Chương 1161: Binh vây Kiến Nghiệp.
Chương 1161: Binh vây Kiến Nghiệp.
Sáng sớm, trên mặt sông ngoại thành Kiến Nghiếp xuất hiện một cảnh tượng hùng tráng, hơn 1500 chiến thuyền đậu neo, che trời phủ đất hơn mười dặm, dường như che kín cả mặt sông.
Trên đầu thành Kiến Nghiệp vang lên những tiếng chuông yếu ớt, vô số binh lính lặng người nhìn chăm chú vào cảnh tượng đồ sộ trên mặt sông, nhiều người đều biết rằng, sau khi Ngô huyện bị quân Hán đánh chiếm, đoàn tàu chiến của quân Hán lần nữa xuất hiện trên mặt sông, điều này chính là báo hiệu cho chiến tranh sắp diễn ra.
Dự đoán của binh lính quả nhiên không sai, tám vạn quân Hán theo hai hướng thẳng tiến thành Kiến Nghiệp, sau khi sắp đạt kế hoạch đánh chiếm Giang Đông, mười ngày trước, ba vạn quân Hán do Lưu Hổ suất lĩnh đã từ Giang Hạ một đường hành quân tới Hợp Phì, đóng quân ở bờ sông Hoài, phòng quân Tào ở thời khắc mấu chốt đánh lén Hợp Phì, vì vậy không thể tham gia chiến lược đánh chiếm Giang Đông.
Trên mặt sông chỉ còn một bộ phận quân Hán, mặt khác, ba vạn quân Hán từ Kinh Khẩu sắp đánh tới thành Kiến Nghiệp.
Lúc xế chiều, ba vạn kỵ binh của quân Hán dưới sự thống lĩnh của lão tướng Hoàng Trung, đại tướng Bàng Đức, Ngụy Diên đã tiến tới thành Kiến Nghiệp, cách thành Kiến Nghiệp khoảng năm dặm hạ trại, chờ đợi mệnh lệnh của Hán vương Lưu Cảnh.
Kiến Nghiệp trên thực tế do hai tòa thành tạo nên, một tòa là Quân Chính thành, cũng chính là thành Kiến Nghiệp, bên trong thành chỉ có quân doanh, quan nha và Kiến Nghiệp cung, không có nhà dân, buôn bán, ở phía Nam thành Kiến Nghiệp ba dặm là huyện Mạt Lăng, tập trung hơn hai mươi vạn nhân khẩu, tất cả gia đình của các quan viên đều ở tại huyện Mạt Lăng.
Điều này khiến cho việc phòng ngự của quân Giang Đông gặp nhiều khó khăn, bọn họ vừa phải bảo vệ thành Kiến Nghiệp, vừa phỉa bảo vệ huyện Mạt Lăng, mà binh lực không nhiều, vốn có hai vạn quân, sau khi Đinh Phụng mang theo ba nghìn quân, chỉ còn lại mười bảy nghìn quân, trong đó bảy ngàn binh lính đóng giữ huyện Mạt Lăng, mười ngàn binh lính phòng ngự ở thành Kiến Nghiệp, do Tôn Quyền nắm giữ.
Ngay lúc Hoàng Trung thống lĩnh ba vạn đại quân đến hướng đông của thành Kiến Nghiệp, chiến thuyền quân Hán trên sông Trường Giang đồng thời cập bờ, năm vạn thủy quân Hán do Đô đốc Cam Ninh thống lĩnh đổ bộ đến bến tàu vận chuyển hàng hóa của thành Kiến Nghiệp.
Cam Ninh thống lĩnh năm vạn đại quân thì bố trí ở hướng Tây của thành Kiến Nghiệp, tiếp ứng với đại quân của Hoàng Trung ở phía đông, với tư cách là chủ soái đông chinh Giang Đông lần này, Hán vương Lưu Cảnh cũng xuất hiện ở đại bản doanh phía Tây.
Trong đại trướng trung quân, Lưu Cảnh một mình đứng trầm tư trước sa bàn, nếu chỉ là chiến tranh, thì trận này tiêu diệt Giang Đông không có gì đáng lo, mười ba vạn quân Hán đã tập kết xung quanh Giang Đông, mà tại thành Kiến Nghiệp chỉ có không đến hai vạn quân.
Mà hiện nay quân Hán có được gần bốn mươi vạn thạch quân lương, cũng đủ để cung cấp cho quân Hán nửa năm, bất kể là số quân hay quân lương đều đủ khiến cho quân Hán nhanh chóng chấm dứt trận chiến này, nhưng Lưu Cảnh lúc này đang suy tính tới khi chiến tranh kết thúc nên làm sao?
Cho dù Tôn Quyền vì tăng cường cho quân đội chuẩn bị chiến tranh mà áp bức nhân dân Giang Đông, mất đi ủng hộ của dân chúng, nhưng không có nghĩa quân Hán sẽ nhận được sự hoan nghênh của dân chúng Giang Đông, mấy ngày nay Lưu Cảnh tự mình thấy được, dân chúng Giang Đông phần lớn phản đối Tôn Quyền, mà không phải là chính quyền Tôn thị, bọn họ chủ yếu hoài niệm chính sách của Tôn Sách.
Đương nhiên người Giang Đông trải qua các đời thống trị cũng không nhiều, bọn họ còn không thấy được chính quyền Hán quốc, không thể so sánh giữa Hán quốc và Tôn Quyền, cho nên đại đa số nhân dân đều mang thái độ hoài nghi đối với Hán quốc, nhưng cũng không bài xích, cũng không phản cảm giống với quân Tào, dân chúng Giang Đông càng hoan nghênh quân Hán hơn, điều này có liên quan đến việc Lưu Cảnh hắn đối xử tử tế với tù binh Giang Đông.
Lưu Cảnh lúc này đang suy nghĩ phải xử trí Tôn Quyền như thế nào, Lưu Cảnh hy vọng Tôn Quyền có thể quy hàng Hán quốc, như vậy quan văn đại tướng cũng quy hàng theo, có lợi cho việc ổn định Giang Đông sau chiến tranh, nhưng phải an bài Tôn Quyền như thế nào?
Ngay lúc Lưu Cảnh đang trầm tư suy nghĩ, một thị vệ ở trước cửa trại bẩm báo:
- Khởi bẩm điện hạ, có hơn hai mươi đại quan viên quận Đan Dương ở ngoài doanh trại cầu kiến.
Lưu Cảnh ngẩn ra, quan viên từ nơi nào đến, nhưng hắn lập tức phản ứng lại, những quan viên này nhất định là quan viên các huyện các quận Đan Dương, cũng chính là lỗ hổng trong chiến lược đánh chiếm Giang Đông của quân Hán, chiếm Bì Lăng cùng Ngô quận, lại quên mất quận Đan Dương.
Kiến Nghiệp chỉ là một thành của quận Đan Dương, mà quận Đan Dương địa vực rộng lớn, tây đến Hoàn khẩu, đông đến Cú Dung, từ tây sang đông dài gần hai nghìn dặm, gồm hai mươi mấy huyện, hơn bốn mươi vạn nhân khẩu, đông nhất là tại Giang Đông, cũng là một quận giàu có đông đúc.
Quân Hán toàn lực tấn công Kiến Nghiệp, lại quên mất quận Đan Dương, Lưu Cảnh cười gật gật đầu:
- Dẫn bọn họ đến trắc trướng!
Hắn quả thật cần trấn an những viên quan này.
Một lát sau, hai mươi mấy quan địa phương quận Đan Dương được dẫn tới trướng bên, những quan viên địa phương này chủ yếu là huyện lệnh các huyện quận Đan Dương, do quận thừa quận Đan Dương Chu Phường triệu tập tới, Chu Phường là người Ngô quận, tính cách mãnh liệt, am hiểu mưu lược, y vốn là thái thú Quảng Lăng, sau khi tiêu diệt thống lĩnh Vu Cấm của quân Tào ở Cam Ninh, ở Giang Bắc, quân Hán đánh chiếm Quảng Lăng, Chu Phường lui về thành Kiến Nghiệp bị giáng chức thành quận thừa quận Đan Dương.
Ở Giang Đông Chu Phường thuộc phe Ngô Việt, Chu thị gia tộc cũng là một trong những danh môn ở Ngô quận, hơn nữa, có quan hệ thân mật với gia tộc Cố gia, nửa tháng trước chiến thuyền của quân Hán đến Kiến Nghiệp, Chu Phường liền biết đại thế của Giang Đông đã mất, y âm thầm liên lạc với các huyện lệnh quận Đan Dương, chuẩn bị hưởng ứng với quân Hán.
Y vốn còn lo lắng có huyện lệnh bán đứng mình, nhưng kết quả lại nằm ngoài dự liệu của mình, hai mươi mấy huyện lệnh của quận Đan Dương đều nguyện ý đầu hàng quân Hán. Điều này cũng cho thấy bọn họ đã mất lòng tin với Giang Đông.
Chu Phường cùng với các huyện lệnh theo sau quân sư Liêu Lập và Chủ bộ Khích Chính tiến vào trắc trướng, diện tích trắc trướng khoảng một mẫu, có chút rộng rãi, mọi người ngồi thành một vòng, Liêu Lập cười nói với mọi người:
- Mời mọi người an tọa, điện hạ lập tức tới ngay.
Chu Phường vừa ngồi xuống liền hỏi:
- Không biết tình huống Ngô huyện bên kia như thế nào?
Chu Phường là người của Ngô quận, toàn gia tộc cùng với phụ mẫu, vợ con của y đều ở tại Ngô huyện, hiện tại tình huống của Ngô quận không rõ, hiện tại làm y có chút lo lắng, Liêu Lập hiểu được lo lắng của Chu Phường, cười nói:
- Chu sứ quân không cần phải lo lắng, Chu Hằng của Ngô huyện đầu hàng quân Hán, cũng bảo vệ Ngô quận, dân chúng Ngô quận không có thương vong, Chu gia cũng bình an vô sự.
Chu Phường lập tức an lòng, chắp tay cảm ơn:
- Đa tạ quân sư giải tỏa lo lắng.
Lúc này, ngoài trướng có vài tên lính cao giọng quát:
- Hán vương điện hạ giá lâm!
Mọi người đều đứng lên, chỉ thấy Hán vương Lưu Cảnh cùng vài tên cận vệ bước nhanh vào lều lớn, mọi người cùng nhau khom người hành lễ:
- Tham kiến Hán vương điện hạ!
Lưu Cảnh cười khoát tay:
- Các vị miễn lễ!
Lúc này, Lưu Cảnh nhìn thấy Chu Phường cười nói với y:
- Chu sứ quân cũng ở đây, chúng ta đã nhiều năm không gặp.
Chu Phường thấy Lưu Cảnh còn nhớ tới mình, trong lòng không khỏi cẩm động, liền vội vàng tiến lên nói:
- Điện hạ năm đó thành thân cùng Thượng Hương công chúa, lúc đó vi thần làm người điều khiển buổi lễ, không biết Thượng Hương công chúa như thế nào?
- Nàng tốt lắm, qua một thời gian nữa, nàng cũng tới Giang Đông, lúc đó ngươi có thể gặp nàng.
Mọi người nghe nói Thượng Hương công chúa sắp trở về, cũng không khỏi bàn tán, Chu Phường cũng âm thầm bội phục thủ đoạn chính trị cao minh của Lưu Cảnh, muốn ổn định Giang Đông cần phải có thế lực của Tôn thị, nếu Thượng Hương công chúa đồng ý ra mặt trấn an, sẽ giảm bớt xung đột của dân chúng Giang Đông.
Lúc này, Chu Phường giới thiệu từng người với Lưu Cảnh, tuy rằng họ chỉ là một quan huyện nhỏ bé, nhưng Lưu Cảnh lại khôn góc nửa điểm khinh miệt, nếu muốn ổn định Giang Đông, quan trọng là phải dựa vào những huyện lệnh này, bọn họ chính là những người trực tiếp tiếp xúc với dân chúng.
Lưu Cảnh kiên nhẫn làm quen từng người, cuối cùng cười nói:
- Các vị mời ngồi!
Mọi người lại ngồi xuống, Lưu Cảnh cười nói:
- Tục ngữ nói, châu quan không bằng quan huyện, quan huyện không bằng hiện quản, ta tuy rằng đối với Giang Đông có chút hiểu biết, nhưng không sâu sắc bằng các vị, nhân cơ hội này, ta muốn nghe ý kiến của các vị, các vị có đề nghị gì, có nghi ngờ gì, xin hãy nói thẳng, chớ nên kiêng dè gì.
Chu Phường cũng nói:
- Khó có được cơ hội điện hạ tiếp kiến các vị, mọi người cứ việc thẳng thắn.
Trong lòng mọi người có quá nhiều nghi ngờ, mọi người nhìn thấy thái độ hòa nhã của Hán vương, tươi cười dễ gần, sợ hãi trong lòng cũng giảm dần, một quan viên trung niên bên cạnh hạ thấp người nói:
- Hạ quan là huyện lệnh của Uyển Lăng Trương Khâm, vấn đề của huyện chúng tôi chính là dân chạy nạn quá nhiều, hơn nửa số dân chúng đều chạy đến các quận Kinh Châu hay Dự Chương, Cửu Giang, hạ quan xin hỏi, tương lai có thể đem dân chúng trở về nguyên quán hay không?
Đây cũng là một trong những vấn đề mọi người quan tâm nhất, dân chạy nạn đã trở thành phong trào, huyện nào cũng không tránh khỏi nạn này, không có dân chúng không có thuế má, không có thuế má không có công trạng, khó có thể thăng quan tiến cấp, thậm chí còn không thể nuôi sống các quan lại phụ tá, đây là một vấn đề hết sức bức thiết.
Lưu Cảnh gật đầu nói:
- Các tướng quốc của Hán quốc vấn đề nhức nhối hai năm qua chính là an trí dân chạy nạn, thậm chí an bài dân chạy nạn Ngô quận đến Linh Châu, bọn họ đều cam tâm tình nguyện đi biên cương, còn vô cùng vui vẻ sống tại biên cương, nguyên nhân rất đơn giản, khai khẩn biên cương không có thuế má, còn có được một mảnh đất rộng lớn, nếu bọn họ không muốn trở về, ta cũng không thể trói bọn họ trả lại, đúng không! Từng quận đều thiếu nhân khẩu, mong nạn dân trở về, nhưng các quận nhận người lại mong muốn cho họ định cư, thật không dễ cân bằng a! Cho nên ta cảm thấy, trông cậy vào việc nạn dân từ Kinh châu, Dự Dương trở về chi bằng tìm cách trấn an dân chúng còn lại, để họ không trốn chạy nữa, đây mới là quan trọng.
Trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ thất vọng, Hán vương nói rất rõ ràng, sẽ không đem nạn dân trở về, Luu Cảnh nhìn ra vẻ thất vọng của mọi người, nói tiếp:
- Thái độ của ta cần phải rõ ràng, đối với dân chạy nạn, ta sẽ cho họ kỳ hạn ba năm, trong ba năm này, họ có thể trở về nguyên quán Giang Đông, có thể lưu lại Kinh châu hoặc là phương bắc, hết thảy đều do nạn dân tự quyết định. Ta nghĩ lá rụng về cội, vì vậy sẽ có nhiều người nguyện ý trở về cố hương, mọi người chỉ cần đối đãi rộng lượng với nạn dân, thi hành các chính sách dưỡng sinh nghỉ ngơi của Hán quốc, ít nhất sẽ có một nửa nạn dân trở về.
Lời nói của Lưu Cảnh khiến cho mọi người nhẹ thở ra, hơn nửa nạn dân trở về cố hương, thái độ này vô cùng rõ ràng, cho thấy Hán vương muốn cân bằng ích lợi khắp nơi, ít nhất cũng là suy nghĩ tới lợi ích của Giang Đông.
Lúc này, một viên quan cao gầy đứng dậy hành lễ nói:
- Hạ quan là huyện thừa của huyện Hoài An La Tuấn, huyện lệnh của chúng tôi đã treo ấn từ quan từ nửa năm trước, sự vụ trong huyện chúng tôi đều do quan dưới phụ trách, tình hình không những nghiêm trọng còn vô cùng phức tạp, hạ quan biết rõ binh dịch và thuế má quá nặng chính là nguyên nhân khiến cho dân chúng Giang Đông chạy nạn, nói thật, chúng tôi cũng không muốn bị dân chúng mắng chửi thậm tệ, ta muốn hỏi điện hạ, năm nay hay năm sau, thuế má có gì thay đổi?
Đây cũng là trọng điểm lưu tâm của mọi người, mọi người không khỏi ngồi thẳng người, vểnh tai lắng nghe câu trả lời của Hán vương.
Lưu Cảnh khẽ cười hỏi:
- Kỳ thật không chỉ có Giang Đông, quân Hán đánh chiếm mỗi một nơi đều giảm thuế má, Đại Hán chiến loạn kéo dài đã lâu, dân chúng mong muốn được thống nhất, khát vọng an cư lạc nghiệp, không phải chịu nỗi khổ chiến tranh, cho nên, chính sách của ta chính là dùng thời gian ba mươi năm để nghỉ ngơi lấy sức, trường kỳ sách lược này, trong một thời gian ngắn mà nói, là thi hành miễn hai giảm nửa, chính là năm thứ nhất giảm thuế, năm hai năm ba giảm nửa thuế, năm thứ tư mới thu thuế bình thường, về phần thuế phú, bình thường hai mươi năm thu thuế một lần, nếu gặp phải thiên tai, sẽ giảm xuống ba mươi năm thu thuế một lần, thậm chí miễn thuế, Giang Đông cũng tiến hành chính sách này.
Dừng một chút, Lưu Cảnh cười nói với La huyện thừa:
- Nếu huyện lệnh đã từ quan nửa năm, vậy ta liền chính thức bổ nhiệm ngươi làm Huyện lênh Hoài An!
Lời vừa nói ra, không chỉ có khiến cho La huyện thừa mừng rỡ, đây là Hán vương chính thức tỏ rõ thái độ, Hán quốc đánh chiếm Giang Đông, cũng không bãi miễn chức quan của bọn họ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tân tác Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)