Chương 1155: Cuộc chiến ở Ngô quận (Thượng).
Chương 1155: Cuộc chiến ở Ngô quận (Thượng).
Trên bến tàu tiếng khóc tiếng hoan hô vang vọng, mấy nghìn người dập đầu cảm tạ Lưu cảnh. Mỗi người nhận túi gạo chạy về hướng nhà mình, lúc này quân tâm đã hỗn loạn, không ai nguyện ý cống hiến vì Tôn Quyền, muốn nhanh chóng trở về nhà đoàn tụ với gia đình.
Cam Ninh nhìn bóng lưng binh lính Giang Đông thở dài nói:
- Điện hạ quả thực hết lòng quan tâm giúp đỡ bọn họ.
Lưu Cảnh khẽ cười nói:
- Chuyện khó khăn khi cướp lấy Giang Đông không phải là ở đất đai mà là ở lòng dân, Tôn Thị đã trải qua ba đời cai trị Giang Đông, củng cố được lòng người. Nếu không phải mấy năm nay Tôn Quyền vì đất nước khó khăn tự hủy đi thanh danh, ta vẫn sẽ không hạ quyết tâm cướp lấy Giang Đông.
- Điện hạ nói chí phải, ty chức muốn biết, bước tiếp theo chúng ta xuôi về phía nam đánh quận Bì Lăng quận hay tiến về phía tây đánh Kiến Nghiệp?
Ánh mặt Lưu Cảnh nhìn về phía nam, thản nhiên nói:
- Cướp lấy quận Bì Lăng và Ngô Quận, Tôn Quyền sẽ trở thành cá trong chậu.
Ngô Quận chính là phòng ngự quan trọng của Giang Đông. Để bảo vệ cho Ngô quận, Tôn Quyền không tiếc bố trí ở đây nửa số quân đội, chính là ba vạn quân trấn giữ Ngô Quận. Ngoài ra Ngô quận còn có hơn tám vạn thạch lương thực và hơn trăm thuyền lớn nhỏ. Trong đó bao gồm hơn bao mươi thuyền được sửa lại thành thuyền ngàn thạch.
Trong ba vạn quân đội ở Ngô Quận, có hai vạn quân là mới gia nhập quân đội năm nay, chỉ có mười nghìn tinh binh tinh nhuệ. Đây đúng là một sự khảo nghiệm lớn, Hoàng Cái từng định tập trung binh lực đánh quân Hán ở Hội Kê, đuổi quân Hán khỏi Hội Kê, lợi dụng địa hình vùng núi quận Hội Kê để giằng co với quân Hán.
Vì thế, ông phái ba nghìn quân đánh nghi binh ở Hội Kê, ý đồ dẫn quân Hán ở Hội Kê tiến lên phía bắc. Nhưng chủ tướng Lục Tốn của quân Hán không mắc mưu, vẫn án binh bất động, Lục Tốn tất nhiên đã nhìn thấu ý đồ của ông ta.
Hoàng Cái hết cách, chỉ có thể bố trí ba vạn quân ở xung quanh Ngô huyện. Ông biết lần này quân Hán tiến về phía đông nhất định sẽ có ưu thế về kị binh, mà địa thế Ngô Quận bằng phẳng, có lợi cho kị binh tác chiến. Mà thủy quân của quân Hán cũng rất giỏi, ông ta lại không thể đến quá gần Thái Hồ.
Hoàng Cái không còn lựa chọn nào khác chỉ có thể cố thủ trong thành. Nhưng Hoàng Cái không chịu cố thủ một nơi, ông ta phải giữ cho mình một đường lui, bởi vậy, ba vạn quân Giang Đông ở Ngô Quận chọn đóng quân ở hai thành trì là Ngô huyện và huyện Ô Trình.
Buổi chiều một hôm, Hoàng Cái rốt cuộc nhận được tin chính xác, đại tướng quân tiên phong của quân Hán Ngụy Diên tiến đánh quận Bì Lăng. Bảy vạn quân chủ lực của quân Hán xuôi về phía nam áp sát về Kinh Khẩu.
Mà trong Thái Hồ cũng xuất hiện mấy trăm chiến thuyền của quân Hán, đã tới gần cửa sông, chuẩn bị men theo sông tiến đánh Ngô huyện.
Điều này đều nằm trong dự liệu của Hoàng Cái, nhưng có một điều Hoàng Cái không ngờ được chính là thủy binh của quân Hán ở Hội Kê vẫn án binh bất động. Điều này khiến cho Hoàng Cái vô cùng căm tức, nếu quân Hán ở Hội Kê không chịu tiến lên phía bắc, vậy kế hoạch rút binh về quận Hội Kê của ông ta sẽ đổ bể.
Đêm đến, trong thành Ngô huyện khắp nơi đều là tiếng khóc tiếng chửi bới. Ngày hôm qua, quân Hán cướp được Kinh Khẩu, tin tức liền truyền đến huyện Bì Lăng, dẫn tới sự hoang mang khủng hoảng. Binh lính rút vào trong thành, không còn ai canh giữ, tám vạn dân phu phụ trách đào đường sông một đêm trốn hết, trong đó có hai vạn người trốn vào trong Ngô huyện.
Hai vạn người vào thị trấn khiến trật tự bị đảo lộn, thị trường lương thực loạn cả lên, bắt đầu xuất hiện việc cướp bóc và đánh nhau. Hoàng Cái chỉ còn cách ra lệnh giới nghiêm toàn thành, nghiêm trị bạo lực. Mặc dù như thế nhưng trên đường cái thỉnh thoáng vẫn có thể nhìn thấy vài dân phu không có nhà để về.
Phó tướng Chu Hằng dẫn một đội lính tuần tra trên đường, Hoàng Cái đối ngoại, y tạm thời phụ trách trị an bên trong thành. Chu Hằng chính là người Ngô quận, hai năm trước trong sự kiện tam Tôn phân Ngô y thuộc phe ủng hộ Tôn Thiệu, sau đã chiến bại đầu hàng trong trận liên quân Tào Ngô đánh chiếm được Ngô Quận.
Bởi vì Tôn Quyền đã mất đi đại tướng Ngô Quận, Tôn Quyền chỉ có thể bổ nhiệm Chu Hằng làm phó tướng của Hoàng Cái, cùng Hoàng Cái trấn thủ Ngô huyện. Chu Hằng võ nghệ cao cường, cũng giỏi mưu lược, có thể nói là văn võ song toàn. Y còn chưa đến ba mươi tuổi, là một tướng trẻ tuổi của Giang Đông.
Chu Hằng cũng biết Giang Đông đã không thể cứu vãn, bản thân y cũng không ủng hộ Tôn Quyền, muốn y hi sinh vì Tôn Quyền, chuyện này tuyệt đối cũng không xảy ra. Nhưng y vẫn trầm mặc không nói, mọi người cũng không biết y nghĩ gì.
Chu Hằng dẫn quân đi vào một ngõ nhỏ, lúc này một cô gái trẻ tuổi bỗng chạy ra, vẫy tay la lớn:
- A Hồi Lang, thật sự là ngươi sao?
Nhìn thấy cô gái sắp chạy tới, bọn lính đều rút kiếm, Chu Hằng đột nhiên quát bọn lính. A Hồi Lang là nhũ danh của y, có rất ít người biết, cô gái này sao lại biết?
Y xoay người xuống ngựa hỏi:
- Cô là... ?
- Huynh không biết muội sao? Muội là tam tỷ a Hương.
Trong lòng Chu Hằng càng nghi ngờ, y chưa hề nghe nói đến tam tỉ a Hương, y thấy sự khác thường trong mắt cô gái kia, liền biết có nguyên do, y cũng ra vẻ nói:
- Hóa ra là tam tỉ, sao tỷ lại ở đây?
- Ta chạy nạn đến đây, mọi người trong nhà đều chạy nạn hết rồi, còn tưởng rằng không còn thân nhân nữa, không nghĩ tới gặp Hằng đệ, vậy ta được cứu rồi.
Nói đến chuyện thương tâm, cô gái dùng tay áo lau nước mắt.
- Chúng ta sang bên cạnh nói chuyện.
Chu Hằng chỉ cái cây bên cạnh:
- Tỷ đi trước đệ lập tức đến.
Cô gái đi rồi, Chu Hằng nói với đám lính:
- Các ngươi tiếp tục tuần tra, ta sắp xếp cho người nhà xong lập tức quay lại.
Bọn lính tiếp tục tuần tra, Chu Hằng giục ngựa tiến lên, tìm được cô gái ở sau gốc cây, y quay người xuống ngựa hỏi:
- Cô rốt cục là ai? Sao phải giả mạo người nhà của ta?
Cô gái mỉm cười:
- Nếu tôi thừa nhận mình là mật thám của quân Hán Chu tướng quân có tin không?
Chu Hằng ngây ngẩn cả người, cô gái này là mật thám của quân Hán, cô gái đưa cho y hai phong thư:
- Đây là thư do chính tay Tôn công tử và Lục đô đốc viết cho tướng quân, tướng quân xem sẽ hiểu.
Chu Hằng im lặng nhận thư, cô gái đột nhiên cười nói:
- Tướng quân, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.
Cô gái thản nhiên quay người đi, Chu Hằng nhìn bóng lưng cô đi xa, trong lòng vô cũng hỗn loạn. Theo lý y hẳn nên bắt lấy mật thám của quân Hán nhưng y lại không có dũng khí này.
Buổi chiều ngày hôm sau, thị trấn Ngô vang vọng tiếng chuông, “đương... đương... đương” Tiếng chuông cảnh báo vang vọng ở đầu thành. Rất nhiều binh lính Giang Đông đều chạy lên đầu thành, mấy nghìn quân Giang Đông đã đứng ở đầu thành.
Hoàng Cái cũng đứng trên đầu thành nhìn về phía bắc, chỉ thấy một đội binh mấy nghìn người kéo dài vài dặm, cờ tung bay, là quân tiên phong của quân Hán, bọn họ rốt cục đã tới.
Trong lòng Hoàng Cái vô cùng khẩn trương, ông ta cũng không muốn trấn thủ Ngô huyện, ông biết Ngô huyện mấy trăm năm nay chưa hề có chiến tranh, tường thành cũ nát hơn nữa không cao, chỉ hai trượng năm thước, lấy sức chiến đấu của quân Giang Đông, nhiều nhất cũng chỉ có thể thủ vững được mười ngày.
Hơn nữa hai hôm trước, hai vạn dân phu đào kênh tràn vào Ngô huyện, trời mới biết có bao nhiêu mật thám của quân Hán lọt vào, đầu tiên cho số lượng lớn mật thám vào thành do thám, khi công thành nội ứng ngoại hợp, đây là thủ đoạn trước nay của quân Hán, tin rằng lần này cũng không khác mấy.
Đề xuất Linh Dị: Ác Mộng Kinh Tập