Chương 1156: Cuộc chiến ở Ngô quận (Thượng).

Chương 1156: Cuộc chiến ở Ngô quận (Thượng).

Ý tưởng của Hoàng Cái chính là dùng Ngô Quận để đổi lấy quận Hội Kê, ông ta dẫn quân đội rút lui đến Hội Kê, đợi quân Hán vây công Kiến Nghiệp y mới bắc thượng tiến đánh Ngô quận một lần nữa, để quân Hán không thể dốc toàn lực đánh Kiến Nghiệp, đây là một kế sách rất tốt để vây Ngụy cứu Triệu.

Để thực hiện kế sách này, ông không tiếc đem hết năm nghìn quân đội và toàn bộ chiến thuyền bố trí ở huyện Ô Trình, nhưng quân Hán ở Hội Kê không chịu tiến về phía bắc, khiến trong lòng Hoàng Cái nóng như lửa đôt.

Quân tiên phong của quân Hán dường như chỉ đến qua, thoáng xuất hiện xong rút về, biến mất khỏi tầm mắt của binh lính Giang Đông, khiến cho trong lòng nhiều binh lính Giang Đông vừa căng lên như cây đàn lại buông lỏng lần nữa.

Lúc này, vài do thám của quân Giang Đông cưỡi ngựa vội vã quay về bẩm báo, chủ lực quân Hán đang ở đoạn kênh đào cuối cùng ngoài năm mươi dặm. Lúc này Hoàng Cái mới hiểu được, nếu kênh đào không thông, tàu lương thực tiếp tế của quân Hán không thể xuôi nam, bọn họ đào nốt trăm dặm kênh đào cuối cùng chính là có lợi cho quân Hán.

Bây giờ kênh đào sắp thông, chỉ còn lại năm dặm cuối cùng, lại do chủ lực quân Hán làm, tiếp tục đào kênh. Hoàng Cái không nhịn được thở dài một tiếng, là ai đã đưa ra quyết sách này, cuối cùng chính là tạo điều kiện cho quân Hán.

Lúc này, phó tướng Chu Hằng đề nghị:

- Tướng quân, quân Hán đào kênh ít nhất cần ba ngày, phòng bị của bọn họ chắc chắn sẽ nới lỏng, không bằng chúng ta lợi dụng ban đêm đánh lén quân địch.

Hoàng Cái nghĩ một chút nói:

- Lưu Cảnh dẫn quân luôn cẩn thận, hắn sao có thể lới lỏng phòng bị, nếu chẳng may bị hắn phát hiện thì sẽ bất lợi với quân ta.

- Có thể đây là cơ hội duy nhất, chẳng nhẽ tướng quân muốn buông tha sao? Nếu lợi dụng dầu hỏa đốt thuyền, có lẽ có thể đốt được chiến thuyền trong vòng trăm dặm.

Hoàng Cái dao động, quân chủ lực của quân Hán dốc toàn lực khơi thông kênh đào, đây đúng là cơ hội duy nhất. Nếu chớp lấy cơ hội này đánh bại chủ lực của quân Hán, không chỉ có Ngô quận được cứu mà toàn bộ Giang Đông cũng sẽ được cứu. Nếu bọn họ bỏ qua cơ hội lần này, Ngô Quận nhiều nhất cũng chỉ cố thủ được mười ngày, dù sao cũng đều bị đánh bại không bằng nắm lấy cơ hội này.

Chu Hằng nói đúng, chiến thuyền của quân Hán nhất định sẽ thả neo ở trong kênh đào, rất thích hợp tấn công bằng dầu hỏa. Chỉ cần bọn họ thành công công kích bằng dầu hỏa, có thể thiêu hủy toàn bộ chiến thuyền của quân Hán, tạo nền móng cho thắng lợi cuối cùng, so sánh ra thì cố thủ thành trì thì quá bị động đi.

Hoàng Cái cân nhắc lợi hại lần nữa, rốt cục quyết định xuất binh, mạo hiểm một lần, ông nói với phó tướng Chu Hằng:

- Chu tướng quân, ta để lại cho ngươi năm nghìn quân bảo vệ thành trì, còn ta mang hai vạn quân còn lại đánh lén quân địch. Ngươi phải cẩn thận phòng ngừa quân Hán công kích thành.

- Mong tướng quân yên tâm, ty chức tuyệt sẽ không lơ là.

Hoàng Cái lập tức xuống thành đi điểm binh ra khỏi thành, Chu Hằng nhìn Hoàng Cái đi xa, khóe miệng không khỏi lộ ra tia cười lạnh.

Giang Đông tốn ba tháng chuẩn bị khơi thông kênh đào một trăm dặm. Vì quân chủ lực của quân Hán xuôi nam, Giang Đông liền bỏ lại việc đào kênh, toàn bộ dân phu rút về Ngô huyện, nhưng lúc này có gần năm dặm kênh vẫn chưa được khơi thông.

Lúc này gần nghìn thuyền của quân Hán bỏ neo ở hai bên bờ sông, bảy vạn quân Hán biến thành công binh, không quản ngày đêm không ngừng đào kênh. Trong vòng một ngày ngắn ngủi liền khơi thông được ba dặm kênh đào. Chậm nhận là đến tối mai có thể khơi thông toàn bộ năm dặm kênh đào.

Trên một chiếc thuyền hai nghìn thạch ở Vận Hà, Lưu Cảnh đứng trước sa bàn nghiên cứu cách bố binh của Hoàng Cái. Trong khoang thuyền đèn đuốc sáng trưng, ngoài Hán Vương Lưu Cảnh còn có lão tướng Hoàng Trung và đại tướng Ngụy Diên, Bàng Đức, ngoài ra còn có chủ bạc Khích Chính và quân sư Liêu Lập.

Tứ đại quân sư của Lưu Cảnh ngoại trừ Giả Hủ tuổi già sức yếu ra, ba quân sư khác Tư Mã Ý, Pháp Chính và Bàng Thống đều chuyển thành văn thần, thực tế quân Hán đã không còn quân sư, chỉ có một người quân sư phò tá Cam Ninh là Liêu Lập.

Nhưng Liêu Lập rất giống Pháp Chính, khéo chiến thuật nhưng về phần chiến lược lại không được hay, không thể đảm bảo được trọng trách, Lưu Cảnh chỉ có thể tự mình đưa ra chiến lược.

Lưu Cảnh cười với mọi người nói:

- Mọi người đã phát hiện ra chưa, Hoàng Cái bố binh rất kì quái, ngoại trừ trấn thủ Ngô huyện, còn có huyện Ô Trình, hai địa phương này một ở phía đông Thái Hồ và một phía nam Thái Hồ. Nếu thủy binh tiến đánh cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau, nhưng Giang Đông không có thủy quân, ông ta cũng bố trí như vậy là có ý nghĩa gì?

Hoàng Trung trầm tư một lúc nói:

- Hoàng Cái là lão tướng đi theo Tôn Kiên, là trụ cột vững vàng của Giang Đông, kinh nghiệm tác chiến vô cùng phong phú. Y bố binh như vậy tất nhiên là chủ ý riêng, có lẽ là y hi vọng quân Hán ở Hội Kê tiến về phía bắc tấn công huyện Ô Trình.

Lưu Cảnh có chút hiểu được, hắn lại nhìn về hướng Liêu Lập, thấy Liêu Lập vuốt râu cười liền hỏi:

- Ý của Liêu quân sư thì sao?

Liêu Lập không chút hoang mang nói:

- Ý của vi thần giống Hoàng lão tướng quân, huyện Ô Trình là tòa thành kiên cố, cũng là nơi chiến lược cách Ngô huyện khoảng trăm dặm, phân một đội quân đóng ở Ô Trình đúng là dư thừa. Chính là để huyện Ô Trình là mồi nhử câu quân Hán ở Hội Kê tiến về phía bắc, nếu toàn bộ quân Hán ở Hội Kê toàn lực tiến đánh huyện Ô Trình, Hoàng Cái liền có cơ hội.

Nói đến đây, Liêu Lập lấy cây gỗ chỉ về phía nam Ngô huyện, nói với Lưu Cảnh:

- Điện hạ mời xem, huyện Ô Trình ở phía tây nam Ngô huyện, mà quan đạo cũng chính là Ngô huyện phía nam, có thể dọc theo quan đạo xuôi nam, tiến đánh quận Hội Kê, quận Hội Kê không còn người trấn thủ chính là cơ hội cho Hoàng Cái cướp lấy quận Hội Kê.

Lưu Cảnh chậm rãi gật đầu, Liêu Lập quả nhiên hiểu biết về chiến thuật, vừa nhìn đã hiểu, nói hết được mưu đồ của Hoàng Cái, Lưu Cảnh trầm ngâm một chút nói:

- Nếu Lục Tốn không tiến về phía bắc, mưu đồ của Hoàng Cái liền đổ bể rồi.

- Quả thật như thế, tin rằng bây giờ Hoàng Cái đang rất lo lắng, lại càng căm tức, nhưng vi thần có một kế.

Liêu Lập đem kế sách của y nói với mọi người, mọi người đều gật đầu, Hoàng Trung cười nói:

- Mặc dù có chút mạo hiểm nhưng có thể suy xét, ta ủng hộ kế sách của Liêu quân sư.

- Ty chức cũng thấy khả thi.

Ngụy Diên và Bàng Đức lần lượt bày tỏ thái độ.

Lưu Cảnh lại trầm mặc không nói, nếu hắn không ủng hộ lời của những người khác cũng không có tác dụng gì. Lưu Cảnh khoanh tay chậm rãi đi lại trong khoang thuyền, hắn đang suy nghĩ có nhất thiết phải dùng kế sách này không? Hai ngày trước năm trăm mật thám của hắn đã trà trộn vào đám dân phu đào kênh lẻn vào Ngô huyện.

Đúng lúc này, một thị vệ lặng lẽ đi vào khoang thuyền, đưa một tờ giấy cho Lưu Cảnh:

- Điện hạ, có người ở Ngô huyện truyền tới tin khẩn cấp.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Công Khai Vật (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN