Chương 1137: Chuẩn bị đồ cưới.
Chương 1137: Chuẩn bị đồ cưới.
Thời gian cũng đã gần đến tháng 6, ngày càng có nhiều sĩ tử kéo đến thành Trường An, nhưng vẻ ôn ào và náo nhiệt ban đầu lại biến mất, đám sĩ tử này đều đóng cửa ôn bài, trước khi đối mặt với kì thi này, cả thành Trường An trở nên yên lắng hơn nhiều.
Nhưng lúc này lại có một chuyện khác vô cùng thu hút sự chú ý của mọi người, chính là đám hỏi giữa hai nước Tào Lưu, điểm đặc biệt ở đây chính là khâu đón dâu.
Sứ giả của Lưu Cảnh và Tào Tháo Trần Quân đã định ra một khoảng thời gian, nhưng chi tiết mọi việc thì lại do Lễ bộ Thượng thư thương nghị với nhau, mặt khác hai bên cũng ước định, đại diện Hán Vương là Thượng thư Tư Mã Ý và Lễ Bộ thừa Triệu Lân, đến Nghiệp Đô để rước tân nương chính là Tào Hiến con gái của Tào Tháo.
Tới gần ngày hỷ, không chỉ có người ở Trường An trông ngóng đợi chờ, mà ngay cả Nghiệp Đô cũng trở nên náo nhiệt hơn, phố lớn phố nhỏ đều bàn luận việc con gái của Ngụy công sắp được gả đi, kỵ thật lý do mà mọi người lại quan tâm như vậy không phải là vì đám hỏi, mà là cục diện hai nhà bình ổn song song cùng tồn tại mà hai nước sẽ lập ra sau đó.
Nhưng rất nhiều người sáng suốt nhìn ra, chuyện đám hỏi lần này ý nghĩa cũng không phải là lớn, chỉ có điều Hán quốc vì muốn thống nhất phía nam mà muốn dùng thủ đoạn này để giải hòa, ít nhất cũng giữ được 2 năm hòa bình.
Hơn nữa đám hỏi Lưu Tào đã nói chuyện nhiều năm, nhiều lần bị gián đoạn, lần này cũng chỉ hơn cái là đã tiến hành ước định.
Đám hỏi lần này Trần Quần đóng một vai trò vô cùng quan trọng, không chỉ có là ông ta chính là người đi phụ trách những chi tiết cụ thể, làm một sứ giả tống hôn, nên trong khoảng thời gian này là vô cùng bận rộn.
Sáng sớm hôm nay Trần Quần đã đi tới phủ phó Thừa tướng, phủ phó Thừa tướng cũng chính là phủ của thế tử Tào Phi, trước mắt, Tào Tháo không có nhiều thời gian để hỏi về việc triều chính thông thường, nên cả chuyện của quân đội cũng đã giao hết cho Tào Phi, đương nhiên, những việc đại quân trọng đại thì vẫn phải thông qua sự đồng ý của Tào Tháo.
Hằng ngày xử lý chính vụ cơ bản đều là do phủ Phó thừa tướng tiến hành, nên trong phủ vô cùng bận rộn, phụ tá xử lý công văn, đưa điệp văn và phê văn, bộn rộn không ngừng nghỉ.
Trần Quần đi thẳng đến sân trước phòng của Tào Phi, một gã thị vệ chắp tay cười nói:
- Thế tử đang đợi Trung thừa, xin ngài đi theo tôi.
Đi vào trong sân, lập tức có thị vệ bẩm báo lên đại sảnh, rồi lập tức có thị vệ đi ra nói với Trần Quần:
- Thế tử mời Trung thừa vào.
Trần Quần đi vào đại sảnh, chỉ thấy Tào Phi đang ngồi trước bàn phê duyệt điệp văn, Trần Quần vội vàng tiến lên chào:
- Vi thần tham kiến thế tử.
Tào Phi để bút xuống cười nói:
- Mời Trung thừa ngồi!
Trần Quần ngồi xuống, Tào Phi lật đống điệp văn đó lên, hỏi Trần Quần:
- Lần này Trung thừa đi Hán quốc, có đề xuất với đối phương việc Xuất định lệnh hay không?
- Vi thần quả thật đã nói với Từ Thứ chuyện này.
- Bọn họ nói sao?
Trần Quần suy nghĩ một lát, nói:
- Từ Thứ nói, khiến nhà quyền quý giao thổ địa và nhân khẩu ra là chuyện không hề dễ, chỉ dựa vào một đạo lệnh của Ngụy công thì khó làm nên chuyện gì, nên nhất định phải dùng thủ đoạn.
- Ngươi ví dụ ra xem?
Tào Phi vội hỏi.
Sở dĩ Tào Phi hay quan tâm đến chuyện này, là vì Đinh lệnh mà Ngụy quốc ban ra gặp phải rất nhiều sự ngăn cản, các quận huyện đều đưa lên tấu chương, nếu miễn cưỡng thực thi, sẽ khiến cho các môn hào gây loạn, ảnh hưởng đế Ngụy quốc, trên thực tế là không thể thi hành được.
Chuyện khiến Tào Phi thấy bất lực chính là tình hình thổ địa và nô lệ của Ngụy quốc hiện giờ vô cùng phức tạp, có người thì là được vương triều tiền Hán ban cho, có người là do Tào Tháo ban cho, cũng có người là tự mua, nếu như bắt họ chấp hành theo đinh lệnh, tất sẽ có người bị tổn hại đến lợi ích, đặc biệt là lợi ích của quân đội và của Tào Thị, Tào Tháo đã ban bố một tờ Đinh lệnh ra, sau đó để y thực thi, nhưng bản thân y cũng khó mà có thể làm gì.
Hiện giờ Tào Phi bị chuyện này làm cho vô cùng mệt mỏi, Tào Tháo thì đang chờ xem kết quả, mà y thì lại không có cách nào, chẳng lẽ lại đi nói với Tào Tháo rằng, năng lực và uy tín của y là không đủ, nếu vậy Tào Tháo sẽ nhìn y ra sao?
Tào Phi cũng nghe nói bên Hán quốc cũng có biện pháp như vậy, cũng đã làm khá thành công, vậy nên y cũng cảm thấy có chút hứng thú, hy vọng là có thể học được một số kinh nghiệm của bên đó.
Trần Quần cười khổ một tiếng nói:
- Thủ đoạn mà Từ Thứ nói, e rằng chúng ta khó mà thực thi.
- Ngươi cứ nói đi, rốt cuộc là thủ đoạn gì?
- Từ Thứ nói, đầu tiên là phải đi thăm dò tình hình rõ ràng, xem xem là ai chiếm bao nhiêu ruộng đất, chuyện này nhất định phải biết rõ, sau đó bắn tên theo đích, phải tìm đúng người mà trị, Hán quốc đã dùng Thái gia và Ích gia ở Kinh Châu làm bài học răn đe kẻ khác, tiếp sau thì ai nấy nghe theo, Hán Vương vốn dĩ là không có đất đai và nô lệ, các tướng cũng chủ động dâng lại đất và người, cuối cùng là thành lập chế độ phong thưởng, để cho các quan của Hán quốc có mất có được, như vậy mới có thể làm được.
Tào Phi liên tục gật đầu, những biện pháp này y đều đã từng nghĩ đến, trên thực tế, là những kẻ phía dưới không chịu thua, chiếm giữ nhiều đất nhất chính là gia tộc Tào Thị và Hạ Hầu thị, y sao có thể làm mạnh tay với bọn họ được?
Tào Phi thở dài một hơi nói:
- Có đôi lúc ta cũng hy vọng nơi này là Hán quốc, sẽ không có nhiều mối quan hệ phức tạp như vậy, chuyện gì cũng dễ làm, nhưng đối với chúng ta nó động đến lợi ích trực tiếp nên không làm được! Đầu tiên ra Đinh lệnh sẽ không bao gồm quân đội, nhưng nếu đại tướng quân đội không chấp hành, kẻ khác sao có thể phục được, tự nhiên ai nấy cũng sẽ mặc kệ, thực thi chưa được một tháng, các quận huyện đều lắng lại, cộng lại thì số nhân khẩu xuất ra lại chưa đến một vạn hộ, điều này khiến ta khó lòng mà bẩm báo với phụ thân.
Trần Quần ngẫm nhĩ một lúc nói:
- Thế tử chỉ cần bẩm báo những gì làm được là được, ta tin Ngụy công biết rõ chuyện này vô cùng khó, nên sẽ không làm khó Thế tử đâu.
- Ta cũng chỉ còn cách đó thôi.
Tào Phi liền không hỏi đến việc này nữa, chuyển đề tài khác cười nói:
- Hôm nay ta tìm Trung thừa đến, thật ra là muốn hỏi một chút về chuyện muội muội xuất giá, Trung thừa cảm thấy chuyện này còn có xảy ra biến cố nữa không?
Trần Quần cười nói:
- Lần này không giống với mấy lần trước nữa rồi, là đối phương chủ động đề cập, ta tin rằng hiện giờ Lưu Cảnh muốn tấn công Giang Đông và Giao Châu, thống nhất phía nam, nên hắn nhất định phải ổn định lại phương bắc, cho nên vi thần tin rằng đám cưới lần này sẽ thành công, tính ra, hai ngày này Tư Mã Ý nên đến Nghiệp Thành rồi.
- Lưu Cảnh không tự mình đến đón dâu sao?
- Ngụy công cũng hy vọng Lưu Cảnh có thể tự mình đến đón dâu, còn hứa là sẽ bảo đảm an toàn cho hắn, nhưng Hán quốc trên dưới đều phản đối, cho nên Lưu Cảnh chỉ có thể ra đón tân nương ở Bồ Tân quan, ta nghĩ vậy cũng tốt, hai bên đều không cần lo lắng.
Tào Phi trầm tư một lát, nói với Trần Quần:
- Chắc rằng hai ngày này phụ thân sẽ gọi Trung thừa đến bàn luận chuyện hồi môn sính lễ, lần trước hai muội gả cho thiên tử, phụ thân đều ra của hồi môn bắt buộc phải là lụa huyền, gấm vạn thước, ta lo nếu lần này lại như vậy, nói thật, chúng ta sao có thể đảm đương được, lần trước là tự mình đưa cho mình, lấy ra nhiều hơn cũng không sao, nhưng lần này là đưa cho Hán quốc, ta lo lắng.
Tào Phi không có nói thêm gì nữa, nhìn Trần Quần với vẻ đầy thâm ý, Trần Quần lúc này mới tỉnh ngộ, hóa ra là vì Thế tử lo việc đám cưới nên mới tìm đến mình, Trần Quần liền cười nói:
- Ta hiểu ý của ngài, xin thể tử yên tâm, ta sẽ khuyên bảo Ngụy Công đơn giản nhất có thể.
Tào Phi cười khổ nói:
- Khiêm tốn thì không thể nào, đơn giản hết sức đi!
Trần Quần đứng dậy cáo từ, Tào Phi tiễn ông ta ra ngoài, rồi lại trở về phòng của mình, khoanh tay đi qua đi lại trong phòng, Tào Phi là người vô cùng tán thành đám hỏi này, không quản lý việc nhà đâu biết củi gạo đắt, nếu y đã gánh vác cái nhà ngày, thì tất nhiên sẽ biết rằng Ngụy Quốc cần gì, cần nhất chính là thời gian để nghỉ ngơi lấy lại sức, hai năm có khi còn không đủ, phải cần 5 năm, như vậy Ngụy quốc mới có thể dần khôi phục nguyên khí.
Quả nhiên không ngoài dự liệu của Tào Phi, buổi chiều Tào Phi liền được phụ thân kêu đến Đổng Tước đài, để thảo luận với ông ta việc đám cưới, đương nhiên, Trần Quần cũng có ở đó, vậy nên có nhiều cái không cần Tào Phi phải nói ra rồi.
- Đứa mà ta đối xử không chu đáo nhất chính là đứa con gái này, nó ở trong nhà lâu như vậy, cuối cùng cũng đến lúc xuất giá rồi, ta không muốn cho nó chịu tủi hờn, Đào thị vợ của Lưu Cảnh thì không cần phải nói, đó là con của nhà giàu có bậc nhất thiên hạ, năm đó đồ cưới cũng khiến cả thiên hạ tròn mắt nhìn, đồ cưới cũng khoảng chừng một thuyền, cho nên đồ cưới của con gái ta, nhất định cũng phải giống với chính thê của Lưu Cảnh, hơn nữa phải làm lễ giống như đón chính thê vậy.
Tào Tháo nói thẳng thắn, gần như không có gì lòng vòng, còn nhìn thẳng vào phía Tào Phi, nói:
- Ta còn một điều muốn nói, nếu mà không đủ, thì sẽ dùng thêm tiền của kho phủ.
Tào Phi cúi đầu không dám phản bác, chỉ đáp lại:
- Hài nhi tuân mệnh!
Trong lòng của y lo lắng, hy vọng Trần Quần có thể thay mình giải vây, lúc này Trần Quần không chút hoang mang nói:
- Lòng yêu thương con cái của Ngụy Công thần vô cùng kính nể, tuy nhiên thần cảm thấy, của hồi môn nhiều chưa chắc đã tốt cho Hiến cô nương.
- Vì sao?
Ánh mắt của Tào Tháo chuyển sang Trần Quần, không hiểu hỏi.
- Lần này vi thần đã gặp được Hán Vương, trong lúc đó Hán Vương phi cũng đã xuất hiện, bà ấy đã nói cho vi thần biết rằng, Hán quốc khởi xướng đơn giản, vương phủ lại làm gương tốt, bất kể là vương phi hay thứ phi, đều phải sống cuộc sống dơn giản khiêm tốn, nên hy vọng việc cưới hỏi lần này không quá phô trương.
- Vậy thái độ của Lưu Cảnh thì sao?
Tào Tháo có chú mất hứng hỏi.
- Thái độ của Hán Vương và Hán Vương phi cơ bản là giống nhau, hắn nói nghi thức có thể long trọng nhưng sính lễ thì không cần nhiều, một khi cưới vợ mà quá mức xa hoa, thì sẽ xảy ra chuyện trên làm dưới theo, không có lợi cho Hán quốc, hơn nữa cũng sẽ gia tăng gánh nặng cho cả hai bên.
- Đó là lời hắn nói sao?
- Hồi bẩm Ngụy công, vi thần không dám giấu diếm, đây là những lời mà Hán Vương đã nói.
Tào Tháo trầm ngâm một lát, quay đầu lại hỏi Tào Phi:
- Ý của con ra sao?
- Hài nhi nguyện ý nghe theo lời phụ thân, tuy nhiên con có chuyện muốn làm rõ một chút.
- Chuyện gì?
- Chính là về việc đồ cưới vương phi Đào thị và thứ phi Tôn thị, không phải như lời mà phụ thân đã nói. Đồ cưới của Đào thị là chiến mã và lương thực, nhưng năm đó thực ra đó chỉ là cái cớ để Đào thị ủng hộ cho Lưu Cảnh, còn bản thân đồ cưới của Đào thị cũng không nhiều, còn về Tôn thị cũng không có chuyện một thuyền đồ cưới, chỉ có điều lâu thuyền đó có một tầng, hơn nữa phần lớn đều là binh khí mà Tôn thị thu thập được. Còn của hồi môn của Tôn thị chỉ có 40 chiếc rương, ở đây có ghi chép, còn về phần hồi môn của muội muội, kỳ thật con cũng không muốn muội muội thiệt thòi, hơn nữa cũng không muốn sau khi xuất giá muội muội phải chịu ủy khuất.
Câu nói sau cùng của Tào Phi chính là muốn nhắc nhở phụ thân, chính là không cần phải vượt quá đồ cưới của chính phi, nếu không muốn khiến cho Hán Vương phi bất mãn, như thế tương lai sau này cũng khó mà sống.
Tào Tháo chỉ là có tấm lòng yêu con, nghĩ muốn cho bản thân và con mình nở mày nở mạt, nhưng chuyện mà Trần Quần và Tào Phi đã nhắc nhở, ông ta cũng có chút thông suốt, nữ nhi hạnh phúc hay không không phải nằm ở đồ xuất giá, mà là sau này cuộc sống với Vương phi và thứ phi sẽ ra sao.
Nếu của hồi môn mà keo kiệt quá, sẽ khiến cho thiên hạ cười nhạo, nhưng nếu quá mức phô trương xa hoa, sẽ dẫn đến những kẻ đối địch trong phủ Hán Vương, như vậy con gái ta sau này sẽ khổ rồi, cho nên đồ cưới không được nhiều, nhưng cũng không được thiếu, mấu chốt là phải phù hợp với thân phận.
Đạo lý đối nhân xử thế này Tào Tháo đương nhiên hiểu, lão ta ngẫm nghĩ một lúc rồi quay sang nói với Tào Phi và Trần Quần:
- Làm như vậy đi! Nghi thức xuất giá phải thật long trọng, ít nhất ở Ngụy quốc phải được như vậy, mà đồ cưới thì phải ngang hàng với Tôn thị, chuyện này ta giao cho các ngươi, đừng để con gái ta phải chịu ủy khuất.
Trong lòng Tào Phi mừng thầm, vội vàng nói:
- Xin phụ thâm yên tâm, con sẽ thương lượng lại với mẫu thân, nhất định sẽ thu xếp thỏa đáng, để muội muội có thể nở mày nở mặt xuất giá.
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Băng Phong: Ta Chế Tạo Phòng An Toàn Tại Tận Thế