Chương 1165: Thành Mạt Lăng bị phá.

Chương 1165: Thành Mạt Lăng bị phá.

Trình Tư uống một ngụm trà, cậu ta cũng dần dần bình tĩnh lại và nhận ra rằng mình không nên nói chuyện của Tưởng Khâm ra trước. Trong chuyện này nhất định phải thể hiện ra tầm quan trọng của phụ thân, nếu không Trình gia chỉ giống như cái loa mà thôi. Cậu ta thầm thấy mình may mắn vì chưa vội nói ra chuyện này.

Trình Tư nghĩ lại rồi nói:

- Thành Mạt Lăng sắp bị phá rồi, phụ thân tiểu dân lo lắng sẽ xảy ra đại chiến làm liên lụy đến dân chúng Mạt Lăng. Hy vọng điện hạ có thể có kế sách vẹn toàn, bảo vệ người dân Mạt Lăng.

- Trình lão tướng quân quan tâm đến dân chúng Mạt Lăng như vậy, thật làm người ta kính phục. Nhưng trận chiến không thể không diễn ra, nếu không sẽ càng làm cho quân Giang Đông lấy dân Mạt Lăng để đối phó với quân Hán. Chúng ta sẽ cố gắng dùng chiến thuật “sấm chớp” để công phá thành Mạt Lăng, giảm số dân chúng bị thương xuống mức tối đa.

Câu trả lời của Lưu Cảnh cũng rất hời hợt, hắn ta biết Trình Tư lo lắng chạy đến như vậy, tuyệt đối không chỉ vì đơn giản nói ra phụ thân cậu ta lo lắng đến sự thương vong của dân chúng mà chắc chắn có tình báo quan trọng hơn.

Trình Tư cảm nhận được giọng điệu lạnh nhạt của Lưu Cảnh, cậu ta biết không thể tiếp tục kéo dài nữa nên đành phải nói tiếp:

- Tiểu dân vội vàng đến gặp điện hạ như vậy là vì phụ thân tiểu dân đã thuyết phục thành công phó tướng Tưởng Khâm rồi. Tưởng tướng quân bằng lòng phối hợp với quân Hán đoạt thành.

Như vậy là có chút ý rồi, Lưu Cảnh cười hỏi:

- Không biết Tưởng Khâm định phối hợp với quân Hán thế nào?

- Dưới quyền Tưởng tướng quân có hai nghìn thuộc hạ, hiện giờ tướng quân và Chu Thái đã có xích mích nên đã kéo quân đội đến đóng giữ ở tây thành. Giờ Mão một khắc, Tưởng tướng quân sẽ mở cổng thành phía tây để nghênh đón quân Hán vào thành.

Lưu Cảnh khoanh tay đi vài bước, hắn gật đầu nói:

- Trình công tử hãy quay về nói cho Tưởng tướng quân biết, ta bằng lòng chấp thuận đầu hàng của y. Giờ Mão một khắc quân Hán sẽ xuất hiện ở ngoài tây thành đúng giờ.

Trình Tư mừng rỡ, cúi người sâu thi lễ cáo từ Lưu Cảnh. Lưu Cảnh lệnh cho thị vệ tiễn cậu ta về, lúc này cách giờ Mão một khắc chưa đầy nửa canh giờ nữa, thời gian vô cùng gấp gáp. Lưu Cảnh liền ra lệnh:

- Mau gọi Cam Ninh và Ngụy Diên đến gặp ta!

Không khí của thành Mạt Lăng bỗng dưng trở nên căng thẳng, Tưởng Khâm nghe theo lời khuyên của Trình Phổ, quyết định dâng thành Mạt Lăng đầu hàng quân Hán. Y kéo hai nghìn thuộc hạ đến tây thành, khống chế cổng thành phía tây.

Lúc này Chu Thái cũng đã nhận được tin Tưởng Khâm tự động điều động binh, điều này khiến hắn ta tức giận vô cùng. Hắn liền dẫn ba nghìn quân vội chạy đến tây thành.

Trời còn chưa sáng, bầu trời phía đông đã ửng hồng, màn đêm dày đặc dần dần phai nhạt rồi biến mất, trong không khí lạnh băng lộ ra một tia màu xanh. Trước cửa thành phía tây đều tràn ngập sát khí, Tưởng Khâm dẫn hai nghìn binh sĩ giương cung và lắp tên trên tường thành phía tây, chuẩn bị chiến đấu với ba nghìn quân của Chu Thái.

- Công Dịch! Mọi người đều dốc sức vì Ngô hầu, hà tất lại tính toán chi li như vậy. Có gì bất mãn thì chúng ta có thể từ từ nói chuyện, đừng để xảy ra nội chiến!

Chu Thái cũng lo lắng Tưởng Khâm sẽ mở cửa thành đầu hàng quân Hán, hắn cố hết sức thuyết phục Tưởng Khâm, lừa y xuống thành. Tất nhiên Tưởng Khâm sẽ không nói sự thật, y quát lớn:

- Ngươi im miệng lại cho ta! Bây giờ nói gì cũng đã muộn, ngươi giết thuộc hạ của ta, thù này quyết không đội trời chung. Ta phải đến chỗ Ngô hầu để tố cáo nhà ngươi!

Chu Thái thầm kêu có gì đó không ổn, “mình là tâm phúc của Ngô hầu, y tố cáo mình là có ý gì”, chỉ e y muốn đầu hàng quân Hán rồi cố ý ngăn chặn mình. Trong lòng Chu Thái lo lắng, thầm ra lệnh cho nha tướng:

- Điều động quân giữ bắc thành và nam thành, phát động tấn công từ trên đầu thành, ta sẽ tiếp ứng ở bên dưới.

Cổng thành và cầu treo bị khống chế trong tay Tưởng Khâm, lối lên thành chật chội, rất khó đoạt được thành. Cách tốt nhất là phát động tấn công từ hai bên đầu thành, tạo điều kiện cho đội quân của mình lên thành. Chu Thái thấy trời sắp sáng, trong lòng cũng bắt đầu lo lắng, hắn quyết định phải đoạt lấy tây thành.

Tưởng Khâm thấy Chu Thái không đáp lại thì biết hắn chuẩn bị tiến công, trong lòng y cũng không tránh khỏi lo lắng, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài thành. Lúc này chỉ còn cách giờ Mão một khắc nữa, cũng có nghĩa là còn hai khắc nữa mới đến thời gian hẹn với quân Hán.

Đúng lúc này, hai phía bắc nam đột nhiên phát ra tiếng hô “giết”, dường như xảy ra một trận chiến kịch liệt, có binh sĩ chạy gấp đến bẩm báo:

- Khởi bẩm tướng quân! Quân giữ nam thành và bắc thành đồng thời từ đầu thành tấn công đến. Các huynh đệ chuẩn bị không đầy đủ, chết và bị thương rất nghiêm trọng.

Tưởng Khâm giận dữ, ra lệnh:

- Giữ vững cho ta, mau chóng mở cổng thành, đặt cầu treo xuống!

Mười mấy tên lính vặn then chốt cổng thành, cầu treo kêu “ken két” dần dần được đặt xuống, cổng thành nặng trịch cuối cùng cũng được mở ra. Chu Thái nhìn xa xa, trong lòng vô cùng lo lắng, vung kiếm lên và hét lớn:

- Xông lên, đóng cổng thành!

Ba nghìn quân phát ra tiếng hét, cùng nhau xông vào cổng thành. Mũi tên trên đầu thành bắn đi như mưa, tên dày đặc bắn vào binh sĩ Giang Đông. Một lượng lớn binh sĩ trúng tên ngã xuống đất, tiếng kêu thảm thiết. Các binh sĩ đều dừng chân lại, lùi về sau.

Chu Thái giận dữ, thúc ngựa xông lên, vung trường thương chặn tên. Các binh sĩ phía sau theo hắn xông lên trước, mặc dù tên bay như mưa khiến những binh sĩ xông lên chết và bị thương vô số nhưng dưới sự khích lệ của chủ tướng Chu Thái, binh sĩ Giang Đông đông nghìn nghịt vẫn xông vào được tây thành.

Một bộ phận binh sĩ đẩy cổng thành đóng lại, ngoài ra hơn một nghìn binh sĩ dọc theo hai bên xông lên đầu thành. Lúc này, trên đầu thành đang diễn ra trận đấu vô cùng quyết liệt, hai bên “nồi da nấu thịt”, chiến đấu quyết liệt một cách khác thường. Khắp nơi đều là thi thể và chân cụt tay đứt, máu tươi nhuốm đỏ đầu thành.

Sức của các thuộc hạ của Tưởng Khâm rất yếu, đều bị chặn lại, thương vong nghiêm trọng, tình cảnh ngày càng bất lợi. Đúng lúc này, phía nam bỗng nhiên vọng lại tiếng “ầm ầm”, dường như chân trời nổi lên sấm sét. Chu Thái ngây người ra, hoảng hốt quay đầu lại nhìn về phía nam, chỉ thấy một binh sĩ từ xa chạy tới, lớn tiếng hô:

- Tướng quân! Không xong rồi!

Lúc này, ở ngoài nam thành, hai mươi cỗ máy bắn đá lo lớn xếp thành hàng, những tảng đá lớn nặng chừng trăm cân hướng lên trời, bắn mãnh liệt vào tường thành. Tường thành huyện Mạt Lăng cũ nát không chịu nổi sức công phá của những tảng đá lớn, đều đổ ụp xuống. Chỉ cần một lần đá công phá là tường thành có ba chỗ đổ sụp xuống, lộ ra ba đoạn lỗ hổng rộng trăm trượng.

Quân giữ đầu thành đều chạy đến tây thành bao vây quân phản loạn của Tưởng Khâm, những quân giữ các cổng thành kia chỉ còn lại hơn trăm người do một Quân hầu thống soái. Bọn họ thấy quân Hán với thế tấn công mãnh liệt, tường thành sắp đổ, biết rằng thành trì không giữ được nữa nên không đợi Quân hầu hạ lệnh, binh sĩ Giang Đông đều chạy xuống thành chạy trốn.

Lúc này, đợt máy bắn đá thứ hai tiếp tục được phát động, hai mươi tảng đá lớn bay lên trời, rầm rầm bay về hướng đầu thành, tường thành cũ nát giống như đậu hũ vậy. Dưới sức công phá mạnh mẽ của những tảng đá, gạch đất đều nát như bột, rồi “rầm” một tiếng, tường thành dài nửa dặm đổ ụp xuống, bụi đất bay tứ tung.

Lưu Cảnh ở phía xa quan sát, hạ lệnh:

- Dừng tấn công! Quân đội tấn công vào trong thành cho ta!

- “Tùng! Tùng! Tùng”, quân Hán gõ trống lớn báo hiệu tấn công, ba vạn binh sĩ quân Hán phát ra tiếng “giết”, đánh tới huyện thành như thủy triều. Cam Ninh dẫn đầu đội quân đánh vào huyện thành.

Chu Thái đang chiến đấu oanh liệt ở tây thành, sắc mặt trắng bệch ra. Quân Hán đã tấn công ồ ạt nam thành rồi, còn quân Giang Đông lại xảy ra nội chiến, thành Mạt Lăng làm sao có thể giữ được?

Lúc này, ngoài thành cũng phát ra tiếng “giết”, một đội quân Hán khác từ ngoài tây thành đánh tới, tấn công mãnh liệt vào cổng thành. Mấy trăm binh sĩ Giang Đông từ bên trong giữ vững cổng thành, chống lại quân Hán tấn công thành.

Chu Thái đã tâm trí bấn loạn, gã không biết phải làm thế nào mới được. Đúng lúc này, trên đường phía trước bỗng nhiên xuất hiện một nhóm binh sĩ quân Hán dưới sự dẫn dắt của đại tướng Cam Ninh xông tới ngoài cổng tây thành. Nhiệm vụ của Cam Ninh là để quân Giang Đông chết ở cửa tây, để cho chiến trận chỉ xảy ra ở khu vực cửa tây, tuyệt đối không để mở rộng ra toàn thành.

- Tướng quân! Nhanh chóng rút lui theo cửa bắc thôi!

Một nha tướng hô lớn với Chu Thái.

Lúc này, nhiệt huyết tràn đầy trong lòng Chu Thái. Hôm nay chính là ngày gã chết nơi sa trường, gã hét lớn:

- Theo ta xông lên!

Gã dẫn theo mấy trăm binh sĩ nghênh chiến với quân Hán. Hai vạn quân Hán theo bốn phương tám hướng đánh tới, bao vây binh sĩ Giang Đông từ ba phía.

“Rầm” một tiếng, tây thành đã bị công phá, hơn nghìn binh sĩ quân Hán đã đánh tới tây thành dưới sự dẫn dắt của đại tướng Ngụy Diên. Đội quân như nước lớn dâng lên, trong nháy mắt đã “nhấn chìm” binh sĩ Giang Đông.

Trận chiến thành Mạt Lăng sau một khắc đã kết thúc, đại tướng Chu Thái và hàng trăm binh sĩ Giang Đông đều tử trận, những binh sĩ Giang Đông còn lại hoặc chạy theo hướng bắc thành hoặc đầu hàng quân Hán. Thiệt hại của thành Mạt Lăng chỉ giới hạn ở mấy chục hộ cư dân và cửa hàng gần cổng tây thành, thậm chí không có dân thường nào bị thương. Trong lúc nội chiến bùng nổ, phần lớn dân thường ở gần cổng tây thành đều lũ lượt trốn trong hầm tị nạn.

Lưu Cảnh dưới sự bảo vệ của mấy nghìn kỵ binh đã tiến vào thành Mạt Lăng. Hắn thấy Gia Cát Cẩn đem theo vợ con đã được cứu, xa xa vẫy tay cảm ơn. Lưu Cảnh cười gật đầu với Cát Cẩn.

Lúc này, Trình Tư đem theo Tưởng Khâm lên cầu kiến. Tưởng Khâm lên trước quỳ gối thi lễ:

- Ty chức Tưởng Khâm - tội tướng Giang Đông bái kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh quay người xuống ngựa, lên trước đỡ Tưởng Khâm, cười nói:

- Từ trận chiến ở Sài tang, ta đã hy vọng có một ngày Tưởng tướng quân sẽ đem sức lực phục vụ. Thật không ngờ, đợi một ngày lại thành ra đợi mười năm.

Tưởng Khâm hổ thẹn:

- Đã khiến điện hạ phải đợi lâu rồi!

Mọi người thấy y nói rất thú vị thì đều cười ha hả. Lúc này, Tưởng Khâm lại nói:

- Mạt tướng với Chu Thái là đồng hương, trước đây mối quan hệ rất tốt nhưng hôm qua lại trở mặt thành thù. Nhưng người chết thì thù tan, khi còn sống, mong ước lớn nhất của Chu Thái là sau khi chết có thể được mai táng cùng mẫu thân. Khẩn cầu điện hạ “ban” thi thể của Chu Thái cho mạt tướng, mạt tướng sẽ đưa y hồi hương an táng.

Lưu Cảnh gật đầu:

- Tưởng tướng quân trọng tình cũ như vậy, ta làm sao có thể không đồng ý được. Tướng tướng quân có thể an táng long trọng cho Chu tướng quân.

Tưởng Khâm nghẹn ngào nói:

- Đa tạ điện hạ!

Lưu Cảnh vỗ vai Tưởng Khâm, lệnh cho thị vệ đưa y xuống. Lưu Cảnh nhìn bầu trời dần sáng lên smột chút, lập tức ra lệnh cho Cam Ninh và Ngụy Diên:

- Có thể yết bảng an dân, cấp lương thực cứu tế. Kẻ nào dám quấy nhiễu dân lành, lập tức xử trảm!

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN