Chương 1167: Môi hở răng lạnh.
Chương 1167: Môi hở răng lạnh.
Kiến Nghiệp đã trở thành một thành trì lẻ loi, những nơi còn lại của Giang Đông đều bị quân Hán chiếm đóng, cũng có nghĩa là gia quyến của một vạn tướng sĩ Thành Kiến Nghiệp đều ở trong tay của quân Hán. Tướng sĩ có tinh nhuệ đến mấy cũng phải quan tâm đến phụ mẫu thê tử của mình, lòng người, lòng quân đều dao động.
Nhưng lúc này trong thành lại xảy ra dịch bệnh, mặc dù Lã Mông đã hạ lệnh phong toả tin tức nhưng trên đời “không có tường nào gió không lọt qua được”. Tin ôn dịch bùng phát vẫn từ các đường khác nhau, nhanh chóng truyền trong quân, lòng quân cũng bắt đầu hoang mang.
Khác với sự bất an của quân Giang Đông, quân Hán lại vô cùng thản nhiên. Mười vạn đại quân chia thành bốn đại doanh, bao vây tứ phía Thành Kiến Nghiệp, nhưng quân Hán không lập tức tấn công thành mà vẫn quan sát chờ đợi.
Lúc này Hán Vương Lưu Cảnh không ở trong quân mà ở trong thành Mạt Lăng thị sát. Thành Mạt Lăng đã gỡ bỏ giới nghiêm, quân Hán đã xây dựng hơn ba mươi điểm cứu nạn trong thành. Trước mỗi điểm cứu nạn đều sắp thành hàng dài, hàng trăm quan văn quan võ bắt đầu đăng ký. Trên thực tế, tất cả hộ tịch đều có trong thông tin tư liệu của quan phủ nhưng quân Hán muốn biết, gia quyến của bao nhiêu binh sĩ của Thành Kiến Nghiệp đang ở trong huyện Mạt Lăng.
Lưu Cảnh dưới sự bảo vệ của hàng trăm kỵ binh đã đến trước một điểm cứu nạn, ở đây xếp ba đội quân dài. Mỗi đội quân đều có hàng trăm người, động tác của mấy chục binh sĩ rất nhanh, giúp các điểm cứu nạn đâu vào đấy, đội quân vô cùng bình tĩnh.
Lưu Cảnh nhìn một lát rồi quay đầu ngựa lại, đến trước một phủ đệ lớn cách đó không xa. Đó chính là phủ đệ của lão tướng Hoàng Cái, Hoàng Cái bị đánh đến mức máu me khắp người. Dưới sự khẩn cầu của các đại tướng như Lã Mông, cuối cùng Tôn Quyền cũng chịu cho Hoàng Cái về nhà dưỡng thương, đồng thời lệnh cho Chu Thái phái người nghiêm mật giám sát nhất cử nhất động của ông ta.
Cùng với thành Mạt Lăng bị chiếm đóng, những binh sĩ giám sát Hoàng Cái cũng trốn chạy. Trong thành vô cùng hỗn loạn, Hoàng Cái lệnh cho người nhà đóng cửa chính, không gặp bất cứ ai.
Một thị vệ lên trước gõ cửa. Một lát sau, trên cửa sổ hé ra một đường nhỏ, có người hỏi:
- Ai đấy?
- Đi thông báo cho chủ nhân nhà ngươi, có Hán Vương điện hạ đến thăm ông ấy!
Người gác cổng hoảng sợ, cuống quít quay người chạy vào trong phủ. Lúc đó, Hoàng Cái thương tích chưa lành, chỉ có thể nằm trên giường dưỡng thương, ông đang nói chuyện với con trai Hoàng Bính. Hoàng Bính là Huyện lệnh ở quận Cửu Giang, tình thế Giang Đông nguy cấp, Hoàng Bính cũng từ quan về nhà, xem chừng thời cuộc.
Phụ tử họ đang nói chuyện thì quản gia vội vàng hấp tấp chạy vào, gấp gáp bẩm báo:
- Thưa lão tướng quân! Hán Vương điện hạ đến!
Hoàng Cái vẫn bình tĩnh nhưng con trai ông đã “a” một tiếng đứng dậy, vô cùng lo lắng:
- Phụ thân! Thế này phải làm gì mới được?
- Con lo lắng cái gì chứ?
Hoàng Cái có chút không hài lòng, nói:
- Con dù gì cũng làm Huyện lệnh mấy năm rồi, sao không có chút kiên nhẫn nào vậy?
Nói như vậy nhưng trong lòng Hoàng Cái cũng có chút lo lắng, ông không thể ngờ Hán Vương lại tự mình đến phủ, điều này khiến ông có chút cảm động, cũng có chút khó xử. Nhưng lúc này không đợi ông nghĩ nhiều nữa, ông nói với con trai:
- Con hãy thay mặt ta ra mời Hán Vương vào. Lời lẽ phải dễ nghe, không được làm mất mặt nhà ta!
- Con hiểu rồi!
Hoàng Bính nhanh bước đến đại đường. Hoàng Cái thở dài một cái, tất nhiên ông biết tại sao Lưu Cảnh lại đến tìm mình, điều này thật sự làm ông khó xử!
Một lát sau, Hoàng Bính cung kính mời Lưu Cảnh vào:
- Phụ thân của tiểu dân đang ở trong dưỡng bệnh, xin mời điện hạ vào!
Lưu Cảnh bước nhanh vào trong, hắn nhìn thấy Hoàng Cái giãy dụa muốn đứng dậy, vội lên trước ngăn ông ấy lại:
- Lão tướng quân đang bị thương, miễn lễ!
Hoàng Cái cười khổ nói:
- Đa tạ điện hạ bận trăm công nghìn việc vẫn đến thăm ty chức! Ty chức cảm kích vô cùng!
Hoàng Cái lại lệnh cho con trai phủ thêm đệm lên ghế Hán Vương. Lưu Cảnh ngồi xuống, thân thiết hỏi:
- Hiện giờ vết thương của lão tướng quân thế nào?
- Ty chức vẫn ổn! Vẫn may “kẻ hành hình” giơ cao đánh khẽ, đánh hai trăm trượng cũng bảo vệ được tính mạng. Vết thương cũng bắt đầu đóng vảy lại rồi, nghỉ tĩnh dưỡng thêm một tháng là có thể xuống giường đi lại.
Lưu Cảnh gật đầu:
- Lão tướng quân phải dưỡng thương cho tốt, có gì cần cứ nói với ta! Ta đã dặn dò rồi, rất nhanh sẽ có đại phu tốt nhất đến chữa thương cho lão tướng quân, ngoài ra cũng sẽ chuyển lương thực đến đây!
- Đa tạ điện hạ quan tâm! Trong phủ ty chức vẫn còn một ít lương thực, chỉ mong điện hạ nhân từ với dân chúng Mạt Lăng, nhân từ với dân chúng của Giang Đông!
- Nước lấy dân làm gốc, ta đương nhiên sẽ đối xử tử tế với dân chúng Giang Đông. Người dân Giang Đông cũng giống như người dân Trường An, đều là con dân Đại Hán. Ta hy vọng rất nhanh có thể khôi phục lại sự giàu có phồn thịnh của Giang Đông.
- Nước lấy dân làm gốc!
Hoàng Cái cúi đầu thở dài:
- Ngô hầu cũng từng nói với ty chức câu này, nhưng vì trưng lương mộ binh mà Ngô hầu đã “vứt” câu này sang một bên. Điện hạ! Nói thì dễ nhưng làm thì khó!
- Lão tướng quân nói không sai, ta cũng tin Tôn Quyền không phải vì lợi ích trước mắt mà không nghĩ đến dân chúng. Nhưng trong mấy năm nay, nội bộ Giang Đông chia cắt, nguyên khí suy giảm, y còn muốn quân đội phục hồi cường thịnh, đó chỉ là điều bất hạnh của dân chúng Giang Đông thôi.
Lưu Cảnh nói rất thành khẩn, cũng không né tránh sự thật, Hoàng Cái im lặng không nói gì. Lưu Cảnh hiểu được tâm tình của Hoàng Cái, ông ta nguyện trung thành với ba đời Tôn thị, bây giờ bảo ông ấy đầu hàng, đoán chừng ông sẽ không đồng ý. Chỉ cần Hoàng Cái không chống lại mình thì sớm muộn ông ấy cũng sẽ trung thành lại với mình, chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.
Vì vậy Lưu Cảnh cũng không nhắc đến chuyện đầu hàng, chỉ đến thăm hỏi xem Hoàng Cái thương tích ra sao. Hắn đứng dậy cười nói:
- Lão tướng quân cần nghỉ ngơi, vậy ta không quấy rầy nữa! Hy vọng sau khi lão tướng quân lành vết thương sẽ hồi hương xem thế nào. Bà con ở Linh Lăng đều nói, đã lâu lão tướng quân không về rồi!
Hoàng Cái trong lòng cảm động, gật đầu nói:
- Đa tạ điện hạ nhắc nhở! Ty chức nhất định sẽ hồi hương xem sao!
Đêm đó, quân Hán cuối cùng cũng phát động tấn công Thành Kiến Nghiệp. Một trăm cỗ máy đồng thời tấn công mãnh liệt vào đông thành và tây thành ba trăm bước ngoài Thành Kiến Nghiệp. Những tảng đá lớn bay lên không trung, những quả cầu lửa lớn xẹt qua màn đêm đen tối, giống như cầu điện va vào thành trì, bình gốm đựng dầu hỏa nặng năm mươi cân bay lên trời, quay trên không trung, liên tiếp va vào tường Thành Kiến Nghiệp.
Lỗ châu mai bị những tảng đá lớn đập vào, trong chốc lát đã gãy khúc, đá vụn bay tứ tung. Các binh sĩ nấp ở dưới tường thành, không dám ngẩng đầu lên, từng cỗ máy trên đầu thành bị những tảng đá lớn đập phải, cũng lần lượt bị vỡ, những thanh gỗ lớn bị gãy rơi mạnh xuống thành.
Nhưng đáng sợ thật sự chính là dầu hỏa tấn công của quân Hán. Những bình gốm bịt kín chứa đầy dầu bên trong va vào đầu thành, bình gốm vỡ vụn, dầu hỏa chảy đầy đất, lập tức bị những quả cầu lửa bay tới châm ngòi. Trên đầu thành bỗng nhiên bốc cháy, cùng với những bình gốm dầu hỏa không ngừng bắn tới, lửa không ngừng lan rộng, cháy càng mạnh hơn.
Binh sĩ trên đầu thành bị cháy kêu la thảm thiết, vô số binh sĩ xông vào lửa chạy xuống thành nhưng cũng có không ít người bị khói hun, bị ngã trong dầu hỏa cháy hừng hực và bị đốt cháy.
Nhưng mục tiêu của quân Hán không chỉ ở đầu thành mà lớn hơn là trong thành. Kiến Nghiệp cung ở phía bắc thành trì, phía nam là quân doanh, các công trình ở hai phía đông tây đều là quan thự của Giang Đông. Do thành trì hơi nhỏ nên các quan thự phần lớn đều gần tường thành.
Nhưng quân Hán tấn công hai phía đông tây, mục tiêu chính là quan thự trong thành. Lúc này những công trình quan thự gần tường thành đều đã bị lửa thiêu trụi, lửa lớn đang nhanh chóng lan rộng ra, dần dần nhấn chìm toàn bộ quan thự. Trong quan thự có không ít gia quyến sinh sống, trong tiếng kêu thét chói tai, mấy trăm gia quyến quan viên chạy ra khỏi quan thự. Dưới sự dẫn dắt của các binh sĩ, họ đã rút lui tương đối an toàn theo hướng Kiến Nghiệp cung.
Đề xuất Voz: Giác Quan Thứ 7