Chương 1159: vây bắt Đinh Phụng.
Chương 1159: vây bắt Đinh Phụng.
Một lát sau, hai gã nam tử được dẫn lên. Trên người chúng là quần áo rách nát mượn tạm, mặt mũi lấm lem không khác gì dân chạy nạn, nhưng binh lính lục soát được quân bài của binh lính Đông Giang trên người chúng, đủ để chứng mính hai người này chính là binh lính Đông Giang.
Hai người vừa được đưa tới trước mặt Dinh Phụng liền dập đầu cầu xin:
- Tướng quân tha mạng!
Đinh Phụng nhìn hai khối quân bài, lạnh lùng nói:
- Dựa theo quân kỷ, binh lính tự ý đào quân lập tức trảm, hai người các ngươi không muốn sống nữa phải không?
Hai tên lính đào ngũ sợ mất hồn mất vía, liều mạng dập đầu xin tha, giọng điệu của Đinh Phụng có chút hòa hoãn lại, nói với hai tên lính:
- Chỉ cần các ngươi thành thật khai báo, ta có thể tha cho các ngươi một mạng.
Tên lính đào ngũ tuổi lớn hơn nơm nớp lo sợ khai báo:
- Bẩm tướng quân, chúng tôi kỳ thật cũng không phải đào binh, chúng tôi theo Hoàng lão tướng quân tập kích quân doanh của quân Hán, kết quả trúng mai phục, bị kỵ binh của quân Hán đuổi giết, chúng tôi may mắn chạy thoát, nhưng không biết Hoàng lão tướng quân hiện đang ở nơi nào, chúng tôi chỉ đành trở về Kinh Khẩu.
- Điều này thật kỳ lạ, nếu các ngươi muốn trở lại kinh thành, tại sao lại xuất hiện ở nơi này? Nơi này chính là quan đạo nối liền với quận Bì Lăng.
Tên lính đào ngũ còn lại nói:
- Người nhà của chúng tôi không ở Kinh Khẩu, không biết đã đi đâu? Chúng tôi liền tới nhà người thân ở quận Bì Lăng, kết quả gặp phải tàu chiến của quân Hán, chúng tôi sợ quá liền chạy trốn về hướng Tây.
- Đợi một chút!
Đinh Phụng đột nhiên từ lời khai của hai người họ lấy được tin tình báo khẩn cấp, y lập tức đứng lên truy vấn:
- Các ngươi gặp thuyền chiến của quân Hán ở nơi nào?
- Ở phụ cận trấn Thất Liễu.
Đinh Phụng lập tức mở bàn đồ, rất nhanh tìm thấy vị trí của trấn Thất Liễu, đúng là vị trí trung tâm kênh đào nối liền quận Bì Lăng và kênh đào thành Kinh Khẩu, y liên tục truy vấn:
- Gặp phải chiến thuyền quân Hán lúc nào? Có bao nhiêu chiến thuyền? Chiến thuyền chạy theo hướng nào?
- Hồi bẩm tướng quân, chúng tôi gặp được vào buổi sáng ngày hôm qua, cũng không biết có bao nhiêu chiến thuyền, thấy đầu không thấy đuôi, thanh thế lớn, phỏng chừng có khoảng một ngàn chiếc, đều là thuyền chiến ngàn thạch. Chạy theo hướng Kinh Khẩu.
Đinh Phụng chậm rãi ngồi xuống, quả nhiên bị y đoán trúng, hơn một ngàn chiến thuyền chạy theo hướng Kinh Khẩu, chỉ có một lý do, trọng địa hậu cần của quân Hán đang chuyển dời, không phải chuyển tới Kinh Khẩu mà chuyển tới bờ Giang Bắc, nếu như, vậy, lần xuất chinh này của y còn có ý nghĩa gì?
Đinh Phụng tâm tình uể oải, khoát tay áo nói:
- Cho bọn chúng ít lương thực, thả bọn chúng đi đi!
- Đa tạ tướng quân!
Hai người dập đầu lạy tạ, tiếp nhận túi lương thực liên chạy như bay, Đinh Phụng rầu rĩ ngồi một mình trên tảng đá lớn. Lúc này, một nha tướng thấp giọng đề nghị:
- Tướng quân, không bằng chúng ta thay đổi tuyến đường đi đến Kinh Khẩu, có lẽ sẽ vượt qua được chiến thuyền của quân Hán.
Đinh Phụng gật gật đầu, hai tên lính đào ngũ kia là vào buổi sáng hôm qua gặp chiến thuyền tại trấn Thất Liễu, lặn lội tới nơi này suốt một ngày một đêm, nếu chiến thuyền của quân Hán là ngàn chiếc, vả lại tốc độ không nhanh…, bọn họ có thể tại Kinh Khẩu đuổi kịp một số thuyền ở phía sau.
Nghĩ vậy, Đinh Phụng đứng dậy ra lệnh:
- Toàn quân lập tức xuất phát đến Kinh Khẩu.
Ba nghìn binh lính Giang Đông chạy từ trong rừng ra, xếp thành từng hàng hăng hái hành quân theo hướng Đông Bắc, bọn họ cách Kinh Khẩu ước chừng khoảng sáu mươi dặm, nếu hành quân thuận lợi…, lúc xế chiều sẽ đến Kinh Khẩu.
Nhưng ba nghìn quân Giang Đông chỉ mới ra khỏi mười dặm, liền cảm thấy có điều dị thường, mặt đất rung chuyển, bốn phía truyền đến âm thanh như sấm rền:
- Tướng quân, phía sau có kỵ binh đuổi tới!
Đinh Phụng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đại đội kỵ binh đông nghìn nghịt, cách bọn họ không đến hai dặm, một đường đuổi thẳng đến đây, binh lính đột nhiên hoảng sợ hét to:
- Tướng quân, phía trước cũng có kỵ binh chắn đường.
- Tướng quân, hướng Đông cũng có kỵ binh!
- Phía Tây cũng có!
Trong lòng Đinh Phụng lập tức lạnh xuống, y biết mình trúng mai phục, kỵ binh của quân Hán đã sớm nhắm đến đại đội quân của y, chỉ chờ thời cơ bao vây tiêu diệt y.
- Tướng quân mau nhìn!
Một tên lính chỉ vào kỵ binh phía trước hô to:
- Hai người kia!
Đinh Phụng liếc mắt liền nhận ra, xa xa có hai tên lính không mặc quần áo giống kỵ binh, chính là hai tên lính đào ngũ mà y bắt được trong rừng, hóa ra bọn chúng chính là tình báo của quân Hán, Đinh Phụng hận đến sôi máu, khó trách hai tên kia vẫn giữ quân bài trong người, nếu thật là binh lính đào ngũ, phát hiện quân Giang Đông, việc đầu tiên chính là vứt bỏ quân bài, chính mình không có nghĩ tới hay vì bọn chúng giả trang quá tài tình.
Đinh Phụng liền hiểu ra, quân Hán biết được bọn y có ý đồ muốn tập kích trọng địa lương thảo của chúng, cho nên cố ý dẫn dụ bọn y đến Kinh Khẩu, khiến cho bọn y rơi vào vòng vây của kỵ binh.
- Tướng quân, chúng ta bây giờ nên làm gì?
Vài tên nha tướng kinh hoảng lớn tiếng hỏi.
Bọn họ bị vây vào giữa cánh đồng hoang, chung quanh đều là đồng bằng, không có sông, cũng không có rừng cây, đây là địa hình tấn công của kỵ binh, Đinh Phụng bất đắc dĩ hô lớn:
- Nhanh chóng sử dụng cung tiễn phòng ngự phía sau!
Binh lính Giang Đông dưới sự thống lĩnh của Đinh Phụng dù sao vẫn là một đại đội tinh nhuệ, tuy binh lính vô cùng bối rối, nhưng không hoảng loạn, miễn cưỡng hình thành trận hình, hơn một ngàn binh lính giương cung sẵn sàng, nhắm ngay kỵ binh quân Hán đánh lén phía sau
Đoàn kỵ binh này là Quan Lũng kỵ binh do Bàng Đức thống lĩnh, vốn Bàng Đức cũng chấp thuận kế sách diệt Ngô của Hán vương Lưu Cảnh, tận lực bảo tồn nhân khẩu Giang Đông, cũng chính là lấy bất chiến để khuất phục binh lính, tận lực bắt sống binh lính Giang Đông.
Nhưng Đinh Phụng chẳng những không có ý đầu hàng, lại còn giương cung sẵn sàng chống lại, khiến cho Bàng Đức vô cùng căm tức, chiến đao vung lên ra lệnh:
- Xuất kích!
Trong tiếng trống vang dội, kỵ binh của quân Hán theo bốn phương tám hướng xuất kích, nhấc lên chiến đao trường mâu, đánh tới quân Giang Đông bị bao vây.
Bụi đất tung bay mù mịt, tên như mưa dội, hai ngàn kỵ binh phía nam dẫn đầu đánh tới, bọn họ giơ cao tấm chắn ngăn tên phóng tới, không ngừng có binh lính trúng tên ngã ngựa, nhưng quân Hán tre già măng mọc, chỉ trong chớp mắt liền đánh tới trước mặt binh lính Giang Đông.
“Oanh’ một tiếng vang thật lớn, tiếng kêu thảm thiết vang lên, mười mấy binh lính Giang Đông bị đâm tới, kỵ binh tấn công mãnh liệt, nháy mắt tấn công vào năm mươi bước trận hình của quân Giang Đông, phá hổng trận thế của quân Giang Đông, thi thể khắp nơi, máu thịt mơ hồ, mấy tram binh lính Giang Đông chết thảm tại chỗ.
Mãnh lực của kỵ binh Quan Lũng làm cho binh lính Giang Đông vô cùng kinh sợ, trận thế lập tức đại loạn, binh lính Giang Đông không có kinh nghiệm đối kháng với kỵ binh, Đinh Phụng am hiểu thủy chiến, về kỵ binh ít nhiều khiếm khuyết kinh nghiệm, vì vậy không bày ra thế trận trường thương, ba nghìn Giang Đông binh lính từng người tự chiến, một lát, liền bị kỵ binh chia thành mười nhóm nhỏ, bị kỵ binh đánh giết thảm hại.
Lúc này, Đinh Phụng chém giết đỏ cả mắt, chiến mã của y trong lúc kỵ binh tấn công trúng phải tên lạc đã bị giết chết, Đinh Phụng liền múa trường thương đi bộ giết địch.
Lúc này, một con hắc mã Đại Uyên như cuồng phong phi tới, trên ngựa là một viên Đại tướng áo giáp đen, nón trụ bạc, mặt như trọng táo, tay cầm Kim Bối khảm sơn đao, đúng là chủ tướng kỵ binh quân Hán Bàng Đức.
Bang Đức quát một tiếng, chém tới Đinh Phụng một đao, Đinh Phụng cũng hét lớn một tiếng, trường thương nghênh chiến, tuy Đinh Phụng võ nghệ cao cường, là dũng sĩ hàng đầu của Giang Đông, nhưng chiến mã của y đã chết, vũ lực giảm bớt, đối mặt với một đối thủ dũng mãnh như Bàng Đức, Đinh Phụng chẳng mấy chốc liền rơi xuống thế hạ phong, trong lúc nhất thời liền gặp nguy hiểm.
Bàng Đức một đao bổ tới, Đinh Phụng giơ cao trường thương đón đỡ, lực lượng cường đại khiến cho hổ khẩu y chấn động, thiết thương rời tay bay lên, y liền lui lại mấy bước, lúc này chiến mã của Bàng Đức phi qua, thừa dịp Đinh Phụng thất thế liền giơ tay chế trụ phần gáy khôi giáp của Đinh Phụng, nhấc y lăng không.
Bàng Đức đánh ngã Đinh Phụng trên mặt đất, thiết thương bay đến bên kia, y ra lệnh:
- Trói lại cho ta!
Hơn mười tên lính Quan Lũng tiến lên, đè lại Đinh Phụng, trói chặt lại, Đinh Phụng liều mạng giãy giụa, nhưng không thể thoát khỏi.
Bàng Đức hét lớn một tiếng:
- Tất cả dừng tay!
Thanh âm như hổ gầm, chém giết trên chiến trận chậm rãi dừng lại, vô số ánh mắt nhìn về hướng chủ tướng, Bàng Đức một tay giơ cao Đinh Phụng, hô lớn:
- Chủ tướng của các ngươi đã bị bắt, lập tức đầu hàng ta sẽ tha mạng.
'Leng keng! '
Cũng không biết là ai đã buông chiến đao xuống trước, nhưng điều này cũng không còn quan trọng, binh lính Giang Đông mắt thấy chủ tướng bị bắt, hơn nữa, kỵ binh của quân Hán vô cùng dũng mãnh, sớm khiến cho bọn họ hoảng sợ, đứng trước sinh tử, chỉ cần một binh sĩ buông vũ khí, sẽ dẫn tới vô số người buông theo.
Binh lính Giang Đông toàn bộ buông vũ khí, hai tay ôm đầu quỳ trên mặt đất, từng lớp từng lớp người, chỉ trong chốc lát, gần hai ngàn binh lính Giang Đông toàn bộ quỳ xuống đất.
Đinh Phụng vừa xấu hổ, vừa vô cùng giận dữ, có tâm ngăn cản binh lính đầu hàng, nhưng miệng bị vải bố ngăn chặn, không thể hô ra tiếng, chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả binh lính của mình quỳ gối đầu hàng, Đinh Phụng thống khổ nhắm chặt hai mắt.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Quốc Độ (Dịch)