, giờ hắn cũng không nghĩ ra cách nào, chỉ còn biết đi bước nào hay bước đấy, nhưng có một điều hắn vô cùng kiên định, đó chính là hắn tuyệt đối sẽ không từ bỏ Đại Kiều.
Đề xuất Voz: [Truyện Ma] Chó thành Tinh