Chương 1170: Hậu sự của Giang Đông.

Chương 1170: Hậu sự của Giang Đông.

Tôn Thượng Hương trở về Giang Đông vừa để tế mẫu vừa để trấn an Giang Đông. Nàng có uy danh rất cao trong quân dân Giang Đông, đến nay mọi người vẫn không quên Công chúa Giang Đông vừa mạnh mẽ vừa đáng yêu hiệp nghĩa năm nào.

Trong quận nha Đan Dương, hơn một trăm văn võ bá quan Giang Đông đều tập trung ở đại đường, nhất loạt đến bái kiến Thượng Hương Công chúa. Trước đây, Tôn Thượng Hương không có địa vị chính trị cao như vậy nhưng Giang Đông đang dần bị sụp đổ, mỗi người đều cảm thấy bất an, đều mờ mịt về tương lai trước mắt. Nhưng Tôn Thượng Hương vừa là Công chúa Giang Đông, đồng thời cũng là Thứ phi của Hán Vương, nàng ta chính là “cầu nối” giữa Lưu Cảnh và bách quan Giang Đông.

Văn võ bá quan Giang Đông rất tin nàng, cũng rất có cảm tình với nàng. Trong đại đường rất yên tĩnh, vô số ánh mắt nhìn chăm chú vào vị Thượng Hương Công chúa đã dần dần trưởng thành.

- Giang Đông đã hết rồi. Là con gái Ô Trình Hầu, là muội muội Bá Phù tướng quân, trong lòng ta cũng rất buồn, rất thất vọng. Dù gì cũng là cơ nghiệp phụ thân và các huynh đã đổ mồ hôi xương máu gây dựng nên. Bây giờ cứ như vậy mà sụp đổ, ta thật sự chịu không nổi nhưng ta cũng giống như mọi người, đều phải đối mặt với sự thật.

Giọng nói của Tôn Thượng Hương nghẹn ngào, nước mắt tuôn trào, rất nhiều đại tướng của Giang Đông cũng không kìm được quay mặt đi lén lau nước mắt, văn võ bá quan cũng cảm thấy buồn khổ. Tôn Thượng Hương lấy tay lau nước mắt, lại chậm rãi nói:

- Đầu năm, ta có nhận được thư của đại huynh, trong thư huynh ấy cũng cầu xin ta thuyết phục Hán Vương, tha cho Giang Đông. Vì điều này, ta cũng cảm thấy rất phẫn nộ, rất lo lắng, không biết phải làm thế nào mới được. Chỉ đến khi ta ở trong thị trấn Trường An gặp một đôi vợ chồng trẻ, bọn họ là nạn dân từ Ô Trình chạy đến. Nói chuyện với bọn họ ta mới biết chính quyền Giang Đông đã không còn được lòng dân nữa rồi. Bị người dân Giang Đông căm hận mới ý thức được, Giang Đông còn tồn tại ngày nào thì ngày đó nhân dân còn phải chịu khổ. Quân chủ như vậy có khác gì Đổng Trác?

Ta hỏi chính mình, rốt cuộc Giang Đông là hậu hoa viên của Tôn gia hay là gia viên của người dân Giang Đông. Kết quả, ta đã tỉnh ngộ, sự phẫn nộ và lo lắng của ta thật ích kỷ, chỉ muốn làm thế nào để giữ được chính quyền Giang Đông nhưng chưa từng nghĩ đến sự sống chết của dân chúng Giang Đông. Biết bao người vợ con ly tán, biết bao người chết trận, bỏ mạng nơi sa trường, chính là để bảo vệ xã tắc Tôn thị. Xã tắc Tôn thị bị người dân “phỉ nhổ”, vậy thì ta cũng không cần nó nữa!

Giọng nói của Tôn Thượng Hương không lớn nhưng xuyên thấu trong lòng mỗi người. Có quan viên trầm tư suy nghĩ, có quan viên tự thấy xấu hổ, có vị thì thầm thở dài. Những lời Thượng Hương Công chúa nói đều là sự thật.

- Hán Vương đã bảo đảm với ta, Tôn thị không phải là phản nghịch, Hán Vương sẽ đối đãi tử tế. Văn võ Giang Đông cũng sẽ tiếp tục được trọng dụng, tóm lại, ta hy vọng mọi người nhớ lấy một điều, bất luận là ai làm chủ chính quyền Giang Đông thì đều phải đối xử tốt với người dân Giang Đông.

Trương Chiêu ở bên cạnh thầm tán thưởng, Thượng Hương công chúa thật sự đã trưởng thành rồi, đã trở nên biết nói năng rồi. Trước tiên nói đến ân đãi Tôn thị, chắc chắn sẽ làm yên tâm rất nhiều quan văn quan tâm đến Tôn Quyền, tiếp đó là nói sẽ tiếp tục trọng dụng văn võ bá quan Giang Đông, điều này càng trấn an nỗi lo lắng của bá quan hơn. Cuối cùng nói đến việc đối xử tốt với người dân Giang Đông, khiến cho Lưu Cảnh thống trị Giang Đông một cách hợp pháp hóa, lòng dân quy thuận.

Nhưng Trương Chiêu quan tâm đến địa vị của Giang Đông ở nước Hán hơn. Y hỏi thăm dò:

- Xin hỏi Thượng Hương Công chúa! Các quan viên Giang Đông ở lại Giang Đông tiếp tục làm quan hay là đến Trường An nhậm chức?

Tôn Thượng Hương do dự một chút nói:

- Chi tiết cụ thể thế nào thì Hán Vương không nói cho ta, chỉ nói Giang Đông sẽ khôi phục quận huyện, nói cách khác, Giang Đông sẽ không có quá nhiều quan viên. Ta nghĩ, phần lớn quan viên chắc sẽ vào kinh hoặc điều đến nơi khác làm quan.

Trong lòng Trương Chiêu có chút thất vọng, quả là Thượng Hương Công chúa cũng không biết Lưu Cảnh sắp xếp cụ thể thế nào. Lúc đó, Tôn Thượng Hương cười nói:

- Có thể tối nay ta sẽ hỏi cụ thể Hán Vương, ngày mai sẽ cho mọi người một đáp án chính xác nhất.

Ban đêm, Tôn Thượng Hương và phu quân xa cách đã lâu nay được e ấp mặn nồng, hai người ân ân ái ái, Tôn Thượng Hương thở nhẹ, một lúc lâu mới bình tĩnh lại. Nàng nằm trong lòng Lưu Cảnh, nhớ đến chuyện ban sáng, liền “làm nũng” hỏi:

- Hôm nay “người ta” đã thay chàng làm biết bao việc, chàng sẽ báo đáp thiếp thế nào đây?

Lưu Cảnh hôn nhẹ lên mặt nàng ta, cười nói:

- Ta sẽ tiếp tục cố gắng để nàng sớm sinh cho ta một “công chúa” bảo bối nữa!

Mặt Tôn Thượng Hương đỏ lên, nàng ta bấm lên tay Lưu Cảnh một cái, gắt giọng:

- Chàng còn nói nữa, ở Linh Châu thiếp cũng “hùa” vào với chàng nhưng cũng không thể có con, lẽ nào lần này có thể sao?

- Ta có cảm giác, nàng về cố hương thì nhất định có thể!

Tôn Thượng Hương cúi đầu thở dài. Nàng ta hy vọng có cô con gái đáng yêu biết mấy, lúc đó, nàng đột nhiên nhớ đến một chuyện. Vừa định mở miệng thì lại nghĩ đến Đào Trạm dặn dò nàng nên nàng lại cắn chặt môi, cuối cùng cũng không nói ra.

- Nàng muốn nói gì?

Lưu Cảnh thấy Tôn Thượng Hương muốn nói lại thôi, liền cười hỏi.

- Không có gì!

Tôn Thượng Hương sợ vội vàng lắc đầu, lại nói tránh đi:

- Thiếp đang nghĩ, ngày mai thiếp sẽ trả lời họ thế nào?

Tất nhiên Lưu Cảnh biết rất rõ cuộc gặp mặt giữa Tôn Thượng Hương và bách quan Giang Đông, hắn rất hài lòng với thể hiện của nàng ấy. Có nàng ấy ra mặt thì sẽ có hiệu quả hơn nhiều so với việc hắn ra mặt. Tinh thần của người dân Giang Đông cơ bản là bị tác động, tiếp theo phải nghĩ xem thu xếp ổn thỏa cho bọn họ thế nào, cho họ lợi ích chính trị nhất định, như thế mới có thể hoàn toàn thu phục Giang Đông.

Lưu Cảnh cười nói:

- Ngày mai ta sẽ nói chuyện với mấy người quan trọng trong triều. Ta định tăng số lượng năm tướng quốc lên bảy tướng quốc. Trương Chiêu làm tướng, Bộ Chất làm Thị lang Hoàng môn, Cố Ung làm Tế Tửu Quốc Tử Giám, Ngu Phiên đảm nhiệm Trung Thừa Ngự Sử. Đây là mấy quan viên quan trọng mà ta đã quyết định.

Tôn Thượng Hương lặng lẽ gật đầu, nàng hiểu sự sắp xếp của phu quân, như thế sẽ làm cân bằng lợi ích các phe phái của Giang Đông. Nàng trầm tư một chút nói:

- Vậy Thái Thú các quận của Giang Đông sẽ phái từ Trường An đến sao?

Lưu Cảnh lắc đầu:

- Ta sẽ phái Trung Thừa Ngự Sử ở Giang Đông tuần tra nhưng Thái Thú các quận của Giang Đông phải tận lực dùng những cựu thần Giang Đông. Thái Thú Đan Dương do Chu Phường đảm nhiệm, Thái Thú Ngô Quận do Lỗ Túc đảm nhiệm, còn Thái Thú Hội Kê ta nghĩ sẽ để Hoàng Cái đảm nhiệm. Ông ấy rất có uy tín với người Sơn Việt, có thể bảo vệ sự bình an cho Hội Kê.

Tôn Thượng Hương kinh ngạc:

- Thái Thú Hội Kê không phải là Tôn Thiệu sao?"

- Tôn Thiệu không có năng lực, ta sẽ để y “kế thừa” tước vị của Ngô hầu, đảm nhiệm Biệt Giá Dương Châu, dẹp an lòng dân Giang Đông.

- Vậy phu quân định xử trí thế nào với huynh trưởng của thiếp?

Tôn Thượng Hương nhút nhát ngửa đầu hỏi.

Lưu Cảnh hiểu nỗi lo lắng của thê tử mình. Hắn không khỏi ôm chặt nàng vào lòng, nhẹ nhàng nói:

- Hiện tại huynh trưởng nàng đang bị giam lại, nhưng tính cách rất hung bạo. Ta định đợi sau khi huynh ấy bình tĩnh lại thì sẽ phong cho Phấn Uy tướng quân, để huynh ấy sinh sống lâu dài ở Giang Hạ.

Tôn Thượng Hương thở dài, nàng hiểu ý của phu quân, như vậy chính là giam lỏng huynh trưởng mình. Mặc dù trong lòng nàng rất buồn nhưng nàng cũng biết, không những phu quân bảo vệ cả nhà Tôn thị mà còn không lưu đày huynh trưởng mình đến đảo hoang, đây cũng là quan tâm giúp đỡ hết mực với mình rồi.

Nghĩ đến đây, hai tay Tôn Thượng Hương ôm lấy cổ Lưu Cảnh, làm nũng nói với hắn:

- Ban nãy có người nói, muốn bồi thường gấp bội cho thiếp, sao “người ấy” chỉ nói mà không làm vậy?

Lưu Cảnh cười ha hả, xoay người ôm lấy Tôn Thượng Hương.

Ngày hôm sau, ở trong quận nha Đan Dương của thành bắc Mạt Lăng, Tôn Thượng Hương lại gặp mặt mười mấy trọng thần Giang Đông một lần nữa. Nếu như nói hôm qua, nàng đã lấy tư cách của Công chúa Giang Đông để trấn an bách quan Giang Đông thì hôm nay, nàng lại lấy tư cách của Thứ phi Hán Vương, thay mặt Hán Vương tuyên bố “hậu sự” của Giang Đông.

Mười mấy vị quan lớn ngồi ở bên cạnh, trong lòng mỗi người đều có chút lo lắng. Trong lòng họ hiểu rõ, Thượng Hương Công chúa đã chỉ rõ họ đến tham dự như vậy thì chứng tỏ chức quan trong tương lai của họ đã quyết định rồi.

- Ta sẽ nói rõ một điều trước!

Hôm nay giọng điệu của Tôn Thượng Hương lại trở nên nhẹ nhàng, trên mặt có nét tươi sáng, quả thật xinh đẹp muôn phần, đôi mắt đẹp lóe lên. Nàng cười nói:

- Điều thứ nhất trong gia quy của phủ Hán Vương là phụ nữ không được tham gia vào triều chính, lần này ta đến Giang Đông chỉ là đặc biệt thôi, lần sau không còn lệ này nữa. Sau này mọi người có chính sự thì không cần tìm ta nữa, còn ngược lại, cuộc sống có khó khăn gì thì ta sẽ tận tình giúp đỡ.

Giọng điệu nhẹ nhàng của Tôn Thượng Hương như hòa tan không khí căng thẳng trong đại đường, mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm. Bộ Chất cười nói:

- Sau này, phu nhân của chúng thần sẽ đến làm phiền Vương phi rồi!

Bộ Chất càng biết cách nói năng hơn, Giang Đông đã không tồn tại thì Công chúa Giang Đông tất nhiên cũng sẽ không tồn tại. Người đối diện với bọn họ giờ đây chính là Thứ phi của Hán Vương. Tôn Thượng Hương gật đầu:

- Bộ công nói rất đúng, sau này đừng gọi ta là Công chúa Giang Đông nữa. Hôm nay vốn là Hán Vương điện hạ đến tiếp kiến các vị nhưng Hán Vương nói sau này vẫn còn cơ hội, vì vậy hôm nay vẫn là ta ra mặt, nói chuyện với mọi người một lần nữa.

Nói đến đây, ánh mắt Tôn Thượng Hương chuyển sang Trương Chiêu, cười nói:

- Trước tiên ta phải trả lời câu hỏi hôm qua của Trương công. Tối qua ta đã hỏi cụ thể Hán Vương rồi, cũng có thể trả lời Trương công rồi!

Trương Chiêu hạ thấp người, cười nói:

- Thần nguyện nghe theo lời của Vương phi!

- Hán Vương nói, Hán Vương muốn tăng năm tướng của nước Hán lên bảy tướng, trong đó một tướng sẽ là người Giang Đông.

Tim mọi người bỗng đập mạnh hơn, không ngờ Lưu Cảnh lại cho Giang Đông một vị trí Tướng quốc, có thể thấy Lưu Cảnh rất coi trọng Giang Đông. Đặc biệt là Trương Chiêu, nét mặt bỗng không được tự nhiên. Y là quan văn đứng đầu Giang Đông, vị trí tướng quốc chắc chắn sẽ thuộc về y nhưng không nhất định. Có lẽ sẽ là Lục Tốn, cũng có thể là Tôn Thiệu, dù sao ban đầu mình cũng nhiều lần làm khó Kinh Châu, Lưu Cảnh chưa chắc đã quên.

Tôn Thượng Hương cảm nhận được Trương Chiêu có chút không tự tin liền cười, nói:

- Trương công không cần lo lắng, Hán Vương đã nói rõ ràng cho ta, một trong vị trí tướng quốc đó sẽ do Trương Công đảm nhiệm.

Mũi Trương Chiêu bỗng xót xót, trong lòng có sự cảm động khác thường. Lưu Cảnh không nhớ hiềm khích lúc trước, đây là lòng dạ thế nào chứ. Y cúi sâu hành lễ:

- Xin Vương phi chuyển lời đến Hán Vương điện hạ! Lão thần nhất định sẽ cố gắng hết sức cho sự phục hưng của xã tắc Đại Hán.

Trương Chiêu đảm nhiệm Tướng quốc là điều mọi người đều nghĩ tới nên không có ai dị nghị, còn vị trí Tướng quốc mới khác thì mọi người đều không nghĩ gì nhiều, đó chắc chắn không giành cho Giang Đông rồi. Nhưng Hán Vương sẽ cho họ tiền đồ gì đây? Trong lòng mỗi người đều vô cùng chờ đợi.

Đề xuất Voz: Đừng Đùa Với Gái Hư
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN