Chương 1164: Huynh đệ tương tàn.
Chương 1164: Huynh đệ tương tàn.
Tưởng Khâm cũng biết mình đã nói lời lỡ, nhưng y không thể không giữ thể diện. Y hừ mạnh một cái, quay người lên ngựa, thúc ngựa chạy đi. Chạy được vài chục bước, y dừng ngựa quay đầu lại nói:
- Ngươi cứ xử trảm theo quy định quân đội, tùy ngươi!
Y thúc ngựa chạy ra khỏi quân doanh. Mấy chục binh sĩ đang bị trói trên đất, khóc lớn hô:
- Tướng quân xin hãy cứu mạng!
Tưởng Khâm đã đi xa, Chu Thái từ từ thu kiếm vào vỏ, nỗi tức giận trong lòng khó lòng nguôi xuống được. Gã quay đầu lại, lạnh lùng liếc nhìn mấy chục binh sĩ trốn chạy, vung tay ra lệnh:
- Đưa xuống chém đầu, thủ cấp mang đi thị chúng ba quân!
- Tướng quân tha mạng! Tha mạng!
Mặc cho mấy chục binh lính kêu gào xin tha mạng nhưng hai bên binh lính đều lôi chúng xuống, từng đao từng đao chém rơi đầu người. Lúc này Chu Thái mới dần nguôi giận, ra lệnh:
- Đem đầu chúng đến ba quân, kẻ nào dám chạy trốn cũng sẽ cùng tội như vậy!
Một thuộc hạ bên cạnh có chút lo lắng, nói:
- Tướng quân! Chỉ e việc này khó mà ăn nói với bên Tưởng tướng quân?
Chu Thái hừ lạnh một tiếng:
- Những lời y nói ban nãy, ngươi không nghe thấy sao? Dưới tình thế nguy cấp mà nói ra những điều trong lòng như vậy, loại người này không đáng tin cậy trong những lúc quan trọng. Nếu y dám làm loạn thì ta sẽ đoạt quân quyền của y.
Mặc dù nói như vậy nhưng Chu Thái cũng có chút lo lắng. Gã gọi đến vài tên tâm phúc, lệnh cho họ đến giám sát Tưởng Khâm. Nếu Tưởng Khâm có hành động khác thường thì lập tức bẩm báo.
Nhìn mấy tên lính đi xa, sắc mặt Chu Thái có chút u ám. Gã tuyệt đối không phải là người lỗ mãng, lại càng không phải người ngu ngốc, gã tuyệt đối không thể gây nội chiến với phó tướng trong những lúc quan trọng như này.
Thật ra gã làm như vậy là nhận được mệnh lệnh của Tôn Quyền. Hai người Tưởng Khâm và Đổng Tập nhiều lần lập mưu đồ bí mật, ý đồ không rõ ràng. Tôn Quyền lệnh cho Chu Thái thử thăm dò Tưởng Khâm, nếu như Tưởng Khâm có ý đồ khác thường thì lập tức bắt lại. Ban nãy chẳng qua cũng là dò xét của Chu Thái thôi, quả nhiên dò xét được nội tâm thật sự của Tưởng Khâm. Mặc dù không phải là mưu đồ khác nhưng ít nhất cũng là người có ý chí không kiên định. Loại người này trong lúc hơi có chút thất thế thì sẽ đầu hàng, trở thành mấu chốt khiến việc phòng ngự thất bại.
Chu Thái chậm rãi siết chặt tay, tuyệt đối không thể để Tưởng Khâm tiếp tục cầm binh nữa, chậm nhất ngày mai phải đoạt quân quyền của y. Gã viết một bức mật thư, lệnh cho tâm phúc hỏa tốc gửi đến Kiến Nghiệp cung.
Tưởng Khâm quay lại doanh trướng của mình, một mình rầu rĩ uống rượu. Y sớm đã không còn niềm tin với Giang Đông rồi, y sở dĩ không đầu hàng quân Hán chỉ vì không muốn “gánh” tiếng nhục phản chủ, chỉ cố làm hết sức mà thôi.
Nhưng chuyện xảy ra vào buổi tối nay đã khiến Tưởng Khâm căm tức, Chu Thái lại không hề nể mặt mình, nhất quyết muốn xử trảm những tên thuộc hạ kia. Mặc dù không biết cuối cùng Chu Thái xử lý những binh sĩ chạy trốn thế nào nhưng Tưởng Khâm cũng đoán được, những binh sĩ đó chắc chắn sẽ lành ít dữ nhiều.
Tưởng Khâm thầm siết chặt tai cốc, nếu như Chu Thái ép người quá đáng thì y cũng không cần đến thanh danh nữa. Lúc này, bên ngoài trướng có thân binh bẩm báo:
- Tướng quân! Trình Tư công tử cầu kiến!
Tưởng Khâm ngẩn người ra, “Trình Tư tìm mình làm gì?”. Trình Tư là con của Trình Phổ, không liên quan gì đến y, muộn thế này còn đến tìm y làm gì? Nhưng nghĩ lại thì Tưởng Khâm hiểu ra, nhất định là Trình Phổ có việc tìm mình. Y lập tức ra lệnh:
- Mời cậu ta vào!
Một lát sau, màn trướng mở ra, một người con trai tầm ba mươi tuổi mặc áo bào gấm bước vào trong trướng, đúng là Trình Tư - con trai của Trình Phổ. Cậu ta lên trước thi lễ:
- Tham kiến Tưởng tướng quân!
Tưởng Khâm vội vàng đứng dậy đáp lễ:
- Trình công tử khách khí rồi! Mời ngồi!
Trình Tư cũng không khách khí, hai người phân chủ khách ngồi xuống. Lúc này, Tưởng Khâm mới phát hiện trên bàn vẫn còn chén rượu và bầu rượu, y vội vàng thu lại và ngại ngùng cười nói:
- Khiến công tử chê cười rồi!
Trình Tư cười nhạt nhưng không hề để chuyện này trong lòng mà thấp giọng nói:
- Ban nãy, lúc đến đây, nghe nói Chu tướng quân đã chém mấy chục binh sĩ chạy trốn ở cổng nam thành, họ đều là thuộc hạ của Tưởng tướng quân. Tưởng tướng quân có biết chuyện này không?
Tưởng Khâm giận tím mặt, cuối cùng Chu Thái vẫn ra tay. Y giận đến mức hung hăng đạp bàn, lớn tiếng mắng:
- Tên thất phu Chu Thái, ép ta quá đáng!
Trình Tư thở dài, lắc đầu nói:
- Nếu như tướng quân hận Chu Thái ác độc, vậy tướng quân sai rồi. Tướng quân có biết đây là ý của ai không?
Tưởng Khâm ngây ngẩn cả người, đương nhiên là y hiểu được ý của Trình Tư, ngoài Tôn Quyền thì còn ai vào đây nữa? Y bỗng nhiên đẩy bàn, đứng dậy và nghi ngờ nhìn vào Trình Tư:
- Ta không hiểu công tử có ý gì?
Trình Tư cười khổ nói:
- “Không nói chuyện với những người chưa thân quen”, tất nhiên đây là điều tối kỵ. Nếu như bình thường thì tôi sẽ không làm việc lỗ mãng như thế này, chỉ là Mạt Lăng tình thế nguy cấp, tôi cũng không quan tâm được nhiều như vậy. Phụ thân tôi bảo tôi đến đây nói cho tướng quân biết, tướng quân và Đổng Tập tướng quân tam độ mưu đồ bí mật đều bị Mỏ Ưng giám sát, Ngô hầu đã không tin tưởng tướng quân nữa rồi. Bổ nhiệm tướng quân làm phó tướng Mạt Lăng cũng chỉ vì muốn làm yên phái trung lưu thôi, chuyện xảy ra tối nay cũng không phải là ngẫu nhiên.
- Phụ thân công tử?
Trong lòng Tưởng Khâm càng thêm kinh ngạc, lẽ nào Trình Phổ đã thầm đầu hàng quân Hán rồi sao? Trình Tư dường như hiểu được nỗi nghi ngờ của Tưởng Khâm nên cậu ta khẽ thở dài nói:
- Tình thế Giang Đông không còn hy vọng gì nữa, phụ thân của tôi sao không đau lòng chứ. Nhưng đại thế không thể làm trái, chỉ có thể thuận theo ý trời mà làm. Ý của phụ thân tôi cũng không phải là bán đứng Ngô hầu, chỉ là muốn bảo vệ tính mạng của hai mươi vạn dân chúng Mạt Lăng. Một khi thành bị phá, Chu Thái không chịu đầu hàng, chắc chắn sẽ dẫn đến trận chiến kịch liệt, lúc đó chính là lúc dân chúng Mạt Lăng đứng trước đại nạn. Tôn thị đã không bảo vệ được thì tại sao tướng quân lại không bảo vệ bách tính Giang Đông?
Tưởng Khâm cúi đầu trầm tư một lát. Y biết chuyện đến ngày hôm nay, Trình Phổ sẽ không lừa gạt dò xét mình nữa. Ông ta nói rất có lý, nghĩ đến Tôn Quyền vô tình, cuối cùng Tưởng Khâm cắn răng nói:
- Trình công tử cứ việc nói thẳng, công tử muốn Tưởng Khâm làm gì?
Canh năm, Lưu Cảnh đang ngủ say thì bị thị vệ đánh thức:
- Điện hạ! Ty chức có chuyện gấp bẩm báo!
Đèn trong trướng sáng lên, Lưu Cảnh đứng dậy khoác thêm một chiếc áo, hỏi:
- Có chuyện gì?
- Trong huyện Mạt Lăng có tin truyền đến, có Trình Tư - con trai của Trình Phổ đến cầu kiến!
- Dẫn cậu ta đến trướng đợi ta!
Lưu Cảnh và Trình Phổ sớm đã tiếp xúc, tấm bản đồ quan trọng phân bố quân đội Giang Đông cũng nhận được từ tay của Trình Phổ khiến quân Hán có thể xuất binh chính xác, ổn định được Kinh Khẩu và Ngô Quận một cách nhanh nhất. Tất nhiên, việc này rất kín đáo, phần lớn mọi người đều không biết Trình Phổ sớm đã âm thầm đầu hàng quân Hán rồi.
Lưu Cảnh đi rửa mặt một chút, rồi rất nhanh đi vào trong trướng. Lúc bước vào, Trình Tư đang đợi ở trong đó vội đứng dậy thi lễ:
- Tiểu dân tham kiến Hán Vương điện hạ!
- Để Trình công tử đợi lâu rồi! Mời công tử ngồi!
Lưu Cảnh biết Trình Tư, hắn mời cậu ta ngồi xuống rồi sai thân binh bưng trà lên. Hắn biết, canh năm mà Trình Tư đến thì chắc chắn là có chuyện quan trọng, nhưng phải ổn định tinh thần, để Trình Tư bình tĩnh lại. Chuyện gì một khi đã sốt ruột thì dễ đưa ra những quyết định sai lầm.
Đề xuất Linh Dị: Lê Minh Chi Kiếm