Chương 1157: Cuộc chiến ở Ngô Quận (hạ).
Chương 1157: Cuộc chiến ở Ngô Quận (hạ).
Hoàng Cái mang theo hai vạn binh lính trời vừa sáng đã lặng lẽ rời khỏi Ngô huyện, chạy về hướng đông bắc, vượt qua quân tuần tra trinh sát của quân Hán, dừng lại ở trong một cánh rừng rậm khoảng trăm dặm. Ở nơi này chỉ cách kênh đào có tám dặm, nếu như là ban ngày đứng ở nơi cao có thể nhìn thấy toàn bộ tình hình kênh đào. Nhưng bây giờ là canh hai, màn đêm đen kịt bao phủ không thể nhìn thấy tình hình phía dưới.
Hoàng Cái lệnh cho vài người đi xuống tra xét tình hình, ông ta thì dẫn theo quân đội kiên nhẫn chờ ở trong rừng rậm. Khoảng nửa canh giờ sau vài tên lính quay về, bẩm báo với Hoàng Cái:
- Khởi bẩm tướng quân, quân Hán phòng ngự ở phía nam nghiêm ngặt nhưng phía bắc lại phòng bị rất ít, nhất là phía đông bắc không hề sắp đặt binh lính tuần tra.
Hoàng Cái mừng rỡ lại hỏi:
- Tình huống quân Hán bây giờ ra sao?
- Khoảng mười nghìn binh lính đang đốt đèn đào kênh, kênh đào sắp được khơi thông. Số quân còn lại đóng ở đại doanh nghỉ ngơi, nhưng hai bên bờ sông có thuyền lớn tuần tra nghiêm ngặt, ty chức không dám tới gần.
Lúc này, Tống Nghiêm ở bên cạnh đề nghị:
- Tướng quân, không bằng chúng ta chia quân ra tập kích địch, một nửa đánh đại doanh một nửa đi thiêu hủy chiến thuyền.
Hoàng Cái là người rất cẩn thận, ông vừa muốn đánh lén thành công, một kích đánh bại quân Hán, nhưng lại không dám khinh thường, sợ trúng phải mai phục, ông trầm tư một lúc nói với vài thuộc cấp:
- Ta mang năm nghìn quân tập kích đại doanh địch trước, nếu đánh lén thành công doanh trại địch, bọn ngươi mới bất ngờ đánh vào đồng thời thiêu hủy chiến thuyền.
Hoàng Cái đưa ra quyết định, ông lập tức mang theo năm nghìn quân rời khỏi rừng rậm, vụng trộm đi về phía đông bắc chỗ đại bản doanh của quân Hán.
Đúng như lời mật thám, hướng đông bắc quả nhiên không có binh lính tuần tra, bọn họ chậm rãi đến gần đại doanh. Trong đại doanh ngọn đèn dầu leo lét mù mờ, có bóng người lay động, chắc là binh lính tuần tra. Trong đại bản doanh cực kì an tĩnh, bây giờ đã sắp đến canh ba, hẳn là lúc binh lính ngủ say nhất.
Lúc này Hoàng Cái cảm thấy có chút không đúng nhưng bọn họ đã tiến vào đại doanh của quân Hán, đâm lao thì phải theo lao. Hoàng Cái cắn răng hô lớn:
- Các huynh đệ, xông lên.
Binh lính Giang Đông hét một tiếng, theo sau Hoàng Cái chạy về hướng đại doanh của quân Hán cách đó mười bước. Hoàng Cái vào trước phá cửa đại doanh, vọt vào trong đại doanh của quân Hán nhưng trong đại doanh của quân Hán lại trống không, trong trướng không có một binh lính nào, bóng người lay động này chẳng qua chỉ là người rơm.
- Không hay, trúng kế rồi.
Hoàng Cái hô to:
- Nhanh chóng rút lui.
Năm nghìn quân Giang Đông quay đầu chạy ra khỏi đại bản doanh, lúc này bên ngoài đại doanh tiếng trống vang đội, bốn phương tám hướng tràn vào vô số người. Tên dày đặc bắn về phía binh lính Giang Đông, tiếng kêu thảm thiết không ngừng, quân Giang Đông bị bắn trúng rất nhiều.
Hoàng Cái lòng nóng như lửa đốt, ông ta thấy quân Hán ở phía đông nam dường như không nhiều lắm, liền hô lớn:
- Theo ta phá vòng vây.
Ông giục ngựa chạy về hướng đông nam, nhưng vừa chạy chưa được một dặm, trong rừng cây lửa sáng bừng, chạy ra một đám binh lính mai phục, dẫn đầu là một đại tướng quân tóc trắng râu bạc, càng già càng dẻo dai, đây đúng là đại tướng Hoàng Trung. Đại đao trong tay lão lóe sáng chỉ về phía Hoàng Cái:
- Hoàng công không thể chạy thoát đâu, nhanh xuống ngựa đầu hàng.
Hoàng Trung và Hoàng Cái đều họ Hoàng, nhưng lại đi theo chủ khác nhau, nhưng thật ra bọn họ vẫn có chút quan hệ máu mủ. Hoàng Cái là người quận Linh Lăng, Hoàng Trung là người quận Nam Dương mà Hoàng thị ở quận Linh Lăng sớm đã dời đến Tương Dương, cũng có thể coi là một chi của Hoàng thị.
Chỉ có điều Hoàng Cái chưa từng liên hệ với Hoàng Thị ở Nam Dương, quan hệ hai bên không được tốt, Hoàng Cái cũng không cho rằng bọn họ cùng một gia tộc, lúc này đều vì quân chủ của mình, lại chiến đấu ngươi sống ta chết. Hoàng Cái giận dữ, cầm đao đi nghênh chiến, Hoàng Trung vung đao tiếp được, hai bên chiến đấu kịch liệt.
Hoàng Cái vốn không phải đối thủ của Hoàng Trung, chỉ đánh nhau năm sáu hiệp Hoàng Cái liền rơi vào thế hạ phong. Lúc này thân binh của Hoàng Cái thấy chủ tướng rơi vào thế hạ phong, bọn họ cùng nhau hét lớn, tấn công tới, binh lính của Hoàng Trung cũng xông lên, hai bên giao đấu.
Hoàng Cái thấy quân Hán ngày càng nhiều, trong lòng rất lo lắng cho tình huống của quân Giang Đông trong rừng cây. Lúc này cuối cùng ông ta mới tìm được một cơ hội đào thoát khỏi cuộc chiến liền thúc ngựa phá vòng vây, chạy trốn về phía đông nam.
Hoàng Trung cũng không truy kích, lệnh cho binh lính bao vây lấy quân Giang Đông. Trong bóng đêm, mấy nghìn quân Giang Đông đi theo chỉ còn lại hơn nghìn người theo Hoàng Cái trốn thoát được, binh lính còn lại không còn đường nào để trốn, đều quỳ xuống đất đầu hàng.
Hoàng Cái chạy trốn một mạch, chỉ chạy được vài dặm, lại nhìn thấy quân Giang Đông chạy trốn tới, làm lão vô cùng sợ hãi, lão giữ một tên quân hầu hỏi:
- Sao lại như vậy?
Quân hầu nhận ra Hoàng Cái, lúc này mới nơm nớp lo sợ nói:
- Tống tướng quân mang theo chúng ta đi thiêu hủy chiến thuyền của quân địch, nửa đường lại trúng phải phục kích của kị binh quân Hán. Tống tướng quân bị tướng của quân địch giết chết, binh lính không chống lại được kị binh tấn công, bị đánh tan tác.
Hoàng Cái thở dài một tiếng, mình đi đánh lén lại trúng kế, Lưu Cảnh đã chuẩn bị trước, sao có thể buông tha đám quân Giang Đông còn lại? Hơn nữa lão lo lắng nhất là kị binh, đây là số trời đã định cho quân Giang Đông rồi.
Hoàng Cái buồn bã, quay đầu liền hoảng sợ bỏ chạy về hướng Ngô huyện, chạy được hơn hai mươi dặm không thấy quân Hán đuổi theo. Hoàng Cái chỉnh đốn lại bại binh, mang đi hại vạn quân hiện lại chỉ còn sót lại hơn bốn nghìn người. Không phải là bị quân Hán giết chết mà là đại bộ phận binh lính nhân cơ hội chạy trốn.
Hoàng Cái trầm tư một lúc, kế sách bây giờ chỉ có thể dẫn toàn bộ quân ở Ngô huyện đến huyện Ô Trình. Vẫn còn hơn một vạn người, nếu may mắn thì có thể còn rút lui được đến quận Tân Đô.
Khi trời tờ mờ sáng, Hoàng Cái rốt cục dẫn tàn quân về đến Ngô huyện, cửa Ngô huyện đóng chặt, Hoàng Cái giục ngựa tiến lên hô to:
- Mau mở cửa thành.
Vô số binh lính trên thành nhìn lão nhưng không hề lập tức mở cửa thành, Hoàng Cái càng tức thêm, lại hô to:
- Mau mở cửa thành ra ngay.
Đúng lúc này một binh lính chỉ vào cờ trên thành hô to:
- Tướng quân mau nhìn.
Hoàng Cái lúc này mới chú ý đến cờ trên thành, trong lòng lão lập tức lạnh lẽo, chỉ thấy trên thành treo cờ đỏ viền vàng của quân Hán, trên cờ có một chữ Lưu rất to.
Hoàng Cái ngây dại, Ngô huyện bị quân Hán chiếm. Chuyện gì xảy ra?
Lúc này, Chu Hằng lên đầu thành, cao giọng nói:
- Lão tướng quân, trời phẫn nộ dân phẫn uất Giang Đông, vận số đã hết, Thiệu công tử khuyên ta thuận theo ý dân, đầu hàng nước Hán, tại hạ quyết định tham dự vào việc phục hưng Đại Hán, lão tướng quân, thật xin lỗi.
Hoàng Cái giận dữ, chỉ vào Chu Hằng mắng:
- Ngô hầu không để ý đến chuyện ngày xưa, hậu đãi ngươi thế mà ngươi lại vong ân phụ nghĩa bán chủ cầu vinh.
Chu Hằng không muốn nghe lão tiếp tục mắng, xoay người đi, Hoàng Cái tức giận, ra lệnh cho quân đội công thành. Nhưng lúc này đằng sau có tiếng trống vang dội, Hoàng Cái vừa quay đầu, chỉ thấy sau lưng bụi cuồn cuộn, bụi mù trời đất, đất hơi rung phía xa truyền đến tiếng rầm rập.
Đây là kị binh của quân Hán, Hoàng Cái vạn bất đắc dĩ, chỉ có thể chạy trốn men theo sông đào bảo vệ thành chạy về phía tây. Mấy nghìn binh lính sợ tới mức mất hồn mất vía, theo Hoàng Cái liều mạng chạy trốn.
Chạy khỏi Ngô huyện khoảng ba mươi dặm, Hoàng Cái và đám tàn binh kiệt sức, ngựa chết, truy binh cũng không biết chạy đi đâu rồi? Hoàng Cái quay đầu lại nhìn đám lính, binh lính đi theo lão còn lại không đến hai nghìn người.
Rõ ràng không bị quân Hán đuổi giết, binh lính lại mất một nửa, không cần phải nói, lại nhân cơ hội chạy trốn rồi. Hoàng Cái thấy cách đó hai dặm có một dịch quán, liền nói với đám binh:
- Đến dịch quán nghỉ ngơi.
Mọi người đến dịch quán, dịch thừa vội vàng nghênh đón, Hoàng Cái hỏi y:
- Trong dịch quán còn lương thực không?
Dịch thừa cười khổ nói:
- Làm gì còn chút lương thực nào, chỉ còn lại một chút đậu đen, ta luộc cho tướng quân.
- Thôi, cho ngựa của ta uống chút nước.
Hoàng Cái cự tuyệt, binh lính không có lương thực, lão cũng sẽ không ăn một mình, binh lính tìm được giếng nước, đều thoải mái uống nước. Trong phòng trong viện đều có binh lính mệt không chịu nổi ngồi.
Hoàng Cái sai người tìm dịch thừa đến, hỏi y:
- Xung quanh có thể có dân chúng không?
Dịch thừa lắc đầu:
- Tướng quân, trăm dặm xung quanh đây không có một gia đình nào.
- Sao lại như vậy?
Hoàng Cái rất khó hiểu, nơi này cách Ngô huyện không xa, sao có thể vắng lặng như vậy.
Dịch thừa thở dài nói:
- Sớm đã chạy trốn hết, quan phủ tô thuế quá nặng, đến việc đi lên rừng hái quả cũng phải nộp thuế, đi ra sông bắt cá cũng phải nộp thuế, ai còn có thể sống đây. Những người sớm biết đã đi quận Hội Kê hết rồi, ở lại không chịu nổi áp bức, hoặc là bị đi đào kênh hoặc là suốt đêm trốn đi. Đoạn đường này xuôi xuống phía nam, huyện Ô Trình bên kia cũng sắp không còn ai rồi.
Hoàng Cái thầm thở dài một tiếng, lão cũng hiểu được Ngô hầu áp bức dân chúng quá nhiều, rơi vào tình trạng hôm nay là do y gieo gió gặt bão, không thể trách người khác.
- Vậy sao người không đi?
Hoàng Cái lại hỏi dịch trạm thừa.
Dịch thừa lắc đầu:
- Tại hạ không có con cái, thê tử cũng bệnh qua đời còn có thể đi đâu? Tại hạ ở đây đã ba mươi năm, không muốn rời đi nơi khác.
Nói đến đây, dịch thừa lại nói:
- Nói một câu khó nghe, bây giờ Ngô hầu còn không bằng Nghiêm Bạch Hổ năm đó. Nghiêm Bạch Hồ mặc dù tàn bạo nhưng ít nhất không để dân chết đói. Nhưng Ngô hầu bây giờ ngoại trừ trưng binh chính là muốn thu thuế lương thực, căn bản không để cho con người ta con đường sống.
Hoàng Cái im lặng, lúc này một binh lính nghiêng ngả lảo đảo chạy vào, hô lớn:
- Tướng quân, không hay rồi, rất nhiều quân Hán đã bao vây dịch trạm rồi.
Hoàng Cái bỗng đứng lên, truy binh đã đuổi đến rồi, binh lính trong sân loạn thành một đoàn, Hoàng Cái hét lớn một tiếng:
- Không được hoảng sợ, bình tĩnh lại.
Binh lính đều bình tĩnh lại, ngơ ngác nhìn Hoàng Cái. Hoàng Cái hít một hơi thật sâu, bước nhanh tới cửa, nhìn về phía cửa. Trong ánh bình minh lấp ló, chỉ thấy ba lớp quân Hán vây kín dịch trạm.
Trong đội ngũ của quân Hán chỉ thấy một lá cờ viền vàng của quân Hán, Hoàng Cái thở dài, là Hán Vương Lưu Cảnh lại tự mình đến.
Quân Giang Đông đều trèo lên tường xung quanh, giương cung lắp tên, đợi lệnh của Hoàng Cái. Đúng lúc này, một văn sĩ bước đến trước cửa, chắp tay cao giọng nói:
- Tại hạ là quân sư dưới trướng Hán Vương Liêu Lập, phụng mệnh Hán Vương đến gặp Hoàng tướng quân.
Tất cả binh lính bên trong đều nhìn về phía Hoàng Cái, Hoàng Cái nhận ra Liêu Lập, trong lòng lão có chút kinh ngạc. Không ngờ Hán Vương không sợ mình bắt Liêu Lập làm con tin, nhưng nghĩ lại, Hoàng Cái liền hiểu được, Lưu Cảnh chỉ cần phất tay là có thể tiêu diệt toàn quân của mình, đây là hắn đang cho mình một cơ hội.
Nghĩ vậy, trong lòng Hoàng Cái giảm bớt vài phần địch ý, ra lệnh:
- Mời Liêu tiên sinh vào.
Thuộc hạ Trần Diên bên cạnh thấp giọng nói:
- Không bằng bắt Liêu Lập làm con tin, bức quân Hán lui binh?
Hoàng Cái trừng mắt nhìn y:
- Hán Vương cho Liêu Lập vào đàm phán, quang minh lỗi lạc, ta sao có thể làm chuyện tiểu nhân?
Trần Diên bị mắng, âm thầm nghiền răng, không dám nói tiếp, không bao lâu sau, Liêu Lập đi vào dịch quán, thi lễ với Hoàng Cái:
- Hoàng bá phụ vẫn khỏe chứ?
Liêu Lập và Hoàng Cái là đồng hương, hai nhà đều là đại gia tộc của quận Linh Lăng. Từ nhỏ Liêu Lập đã biết Hoàng Cái, Hoàng Cái cũng biết Liêu Lập. Từ nhở Liêu Lập đã được vinh danh là thần đồng, rất có danh tiếng ở quận Linh Lăng. Sau này Liêu Lập đi học ở Giang Đông từng ở nhờ trong phủ của Hoàng Cái, quan hệ của hai người không hề tầm thường.
- Hóa ra là Liêu hiền chất, ngươi đến làm thuyết khách của Hán Vương?
- Cháu là đến vì bá phụ, Giang Đông đã hết hi vọng, bá phụ vì sao không trở về Kinh Châu, tận lực báo hiếu xây dựng quê hương?
Hoàng Cái thở dài một tiếng:
- Tâm ý của hiền chất ta nhận, nhưng ba đời Tôn thị đối đãi với ta không tệ, ta sao có thể phản bội bọn họ, hiền chất trở về đi. Ta sẽ không hàng Hán Vương, đại trượng phu chết trận cũng là một cái chết có ý nghĩa.
- Bá phụ không muốn đầu hàng nhưng còn những binh lính này thì sao. Họ đều có người nhà có ba mẹ cần phải phụng dưỡng, có con cái cần nuôi dạy, bá phụ nhẫn tâm để họ chết cùng hay sao?
Hoàng Cái quay đầu nhìn đám lính, chỉ thấy hơn một nghìn binh lính lòng hoang mang, trong mắt đều toát ra vẻ sợ hãi. Hoàng Cái luôn thương đám binh sĩ, lúc này trong lòng càng không đành lòng nhưng nhất thời lại không nghĩ ra cách gì.
Liêu Lập nhìn ra sự do dự trong mắt lão, nói tiếp:
- Hán Vương điện hạ không muốn tiếp tục hại dân Giang Đông, cũng rất bội phục khí tiết trung quân ái quốc của bá phụ với Giang Đông. Nếu bá phụ không muốn đầu hàng, Hán Vương điện hạ cũng không miễn cưỡng. Bá phụ có thể rời đi nhưng những binh lính này không thể tiếp tục chiến đấu.
Hoàng Cái trầm tư một lúc hỏi:
- Vậy định xử lí bọn họ thế nào?
- Giống những binh lính hàng ở Kinh Khẩu, cho lương thực làm lộ phí cho bọn họ về làm nông.
Hoàng Cái cũng không muốn để đám lính này tiếp tục đi theo mình vào con đường chết, để cho bọn họ về nhà là kết cục tốt nhất. Lão liền chấp nhận phương án của Liêu Lập, gật đầu nói:
- Nếu đã như vậy, mong hiền chất thay ta nói lời cảm tạ ân tình của Hán Vương điện hạ.
Đề xuất Khoa Kỹ: Huyết Tộc Trong Kỷ Nguyên Siêu Năng