Chương 1169: Bước đường cùng của Giang Đông (Hạ)

Chương 1169: Bước đường cùng của Giang Đông (Hạ)

Trời đã sáng, trong Kiến Nghiệp cung, Trương Chiêu và Bộ Chất dẫn theo hơn ba chục quan viên tập trung cầu kiến Tôn Quyền, khẩn cầu Tôn Quyền thương lượng với quân Hán, cái gọi là thương lượng chẳng qua là mỹ từ thay cho từ “đầu hàng” mà thôi, chí ít sau khi đầu hàng đãi ngộ cũng sẽ được nâng lên. Đặc biệt, đối với trọng thần Giang Đông, thương lượng đầu hàng chỉ làm cho bọn họ tiếp tục được hưởng vinh hoa phú quý, nhưng một khi quân Hán ồ ạt tấn công thành, đao kiếm vô tình, vậy thì tính mạng cũng khó giữ.

Hơn nữa tối qua quân Hán phát động tấn công hỏa lực, thanh thế của hỏa lực đó khiến các quan viên Giang Đông kinh hãi. Những quan thự bọn họ ở đều bị đốt thành bãi đất trống, Kiến Nghiệp cung cũng thiếu chút nữa bị thiêu hủy. Điều này khiến các quan tận mắt chứng kiến sự tàn khốc “vô tình” của chiến trận, bọn họ cũng ý thức được điểm yếu của Thành Kiến Nghiệp. Đó chính là thành trì quá nhỏ, không có chiều sâu, một khi quân Hán ồ ạt tấn công thành thì Kiến Nghiệp cung sẽ thành một đống tro tàn.

Không chỉ có Trương Chiêu, Bộ Chất mà tất cả quan viên đều hiểu được, Lưu Cảnh chẳng qua là đang cảnh cáo bọn họ, đốc thúc họ đầu hàng. Nếu như họ vẫn u mê không tỉnh ngộ thì bước tiếp theo sẽ là lửa đốt thành, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ đều bị chết cháy.

- Ngô hầu, xin nghe chúng thần nói một câu, xin Người sớm đưa ra quyết định!

Giọng nói của Trương Chiêu khàn khàn, không biết lão đã gọi bao lâu nhưng Tôn Quyền đều lờ đi. Trương Chiêu tức giận, quay đầu nói với mọi người:

- Ngô hầu u mê không tỉnh ngộ, vậy chúng ta phải làm thế nào mới được?

Lúc này, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Nghiêm Tuấn, mọi người đã hiểu ý nhau, hy vọng Nghiêm Tuấn sẽ đi sứ một lần nữa. Nghiêm Tuấn chỉ cười khổ, không có mệnh lệnh của Ngô hầu, y đi sứ thì có ích gì?

Đây là vấn đề vô cùng nan giải, dù sao Tôn Quyền cũng là người đứng đầu Giang Đông. Nếu như không có mệnh lệnh của y thì bọn họ làm thế sẽ là danh bất chính ngôn bất thuận, thậm chí còn mang tội phản chủ. Các văn võ bá quan rất xem trọng thanh danh này, điều này khiến mọi người vô cùng khó xử.

Trương Chiêu và Bộ Chất nhìn nhau, việc đã đến nước này thì cũng không thể nghĩ nhiều đến vậy. Bộ Chất từ từ nói:

- Trước tiên chúng ta hãy đi tìm hiểu điểm mấu chốt của Lưu Cảnh, đây cũng coi như là tìm hiểu tình hình của đối phương, cuối cùng quyết sách tất nhiên do Ngô hầu quyết định. Ta nghĩ đây cũng không có gì là trở ngại, các vị nghĩ thế nào?

Mọi người đều đồng ý:

- Trưởng sử nói rất đúng! Tìm hiểu tình hình thì quả thật không sao cả!

Trương Chiêu liền nói với Nghiêm Tuấn:

- Phiền Nghiêm công đi đến đại doanh quân Hán một chuyến nữa để thương lượng với Hán Vương!

Nghiêm Tuấn thấy mọi người nhất trí đề cử mình, bất đắc dĩ, y chỉ có thể khom người nói:

- Hạ quan nguyện đến đại doanh quân Hán!

Mọi người đều mừng rỡ vây quanh Nghiêm Tuấn. Lúc này, Bộ Chất thấp giọng nói với Trương Chiêu:

- Ta nghĩ, quan trọng nhất vẫn ở phía “người kia”.

Bộ Chất nhanh chóng liếc mắt nhìn vào Kiến Nghiệp cung. Trương Chiêu hiểu ý của Bộ Chất, liền nói:

- Trước hết cứ để Mạn Tài đi thăm dò rồi sẽ nói tiếp!

Bộ Chất gật đầu, ông ta cũng biết bây giờ vẫn chưa thể nói gì nhiều nên quay người đi ra ngoài Kiến Nghiệp cung. Ánh mắt Trương Chiêu lóe sáng bất định, nếu như thật sự không được thì lão đành phải dùng đến hạ sách.

Nghiêm Tuấn được hai tên thị vệ quân Hán dẫn vào, đi thẳng đến đại trướng trung quân trong Hán doanh. Thị vệ đứng ở cửa bẩm báo vào trong trướng:

- Khởi bẩm Hán Vương điện hạ! Ty chức đã đưa sứ giả Kiến Nghiệp đến rồi!

- Mời hắn ta vào!

Mặc dù dùng chữ “mời” nhưng không còn khách khí như lần trước, không nghênh tiếp vào trướng đã đành nhưng giọng điệu cũng nghiêm khắc hơn. Trong lòng Nghiêm Tuấn có chút lo lắng, nhanh bước vào trong đại trướng.

Chỉ thấy trong trướng đang đặt một tượng điêu khắc thành trì rất lớn, Lưu Cảnh và mười mấy văn võ bá quan đang vây trước tượng đó. Nghiêm Tuấn không nhìn kỹ, lên trước thi lễ với Lưu Cảnh:

- Nghiêm Tuấn tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh liếc mắt nhìn Nghiêm Tuấn một cái, khẽ cười nói:

- Nếu không ngại, Nghiêm Tuấn nhìn giúp ta xem thành trì gỗ này còn có chỗ nào chưa đầy đủ?

Lúc này Nghiêm Tuấn mới nhận ra, thì ra thành gỗ này là Thành Kiến Nghiệp. Y thầm kinh ngạc, quan sát kỹ một chút mới phát hiện ra thành gỗ được làm giống như đúc, tường thành, cung thất, quan thự, quân doanh, kho chứa đều đầy đủ, vị trí và kích cỡ đều hoàn toàn phù hợp với thành trì thật. Ngay cả sông Tần Hoài chảy hướng rộng hẹp trong thành đều hoàn toàn giống. Có thể thấy quân Hán sớm đã nắm bắt rõ Thành Kiến Nghiệp rồi.

Nghiêm Tuấn cười khổ một tiếng nói:

- Thành trì làm không chê vào đâu được, các chi tiết cũng được làm rất hoàn hảo. Chỉ đáng tiếc rằng, tối qua quan thự đã bị một mồi lửa thiêu hủy, nay đã không còn nữa!

- Thì ra là thế!

Lưu Cảnh cười một cái rồi nháy mắt ra hiệu với hai cận vệ bên cạnh. Hai người đó lập tức gỡ hai quan thự ra, trong Thành Kiến Nghiệp lập tức trở nên trống trải:

- Như vậy đã đúng chưa?

Lưu Cảnh cười, hỏi.

- Khắp nơi trong Thành Kiến Nghiệp đều là đống đổ nát thê lương chứ đâu có ngay ngắn đẹp đẽ như thế này!

Lưu Cảnh gật đầu rồi không hỏi chuyện thành gỗ nữa, liền chuyển chủ đề ngay:

- Là Nghiêm công tự mình đến hay là phụng lệnh đi sứ của Ngô hầu?

Trên đường đi, Nghiêm Tuấn đã nghĩ rất nhiều lý do. Lúc này, Lưu Cảnh hỏi ra một câu thì Nghiêm Tuấn biết mình căn bản không thể giấu được Lưu Cảnh nữa. Trước mặt Lưu Cảnh mà ăn nói văn vẻ, chỉ e sẽ hoàn toàn ngược lại. Vì thế y đành phải nói thật:

- Khởi bẩm điện hạ! Văn võ bá quan đều bằng lòng thương lượng với quân Hán, chỉ có điều Ngô hầu đều lờ đi, mọi người thật sự không còn cách nào khác, đành phải đề cử ty chức đi sứ đến đại doanh quân Hán, hy vọng có thể thương lượng một chút với Hán Vương điện hạ.

Lưu Cảnh thản nhiên cười:

- Nếu như thương lượng vì tiền đồ phú quý của cá nhân các ngươi thì ta có thể nói rõ, chỉ cần các người có thể trung thành với nước Hán thì ta có thể bảo đảm các ngươi sẽ được vinh hoa phú quý, thậm chí còn có thể để các ngươi tiếp tục được phát huy tài năng của mình, để con đường làm quan của các ngươi không chỉ ở Giang Đông mà còn nổi khắp thiên hạ. Nhưng nếu thương lượng vì Giang Đông thì không cần phải nói nữa.

Nghiêm Tuấn thấy mình không còn đường sống để nói nữa rồi, Lưu Cảnh nói từng câu từng chữ đều chặn đường lui của y. Y chỉ biết thở dài, yên lặng không nói gì, đợi ‘tối hậu thư’ của Lưu Cảnh.

Lưu Cảnh khoanh tay đi vài bước lại nói:

- Ta không ngại nói thật cho Nghiêm công biết. Do trong Thành Kiến Nghiệp bùng phát dịch bệnh nên ta đã không kéo dài thêm, quyết định hôm nay sẽ tấn công thành. Một khi tấn công thành thì cả Thành Kiến Nghiệp sẽ thành một đống tro tàn. Ta cũng không muốn nhìn thấy cảnh đó, Nghiêm công không ngại thì hãy tiện thể chuyển những lời này về, giờ Hợi đêm nay, quân Hán sẽ châm lửa thiêu huỷ Thành Kiến Nghiệp. Trước lúc đó nếu mở cổng thành đầu hàng thì chư công và tam quân có thể bảo toàn tính mạng.

Nghiêm Tuấn mang tối hậu thư của Lưu Cảnh về khiến cho quan viên Giang Đông trong Thành Kiến Nghiệp một phen kinh sợ. Chuyện mà bọn họ lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy ra rồi. Một khi quân Hán thiêu huỷ thành thì không ai có thể giữ được tính mạng. Mấy chục quan lớn của Giang Đông lại tụ họp một lần nữa trước Kiến Nghiệp cung, hô hào Ngô hầu xuất cung thương lượng. Nhưng Tôn Quyền vẫn lờ đi, thậm chí thị vệ cũng không biết y đang ở đâu?

Thời gian dần trôi đi, trước Kiến Nghiệp cung vẫn không có kết quả gì. Mắt thấy trời sắp tối, các quan viên càng lo lắng hơn, mọi người đi tìm quân sư Trương Chiêu. Nhưng không ngờ đều không thấy bóng dáng của quân sư Trương Chiêu và Bộ Chất nên làm mọi người đều hoảng sợ.

Quân doanh cửa nam, trong quân doanh mà người ta không chú ý mấy, ba người Trương Chiêu, Bộ Chất và Lã Mông đang thương lượng lần cuối cùng. Thời gian đã không thể kéo dài được nữa, ngoài cách ép Tôn Quyền đầu hàng thì bọn họ không còn cách nào khác. Nhưng ép Tôn Quyền đầu hàng thế nào lại phải suy tính thật kĩ mới làm được. Trương Chiêu đã có cách xử lý khéo léo, chỉ cần Lã Mông phối hợp là được.

- Thời gian đã không còn nhiều nữa. Nếu như không đầu hàng thì chỉ e chúng ta sẽ cùng tồn vong với Kiến Nghiệp. Như kế hiện giờ thì chỉ có thể ép Ngô hầu đưa ra quyết định cuối cùng thôi.

Trương Chiêu nói đến đây, khẽ thở dài một cái, ánh mắt lại nhìn sang Lã Mông, ý muốn Lã Mông ra mặt. Lã Mông trầm ngâm một chút nói:

- Đại tướng dưới quyền ty chức muốn mở cổng thành đầu hàng cũng có, tại sao không để bọn họ trực tiếp dâng Kiến Nghiệp?

Bộ Chất ở bên cạnh nói:

- Đại tướng dâng thành và Ngô hầu đầu hàng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Đại tướng dâng thành thì chúng ta là tù binh, còn Ngô hầu đầu hàng thì có nghĩa là chúng ta quy thuận, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Trương Chiêu lại bổ sung:

- Hơn nữa ta cũng không muốn Ngô hầu có điều gì bất trắc, nếu chẳng may có những hành động cực đoan thì chúng ta chẳng phải sẽ trở thành những tội nhân sao. Tốt nhất là Ngô hầu dâng thành quy hàng, vì vậy cần một người phản đối Ngô hầu bằng vũ lực.

- Ty chức biết có một người bằng lòng ra mặt phản đối Ngô hầu nhưng chỉ e y sống chết cũng không chịu đầu hàng, lúc đó phải làm sao?

Bộ Chất khẽ cười:

- Điều này Lã tướng quân không cần phải lo lắng, ta sẽ tự có cách!

Tôn Quyền một mình uống rượu trong Trích Tinh Các ở Kiến Nghiệp cung. Mấy ngày này y dường như chìm trong nỗi buồn sầu vô hạn, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà tóc y đã bạc đi một nửa. Mắt thấy tình thế Giang Đông không còn hy vọng, y làm sao ăn nói được với phụ thân và huynh trưởng đây?

Tôn Quyền không biết tình hình bên ngoài và y cũng không muốn biết. Y chỉ muốn chìm trong cơn say, quên đi tất cả những phiền não. Bên cạnh Tôn Quyền vẫn còn mười mấy thị vệ thân cận, bọn họ không dám nói tình hình thật cho Tôn Quyền biết, càng không dám khuyên y đầu hàng. Ba ngày trước, Tôn Quyền đã chém hai thị vệ khuyên y đầu hàng, khiến tất cả mọi người đều không dám mở miệng nói gì nữa.

Tôn Quyền vừa khóc vừa hát, điên cuồng uống rượu, bất giác đã say khướt. Y uống cạn một hơi, giơ tay lấy bầu rượu nhưng phát hiện rượu đã hết, liền cao giọng nói:

- Mang bình rượu khác lại đây!

Lúc này, bên ngoài vọng lại tiếng kêu thảm thiết, ngay sau đó là tiếng hô lớn nhỏ, vang lại tiếng đao kiếm khiến Tôn Quyền kinh ngạc. Y vịn vào tường đứng dậy, lảo đảo đi được hai bước, cửa bị phá rầm một cái. Mấy chục binh sĩ đầy đủ vũ trang xông vào, đại tướng dẫn đầu là Đổng Tập. Tay gã cầm đao lớn, lạnh lùng nhìn Tôn Quyền.

- Đổng tướng quân! Ngươi làm gì vậy?

Tôn Quyền giật mình hỏi.

- Qua nửa canh giờ nữa quân Hán sẽ dùng hoả lực đốt thành. Tất cả mọi người đều không sống được, Ngô hầu có biết điều này không?

Tôn Quyền lắc đầu:

- Ta không biết!

- Những thị vệ đó đã giấu tin này, làm lỡ chuyện lớn, tội đáng vạn lần chết. Thần cũng đã chém tất cả bọn chúng rồi, bây giờ xin Ngô hầu hãy hạ lệnh mở cổng thành đầu hàng, bảo toàn tính mạng cho một vạn tướng sĩ vô tội.

Tôn Quyền giận dữ, chỉ vào Đổng Tập mà mắng:

- Ngươi đang mưu phản sao?

- Không phải là ty chức mưu phản mà vì muốn bảo toàn tính mạng cho Ngô hầu và các tướng sĩ. Tình thế nguy cấp, xin Ngô hầu hãy hạ lệnh đi!

Tôn Quyền rút kiếm trên tường, hét lớn:

- Phải chết thì mọi người cùng chết. Ta tuyệt đối sẽ không đầu hàng, phải giết kẻ phản nghịch như ngươi trước!

Y múa kiếm về hướng Đổng Tập, Đổng Tập dùng đao chặn lại, kiếm bị gãy thành hai đoạn. Tôn Quyền đứng không vững, ngã trên đất. Đổng Tập ra hiệu, mấy tên binh sĩ lên trước ấn Tôn Quyền xuống. Đổng Tập thở dài:

- Ty chức không có ý này nhưng để bảo vệ tính mạng của Ngô hầu và các tướng sĩ, đành phải để Ngô hầu chịu uất ức chút!

Các binh sĩ bịt miệng Tôn Quyền lại, đẩy y ra ngoài. Tôn Quyền căm hận vô cùng nhưng không hét nổi ra tiếng.

Trước Kiến Nghiệp cung, gần vạn binh sĩ và mấy chục văn võ bá quan tụ hợp ở dưới thềm, đợi Tôn Quyền đi ra tuyên bố đầu hàng. Đám người đông đúc, mỗi người đều mang theo sắc mặt lo lắng chờ đợi, chỉ còn cách chiến trận một khắc nữa.

Lúc này, tiếng chuông vang lên, các binh sĩ chợt vang lên tiếng hoan hô, chỉ thấy Trương Chiêu và Bộ Chất đi ra cùng Ngô hầu Tôn Quyền. Mặc dù ánh sáng lúc sáng lúc tối, không nhìn rõ khuôn mặt của Tôn Quyền nhưng mọi người đều nhận ra người này đích thực là Tôn Quyền.

‘Tôn Quyền’ không nói lời nào, ngồi xuống sau bàn. Bộ Chất tiến lên một bước, mở ra gấm trục tuyên bố:

- Ý trời không thể trái, để Giang Đông tránh khỏi trận chiến hoả lực lầm than, vì trăm vạn lê dân, để tất cả tướng sĩ có thể về nhà đoàn tụ với phụ mẫu thê tử, ta quyết định đầu hàng!

Hơn một vạn binh lính lại hoan hô một lần nữa, mọi người đều ôm nhau, vui mừng đến phát khóc. Mặc dù Lã Mông cũng ngầm đoán được ‘Tôn Quyền’ ngồi sau bàn không phải là Tôn Quyền thật nhưng việc đã đến nước này thì chỉ có thể làm vậy thôi.

Lúc này y hạ lệnh:

- Mở thành, đầu hàng quân Hán!

Tháng chín năm Kiến An hai mươi hai, Tôn Quyền hạ lệnh đầu hàng, một vạn quân Giang Đông giữ thành dâng thành đầu hàng, Thành Kiến Nghiệp đã bị chiếm. Điều này cũng có nghĩa là chính quyền Giang Đông bị xoá bỏ, có nghĩa là Lưu Cảnh đã thống nhất được phía nam, ngoại trừ Giao Châu ra.

Năm ngày sau, Tôn Thượng Hương - Thứ phi của Hán Vương ngồi thuyền tới Giang Đông.

Đề xuất Linh Dị: Thần Thánh La Mã Đế Quốc
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN