Chương 1154: Xuất kích sấm sét.

Chương 1154: Xuất kích sấm sét.

Thời gian mười ngày nháy mắt trôi qua nhưng Giang Đông vẫn chưa có câu trả lời. Tôn Quyền vẫn duy trì trầm mặc như cũ, rất rõ ràng là không chấp nhận điều kiện của Lưu Cảnh. Chấp nhận điều kiện chính là chọn con đường chết, phản kháng vẫn còn một tia hi vọng, vậy sao y lại không phản kháng đến cuối cùng.

Tôn Quyền mặc dù không có biểu hiện gì với điều kiện Lưu Cảnh đưa ra nhưng y vẫn âm thầm liên lạc với chủ tướng Ngô quận Hoàng Cái, lệnh cho ông ta dốc toàn lực chuẩn bị cho chiến tranh, chuẩn bị cho trận huyết chiến cuối cùng. Đồng thời cũng âm thầm trả lời Hàn Đương không cần liều mình cố giữ Kinh Khẩu, buông tha Kinh Khẩu bảo toàn thực lực quay lại Bì Lăng.

Ngày thứ mười một, trên sông vẫn yên bình như cũ, quân Hán không có bất kì động tĩnh gì. Nhưng đến buổi tối, khi màn đêm buông xuống, quân Hán rốt cục có hành động, gần nghìn chiến thuyền trùng điệp tiến về Kinh Khẩu cách đó trăm dặm.

Lúc này không còn là Cam Ninh dẫn quân tiến đánh Kinh Khẩu nữa mà là Lưu Cảnh tự mình dẫn quân tiến đánh Kinh Khẩu.

Trên bến tàu Kinh Khẩu cực kì yên tĩnh, mười lăm chòi canh gác cách đó không đến trăm bước, binh lính không ngừng tuần tra qua lại, giám sát mặt sông tối như mực. Chòi canh gác ở trên bến tàu vốn chỉ có ba cái nhưng Hàn Đương cho rằng ba chòi canh gác rất dễ bị quân Hán đánh lén.

Để đảm bảo có thể phát hiện động tĩnh của quân Hán vào ban đêm, không bị quân Hán đánh lén, Hàn Đương cứ cách trăm bước lại cho xây một chòi canh gác, làm cho số chòi canh gác của bến tàu tăng lên mười lăm chòi.

Lúc này Hàn Đương cũng đang thị sát ở trên một chòi canh gác, trong lòng y rất khẩn trương, Lưu Cảnh cho thời gian mười ngày, hôm qua đã là ngày cuối cùng, hôm nay là ngày thứ mười một. Bên Kiến Nghiệp cũng không có tin tức gì, mọi người đều cho rằng quân Hán sẽ đi phía tây Vu Hồ, từ sông Lật Thủy vào trong Thái Hồ.

Nhưng Hàn Đương lại có cảm giác quân Hán sẽ đổ bộ lên Kinh Khẩu, từ Kinh Khẩu xuôi về phía nam đến quận Bì Lăng, hoặc là tiến về phía tây đi Kiến Nghiệp. Màn đêm buông xuống loại cảm giác này lại càng mãnh liệt. Đây là kinh nghiệm vài chục năm chinh chiến y tích lũy được, chưa bao giờ phán đoán sai.

Hàn Đương tin tưởng trực giác của mình, y đã bố trí năm nghìn quân đội ở xung quanh bến tàu, chuẩn bị phục kích quân Hán.

Trên chòi canh gác, Hàn Đương chăm chú nhìn động tĩnh trên mặt sông, vừa rồi có trinh sát tuần tra bẩm báo, phát hiện mười thuyền tiên phong của quân Hán ở gần chòi canh gác. Điều này khiến cho Hàn Đương lo lắng vô cùng, bình thường trạm canh gác xuất hiện chiến thuyền chính là điểm báo thủy quân cập bờ.

- Tướng quân, mau nhìn.

Một binh lính hô to chỉ về hướng mặt sông.

Hàn Đương nhìn theo phương hướng ngón tay, y nhìn thấy, ở một bên xuất hiện hơn mười chiến thuyền nghìn thạch. Hàn Đương lập tức nhìn về hướng quân Giang Đông mai phục, ngay sau chòi canh gác năm nghìn quân Giang Đông ẩn thân trong rừng cây. Bọn họ tiếp nhận giáo huấn lần bị phục kích trước chuẩn bị rất nhiều dầu hỏa, chuẩn bị phục kích quân Hán, thiêu hủy chiến thuyền của quân Hán.

Hàn Đương quay đầu nhìn lại hướng mặt sông, sau khi mười chiếc chiến thuyền nghìn thạch xuất hiện cũng không thấy có chiến thuyền nào xuất hiện nữa. Ngay tại lúc Hàn Đương vẫn còn nghi hoặc, chiến thuyền của quân Hán xuất hiện lần nữa, chừng trăm chiếc thuyền thả neo ở bến tàu.

Trong lòng bàn tay Hàn Đương đổ đầy mồ hôi lạnh, âm thầm tự nói với mình, phải đợi phải nhẫn nại. Nhất định phải đợi đến khi quân Hán đổ bộ một nửa mới xuất kích, nhưng kì quái chính là không có quân Hán lên bờ.

Hàn Đương không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi. Thời gian từng chút trôi qua, đã gần nửa canh giờ, trăm thuyền của quân Hán vẫn thả neo trên sông, không có dấu hiệu lên bờ.

Theo kinh nghiệm của thủy quân, loại chuyện như vậy xảy ra thường là vì đội tàu của quân địch rất lớn, đội tàu tiên phong cần chờ đợi đội tàu phía sau đến. Tuy nhiên cũng sẽ không chờ đợi lâu mà chiếm lĩnh bến tàu trước, quét sạch quân địch ở bến tàu, tạo điều kiện cho binh lính trên thuyền lên bờ.

Trong lòng Hàn Đương nghi hoặc, chẳng lẽ quân Hán đã phát hiện ra mình rồi? Nếu không sao lại chờ đợi trên mặt sông lâu như vậy. Một thuộc cấp không kìm nổi chạy lên chòi canh gác nói với Hàn Đương:

- Tướng quân, không thể tiếp tục chờ đợi, đối phương nhất định đã phát hiện ra chúng ta, đang dùng kế ứng đối, không thể cho đối phương thời gian chuẩn bị.

Hàn Đương trầm mặc một lúc hỏi:

- Cửa Vận Hà bên kia có tin tức gì không?

Vận Hà nhập vào Giang Khẩu cách bến tàu ba dặm, Hàn Đương bố trí năm trăm binh lính ở cửa Vận Hà, đồng thời còn có khói lửa. Nếu cửa Vận Hà xảy ra chuyện, sẽ có khói lửa hoặc có binh lính đến truyền tin tức.

- Tướng quân, cửa sông bên kia không có tin tức gì.

Hàn Đương bỗng nhiên cảm thấy có chút không thích hợp, cho dù cửa Vận Hà không có chiến thuyền của quân Hán thì cũng phải có người đến bẩm báo chứ, sao lại không có tin tức gì, y lập tức ra lệnh cho thuộc hạ nói:

- Mang một trăm kị binh thám báo đi cửa Vân Hà xem tình hình bên ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

- Tuân lệnh.

Thuộc hạ xuống khỏi chòi canh gác, dẫn một trăm kị binh nhanh chóng đi về hướng cửa Vận Hà. Nửa canh giờ nữa lại trôi qua, chiến thuyền của quân Hán vẫn bỏ neo trên sông như cũ, không có bất cứ động tĩnh gì, Hàn Đương cũng có chút không kìm nén được, y biết chắc đã gặp chuyện không may nhưng không biết xảy ra chuyện ở đâu?

Chẳng lẽ.

Trong lòng y nghĩ đến một chuyện, chẳng lẽ một trăm chiến thuyền ở gần bến tàu chỉ là để đánh lạc hướng? Dùng để mê hoặc mình, Hàn Đương bỗng nhiên nhìn về hướng cửa sông, y bắt đầu hiểu được y mắc lừa rồi.

Đúng lúc này, xa xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, chạy trốn đến bến tàu, không hề quan tâm đến việc bị quân Hán phát hiện, là một kị binh. Y chạy đến trước chòi canh của Hàn Đương xoay người xuống ngựa, Hàn Đương vội vàng chạy xuống chòi canh, chạy đến trước mặt kị binh, mới phát hiện y trúng hai mũi tên, cả người đều là máu, sắp không chống đỡ được rồi.

Hàn Đương nâng y dậy hô lớn:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Binh lính yếu ớt nói:

- Tướng quân, chiến thuyền của quân Hán đều ở cửa sông, các huynh đệ còn lại đều đã chết.

Một chậu nước lạnh tạt lên người, Hàn Đương ngây ra như phỗng, y quả nhiên bị lừa, quân Hán dùng trăm chiến thuyền hấp dẫn sự chú ý của y, quân chủ lực tiến vào kênh đào từ cửa sông.

Nghĩ đến ba chữ quân chủ lực, Hàn Đương bỗng nhiên cảm thấy không đúng, quân Hán nhiều nhất có ba trăm thuyền đổ bộ, bên này đã có một trăm thuyền vậy cửa sông bên kia có bao nhiêu chiến thuyền.

Y lại vội hỏi:

- Mau nói cửa sông bên kia có bao nhiêu chiến thuyền?

- Hơn một nghìn

Binh sĩ nói câu cuối cùng nhắm mắt chết.

Hàn Đương từ từ đứng lên, trong lòng y vô cùng sợ hãi, tiến đánh Kinh Khẩu không phải là thủy quân lần trước của quân Hán rồi, mà là chủ lực của quân Hán, chủ lực quân Hán thực sự đã đổ bộ lên Kinh Khẩu rồi.

- Tướng quân chúng ta phải làm gì bây giờ?

Một nha tướng nhỏ giọng hỏi.

Hàn Đương xiết chặt nắm đấm, y nhìn thấy trăm chiến thuyền bỏ neo trên sông bắt đầu rời khỏi, hiển nhiên đối phương đã biết bọn họ bị phá, đánh hay không đánh, đối phương chính là chủ lực của quân Hán, nếu như bỏ chạy, cơn tức này y không nhịn được.

Đúng lúc này, xa xa bỗng truyền đến tiếng kêu thảm thiết, Hàn Đương kinh ngạc, xoay mình lên ngựa chạy về nơi có tiếng kêu thảm thiết. Tiếng kêu thảm thiết vang vọng, rất nhiều binh lính Giang Đông hoảng sợ chạy từ chỗ mai phục trong rừng cây ra.

- Hàn tướng quân.

Một gã quân hầu hô lớn:

- Quân Hán đánh úp chúng ta từ phía sau, các huynh đệ chết thảm và bị thương rất nhiều.

Không cần phải nói, đây tất nhiên là quân Hán từ bên kia qua đây, Hàn Đương vội hỏi:

- Có bao nhiêu quân địch đánh lén.

- Không biết, rất nhiều, gấp mấy lần quân ta.

Vừa dứt lời, chỉ thấy rất nhiều quân Hán từ trong rừng cây lao ra, đuổi giết quân Giang Đông đang chạy trốn. Cầm đầu là một tướng lĩnh tay cầm song kích, đúng là đô đốc thủy quân Cam Ninh, y vô cùng dũng mãnh, song kích như múa giết hơn mười người.

Hàn Đương giận dữ, vung trường thương xông tới:

- Cam tặc đừng có ngang ngược, đỡ một chiêu của ta.

Tiếng đến ngựa đến, Hàn Đương liền đâm đến, trường thương đâm thẳng vào cổ họng Cam Ninh. Cam Ninh cười lạnh một tiếng, giục ngựa tránh thoát được chiêu này, phản kích bổ chém, hai người đánh nhau qua lại vô cùng kích liệt.

Hàn Đương dù sao cũng đã hơn sáu mươi tuổi, thể lực đã giảm nhiều mà Cam Ninh mới hơn bốn mươi tuổi, đang lúc khỏe mạnh, càng đánh càng hăng. Sau khi đánh mười mấy hiệp, Hàn Đương không chống đỡ được liền tìm khe hở thúc ngựa chạy trốn. Chạy được mấy chục bước, đoản kích của Cam Ninh bay đi như sét đánh tới, Hàn Đương không tránh kịp một kích đâm xuyên tim. Hàn Đương hét to một tiếng ngã xuống ngựa chết dưới kích của Cam Ninh.

Chủ tướng quân Giang Đông vừa chết, mấy nghìn binh lính còn sót lại không còn lòng dạ nào đều bị quân Hán bao vây. Bọn họ không tìm được chỗ thoát đều quỳ xuống đầu hàng, cầu quân Hán tha mạng.

Chỉ trong chốc lát, quân Hán giết chết hơn trăm thân binh của Hàn Đương không chịu đầu hàng, trên chiến trường binh qua dần dần đã dừng. Mấy nghìn binh lính bỏ vũ khí xuống cởi áo giáp bị quân Hán ra lệnh xếp hàng ở bến tàu.

Lúc này, Hán Vương Lưu Cảnh được mấy trăm kị binh hộ vệ xuống, đi tới chiến trường chỗ bến tàu, mấy trăm binh lính quân Hán đang thu thập áo giáp và binh khí trên mặt đất. Nhiều quân Giang Đông đầu hàng đang đi về phía bến tàu xếp hàng. Trên bến tàu có mấy nghìn quân Giang Đông, toàn bộ đang ngồi xổm dưới đất.

Lúc này, Cam Ninh ôm quyền bẩm báo với Lưu Cảnh nói:

- Khởi bẩm điện hạ, chủ tướng quân địch đã bỏ mạng, hơn bốn nghìn người đầu hàng không có ai chạy trốn.

Lưu Cảnh gật đầu:

- Cam tướng quân khổ cực rồi.

Hắn giục ngựa đi đến trước thi thể của Hàn Đương, thi thể được bao lại bằng chiếu, đặt trước một cái cây, Lưu Cảnh quay đầu nói với Cam Ninh:

- Người này coi như là danh tướng Giang Đông, chết ở trên chiến trường cũng đáng mặt đại trượng phu, cho y một cái quan tài chôn cất cẩn thận.

- Tuân lệnh.

Cam Ninh an bài thủ hạ hậu táng cho Hàn Đương, lúc này Lưu Cảnh đi đến trước mặt tù binh, cao giọng nói:

- Ta chính là Hán Vương Lưu Cảnh, ta biết rằng rất nhiều người biết ta.

Mấy nghìn tù binh im lặng như tờ, yên lặng nhìn Hán Vương, Lưu Cảnh lại hỏi;

- Nếu lựa chọn đầu hàng, quân Hán sẽ đối xử tử tế với mọi người, có bao nhiêu người nhập ngũ từ một năm trở lên đứng lên cho ta xem xem.

Một lúc lâu sau lục tục có mấy trăm người đứng lên, Lưu Cảnh khoát tay cho những binh lính này ngồi xuống, lại nói với mọi người:

- Vẫn chưa tới năm trăm người, xem ra mọi người đều là bị cưỡng ép nhập ngũ, cha mẹ của các ngươi, thê tử và con cái của các ngươi đang ở nhà ngóng trông các ngươi. Bọn họ không có lương thực, bị đói, thậm chí đã rời bỏ quê nhà, các ngươi vì sao không quay về nhà chăm sóc cha mẹ con cái lại phải vì một quân chủ bất nhân mà cống hiến?

Lời nói của Lưu Cảnh khiến nhiều binh lính bật khóc, mấy chục binh lính quỳ gối trước mặt Lưu Cảnh khóc nói:

- Chúng ta đều muốn về nhà, không muốn tiếp tục chiến đấu, khẩn cầu điện hạ thả chúng ta đi.

Trên bến tàu tiếng khóc vang vọng, Lưu Cảnh gật đầu lại nói với mọi người:

- Ta lấy nhân nghĩa đối đãi với các ngươi, cũng tin rằng các ngươi sẽ không đối địch với quân Hán của ta, ta tha cho các ngươi về nhà. Các ngươi về nhà phải chăm chỉ trồng trọt, chăm sóc tốt cho gia đình.

Lưu Cảnh lập tức ra lệnh nói:

- Cho bọn họ mỗi người một đấu gạo, thả bọn họ đi.

Đề xuất Voz: Bí mật kinh hoàng ở quán nét
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN