Chương 1160: Đối chất tại chính đường.

Chương 1160: Đối chất tại chính đường.

Cưỡi trên chiến mã bao ngày bôn ba mệt mỏi, lão tướng Hoàng Cái cuối cùng cũng trở về Kiến Nghiệp, từ sau khi thoát thân khỏi dịch quán, lại đi huyện Ô Trình, giữa đường biết được năm ngàn quân canh giữ huyện Ô Trình đã đầu hàng quân Hán, Hoàng Cái lòng đau như dao cắt, lại không thể làm được gì, ông không còn chỗ để đi, chỉ có thể đơn thân độc mã trở về Kiến Nghiệp.

Cách Kiến Nghiệp khoảng một dặm, phía quan đạo đối diện có hơn mười kỵ binh cấp tốc chạy tới trước mặt Hoàng Cái, những kỵ binh mặc áo giáp bạc, nón trụ bạc hiển nhiên đều là thị vệ của Tôn Quyền.

Thống lĩnh thị vệ ôm quyền nói với Hoàng Cái:

- Chúng tôi phụng lệnh Ngô hầu, đặc biệt tới đón tiếp lão tướng quân!

Sống mũi Hoàng Cái cay cay, liền vội vàng hỏi:

- Cảm tạ các vị tới đón tiếp, xin hỏi, Ngô hầu làm sao biết ta đã trở về?

- Trinh thám đã bẩm báo tin tức cho Ngô hầu, vì vậy mới biết được lão tướng đã trở về.

- Ra là vậy, vậy thỉnh các vị dẫn ta tới gặp Ngô hầu.

Không ngờ bọn thị vệ không hề có dấu hiệu lên đường, ngược lại bao vây Hoàng Cái. Hoàng Cái không khỏi ngây người:

- Các ngươi làm gì vậy?

Thống lĩnh thị vệ cười khan nói:

- Đề phòng có gì bất trắc, xin lão tướng quân giao binh khí cho chúng tôi.

Hoàng Cái lập tức giận tím mặt:

- Các ngươi dám vô lễ với ta.

- Lão tướng quân xin bớt giận, chúng tôi chỉ là phụng lệnh làm việc thôi.

Hoàng Cái thở dài một tiếng, đây hẳn là ý của Tôn Quyền, xem ra Tôn Quyền muốn gặp ông cũng không phải là việc tốt gì, nhưng việc đã đến nước này, ông cũng không thể quay ngựa rời đi, chỉ đành đem trường thương và kiếm giao cho bọn thị vệ.

- Còn chủy thủ!

Thống lĩnh thị vệ chỉ vào chủy thủ trên người lão tướng quân nói:

- Ngô hầu có lệnh, phải giao nộp tất cả binh khí, bao gồm chủy thủ.

Trong lòng Hoàng Cái ảm đạm, Lưu Cảnh còn không thu của ông một món binh khí nào, nhưng Tôn Quyền không hề tín nhiệm mình, quả thực làm chi người ta chê cười, vừa rồi Hoàng Cái còn vì Tôn Quyền tới đón mình mà cảm động, nhưng lúc này ông chỉ còn lại thất vọng, đau khổ.

Ông đem chủy thủ món binh khí duy nhất còn lại trên người ông giao cho thị vệ, bọn thị vệ kiểm soát trên người lão tướng quân một lần nữa, lúc này mới dẫn ông vào thành Kiến Nghiệp, lúc này tâm Hoàng Cái đã lạnh như băng, để mặc bọn thị vệ vô lễ với mình.

Một lát, đoàn người tiến vào thành Kiến Nghiệp, tới bậc thang trước Cung Kiến Nghiệp:

- Tướng quân xin mời! Ngô hầu chờ người ở chính đường.

Bọn thị vệ xoay người xuống ngựa, lạnh lùng nói với Hoàng Cái.

Lúc này, Hoàng Cái bỗng nhìn thấy Trương Chiêu đi tới bên cạnh, ông vội vàng nghênh đón nói:

- Quân sư, xảy ra chuyện gì?

Trương Chiêu thở dài, lắc lắc đầu bước đi. Lúc này, vài tên thị vệ tiến lên áp giải Hoàng Cái, cưỡng ép ông bước nhanh lên bậc thang đi vào chánh đường.

Chánh đường của Kiến Nghiệp cung thực tế chính là chính điện, có quy mô của một tòa đại điện, chỉ vì có chút kiêng dè nên mới gọi là chính đường, nhưng thực chất cũng đã vượt quá quy mô của một chính đường, đây cũng chính là một trong những lý do Lưu Cảnh chỉ trích Tôn Quyền có ý đồ mưu phản.

Trong chính đường rộng lớn ấy, Tôn Quyền ngồi trên vương tọa được làm từ bạch ngọc, lạnh lùng nhìn Hoàng Cái, đứng bên cạnh là Lã Mông, Bộ Chất và hơn mười vị quan văn võ, Hoàng Cái thoát kìm cặp của bọn thị vệ, chỉnh trang lại áo giáp, tiến lên quỳ xuống thi lễ:

- Ty chức Hoàng Cái tham kiến Ngô hầu.

- Hoàng Cái, ngươi có biết tội của mình không?

Tôn Quyền nghiêm nghị quát lớn.

- Ty chức thống lãnh quân đội bất lực, chủ quan vội vàng, trúng mai phục của quân địch, khiến cho toàn quân bị diệt, ty chức biết tội.

- Hừ? Nếu là như vậy ta đã không tiếp tục truy cứu tội của ngươi, bổn hầu là nói tới tội cấu kết quân địch của ngươi.

Trong đầu Hoàng Cái liền ‘ông’ một tiếng, trong lòng rối loạn, sao Ngô hầu lại buộc tội mình cấu kết với quân Hán, rõ ràng là Chu Hằng cấu kết với quân Hán, dâng thành Ngô huyện, như thế nào tội danh này lại đổ trên đầu mình rồi.

- Khởi bẩm Ngô hầu, ty chức tuyệt không cấu kết với quân Hán, là Chu Hằng âm thầm cấu kết với địch, thừa dịp ty chức đem quân ra khỏi liền thành, hiến thành đầu hàng, mới dẫn đến thảm bại hôm nay, xin Ngô hầu minh giám!

Tôn Quyền cười lạnh lên tiếng hỏi;

- Một khi đã như vậy, sao chỉ còn một mình ngươi, những binh lính khác đâu, chẳng lẽ đều chết hết rồi sao?

- Khởi bẩm Ngô hầu, ty chức bị quân Hán bao vây, chỉ có một mình ty chức liều chết thoát ra, binh lính còn lại đều bị quân Hán bắt lại.

Tuy trên thực tế tình hình có phần phức tạp hơn, nhưng Hoàng Cái không muốn nói nhiều, chỉ cần không thẹn với lương tâm là được, Tôn Quyên cười lạnh:

- Hay cho một viên tướng liều mình thoát khỏi trùng vây, ngươi cho là bổn hầu không biết gì, mặc cho ngươi nói láo, dẫn tới!

Tôn Quyền khoát tay áo, một lát, một gã nam tử bị thị vệ dẫn lên, Hoàng Cái liếc mắt liền nhận ra gã là thuộc hạ Trần Diên của mình, cũng là người đã từ biệt tại dịch quán, Hoàng Cái ngẩn ra:

- Sao lại là ngươi?

- Lão tướng quân, sao không phải là ta đây?

Trần Diên cười lạnh một tiếng, khom người thi lễ với Tôn Quyền:

- Tham kiến Ngô hầu!

- Trần tướng quân, ngươi hãy đối chất với lão đi!

Trần Diên xoay người, không chút hoang mang nói với Hoàng Cái:

- Ta tin tưởng lão tướng quân đã nói hết chuyện tập kích quân Hán và chuyện Chu Hằng hiến thành, chuyện này không có gì sai. Ta sẽ không nói rườm rà, mấu chốt là chuyện xảy ra ở dịch quán, Hoàng tướng quân, ta hỏi ông, ông có gặp Liêu Lập hay không?

Hoàng Cái thầm thở dài, mình cho dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể nói rõ chuyện này, ông gật gật đầu:

- Lưu Cảnh phái Liêu Lập tới khuyên ta đầu hàng, chuyện này là có thật.

- Liêu Lập là quân sư của quân Hán, Hoàng tướng quân vì sao không bắt giữ hắn làm con tin?

- Hai nước đánh nhau, không chém sứ giả, Liêu Lập quang minh lỗi lạc mà đến, nếu như ta bắt hắn làm con tin, chẳng phải làm hỏng danh dự của thống lĩnh quân Giang Đông sao, loại chuyện như vậy Hoàng Cái ta không làm.

Trần Diên liên thanh cười lạnh:

- Nói so với hát tuồng còn hay hơn, khó trách Liêu Lập gọi ngươi là thế thúc.

Hoàng Cái giận dữ:

- Ta không bắt hắn làm con tin, không phải vì tư tình, Hoàng Cái ta cống hiến mấy chục năm cho Giang Đông, chẳng lẽ vì chút tư tình không quản đại nghĩa sao?

Trần Diên một chút cũng không nhượng bộ, gay gắt đối chấp:

- Hoàng Cái ông đừng dùng thân phận tới dọa người, ta ở bên cạnh Ngô hầu so với ông càng lâu hơn!

Hoàng Cái lập tức ngẩn người, ông nhìn thẳng Trần Diên một lúc sau, gằn từng tiếng hỏi:

- Ngươi rút cuộc là ai?

Trần Diên tự biết mình lỡ lời, đơn giản làm rõ;

- Ta nguyên là Nội vệ quân vẫn luôn theo bên cạnh Ngô hầu.

Hoàng Cái chậm rãi quay đầu lại, nhìn chăm chú Tôn Quyền, vẻ mặt sầu thảm nói:

- Hóa ra Ngô hầu đã sắp xếp thám tử bên cạnh ta, ta nay mới biết được.

Tôn Quyên sắc mặt không chút thay đổi, lạnh lùng nói:

- Ngươi không cần tránh vấn đề, ta lại hỏi ngươi, ngươi có đầu hàng quân Hán hay không?

- Lão thần tuyệt đối trung thành với ba đời Tôn thị, tận tâm với Giang Đông, tuyệt không có đầu hàng Lưu Cảnh.

- Nói bậy!

Trần Diên đứng bên cạnh cả giận nói:

- Ngươi rõ ràng tiếp nhận điều kiện của Liêu Lập, hiến hơn một ngàn huynh đệ cho quân Hán, chính mình lại thoát thân, nếu ngươi không đầu hàng quân Hán, bọn chúng sẽ thả ngươi hay sao?

Hoàng Cái lắc đầu:

- Ngươi thật sự là một con lợn hồ đồ, ta vì bảo toàn tính mạng của các ngươi mới không tử chiến, Lưu Cảnh là một vị quân vương nhân từ, không đành lòng để người dân Giang Đông chịu cảnh tàn sát, mới để cho ta rời đi, ngươi rõ ràng là một tiểu nhân, làm sao hiểu được tấm lòng của một thượng tướng?

Tôn Quyền nghe ra ý châm chọc mình là tiểu nhân của Hoàng Cái, y rốt cuộc không kìm nổi tức giận, vỗ mạnh bàn một cái:

- Hoàng Cái, ngươi rõ ràng là đến Kiến Nghiệp để mai phục, thời cơ đến liền hiến thành, còn muốn hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt ta, người đến, bắt lại cho ta!

Hơn mười tên thị vệ xông lên, ấn ngã Hoàng Cái xuống đất, Hoàng Cái nhìn thấy Tôn Quyền chỉ tin thị vệ không tin tưởng đại tướng, trong lòng vô cùng thất vọng đau khổ, lại nghĩ đến tấm lòng trung kiên phò trợ Tôn Quyền lập nghiệp, trong lòng vô cùng thống khổ, cao giọng hô to:

- Tôn Quyền, Giang đông bị hủy trong tay ngươi, ngươi còn mặt mũi nào đi gặp huynh đệ?

Tôn Quyền giận dữ, ra lệnh:

- Đem ra ngoài trảm cho ta!

Thị vệ áp giải Hoàng Cái ra ngoài, Bộ Chất đứng bên cạnh cùng với đám người Trương Chiêu đều bước ra khỏi hàng cầu tình:

- Ngô hầu, xin bớt giận, việc Hoàng Cái đầu hàng vẫn chưa có chứng cứ xác thực, giết ông ta sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của Ngô hầu, xin Ngô hầu tha cho ông ta một mạng.

Lã Mông cũng tiến lên cầu tình:

- Hoàng Cái rất có uy trong quân doanh, giết ông ta sẽ ảnh hưởng tới sĩ khí, xin Ngô hầu suy nghĩ kỹ!

Lã Mông nói trúng lo lắng của Tôn Quyền, y chậm rãi nói:

- Nếu các vị đại thần đã thay lão ta cầu tình, ta tạm tha chết cho lão, nhưng tội sống khó tha, phạt đánh hai trăm côn, trông coi nghiêm ngặt!

Thị vệ giải Hoàng Cái xuống, xa xa chỉ nghe vọng lại:

- Tôn Quyền, tên vô năng hèn nhát, ngươi đánh mất Giang Đông, sao có thể đi gặp phụ - huynh?

Trên đại điện, tràn ngập không khí ngượng ngùng, Tôn Quyền hừ mạnh, đứng lên đi tới hậu cung, các đại thần còn lại đều lắc đầu, thở dài, Lã Mông lại có chút lo lắng không lòng dạ trở lại quân doanh liền về nhà.

Trong thư phòng, Lã Mông một mình uống rượu giải sầu, Hoàng Cái thất bại trở về đánh tan hy vọng cuối cùng của Ngô quận, tuy Ngô hầu hôm nay không hỏi tới tình hình của huyện Ô Trình, nhưng không cần hỏi Lã Mông cũng biết, huyện Ô Trình cũng đã thất thủ, những việc này đều nằm trong dự liệu của y, không đến mức khiến y rầu rĩ không vui như vậy.

Mấu chốt chính là hôm nay y trong lúc vô ý biết được, không ngờ Tôn Quyền lại sắp xếp mật thám bên cạnh Hoàng Cái, giám thị hành động của Hoàng Cái, như vậy bên cạnh mình có mật thám của Ngô hầu hay không? Đáp án rất rõ ràng, Tôn Quyền liền ngay cả Hoàng Cái trung thần ba đời Tôn thị cũng không tin tưởng, như thế nào có thể tin tưởng mình?

Lúc này, cửa phòng mở ra, thê tử Tạ thị của Lã Mông mang một mâm thức ăn vào thư phòng, vợ trước của Lã Mông bệnh chết, y vốn có ý với Tiểu Kiều, nhưng Tiểu Kiều lại đến Trường An làm thiếp của Lưu Cảnh, Tôn Quyền cố ý lấy lòng Lã Mông, liền để cho Tạ phu nhân làm mối, gả tộc muội của Tạ phu nhân cho y.

Tạ thị tâm địa thiện lương, dịu dàng đoan trang, biết săn sóc, một nữ tử thanh tú xinh đẹp, vô cùng ân ái với Lã Mông, nàng tuy là tộc muội của Tạ phu nhân, nhưng cũng rất ít tiến cung thăm Tạ phu nhân, ở nhà toàn tâm toàn ý nuôi dạy hai đứa con trai vợ trước Lã Mông, cũng rất được Lã Mông kính trọng.

- Tâm tình tướng quân dường như không tốt?

Tạ thị buông bàn thức ăn xuống cười hỏi.

Lã Mông thở dài một tiếng:

- Tình hình Giang Đông vô cùng rối loạn, lúc này, tâm tình làm sao có thể tốt được?

- Tướng quân cũng đã tận lực, nhưng cũng không cứu được Giang Đông, cũng là Giang Đông vận số đã tận, ai cũng không thể trách tướng quân, chỉ hy vong tướng quân nhớ tới mẫu tử bọn thiếp, không cần liều mạng.

Lã Mông yên lặng gật đầu, thê tử nói rất đúng, chính mình đã tận lực không hề thẹn với lương tâm, lúc này, nhớ tới một chuyện liền hỏi:

- Ngô hầu phu nhân hôm nay muốn nàng tiến cung là vì chuyện gì?

- Ngô hầu phu nhân nói, huyện Mạt Lăng không an toàn, muốn thiếp mang theo hài tử tiến cung Kiến Nghiệp để có thể chăm sóc lẫn nhau.

Lã Mông ngẩn ra:

- Nàng đồng ý rồi sao?

- Vẫn chưa, thiếp nói phải về hỏi ý tướng quân, nên phu nhân cũng ép hỏi nữa.

- Như vậy là tốt nhất, nếu chiến tranh xảy ra, cung Kiến Nghiệp ngược lại không an toàn, ta lại cảm thấy huyện Mạt Lăng an toàn hơn.

- Thiếp cũng nghĩ như vậy, những quan cao như Trương quân sư, Bộ trưởng sử đều ở tại thành Mạt Lăng, nếu không an toàn, mọi người đã vào cung Kiến Nghiệp ở, làm gì lại muốn thiếp một thân một mình mang theo hài tử tiến cung đây?

Người nói không có ý nhưng người nghe có tâm, Lã Mông bỗng hiểu được, đây rõ ràng là Tôn Quyền muốn bắt thê tử của mình làm con tin a! Trong lòng Lã Mông vô cùng phẫn nộ, 'Bốp! ' một tiếng, chén rượu trong tay liền vỡ nát.

- Tướng quân, chàng đây là…

Tạ thị sợ tới mức hoa dung thất sắc.

Lã Mông nhẫn nhịn bất mãn trong lòng, thản nhiên nói:

-- Không có gì, nàng nhớ kỹ lời ta…, nếu Ngô hầu phu nhân có hỏi lại nàng cứ nói ta không đồng ý, nàng cũng không nên tiến cung Kiến Nghiệp nữa.

Tạ thị mơ hồ gật đầu:

- Ngày mai phu nhân vốn muốn thiếp tiến cung, thiếp sẽ nói thân thể không được khỏe.

Lã Mông cười cười, vỗ vỗ lưng thê tử:

- Đợi chiến tranh chấm dứt, chúng ta liền về thăm gia phụ đi.

Đề xuất Đô Thị: Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN