Chương 1158: Hi vọng cuối cùng.
Chương 1158: Hi vọng cuối cùng.
Dựa theo ước định của Hoàng Cái và Tôn Quyền, mỗi ngày Hoàng Cái đều dùng chim bồ câu đưa tin đến Kiến Nghiệp báo cáo về tình hình Ngô Quận. Cũng là do sau khi quân Hán chiếm Kinh Khẩu, Ngô Quận và Kiến Nghiệp bị đứt liên hệ, một chiến lược ứng phó tạm thời.
Lúc này Tôn Quyền cũng đã biết việc chủ lực của quân Hán chiếm được Kinh Khẩu, chủ lực không đi về phía tây tấn công Kiến Nghiệp và trực tiếp đánh xuống phía nam. Điều này khiến cho Tôn Quyền vô cùng lo lắng cho an nguy của Ngô Quận, y gần như ngày nào cũng hỏi thăm tin tức của Ngô Quận.
Hoàng Cái cũng đúng theo ước định, mỗi ngày gửi một con chim bồ câu truyền tin đến Kiến Nghiệp, xác nhận lại tin tức của Tôn Quyền. Quân Hán đã chiếm được Lăng Quận, chủ lực của quân Hán đẩy mạnh đánh chiếm phía nam. Nhưng vào lức này đột nhiên nội dung bức thư chim bồ câu mang đến lại thay đổi, quân Hán không tấn công Ngô huyện mà đang đào kênh. Liên tục vài ngày nay tin tức trong thư không có gì thay đổi, quân Hán chần trừ không công thành, vẫn tiếp tục khơi thông kênh đào.
Điều này khiến trong lòng Tôn Quyền vô cùng hoang mang, quân Hán không công thành lại đi đào kênh, định làm cái gì?
Tôn Quyền khoanh tay đi qua đi lại trong thư phòng, y lúc này đã quên mất việc Giang Đông đã hết hi vọng, lại nghĩ đến chuyện được mất ngày mai. Đối với việc làm sao có thể lật ngược tình thế, y lại không hề nghĩ đến, y chỉ mang một tia hi vọng, có lẽ quân Hán sẽ bị nhốt ở Ngô Quận hoặc là bị thất bại ở Ngô Quận.
Lúc này một tên thị vệ đứng ở cửa bẩm báo:
- Ngô hầu, La giáo úy cầu kiến.
Tôn Quyền gật đầu:
- Cho y vào.
Một lúc sau một tướng lĩnh tầm ba mươi tuổi đi nhanh vào thư phòng, người này tên là La Nhâm, đảm nhiệm chức Giáo úy nội vụ quân, cũng chính là người nắm giữ bí mật. Y rất giống người đứng đầu trước đây Vương Ninh, đều xuất thân là thị vệ của Tôn quyền, đối với Tôn Quyền rất trung thành và tận tâm, là người Tôn Quyền tín nhiệm nhất.
La Nham tiến lên quì một gối thi lễ:
- Tham kiến Ngô hầu.
Tôn Quyền liếc mắt nhìn gã lạnh lùng hỏi:
- Có tung tích gì của Gia Cát Cẩn không?
Vài ngày trước không ngờ Gia Cát Cẩn lại mất tích, bính lính chỉ tìm được chiếc xe ngựa bị hỏng của y. Bên trong xe ngựa có vết máu loang lổ, ngựa kéo xe bị tên bắn chết, Gia Cát Cẩn và phu xe đều không rõ tung tích, chuyện này dẫn đến rất nhiều quan viên nghị luận. Gia Cát Cẩn làm người khoan dung độ lượng, đám quan viên đều đến phủ an ủi vợ con của y.
Chuyện này khiến Tôn Quyền vô cùng bị động, y hoài nghi Gia Cát Cẩn đi theo địch nhưng từ hiện trường cho thấy Gia Cát Cẩn giống như xảy ra chuyện không may. Tôn Quyền có ý định giết một người răn trăm người, đem thê nhi của Gia Cát Cẩn giam vào trong ngục nhưng lại sợ quan lại phẫn nộ khiến cho y khó đủ đường.
La Nham trầm giọng nói:
- Ty chức phái người giám thị nghiêm ngặt Gia Cát phủ, mấy ngày trước thấy vợ y rất đau khổ, nhưng hai hôm nay lại an tĩnh lại, không còn đau buồn như trước nữa, còn có chút giống giả bộ bi thương, ty chức có cảm giác giống như có người mật báo cho người nhà Gia Cát Cẩn.
- Ta không cần ngươi suy đoán, ai mật báo cho bọn họ?
Tôn Quyền có chút cáu nói.
La Nham bất đắc dĩ giải thích:
- Mấy hôm nay phủ bọn họ không có ai ra vào nhưng lại có không ít quan viên đến nhà an ủi, khoảng mười mấy người bao gồm Trương quân sư, ty chức quả thật không biết ai mật báo cho bọn họ.
Tôn Quyền khoanh tay đi lại, bỗng nhiên nổi giận quát:
- Nếu đã như vậy, coi như Gia Cát Cẩn đã phản bội, lập tức đem thê nhi của y tống vào ngục thẩm vấn.
Ty chức tuân mệnh!
La Nham biết không thích đáng nhưng cũng đành phải làm theo.
Tôn Quyền lại hỏi:
- Đám quan viên có động tĩnh gì không?
Đây cũng là việc Tôn Quyền quan tâm, trong thành Mạt Lăng có rất nhiều tin đồn, lòng người hoang mang. Lúc này, rất nhiều quan lại phải đưa ra quyết định, Tôn Quyền muốn biết, rốt cuộc có bao nhiêu người phản bội mình.
- Hồi bẩm Ngô hầu, trong khoảng thời gian này đám quan viên không có động tĩnh gì, chưa có ái tỏ thái độ gì. Nhưng đêm đến đều tổ chức họp mặt, ty chức không thể thống kê hết.
- Có ai triệu tập quan viên họp bàn bí mật?
- Đêm qua có mười mấy quan viên đến phủ Trương quân sư, đều là các quan viên cùng phe phái của y từ trước, bọn họ họp bàn tầm hai canh giờ mới rời đi.
Cùng phái với Trương Chiêu chính là bắc phái, cũng là phái có thực lực lớn nhất Giang Đông, bao gồm các quan lớn như Trương Chiêu, Tiết Tống, Gia Cát Cẩn, Trình Bỉnh, Nghiêm Tuấn, ngoài ra còn mấy chục quan viên bình thường nữa. Trước tình huống này, các phe phái tụ họp là bình thường nhưng Tôn Quyền muốn biết Trương Chiêu chủ động tập hợp bọn họ hay là bọn họ chủ động tìm Trương Chiêu?
Nghĩ vậy Tôn Quyền phân phó:
- Ngươi đi điều tra xem là ai khởi xướng việc tụ họp đêm qua? Việc này rất quan trọng, nhất định phải điều tra rõ.
Đúng lúc này, bên ngoài có người bẩm báo:
- Ngô hầu, Lã đô đốc có việc gấp cầu kiến.
Tôn Quyền cho La Nham lui ra mới cho Lã Mông vào yết kiến. Một lúc sau Lã Mông vội vàng đi vào thư phòng thi lễ với Tôn Quyền, có chút gấp gáp nói:
- Ngô hầu, ty chức nhận được tin có khả năng Ngô Quận đã thất thủ.
Tôn Quyền sửng sốt:
- Tin tức từ đâu đến?
- Tin tức lấy từ trong quân, ty chức đã cẩn thận kiểm tra qua, là bại binh trốn về từ Ngô Quận mang theo một ít tin tức xấu.
- Tin tức gì?
- Nói là Hoàng tướng quân đánh lén đại doanh quân Hán bị trúng kế, bị quân Hán phục kích, đại bại bỏ chạy. Chu Hằng hàng quân Hán dâng lên Ngô huyện, hiện tại tình huống của Hoàng tướng quân vẫn không rõ.
Tôn Quyền ngây dại, chậm rãi ngồi sụp xuống, nếu tin tức là thật như vậy Ngô Quận thật sự thất thủ rồi, tin tức chim bồ câu đưa tới mỗi ngày đều là giả. Y đã từng cảm thấy lạ sao quân Hán lại không công thành lại đi khơi thông kênh đào làm gì?
Một lúc lâu sau, Tôn Quyền cúi đầu thở dài nói:
- Lã đô đốc, nếu tin tức này là thật chúng ta nên làm gì bây giờ?
Lã Mông cắn răng nói:
- Ty chức nghe nói quân Hán tập trung lương thực ở huyện Bì Lăng, nếu chúng ta có thể đánh lén chiếm lại được huyện Bì Lăng, chiếm lấy lương thảo của quân Hán có lẽ còn một tia hi vọng.
Tôn Quyền trầm tư một lúc nói:
- Đánh lén Bì Lăng cần bao nhiêu quân đội?
- Quân đội không cần nhiều mà cần giỏi, ba nghìn quân là đủ, ty chức đề cử Đinh Phụng làm chủ tướng, đem quân đánh lén Bì Lăng.
Lúc này Tôn Quyền đã hết cách, chỉ cần có người nói còn một tia hi vọng y đều không do dự bắt lấy. Chỉ có điều bảo y xuất binh điều này đúng là làm khó cho y, nhưng cũng chỉ trầm ngâm một lúc Tôn Quyền liền đưa ra quyết định:
- Được rồi, làm như lời Lã đô đốc nói đi, để Đinh tướng quân mang quân đánh lén Bì Lăng.
Các quan văn ở Giang Đông đều có tính toán riêng, nhóm võ quan của Giang Đông cũng dần phân hóa. Phái do Lã Mông đứng đầu vẫn tận tâm tận lực như cũ, cố gắng hết sức đánh bại quân Hán, cứu Giang Đông.
Mà lão tướng do Trần Vũ, Tưởng Khâm cầm đầu khá bi quan, cho rằng Giang Đông đã hết hi vọng, tuy rằng bọn họ không hàng quân Hán nhưng thái độ tiêu cực không chịu ra sức phòng ngự.
Đến thời khắc Giang Đông rơi vào hiểm cảnh Tôn Quyền rốt cục đã biết được y chỉ có thể dựa vào phái trẻ trung phái của Lã Mông, đánh cược với quân Hán một lần.
Ban đêm, một đội quân rời khỏi Kiến Nghiệp, nhanh chóng đi về phía đông. Đội quân này do Đinh Phụng dẫn đầu, đi đánh lén huyện Bì Lăng nơi cất giữ lương thảo trọng yếu của quân Hán.
Trên thực tế, Lã Mông lấy được tin cũng chỉ là tin của mười ngày trước, quân Hán vì tấn công Ngô Quận đã để hai trăm nghìn thạch lương thực ở Bì Lăng, lấy Bì Lăng làm căn cứ hậu cần quan trọng. Nhưng bây giờ Ngô Quận đã bị quân chủ lực của quân Hán chiếm được, như vậy Bì Lăng có còn là nơi trọng yếu hậu cần hay không? Lã Mông cũng không rõ quyết định của mình có đúng hay không.
Vì thế y đưa ra hai phương án, nếu Bì Lăng vẫn là cứ địa lương thực trọng yếu của quân Hán, như vậy Đinh Phụng nhất định phải dùng bất cứ giá nào để thiêu hủy lương thảo của quân Hán, khiến cho quân Hán thiếu lương thực phải trở về. Nếu huyện Bì Lăng không còn là căn cứ địa lương thực trọng yếu thì Định Phụng phải tự mình tìm nơi để lương thực trọng yếu của quân Hán để thiêu hủy nó.
Tóm lại, Đinh Phụng và y đem ba nghìn quân liền biến thành Lã Mông bố trí một đội kỳ binh ở bên ngoài, một khi quân chủ lực của quân Hán bao vây Kiến Nghiệp, đội quân này tác chiến ở bên ngoài thừa cơ tiến đánh tử huyệt của quân Hán.
Cũng chính là ý đồ này, Đinh Phụng suất lĩnh ba nghìn quân vô cùng tinh nhuệ, đều là binh lính có kinh nghiệm năm sáu năm, phần lớn đều tham gia cuộc chiến ở Hợp Phì, huấn luyện nhiều, trang bị đầy đủ. Ngoại trừ bộ giáp mỗi binh lính đều mang theo ba đấu gạo và một cái áo dầu hỏa.
Đinh Phụng đi cũng không quá vội vã, sau khi đi được năm mươi dặm, trời dần dần sáng, Đinh Phụng thấy phía trước có một rừng cây, hạ lệnh cho toàn quân vào rừng nghỉ ngơi.
Binh lính đi một đêm, thực sự có chút mệt không chịu nổi, bọn họ đều vọt vào trong rừng cây tìm kiếm một nơi khô ráo nghỉ ngơi. Đinh Phụng tìm được một tảng đá lớn ngồi xuống, vừa uống nước vừa suy nghĩ về mệnh lệnh của Lã Mông giao cho y.
Bản thân Đinh Phụng cũng cho rằng căn cứ địa lương thảo trọng yếu của quân Hán chưa chắc đã ở Bì Lăng. Nếu quân Hán chiếm được Ngô Quận, như vậy tiếp theo sẽ giết một hồi mã thương, quay đầu tấn công Kiến Nghiệp, dưới tình huống như vậy, căn cứ lương thảo trọng yếu của quân Hán sẽ ở đâu?
Đinh Phụng lấy ra một tấm bản đồ đặt trên tảng đá lớn, cẩn thận nhìn xem nơi nào sẽ được quân Hán lựa chọn làm căn cứ địa lương thảo trọng yếu. Căn cứ địa lương thực trọng yếu nhất định phải đáp ứng được mấy điều kiện, một là giao thông tiện lợi, hơn nữa phải vận chuyển được bằng đường thủy, không những thế còn phải gần Kiến Nghiệp dễ dàng để tiếp ứng lương thực cho quân Hán bất cứ lúc nào. Dựa vào mấy điều này, Bì Lăng và Kinh Khẩu đều không có khả năng, nguyên nhân chính là cách Kiến Nghiệp quá xa.
Mà điều thứ ba là phải an toàn, dễ dàng cho việc đóng binh, có lợi cho việc phòng ngự, không dễ dàng bị quân địch đánh lén. Nhưng nơi xung quanh Kiến Nghiệp phù hợp với những điều kiện trên gần như không có, không phải giao thông bất tiện thì chính là không an toàn.
Lúc này, ánh mắt Đinh Phụng híp lại, y phát hiện ra một nơi có khả năng trở thành căn cứ địa lương thực trọng yếu của quân Hán, chính là bờ bắc Trường Giang, vừa có sông Trường Giang thuận lợi cho việc vận chuyển, lại có một khoảng cách an toàn với quân Giang Đông đồng thời cũng rất gần Kiến Nghiệp.
Trong lòng Đinh Phụng vô cùng đau xót, nếu y là Lưu Cảnh sao y có thể để căn cứ địa lương thảo trọng yếu ở một nơi không an toàn như Giang Đông mà không đặt ở nơi an toàn lại tiện lợi như Giang Bắc? Đáp án dĩ nhiên là tất nhiên đấy, lương thảo của quân Hán tất nhiên sẽ rời lên phương Bắc, đến tướng quân Giang Đông bình thường như y cũng có thể nghĩ đến điểm này, quân vương một nước như Lưu Cảnh sao có thể không nghĩ ra?
Lúc này, một tên binh lính vội vàng chạy tới, bẩm báo với Đinh Phụng:
- Khởi bẩm tướng quân. Chúng ta bắt được hai binh lính đào ngũ ở trong rừng cây.
Đinh Phụng gật đầu:
- Dẫn bọn chúng tới đây.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Đối Vận Mệnh Trò Chơi