Chương 1166: Môi hở răng lạnh.

Chương 1166: Môi hở răng lạnh.

Mặc dù huyện Mạt Lăng bị chiếm đóng đều nằm trong dự đoán của mọi người nhưng khi cờ chiến của quân Hán được cắm trên thành huyện Mạt Lăng ngoài ba dặm vẫn làm cho quân giữ Thành Kiến Nghiệp cảm thấy buồn bã, ảm đạm.

Trên đầu thành, thần thái của Trương Chiêu vô cùng nghiêm trọng. Lão xa xa nhìn lại thành Mạt Lăng thay đổi cờ trướng, tâm trạng phức tạp trong lòng khó nói nên lời. Mặc dù gia quyến của các trọng thần Giang Đông đều dời vào Thành Kiến Nghiệp, trong thành không còn nỗi lo lắng gì nhưng thành Mạt Lăng thất thế vẫn khiến tâm trạng mỗi người trở nên nặng trĩu.

Trên thực tế, bọn họ cũng đã bị quân Hán bao vây, cắt đứt liên hệ với bên ngoài. Nói cách khác, bọn họ không có cách nào nhận được sự giúp đỡ từ bên ngoài, bọn họ chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi. Nhưng Trương Chiêu biết, cứ coi như quân giữ thành anh dũng chống lại cũng chỉ có khác là Thành Kiến Nghiệp sẽ bị phá trong ba ngày hay bị phá trong mười ngày thôi. Nghĩ đến đây, Trương Chiêu không khỏi thở dài.

- Sao quân sư lại thở dài?

Phía sau vọng lại tiếng nói của Bộ Chất.

Trương Chiêu vừa quay đầu lại thì thấy Bộ Chất không biết từ lúc nào đã đứng ở phía sau lão, lão cười khổ một tiếng nói:

- Trong lòng có tâm sự nên mới thở dài!

Bộ Chất đi lên trước, thấp giọng hỏi:

- Nghe nói tối qua quân sư đã khuyên Ngô hầu đầu hàng, có kết quả không?

Trương Chiêu lắc đầu:

- Ngô hầu đã đóng cửa cung, không gặp ai cả. Ta đã đợi ở ngoài cung hơn một canh giờ nhưng cũng không gặp được Ngô hầu!

Dừng một chút, Trương Chiêu hỏi ngược lại:

- Nhưng chắc Trưởng sử biết tình hình của Ngô hầu, Ngô hầu hiện giờ thế nào?

Trương Chiêu đang muốn ám chỉ con gái của Bộ Chất là thứ phi của Tôn Quyền thì chắc hẳn ông ta sẽ biết được thông tin từ chỗ con gái mình. Bộ Chất cũng không phủ nhận, vẻ mặt chán nản nói:

- Nghe nói Ngô hầu hoặc uống say hoặc tức giận đập đồ, đánh thị nữ, bây giờ đã không còn ai dám tiếp cận Người nữa rồi.

Trương Chiêu chau mày:

- Sao Ngô hầu lại trở nên như vậy? Ban đầu Ngô hầu còn khinh bỉ Tôn Bí đam mê tửu sắc, bây giờ lại đến lượt Người rồi sao. Ngô hầu cũng sa sút như vậy rồi, thật khiến người ta thất vọng!

- Quả thật làm người ta thất vọng, nhưng chúng ta có thể hiểu được. Mắt thấy tình hình Giang Đông không còn hy vọng, Ngô hầu thân là Chủ công, tâm trạng đó chúng ta không thể cảm nhận được.

Hai người đang nói thì Lã Mông vội bước tới, ôm quyền nói với Trương Chiêu:

- Quân sư! Ty chức có chuyện gấp muốn bẩm báo!

- Chuyện gì vậy?

Lã Mông thấp giọng nói vài câu, Trương Chiêu và Bộ Chất ngơ ngác nhìn nhau. Trương Chiêu vội hỏi:

- Người bệnh ở đâu?

- Đã bị cách ly rồi!

- Đi xem sao!

Trương Chiêu và Bộ Chất trong lòng vô cùng lo lắng, hai người cùng Lã Mông nhanh bước xuống dưới thành. Bọn họ đến một góc giáo trường đã bị vứt bỏ ở tây nam thì thấy xung quanh đều đứng đầy binh sĩ giữ thành, không cho phép bất cứ ai ra vào.

Trong giáo trường trống không đó chỉ có bảy tám trướng, bốn phía đều có hàng rào gỗ bao quanh. Trong hàng rào đó đều có một tầng vôi sống rất dày, xa xa đã ngửi thấy mùi vôi cay mũi.

Đêm qua, Lã Mông nhận được bẩm báo của quân y, có vài binh sĩ xuất hiện dấu hiệu của bệnh dịch làm y vô cùng lo lắng. Cũng may, Trương Cơ đã phổ biến rất nhiều phương pháp phòng chữa dịch bệnh, kịp thời cách ly người bệnh. Những binh sĩ cách ly dùng khăn phủ lên người, tay đeo găng tay, băng gạc bịt miệng và mũi lại. Tất cả những vật dụng của người bệnh đều phải thiêu huỷ kịp thời, vv...

Những phương pháp phòng chữa dịch bệnh này không chỉ được lưu truyền ở Kinh Châu mà còn được truyền cả ở Giang Đông. Qua nhiều năm thực nghiệm, thật sự có hiệu quả ngừa dịch bệnh tràn rộng, những lều tranh như này đang là nơi cách ly.

Trương Chiêu và Bộ Chất nhìn những hàng rào gỗ xa xa, trong lòng hai người đều lo lắng. Thành Kiến Nghiệp quá nhỏ, nhân khẩu nhiều, một khi dịch bệnh bùng phát thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng, người nhà của họ cũng khó thoát khỏi.

Lúc này, Lã Mông ở bên cạnh thấp giọng nói:

- Có người đưa ý kiến, có thể dùng dịch bệnh để đối phó với quân Hán!

Sắc mặt của Trương Chiêu và Bộ Chất cùng biến đổi, hai người đồng thanh nói:

- Tuyệt đối không được!

Mặc dù để quân Hán bùng phát dịch bệnh là một chiến thuật có hiệu quả nhưng việc làm này trời không dung đất không tha, làm trái với đạo đức. Trương Chiêu và Bộ Chất tuyệt đối không cho phép dùng thủ đoạn này.

Hai người họ nhìn nhau một cái, đột nhiên ý thức được, nếu như Ngô hầu biết được chuyện này thì chắc chắn Ngô hầu sẽ dùng “thủ đoạn” này. Trương Chiêu lập tức hỏi:

- Còn bao nhiêu người biết chuyện này nữa?

- Khởi bẩm quân sư! Tối hôm qua đã náo nhiệt hết cả, không ít tướng lĩnh đều biết rồi!

Lúc này Trương Chiêu nói:

- Có thể phái quân đội bao vây Kiến Nghiệp cung, không cho bất cứ ai vào trong cung, ngoài ra bắt toàn bộ đám người Mỏ Ưng lại. Tóm lại một câu, chuyện này không được để Ngô hầu biết, tất cả trách nhiệm đều do ta gánh vác!

Lã Mông cũng có ý này, y lập tức đồng ý, quay người chạy đi sắp xếp. Lúc này Bộ Chất lo lắng nói:

- Một khi bệnh dịch trong thành bùng phát thì Thành Kiến Nghiệp không cần phải giữ nữa, quân sư nghĩ sao?

Trương Chiêu gật đầu:

- Ta cũng nghĩ như Trưởng sử!

Buổi chiều hôm đó, mười vạn quân Hán ồ ạt bao vây Thành Kiến Nghiệp. Thành Kiến Nghiệp chỉ là một thành nhỏ, chu vi chưa đầy mười dặm, sông Tần Hoài chảy qua thành, cuối cùng đổ vào Trường Giang. So với thành Mạt Lăng cũ nát. Tường Thành Kiến Nghiệp cao lớn kiên cố, thành trì rộng, tường thành cao ba trượng tám thước, bốn phía có sông hộ thành rộng năm trượng vây quanh. Nam thành và bắc thành đều có cổng thành riêng, bên cạnh cổng thành đều có thuỷ môn, cầu treo cao, thuỷ môn có lưới sắt ba tầng như cánh tay bảo vệ.

Không chỉ thành trì rộng kiên cố mà phòng ngự vô cùng nghiêm ngặt, một vạn quân Giang Đông tinh nhuệ chia nhau ra giữ bốn phía tường thành. Không chỉ vậy, trong Thành Kiến Nghiệp còn dự trữ rất nhiều quân tư và lương thực, cung tên binh khí nhiều vô kể. Riêng lương thực đã có hai mươi vạn thạch, ngoài ra còn có hai vạn thùng dầu quân Tào để lại nữa.

Trên bốn phía tường thành cũng sắp đặt bốn mươi cỗ máy bắn đá cỡ lớn, có thể bắn hoả đạn và đá lớn. Dưới sự bố trí cẩn thận của Lã Mông, Kiến thành Nghiệp tạo ra kiên cố như sắt.

Nhưng bất cứ phòng ngự nào cũng đều có sơ hở, Thành Kiến Nghiệp cũng không ngoại lệ. Sơ hở lớn nhất của Thành Kiến Nghiệp chính là lòng quân không ổn định, đây cũng là do chính địa vị của Thành Kiến Nghiệp quyết định. Thành Kiến Nghiệp không phải là thành tập trung cư dân mà là một thành quân chính, trong thành chỉ có quan nha, quân doanh và Kiến Nghiệp cung, không có cư dân và cửa hàng buôn bán, tất cả người nhà của tướng sĩ đều ở ngoài thành.

Tôn Quyền cũng ý thức được vấn đề này. Trong lúc quân Hán vẫn chưa đánh tới Kiến Nghiệp thì phải đón gia quyến của ba mươi hộ quan văn, quan lớn đến Thành Kiến Nghiệp, còn binh sĩ và quan quân cấp thấp thì thật sự bất lực. Một là do thành quá nhỏ, không thể chứa được nhiều người như vậy, tiếp đó là quân Giang Đông cũng không kịp di chuyển người với quy mô lớn vậy. Điều này khiến một vạn tướng sĩ đành phải chia cách với gia quyến của họ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Thần Biến (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN