Chương 1168: Bước đường cùng của Giang Đông (Thượng)
Chương 1168: Bước đường cùng của Giang Đông (Thượng)
Trong khi Thành Kiến Nghiệp đang lửa cháy ngút trời thì mười thuyền lớn ba nghìn thạch từ Trường Giang dọc theo sông Tần Hoài hướng xuống phía nam, dần dần đến gần phía bắc Thành Kiến Nghiệp. Trong Thành Kiến Nghiệp một phen hỗn loạn nhưng Lã Mông lại lo lắng quan sát động tĩnh ở ngoài bắc thành. Y đã phát hiện ra ý đồ thật sự của quân Hán, đó chính là lợi dụng ưu thế của dầu hỏa để thiêu hủy các công trình trong thành.
Hai phía đông tây là quan thự đã không còn ý nghĩa gì, thiêu hủy cũng không ảnh hưởng đến cục diện trận chiến. Quân doanh phía nam thì quan trọng nhưng không giữ được cũng không sao. Quan trọng nhất là phía bắc, phía bắc là Kiến Nghiệp cung và kho binh khí, một khi Kiến Nghiệp cung hoặc kho binh khí bị lửa thiêu thì Thành Kiến Nghiệp không thể giữ được nữa.
Đúng lúc này, có binh lính chỉ vào sông ở ngoài thành, hét lớn:
- Tướng quân mau nhìn xem!
Lã Mông bỗng nhiên cũng nhìn thấy, trong màn đêm mấy trăm bóng thuyền lớn xuất hiện đang dần dần hướng vào Kiến Nghiệp cung. Quân Giang Đông nắm rõ như lòng bàn tay với các chiến thuật của thủy quân, nếu như chiến thuyền đến gần thành trì thì rất có khả năng sẽ là thuyền công phá thành. Một khi thuyền công phá thành cao vượt thành trì thì phá đầu thành là việc vô cùng dễ dàng.
Những chiến thuyền từ xa đến vô cùng lớn, cao hơn bốn trượng, tất nhiên cao hơn tường thành. Nếu như đó là thuyền phá thành thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Lã Mông lập tức ra lệnh:
- Phóng dầu hỏa đốt thuyền!
Bọn họ biết đối phó với những thuyền phá thành đó như thế nào, dưới thành lập tức có binh sĩ đổ mấy nghìn thùng dầu hỏa ra sông Tần Hoài, dầu hỏa chảy ra khỏi thành, dần dần chảy ra những chiếc thuyền đó. Đúng lúc này, những binh sĩ quân Hán mai phục ở ngoài thành châm lửa đốt dầu hỏa trên sông. Dầu hỏa nhanhh chóng bốc cháy, cả mặt sông đều bị đốt thành ngọn lửa lam.
Nhưng dầu hỏa ở giữa sông sau khi chảy mấy trăm bước thì dần dần chậm lại, ngược lại chảy vào nhánh sông bên cạnh. Trên đầu thành nhìn không rõ nhưng nếu như đến bên bờ sông thì sẽ nhìn thấy rõ, mấy trăm cây gỗ lớn trên mặt sông chặn đứng dầu hỏa đang nổi trên mặt nước khiến cho dầu hỏa chảy đến nhánh sông khác, căn bản không đốt được chiến thuyền của quân Hán.
Đây cũng là sách lược tiếp ứng của quân Hán, chỉ cần rút dầu hỏa đi thì quân Giang Đông có nhiều dầu đến mấy cũng không đốt cháy được chiến thuyền. Năm chiến thuyền đặt song song ở ngoài ba trăm bước, trên mỗi chiến thuyền đều sắp đặt ba cỗ máy bắn đá lớn, cầu lửa lớn được sắp đặt bên trong, đợi mệnh lệnh là bắn.
Trên một thuyền lớn phía xa hơn, Lưu Cảnh khoanh tay đứng ở đầu thuyền, lạnh lùng nhìn chăm chú vào Kiến Nghiệp cung đang bị chìm trong lửa và khói dày đặc. Lửa lớn đã sớm làm cho đầu thành hỗn loạn lên, hắn hoàn toàn có thể lợi dụng lúc này để tấn công thành. Nhưng hắn vẫn hy vọng không chiến đấu mà vẫn làm người khuất phục, để Tôn Quyền phải đầu hàng. Tối nay hắn cũng chỉ muốn cảnh cáo lần đầu với Kiến Nghiệp thôi, nếu như Thành Kiến Nghiệp vẫn không chịu đầu hàng thì đừng trách hắn dùng lửa đốt thành.
- Bắn!
Lưu Cảnh ra lệnh.
Binh sĩ quân Hán châm lửa đốt quả cầu lửa, mười lăm cỗ máy bắn đá trên năm chiến thuyền đồng thời bắn ra; mười lăm quả cầu lửa bắn lên không trung, bay vào trong thành. Trên đầu thành có tiếng hô hoán, binh sĩ Giang Đông đều ngẩng đầu nhìn mười mấy quả cầu lửa xẹt qua đỉnh đầu bay vào trong thành.
Lòng Lã Mông lạnh cả đi, y đã nhìn ra ý đồ của quân Hán. Không phải chúng muốn nhằm vào kho hàng mà nhằm vào Kiến Nghiệp cung ở phía bắc, quân Hán muốn tấn công Kiến Nghiệp cung.
Kiến Nghiệp cung không nằm sát với bắc thành mà cách tường bắc thành hơn hai trăm bước. Quân Hán tất nhiên hiểu rất rõ bố cục trong thành, mười lăm quả cầu lửa của quân Hán có sức co dãn rất tốt, sau khi rơi xuống lại tiếp tục bắn lên, như vậy sẽ bắn trực tiếp vào Kiến Nghiệp cung.
Lã Mông thấy dầu hỏa trong sông không phát huy được tác dụng, vội vàng hét lớn:
- Dùng máy bắn đá phản công!
Mười mấy máy bắn đá trên bắc Thành Kiến Nghiệp bắn ra. Thành Kiến Nghiệp không có cách nào lắp đặt máy bắn đá cực lớn, chỉ có thể lắp máy bắn cỡ lớn. Loại máy này có thể bắn tảng đá lớn nặng tầm năm mươi cân ra xa hơn hai trăm bước.
Nhưng chiến thuyền quân Hán lại ở ngoài ba trăm bước, để bắn trúng chiến thuyền quân Hán, chỉ có thể thu nhỏ trọng lượng đá lại. Mười tảng đá nặng hơn ba mươi cân bay đến đầu thành, bắn vào các chiến thuyền của quân Hán. Mặc dù chiến thuyền quân Hán cách thành trì rất xa nhưng vẫn có ba tảng đá lớn bắn trúng mục tiêu.
- “Đoàng!” Đá đập vào chiến thuyền lớn. Thuyền bị đập thành một lỗ lớn, nhưng cùng lúc đó, cầu lửa lần hai của quân Hán lại bắn ra, lại là mười lăm quả cầu lửa bay lên không trung, vượt qua tường thành bay vào Kiến Nghiệp cung.
Lưu Cảnh thấy quân Giang Đông đã bắt đầu phản kích, liền hạ lệnh:
- Đội thuyền lui lại!
Đội thuyền từ từ quay đầu đi về hướng Trường Giang, dần dần cách xa tầm bắn của máy bắn đá Giang Đông.
Lúc này Kiến Nghiệp cung đã hỗn loạn một phen, mấy chục quả cầu lửa bay vào hậu cung, có quả bay vào trong nước, có quả lại va vào trong phòng xá hậu cung. Một quả cầu lửa bay vào Bách Tước lâu của Tôn Quyền và Tạ phu nhân ở, lửa thiêu cháy rèm, rất nhanh, năm mẫu Bách Tước lâu đã bị lửa “nuốt chửng”. Thị nữ sợ đến mức kêu thét chói tai, hộ tống Tạ phu nhân chạy ra.
Trong hậu đường, một quả cầu lửa đập vào nóc nhà, bắn vào đại sảnh, đập vào cột gỗ rồi dần dần dừng lại. Mấy chục thị vệ dùng nước, dùng đất dập lửa, cuối cùng cũng dập tắt được quả cầu lửa đó.
Tôn Quyền ở bên cạnh sắc mặt tái nhợt, y kinh ngạc nhìn quả cầu lửa bị dập tắt. Y lại ngẩng đầu lên nhìn nóc nhà, trên nóc bị phá thành một lỗ lớn. Lúc này, hai thị nữ vội vàng chạy đến:
- Ngô hầu! Bách Tước lâu của phu nhân bị cháy rồi!
Tôn Quyền kinh ngạc:
- Phu nhân sao rồi?
- Phu nhân đã chạy ra được, phu nhân đang ở tiền đường, mời Ngô hầu qua đó!
Mấy thị vệ bên cạnh cũng khuyên:
- Mã Phòng và Minh Lâu cũng bị cháy rồi, hậu cung không an toàn! Xin Ngô hầu cứ tránh đi một lát!
Tôn Quyền thở dài một lúc lâu rồi quay người đến tiền đường, lúc này, nơi an toàn nhất trong Kiến Nghiệp cung là tiền đường. Trong điện lớn như vậy đều đông chật người, thê thiếp của Tôn Quyền từ hậu cung chạy đến cùng với mấy trăm thị nữ, còn có gia quyến của quan viên từ quan thự chạy đến. Mọi người tụ họp lại, đều cùng nhau bàn luận, trong lòng đều sợ hãi với trận hỏa công xảy ra trong tối nay.
Tôn Quyền đi vào tiền đường, bên trong lập tức yên lặng lại. Mấy trăm cặp mắt đều nhìn về phía Tôn Quyền, y không nói gì, lại quay người rời đi. Lúc đó, Tạ phu nhân chạy vội tới, giữ chặt Tôn Quyền khuyên:
- Tướng quân! Ở đây an toàn hơn, tướng quân hãy ở lại đây đi!
Tôn Quyền buông tay của nàng ra, không quay đầu lại mà rời khỏi tiền đường. Tạ phu nhân nhìn y đi xa, cúi đầu thở dài một tiếng. Mắt thấy Thành Kiến Nghiệp không giữ được, tính mạng của bọn họ sẽ thế nào đây, tốt nhất là phu quân hãy đầu hàng, bình an sống quãng đời còn lại đi!
Máy bắn đá của quân Hán sau khi công phá hơn một canh giờ thì cũng từ từ rútlui, không tấn công tiếp nữa. Lửa lớn trong thành cũng dần dần được dập tắt, trên đầu thành đông tây, ngoài máy bắn đá bị phá hủy hoặc thiếu cháy thì căn bản không có thiệt hại gì thêm.
Nhưng quan thự lại bị thiêu hủy một cách trầm trọng, lửa vẫn ngùn ngụt đến canh ba đêm mới dần dần tắt. Mấy trăm quan thự ở hai bên đông tây cũng bị phá hủy toàn bộ, chỉ còn lại một mảnh tường đổ xiêu vẹo, những văn thư và thẻ tre chất đầy trong phòng đều bị hủy hoại trong chốc lát.
Hậu cung Kiến Nghiệp cung cũng có một bộ phận phòng xá bị thiêu hủy, đặc biệt là Bách Tước lâu của Tạ phu nhân và Minh lâu là nơi tĩnh dưỡng của Tôn Quyền đều bị thiêu cháy. Ba thị nữ bị chết cháy, mười mấy thị nữ bị thương.
Binh lính thương vong cũng không lớn, chỉ có hơn một trăm quân giữ thành không thoát kịp đều bị chết cháy, mặc dù binh sĩ thương vong không nhiều nhưng có đả kích rất lớn đối với sĩ khí Giang Đông. Binh sĩ ghét chiến tranh, chuyện tổn thất binh khí xảy ra nhiều lần, còn có không ít binh sĩ có ý đồ trốn khỏi thành bị bắt giữ.
Nhưng hỏa công của quân Hán chỉ là một sự uy hiếp mà thôi, ảnh hưởng không lớn đối với tính mạng binh sĩ, nhưng sự uy hiếp ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng của họ lại xuất hiện. Dịch bệnh bùng phát trong quân đội, gần trăm người ngã bệnh dẫn đến sự hoang mang trong quân.
Canh năm, cổng phía nam Thành Kiến Nghiệp, mấy trăm binh lính Giang Đông chạy lên đầu thành với ý đồ trèo tường thành để chạy trốn. Nhưng ngay lập tức bị quân giữ thành phát hiện, quân giữ thành liền gõ kẻng cảnh báo. Trong lúc hỗn loạn, vô số binh lính dùng dây thừng nắm chắc trèo xuống, còn có không ít người hoảng hốt chạy bừa, trực tiếp nhảy từ trên đầu thành xuống sông hộ thành.
Không bao lâu, đại tướng Đổng Tập phụ trách phòng ngự cổng nam vội vàng chạy tới. Quân hầu đang trực bẩm báo:
- Khởi bẩm Đổng tướng quân! Có mấy trăm binh lính chạy trốn, ty chức chặn lại không được! Phần lớn đều chạy trốn, chỉ bắt được ba người.
Đổng Tập đến trước mặt ba người bị bắt, thấy rằng một người trong số đó vẫn chỉ là thiếu niên tầm mười mấy tuổi.trong lòng y thực sự có chút không nỡ nên hỏi:
- Sao nhà ngươi lại muốn chạy trốn?
Thiếu niên đó lớn tiếng khóc:
- Cha cháu ngã bệnh, cha bảo cháu chạy đi, nếu không cháu cũng sẽ chết. Cháu không muốn chết!
Đổng Tập thở dài một tiếng, dặn dò hai bên tả hữu:
- Thả hết bọn họ ra!
Binh sĩ thả ba người bị bắt ra, lúc đó, Lã Mông cũng nghe tin liền chạy đến. Trong lòng y nóng như lửa đốt hỏi:
- Đổng tướng quân, có bao nhiêu người chạy trốn?
- Số lượng cụ thể thì ty chức không biết, đoán chừng có ba bốn trăm người!
- Thế này thì nguy rồi! Quân Hán chắc chắn cũng biết trong quân ta xảy ra ôn dịch!
Đổng Tập không kìm nổi nói:
- Lã đô đốc! Ty chức thật sự không hiểu, thành trì còn ý nghĩa gì để giữ nữa, lẽ nào muốn chúng ta đều bị bệnh chết, rồi để quân Hán đến thu xác cho chúng ta sao?
Lã Mông thở dài:
- Ta cũng không biết, nhưng Ngô hầu không cho đầu hàng, vậy thì ai dám đầu hàng chứ?
Đổng Tập căng thẳng ra mặt, không nói được lời nào.
Đề xuất Tiên Hiệp: Chậm Rãi Tiên Đồ