Chương 1162: Kế sách công thành.

Chương 1162: Kế sách công thành.

Sau khi tiễn các quan huyện lệnh, Lưu Cảnh lưu lại quận thừa Chu Phường, lại phái người mời Lỗ Túc và Gia Cát Cẩn, cùng ba người bọn họ thảo luận kế sách đánh chiếm Kiến Nghiệp, Chu Phường gặp được Lỗ Túc và Gia Cát Cẩn, không khỏi vô cùng kinh ngạc, hóa ra hai vị trọng thần của Giang Đông cũng đầu hàng Hán quốc, một tia bất an trong lòng cũng biến mất.

Quan tâm lúc này của Gia Cát Cẩn chính là tình hình của người thân, y biết được Tôn Quyền nhốt người thân của y vào ngục, làm y vô cùng lo lắng, y liền tranh thủ kéo Chu Phường qua một bên, thấp giọng hỏi:

- Tử Ngư, người thân của ta như thế nào rồi?

Chu Phường an ủi y, nói:

- Người nhà của Gia Cát công không ở trong quan ngục ở Kiến Nghiệp, mà ở trong ngục của huyện Mạt Lăng, Gia Cát công yên tâm, mệnh lệnh của Ngô hầu tuy không ai dám cãi, nhưng cũng sẽ không ngược đãi người thân của Gia Cát công, hơn nữa Trương quân sư từng có dặn dò bọn họ hiện giờ bình yên vô sự.

Gia Cát Cấn cũng hiểu được đạo lý trong quan trường, lúc này không có ai dám động vào người thân của mình, nhưng dù sao người thân cũng đang bị ngục tù, khiến y không thể an tâm, Gia Cát Cấn gật gật đầu, thấy Lưu Cảnh đi vào lều lớn, nhân tiện nói:

- Trước hết nghe Hán vương điện hạ nói như thế nào đã?

Lưu Cảnh đang cùng Lỗ Túc đàm luận về tình huống của thành Kiến Nghiệp và thành Mạt Lăng, ở phương diện này, Lỗ Túc rất am hiểu, lúc trước là ông cùng Trương Hoành xây dựng thành Kiến Nghiệp. Ông đối với từng miếng ngói từng viên gạch ở thành Kiến Nghiệp vô cùng quen thuộc.

Tái sửa chữa huyện Mạt Lăng cũng là do Lỗ Túc chủ trì, ông hiểu rất rõ hàng phòng ngự của huyện Mạt Lăng, tuy nhiên, Lỗ Túc vẫn hy vọng Lưu Cảnh không cần mãnh liệt tấn công thành trì, giảm thương vong mức thấp nhất, vốn Lỗ Túc cũng không muốn hỏi đến kế sách tấn công Giang Đông của quân Hán, nhưng vì muốn giảm bớt thương vong ở Giang Đông, ông mới chủ động tham dự trợ giúp Lưu Cảnh quyết sách.

Gia Cát Cẩn cũng cùng ý tưởng, nhưng Gia Cát Cẩn càng hy vọng sau chiến tranh được Lưu Cảnh trọng dụng, càng hy vọng có thể trở thành tướng quốc, y năm nay mới hơn bốn mươi, còn có mười mấy năm tiền đồ, nhiệt huyết của y so với Lỗ Túc càng nóng cháy nhiều hơn.

Lưu Cảnh dứng trước sa bàn, dùng cây gỗ chỉ vào hai thành Kiến Nghiệp và Mạt Lăng, chậm rãi nói với bọn họ:

- Từ khi tiến công Giang Đông đến nay, ta tận lực không chiến mà khuất phục binh lính, cũng phát hiện binh lính Giang Đông chán ghét chiến tranh, tác chiến gặp chút bất lợi đều muốn dâng cờ đầu hàng, làm cho ta một đường thế như che tre, cho nên, đối với hai thành Kiến Nghiệp và Mạt Lăng ta hy vọng họ có thể không chiến mà hàng, tận lực tránh khỏi chiến tranh cam qua, vì vậy, mới mời ba vị tới thảo luận, muốn nghe xem ý kiến phá thành của các vị.

Ba người nhìn nhau, Lỗ Túc cười nói:

- Trước hết, mời Gia Cát công nói ra ý kiến.

Trong ba người, chức quan cùng địa vị của Gia Cát công là cao nhất, dĩ nhiên là y nói trước, Gia Cát Cấn cũng không chối từ, nhặt lên khúc gỗ chỉ vào Mạt Lăng thành nói:

- Vi thần cho rằng, trước tấn công thành Mạt Lăng, nguyên nhân rất đơn giản, một là binh lính tại thành Mạt Lăng rất ít, sau là tường thành trong thị trấn không cao lớn chắc chắn bằng thành Kiến Nghiệp, tương đối dễ đánh hạ, nhưng nguyên nhân trọng yếu vẫn là gia quyến của các quan viên, tướng sĩ đều ở tại thành Mạt Lăng, nếu đánh hạ thành Mạt Lăng sẽ khiến cho quân đội ở thành Kiến Nghiệp dao động.

Lỗ Túc và Chu Phường đều tán thành ý kiến của Gia Cát Cẩn, Chu Phường cười nói:

- Điện hạ, Gia Cát công nói rất đúng, huyện Mạt Lăng là căn cơ của thành Kiến Nghiệp, cũng là điểm yếu của Kiến Nghiệp, đánh hạ huyện Mạt Lăng, nhiều nhất là nửa tháng, thành Kiến Nghiệp liền chống cự không nổi.

Đề nghị của ba người cùng với ý tưởng của Lưu Cảnh không mưu mà hợp, nhưng hắn còn muốn biết, như thế nào mới có thể dễ dàng công hạ thành Kiến Nghiệp nhất, hắn nhìn lại Lỗ Túc.

Lỗ Túc hiểu được ý tứ của Lưu Cảnh, ông cười khổ một tiếng nói:

- Lúc trước tu sửa huyện thành Mạt Lăng, ta phát hiện tường thành đều được làm bằng gạch đất, liền đề nghị Ngô hầu dỡ xuống thị trấn trùng tu, đổi thành gạch đá, nhưng bị Trương quân sư và Bộ trường sử phản đối, cho rằng quá hao tốn, cho nên đề nghị của ta bị bác bỏ, cuối cùng chỉ tiến hành sửa chữa đơn giản huyện Mạt Lăng, tuy nhìn bề ngoài không tệ nhưng bên trong vẫn là gỗ mục gạch cũ, nói tóm lại, tường thành phía bắc chắc chắn hơn chút, vì các quan viên thường xuất nhập cổng phía bắc, còn tường thành phía nam vô cùng cũ nát, trải qua hơn trăm năm mưa sa bão táp vô cùng yếu ớt, không chịu nổi một kích, nhưng không biết năm nay có tiến hành tu sửa không, điều này phải hỏi Chu quận thừa.

Chu Phường đứng bên cạnh liền tiếp lời:

- Năm nay chỉ tiến hành gia cố thành Kiến Nghiệp, còn huyện Mạt Lăng chỉ đổi cổng thành, tường thành không có tu sửa.

Lưu Cảnh trầm tư một lúc liền nói với bọn họ:

- Ý nghĩ của ta giống với các ngươi, trước tiên tấn công huyện thành Mạt Lăng.

Huyện Mạt Lăng là một quận trị thuộc sở hữu của quận Đan Dương, sau khi Tôn Quyền từ Kinh Khẩu dời đô đến thành Kiến Nghiệp, cũng không lấy Mạt Lăng làm kinh đô, mà tại thành bắc Mạt Lăng xây dựng thành Thạch Đầu, trở thành thành Kiến Nghiệp, nhưng thành Kiến Nghiệp chỉ có quan nha và binh lính đóng giữ, cùng Tôn Quyền và Kiến Nghiệp cung, mà huyện Mạt Lăng giữ những chức năng khác.

Khi dấu hiệu quân Hán tấn công thành Kiến Nghiệp trở thêm rõ ràng, bên trong huyện Mạt Lăng cũng là một mảnh hỗn loạn, hơi thở chiến tranh càng ngày càng dày đặc, ban ngày thực thi giới nghiêm, buổi tối chấp hành lệnh cấm đi lại ban đêm, tất cả dân chúng không được ra ngoài, lương thực thi hành chính sách bán phân phối, toàn bộ bên trong thành vắng ngắt, phố lớn ngõ nhỏ không một bóng người, bảy ngàn binh lính Giang Đông dưới sự thống lĩnh của đại tướng Chu Thái và Tưởng Khâm trấn giữ thành Mạt Lăng.

Vào đêm, binh lính tuần tra giám sát trên đầu thành, cảnh giác nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động ngoài thành, tường thành huyện Mạt Lăng cũng không cao, chỉ khoảng hai trượng năm thước, tường thành cũng không dày, không thể sắp đạt máy bắn đá ở đầu thành, ngoài thành chính là con sông đào bảo vệ thành rộng khoảng ba trượng, cũng chính là nhánh sông của sông Tần Hoài.

Cho dù binh lính tuần tra trên đầu thành cảnh giác cao, nhưng ban đêm, nhưng bọn họ không thể nhìn thấy tia dị thường trên mặt song hộ thành, lúc này, sông đào bảo vệ thành ở phía thành nam, một vài tên thám báo quân Hán lặng lẽ nổi lên khỏi mặt nước, bọn họ thừa dịp binh lính tuần tra vừa ly khai liền nhanh chóng nhảy ra khỏi mặt sông, dán sát vào phía góc khuất của tường thành.

Góc khuất của tường thành luôn là góc chết đối với binh lính tuần tra giám sát, trừ phi binh lính nhoài đầu ra ngoài nhìn mới phát hiện, nếu không rất khó quan sát được động tĩnh ở góc chết này, ba tên thám báo của quân Hán lấy ra tinh cương ngư thứ, đây là một binh khí dùng trong thủy chiến, nhưng mũi đao nhọn của ngư thứ vừa nhọn vừa dẹt, rất dễ cắm vào tường thành

Đây cũng chính là kinh nghiệm cùng với sự cẩn thận của Lưu Cảnh, cho dù Lỗ Túc nói cho hắn biết, tường thành Mạt Lăng đều là gạch đất, hơn nữa phía nam tường thành đã cũ nát, nhưng đây chỉ là những lời nói từ một phía Lỗ Túc, chỉ có thể tham khảo, cụ thể tường thành cũ nát tời trình độ nào, phải tận mắt chứng kiến mới có thể đưa ra kế sách công thành.

Động tác của ba tên thám báo vô cùng thành thục, nhanh chóng khoét ra mấy khối gạch, lại lấy vài mẩu đất, cẩn thận dung giấy dầu bao lại, lại đổi một chỗ khác, không đến nửa nén nhang, liền lấy được ba mẫu thử, lúc này, binh lính tuần tra trên đầu thành vừa mới đi qua, ba tên thám báo vô thanh vô tức tiến vào dòng song đào, nhanh chóng biến mất.

Sau nửa canh giờ, hơn mười khối gạch cùng với bùn đất được đặt trong đại trướng của quân Hán, lúc này, ba người Lỗ Túc đều không ở đây, đổi thành đại tướng Hoàng Trung, Cam Ninh, và quân sư Liêu Lập, kinh nghiệm của bọn họ vô cùng phong phú, chỉ từ mười khối gạch cùng mấy mẫu bùn đất bọn họ liền biết được mức độ vững chắc của thành Mạt Lăng.

Hoàng Trung nhặt vài mẫu đất đem nhào nặn trong lòng bàn tay, lại để gần mũi ngửi một chút, nói với Lưu Cảnh:

- Bùn đất này ít nhất cũng có niên kỷ trăm năm, biến thành màu đen mốc meo, mục nát, hơn nữa vẫn chưa từng thay đất mới, hơn nữa phía trên còn có vài vụn gỗ, không biết đã mục nát tới mức nào rồi, tường thành này nhiều nhất cũng có thể duy trì được hai ba mươi năm nữa thôi.

Lưu Cảnh lắc lắc đầu:

- Nếu không có phòng ngự, còn có thể duy trì hai ba mươi năm, nhưng phía trên còn chất số lượng lớn cây gỗ, còn có mấy ngàn binh lính ngày đêm đi tới đi lui, tường thành làm sao chịu nổi, tiếp tục như vậy, không tới năm năm tường thành sẽ sụp xuống, mọi người cứ xem thử!

Lưu Cảnh nhặt lên một khối gạch, dùng thiết chùy nhỏ hơi dùng lực gõ vào, khối gạch lập tức vỡ nát:

- Các vị thấy không, một khối gạch bình thường, nếu ta chém xuống sẽ vỡ làm hai, nhưng khối gạch này lại vỡ vụn, có thể thấy bên trong khối gạch có nhiều vết nứt.

Lưu Cảnh dùng thiết chùy nhỏ liên tục gõ vào khối gạch, tất cả gạch đều bị đạp nát vụn, hắn buông thiết chùy ra, phủi tay cười nói:

- Ngay cả tường thành đá chắc chắn của Hợp Phì chúng ta còn có thể đánh, loại gạch đất như thế này không cần nói, các vị, ngày mai liền phá thành!

Vào canh ba, trên đầu tường thành Mạt Lăng vẫn như trước có binh lính tuần tra, giám sát động tĩnh của quân Hán ngoài thành, chủ tướng trấn thủ Mạt Lăng thành Chu Thái, là tâm phúc của Tôn Quyền, đảm nhiệm chức giáo úy nội vệ quân Giang Đông, thống soái mười ngàn hộ vệ tinh nhuệ của Tôn Quyền, Tôn Quyền tuy tín nhiệm Chu Thái, nhưng Chu Thái vẫn còn nhiều khiếm khuyết trong phòng ngự trên thành, vì vậy, Tôn Quyền bổ nhiệm đại tướng Tưởng Khâm người am hiểu về thủ thành làm phó tướng.

Lúc này, Tưởng Khâm cưỡi chiến mã, thống lĩnh năm trăm binh kính tuần tra vòng phòng ngự tường thành, cho dù đã là canh ba, nhưng Tưởng Khâm không dám lơ là, vẫn nghiêm ngặt tuần tra ở bốn phía tường thành.

Tưởng Khâm được xem là người am hiểu phòng ngự trong quân đội, đúng là như vậy, y đối với hàng phòng ngự của huyện Mạt Lăng không chút tin tưởng, tường thành thấp bé đơn bạc, cũ kỹ lâu năm, năng lực chống chịu quá kém, điều này cũng thôi, nhưng mấu chốt chính là tại thành Mạt Lăng không có quân phòng ngự, đa số thành trì ở Giang Đông đều giống nhau, tường thành không có tường mặt ngựa, không có lỗ châu mai, không có rãnh ném đá, cũng chỉ là một tòa thành bình thường mà thôi.

Thành trì như vậy sao có thể chống lại tiến công mãnh liệt của quân Hán, cùng với việc tiêu phí nhân lực cùng vật lực đi khơi thông kênh đào vô dụng, lại không chịu trùng tu thành Mạt Lăng, Tưởng Khâm không còn lời nào để nói về chính sách của Tôn Quyền.

- Tướng quân!

Một tên lính thở hồng hộc chạy tới:

- Chu tướng quân đang ở nam thành, mời tướng quân qua đó một chuyến.

- Ta đã biết!

Tưởng Khâm không vui đáp ứng một tiếng, giục ngựa chạy về phía nam thành, y chạy tới đại môn nam thành, mấy trăm binh lính cầm đuốc, chiếu sáng cửa thành, xa xa chỉ thấy mười mấy tên binh lính quỳ trên mặt đất, hai tay bị trói sau lưng, mặt mày ủ rũ.

Tưởng Khâm cả kinh, vội giục ngựa chạy tới, khi binh lính tại đại môn thấy Tưởng Khâm đã tới, liền rẽ thành một con đường, Tưởng Khâm xoay người xuống ngựa bước vào đám người, y nhận ra những binh lính bị bắt trói chính là thuộc hạ của mình.

- Xảy ra chuyện gì?

Bọn binh lính muốn nói nhưng không dám, Tưởng Khâm xoay người hỏi:

- Chu tướng quân ở nơi nào?

- Ta ở trong này!

Chu Thái từ chỗ tối bước ra, đi thẳng tới trước mặt Tưởng Khâm, y dùng roi ngựa chỉ vào bọn binh lính bị bắt trói nói:

- Tưởng tướng quân, những binh lính này có ý đầu hàng quân địch, lúc trốn khỏi tường thành bị bắt, dựa theo quân kỷ, đầu hàng địch phải chém, ta tin tưởng Tưởng tướng quân không phải không rõ.

Đề xuất Voz: Hồi ức về Thuận Kiều Plaza
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN