Chương 1138: Đám hỏi Lưu Tào (Thượng)

Chương 1138: Đám hỏi Lưu Tào (Thượng)

Một ngày trước khi đội đón dâu đến Nghiệp Thành, Tào Tháo liền ra lệnh giăng đèn kết hoa, dọn dẹp đường phố, đội tiền trạm của Hán quốc sẽ vào thành trước một ngày, mỗi nhà đều được phát mười vạn tấm tiền hỷ, tiền tuy ít, nhưng việc này lại đưa đám hỏi Tào Lưu đến cao trào.

Buổi sáng ngày kế tiếp, đội đón dâu của Hán quốc đều đã đến Nghiệp thành, khiến cả thành trở nên chấn động, nhà nhà đều đổ ra xem, khiến hai bên đường chật cứng, Tào Tháo không thể không phái quân đội ra để duy trì trật tự.

Đến đón dâu mà Tư Mã Ý và Phó sứ Triệu Lân dẫn đầu đoán ngựa, đi theo sau là hơn mười tên tùy tùng, ở giữa là ba chiếc xe đón dâu, xe tuy không được hoa lệ, nhưng cũng rất rộng, hai bên còn có bộ binh hộ vệ, mặt sau là hơn mười chiếc xe lễ, còn có hơn mười cái hòm lớn được kết hoa, đây chính là sính lễ của Hán Vương.

Trên thực tế, từ năm kia, Tư Mã Ý đã hộ tống một đoàn mang xính lễ tới Thái Nguyên, kết quả đến nửa đường bị Hung Nô phục kích, sính lễ toàn bộ đều đã bị hỏa thiêu, đây là lần thứ hai đứa sính lễ đến, mọi thứ không có đắt lắm, chủ yếu là buộc các loại tinh vật may mắn.

Đây cũng là những gì mà trước đó Lưu Cảnh đã nói với Trần Quần, hai bên đều phải lấy đơn giản làm đầu, không được quá xa hoa, hàng đầu tiên của Tư Mã Ý đến thành, Trần Quần mang theo hơn mười quan viên ra đón.

- Cuối cùng cũng đã đón được Tư Mã thượng thư đến rồi, các vị đã vất vả nhiều.

Tư Mã Ý cười nói:

- Chúng ta vốn năm trước đã có thể tới rồi, kết quả là làm trễ nải tận một năm, hy vọng lần này có thể hoàn thành viên mãn đám hỏi của hai nước.

- Chúng tôi cũng hy vọng sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Tư Mã Thượng thư xin mời theo ta đi vào dịch quán nghỉ ngơi đã, sáng mai chính thức làm lễ xuất giá.

Tư Mã Ý cười lớn:

- Dựa theo phong tục, thì phải đi một vòng thành trước, rồi sau đó mới phiền sứ quân.

Trần Quần không còn cách nào.cười nói:

- Tôi xin đi theo thượng thư.

- Làm phiền Trần sứ quân rồi.

Đoàn đón dâu bắt đầu lần lượt đi quanh thành, khiến cả thành như trấn động.

Hậu điện cung Đổng Tước, một tên tiểu nha hoàn chạy vào, đến viện tử của Tào Hiến, từ xa đã nhảy lên hô lớn:

- Cung chủ, bọn họ đến rồi!

Tào Hiến đang ngồi trong phòng đọc sách, thấy tiểu nha hoàn kích động như vậy thì nhíu mày, đi ra khỏi phòng nói:

- Ngươi đang ở đây gào thét cái gì, ai tới rồi hả?

- Cung chủ, đội đón dâu đến rồi, người phải xuất giá rồi.

Trong lòng Tào Hiến như chấn động, nhưng rồi cũng trấn tĩnh được quát nha hoàn:

- Đây cũng đâu phải là chuyện lớn gì, sao phải loạn lên thế, ngươi không nhớ những gì ngày thường ta dạy ngươi sao?

Tiểu nha hoàn sợ quá cúi đầu, không dám hé răng nửa lời, Tào Hiến lại nói:

- Ngươi đi trước đi! Không cho ngươi đi nói lung tung đâu đấy.

- Nô tì biết rồi ạ.

Tiểu nha hoàn lè lưỡi, lặng lẽ đi xuống, trong lòng Tào Hiến thì vô cùng rối loạn, hôn sự của nàng đã được bàn từ bốn năm trước, kéo dài đến nay, không biết đã trải qua biết bao gian nan vất vả, cuối cùng cũng đến lúc nàng phải đi theo con đường đó, ngày mai thôi nàng sẽ phải rời xa cha mẹ, đi đến Trường An, bắt đầu cuộc sống mới, nàng cảm thấy lo lắng cho tương lai mính au này.

Nàng từng gặp Lưu Cảnh, cũng đã sống một thời gian cùng các Vương Phi của hắn, Lưu Cảnh đúng là người chồng trong mộng, cao lớn, tuổi trẻ tài cao, Vương Phi lại vô cùng hiền hậu, nhưng dù sao hai nước Ngụy Hán đã giao tranh mấy năm nay, là hai nước đối địch, nàng được gả cho địch quốc, không biết rằng sẽ có kết quả ra sao? Nàng cũng không dám nghĩ nhiều.

Lúc này, Tào Hiến chợt nhận ra, đằng sau mình là mẫu thân, Biện phu nhân đứng ở cửa đã lâu, nàng vội vàng tiến lên thi lễ:

- Mẫu thân, người tới rồi?

Tào Hiến tuy không phải là do Biện phu nhân sinh ra, nhưng cũng là do bà ta một tay nuôi nấng, hai mẹ con tình cảm sâu đậm, Biện phu nhân cũng hiểu rõ, nên rất yêu thương nàng, bà giữ chặt tay của nàng, vuốt vuốt mái tóc con, cười nói:

- Ngày mai con phải xuất giá rồi, nên đương nhiên là mẹ muốn đến thăm.

Tào Tháo cay cay đầu mũi, nước mắt lăn dài trên má, rúc vào trong lòng mẫu thân, khóc không ra tiếng:

- Con không muốn rời xa mẫu thân.

- Ngốc quá con đừng nói vậy! Năm nay con cũng đã 21 rồi, nếu không xuất giá, đương nhiên làm mẹ sốt ruột chết mất, mẹ đã chờ, cuối cùng cũng chờ đến ngày con xuất giá rồi.

Biện phu nhân lấy tay đỡ con ngồi xuống, cười nói với nàng:

- Đêm nay mẹ muốn dạy con về đạo vợ chồng, tuy nhiên, mẹ cũng muốn nói với con những chuyện khác nữa.

Tào Hiến đỏ mặt lên:

- Xin mẫu thân chỉ dạy.

Biện phu nhân chậm rãi nói:

- Lần này con xuất giá cũng phải chịu nhiều thiệt thòi, không thể làm chính thê, cũng may địa vị của Hán Vương không thấp, nếu có làm thứ phi, tương lai không chừng con vẫn có thể làm quý phi.

Nói đến đây, Biện phu nhân lại nhỏ nhẹ nói:

- Những lời này chỉ có mẹ con chúng ta biết thôi, đừng để cho cha con biết được.

- Con hiểu, mẫu thân không cần lo lắng.

Biện phu nhân lúc này mới nói tiếp:

- Nhân phẩm của Hán Vương ta có nghe qua, là người tuổi trẻ tài cao, là vị hôn phu tốt, nhưng cũng vì hắn là Hán Vương, nên nữ nhân bên cạnh cũng sẽ không ít, điểm này con không cần để tâm.

Tào Hiến yên lặng gật đầu, Biện phu nhân lại dặn dò:

- Thật ra chuyện ta lo lắng nhất không phải là Hán Vương đối xử với con như nào, mà là Hán Vương phi, còn có Tôn thứ phi, các nàng ấy đã đi theo Hán Vương nhiều năm, ở trong phủ cũng có gốc rễ, con ngàn vạn lần không được dựa vào địa vị của phụ thân mà bất kính với họ, họ tuy xuất thên không cao, nhưng đều là vợ kết tóc xe duyên với Hán Vương, con cai slaij được lập làm thế tử, địa vị vững chắc, con không bao giờ có thể thay thế được.

Tào Hiến cầm tay của mẫu thân cười nói:

- Mẫu thân yên tâm đi! Con gái quen Đào phu nhân và Tôn phu nhân, sống cùng họ rất tốt, chắc chắn sẽ không xảy ra mâu thuẫn.

Biện phu nhân thở dài nói:

- Con là đứa con tốt, hiền lành thông minh, lại đẹp nữa, mẹ luôn yên tâm về con, nhưng chỉ sợ con nhất thời hồ đồ.

- Con sẽ không thế!

- Không thế là tốt rồi.

Biện phu nhân lại chậm rãi nói với con:

- Cuộc hôn nhân giữa con và Hán Vương tuy là vì mục đích chính trị, nhưng mẹ hy vọng con sẽ không để ý điều này, hãy luôn nghĩ mình là một người vợ đàng hoàng, chăm sóc tốt cho chồng mình, hơn nữa không có cha mẹ chồng, tình yêu của chồng giành cho con sẽ quyết định hạnh phúc và vịt rí trong tươgn lai sau này, nhớ kỹ, con không nên làm ảnh hưởng đến chính trị hai nước, sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh và tính mạng của con, nhất định phải nhớ kỹ những lời mẹ nói.

Biện phu nhân hai lần nhắc lại câu “Ngàn vận lần” vì bà là người từng trải, cho dù Hán Vương có đòi hỏi gì đối với con bà, nhưng trong lòng bà hiểu rõ, nếu tương lai nữ nhi không muốn bị liên lụy bởi quốc nạn, thì chỉ có cách đi theo con đường này, bà mặc kệ thiên hạ sẽ ra sao, đó là chuyện của đàn ông, bà chỉ để ý đến con gái mình, nhất định phải có một cuộc hôn nhân tốt.

Tào Hiến nhẹ nhàng gật đầu:

- Những lời mẫu thân dặn, con sẽ ghi nhớ trong lòng.

Ngày hôm sau, đội rước râu của Hán quốc đã đi đến cung Đổng Tước, trên quảng vường tiếng pháo vang ầm ầm, như tiếng thúc giục mau lên đường, Tào Hiến mặc bộ đồ hỷ vào, đầu đội mũ phượng, thắt dây lưng, chân đi họa kịch, nàng được hai thị nữ đỡ đến đại sảnh, cào biệt phụ thân và mẫu thân.

- Con gái sắp phải đi rồi, mong cha mẹ bảo trọng thân thể, con ở phương xa sẽ cầu chúc cho hai người!

Tào Hiến nghĩ đến thân thể của cha mẹ mình, chỉ e là ngày của họ không còn nhiều lắm, chuyến đi này chỉ sợ là vĩnh viễn, nói xong lời cuối, nước mắt nàng lã chã rơi, thanh âm nghẹn ngào.

Trong lòng Tào Tháo cũng có chút thương cảm, nhưng con gái xuất giá là chuyện vui, không thể làm mất hứng được, nên cố gắng nở nụ cười nói:

- Lần này con được gả đến Trường An, làm vợ người ta, ăn nói phải biết cẩn trọng, kính trọng chồng, còn phải sinh con dưỡng cái, nối dõi tông đường, phải biết thủ đức, không được làm cha mẹ mất mặt đâu.

- Con gái nhớ kỹ lời phụ thân nói rồi!

Lúc này, ngoài cung hô to:

- Giờ lành đã đến, tân nương ra ngoài!

Tào Hiến kéo chặt tay của cha mẹ mình, khóc lớn lên:

- Phụ thân, nữ nhi không còn được hầu hạ người!

Tào Tháo tròng mắt rưng rưng, giãy tay ra quát:

- Con gái của Tào Tháo ta, sao có thể có thái độ đó, đi thôi!

Tào Hiến quỳ xuống, đập đầu ba cái với cha mẹ, lúc này mới che mặt mà đi, Tào Tháo nhìn con gái đi xa, không khỏi thở dài một tiếng.

Tào Tháo phái ra ba nghìn kị binh để hộ tống nữ nhân, năm ngày sau, đoàn đón dâu cuối cùng cũng đến Bồ Tân quan, bên ngoài Bồ Tân quan là chiếc cầu nổi treo bằng dây sắt, mấy trăm binh lính quân Tào chậm rãi bảo vệ chiếc xe ngựa qua cầu.

Tào Tháo nhìn nước sông Hoàng Hà chảy cuồn cuộn bên ngoài, trong lòng có chút đượm buồn, đã qua Hoàng Hà, như vậy là tiến vào Hán quốc rồi, lúc này, Tào Hiến cũng đã bình tĩnh trở lại, trong nội tâm nàng giờ có chút thấp thỏm không yên, không biết rằng Lưu Cảnh sẽ đối xử với nàng ra sao?

Xe ngựa đi qua cầu treo bằng dây, lúc này đã có hai ngàn quân kỵ binh chờ bên đó, quân Tào và quân Hán chào nhau, kỵ binh quân Tào rời đi, còn xe ngựa thì tiến vào thành nhờ sự hộ vệ của Kỵ binh quân Hán.

- Phu nhân, Hán Vương đích thân đến nghênh đón người.

Tư Mã Ý ở bên cạnh xe ngựa nói.

Tào Hiến nhẹ nhàng kéo một bên màn trúc lên, thì thấy Hán Vương Lưu Cảnh đã ở cách đó mấy chục bước cưỡi ngựa chờ nàng, mặc một bộ quân phục mới tinh, chân đi giày bó, trông rất oai hùng, tim nàng bỗng loạn nhịp lên, đập mạnh, nàng vội buông màn xuống.

Lúc này, Lưu Cảnh giục ngựa tiến lên cười nói:

- Mọi người đi đường vất vả rồi.

Đoạn đường này Tào Hiến đã vô cùng vất cả, dựa theo tập tục trong hôn nhân, ở cửa chính trước khi vào nhà chồng, nàng không được xuống xe ngựa, năm ngày chỉ sống trong xe ngựa, cũng may tâm tính nàng điềm tĩnh, tuy vất vả mệt nhọc nhưng cũng không than phiền.

Tào Hiến ở trong xe thấp giọng đáp:

- Cảm tạ tướng quân ngàn dặm ra đón.

Lưu Cảnh cười, nói:

- Ta đã sắp xếp xong doanh trước ở phía trước, mọi người nghỉ trong đó một đêm, đường đến Trường An còn ba ngày nữa, nếu cứ ở trong xe ngựa như vậy, chắc chắn sẽ rất khó chịu.

Trong lòng Tào Hiến vô cùng cảm kích, cũng có chú rể mới có khả năng sắp xếp để cho cô dâu có thể nghỉ giữa đường, mà không phạm phải tập tục hôn nhân, nàng thấp giọng đáp:

- Đa tạ tướng quân đã an bài.

Cách đó không xa về phía trước, là trăm chiếc lều lớn nhỏ đã được chuẩn bị, Lưu Cảnh đúng là rất chu đáo, ba chiếc đại trướng ở giữa đều dùng màn che bao lại, được bảo vệ bởi hơn 20 nữ hộ binh, cô dâu cũng không cần chỉ ngồi trong doanh trướng, có thể đi ra ngoài nữa.

Xe ngựa của Tào Hiến đi đến chỗ màn che, dừng lại trước lều, phu xe và đám lính đều lui xuống, hai thị nữ chầm chậm giúp Tào Hiến xuống xe ngựa, nàng duỗi thẳng người ra, một cảm giác thật thoải mái, lúc này, nàng vừa quay đầu lại thì phát hiện Lưu Cảnh đã đứng cách đó không xa, cười nhìn nàng, mặt nàng đỏ lên, xấu hổ vội chui và lều lớn.

Trong thâm tâm nàng bỗng nhiên toát ra một ý nghĩ, chẳng lẽ tối nay, ở trong này... nàng sẽ động phòng cùng người đó sao?

Đề xuất Voz: Giọng hát của một thiên thần
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN