Chương 1171: Đường về luận chiến.
Chương 1171: Đường về luận chiến.
Thời gian dần trôi, đã tới hạ tuần tháng chín, cùng với hoạt động ít dần đi của gió đông nam, tám vạn quân Hán rốt cuộc lên đường trở về, Lưu Cảnh sau khi hoàn thành việc sắp xếp nhân lực cuối cùng, bổ nhiệm Tuân Chí làm Ngự sử trung thừa Dương châu, lại bổ nhiệm Cam Ninh làm Đô đốc Giang Đông, thống lĩnh năm vạn quân cùng với năm trăm chiến thuyền đóng giữ tại Giang Đông, Lưu Hổ trở thành Đô đốc Hoài Nam, cùng với Thọ Xuân thống lĩnh ba vạn quân đóng giữ tại Hợp Phì.
Trên chiến thuyền năm nghìn thạch, Lưu Cảnh đứng ở mạn thuyền nhìn về phía xa xa bờ Nam Giang Đông, ngọn núi Phương Thanh mơ mơ hồ hồ, ruộng lúa đã bắt đầu trổ đồng, trên vài chục nông trại lượn lờ khói bếp, mấy đứa nhỏ đứng trên bờ ngoắc ngoắc tay hoan hô đoàn chiến thuyền, Lưu Cảnh không nhịn được tươi cười vẫy tay với mấy đứa trẻ.
Lúc này, Lục Tốn chậm rãi đến bên cạnh Lưu Cảnh, cười nói:
- Cảnh tượng này thật làm cho lòng người ấm áp!
- Quả thật vậy!
Lưu Cảnh gật đầu nói:
- Từ Ngô quận tiến lên phía Bắc, mười nhà trống hết chín nhà, cái cảm giác lúc đó thật khiến người ta khó chịu, bây giờ nhìn thấy khói bếp lượn lờ, thấy mấy đứa nhỏ vui đùa, tâm tình mới tốt lên chút.
Lục Tốn cũng không theo chính trị, mà là tiếp tục đảm nhiệm trọng trách trong quân đội, y hiện đảm nhiệm chức vị Tham quân tế tửu, cũng gần như là quân sư, một chức vị cao trong quân đội, vì quân lính Giang Đông trên cơ bản đã giải tán, đại tướng Giang Đông như Lã Mông, Từ Thịnh, Tưởng Khâm, Đinh Phụng, Chu Hằng, Đổng Tập đều gia nhập quân Hán, được phong làm thiên tướng, trung lang tướng, gia phong chức vị, theo quân Hán trở về phía Tây.
Mà ngay vi phụ luôn ôm lòng thù hận với đại tướng của Lưu Cảnh Lăng Thống, cuối cùng cũng buông bỏ lòng thù hận, được Lưu Cảnh bổ nhiệm làm Thiên tướng, gia phong Đình hầu, theo Lưu Hổ trấn thủ Hợp Phì.
Lục Tốn nhìn về hướng Nam, thản nhiên cười nói:
- Mục tiêu kế tiếp của điện hạ hẳn là Giao Châu đi!
Lưu Cảnh cười cười:
- Nơi này gió lớn, chúng ta vào khoang thuyền nói đi!
Lục Tốn theo Lưu Cảnh vào khoang thuyền nghị sự, hai người ngồi xuống, có trà đồng lập tức dâng trà nóng, Lưu Cảnh uống một ngụm trà, mới chậm rãi nói:
- Thẳng thắn mà nói, có tấn công Giao Châu hay không ta vẫn chưa có chủ ý gì, theo kế hoạch ban đầu của ta, Giao Châu đất rộng người thưa, giao thông khó khăn, Lưu Bị rất khó làm ra trò trống tại nơi này, khẳng định có thể ép hắn ngồi xuống bàn bạc, trước để hắn thay ta quản lý Giao Châu, nhưng theo tin tức tình báo gần đây ta nhận được, binh lực của Lưu Bị đã khôi phục được khoảng ba vạn, thật sự khiến ta giật mình, phải biết rằng, ba năm trước sau khi Lưu Bị mang quân Bắc phạt binh lực tổn hại nghiêm trọng, còn lại không tới mười ngàn lính, với dân số thưa thới tại Giao Châu, trong ba năm có thể khôi phục được ba vạn binh lính, hơn nữa lòng dân ổn định, không giống như Giang Đông loạn lạc như vậy, khiến ta phải suy nghĩ trăm lần cũng không tìm ra đáp án.
Lục Tốn khẽ cười nói:
- Ta có một tộc nhân hắn tên là Lục Thành, vẫn luôn sinh sống tại Giao Châu, đầu năm khi hắn trờ về tế tổ tại Ngô quận, từng tâm sự cùng ta, vì vậy đối với tình huống của Giao Châu ta có chút hiểu biết, nếu điện hạ không chê ta dong dài, ta nguyện ý chia sẻ cùng điện hạ.
- Lúc nào thì Bá Ngôn lại trở nên khách khí như vậy?
Lưu Cảnh mỉm cười.
Lục Tốn cũng hơi ngượng ngùng, cười nói:
- Làm thuộc hạ cũng nên có cấp bậc lễ nghĩa, có thể cùng chủ công ngồi đối diện nhau, đã là vinh hạnh của Bá Ngôn rồi, không thể không tự biết thân biết phận.
Lưu Cảnh gật gật đầu nói:
- MờiBá Ngôn nói!
Lục Tốn sắp xếp lại một chút suy nghĩ rồi nói:
- Sở dĩ lực lượng quân sự ở Giao Châu có thể nhanh chóng khôi phục, mấu chốt ở chỗ Gia Cát Lượng thi hành chính sách đồn bảo liên binh, mấy năm nay Gia Cát Lượng thi hành chính sách này tại Giao Châu, tập trung dân chúng lên vùng cao cư trú, xây dựng và kiên cố tường thành xung quanh doanh trại, cường hóa địa vị của trưởng lão, tập trung huấn luyện cho tất cả nam tử nhàn rỗi sau vụ mùa, từng đồn bảo đều có đồn trưởng, mười đồn bảo có một quân hầu, định kỳ tiến hành liên hợp diễn luyện, hơn nữa nhà nhà đều có binh khí khôi giáp, nói một cách hoa mỹ chính là bảo vệ gia viên, nhưng trên thực tế chính là toàn dân là binh.
- Vậy làm sao có thể đảm bảo đủ lương thực và vật tư?
Lưu Cảnh lại hỏi.
- Đây chính là điểm cao minh của Gia Cát Lượng, ở Giao Châu nhà nào cũng có ruộng đất riêng, ngoài ra, bảo điền, quan điền, và dân điền đều dựa vào nhau, bình thường đều do dân điền cùng với quan điền cùng nhau canh tác, cho dù là nộp thuế, mà lương thực của bào điền và quan điền đều nộp lên, quan phủ, bảo điền dùng làm quân lương khi có chiến tranh, còn quan điền dùng chi chi tiêu hằng ngày của quan phủ, Gia Cát Lượng lại tiến hành khuyến khích canh chiến, nếu chính thức gia nhập quân đội được miễn thuế, gia nhập đồn bảo liên minh được miễn một nửa thuế má, đồng thời thực hành mười lăm thuế nhất cao điền thuế, cứ như vậy tạo nên hiệu ứng khuyến khích gia nhập quân đội, cùng với đồn bảo liên binh, quân đội Giao Châu có thể khôi phục nhanh chóng như vậy cũng là chuyện hiển nhiên.
- Đó không phải là chế độ tĩnh điền sao?
- Bản chất chính là chế độ tĩnh điền, nhưng hình thức lại không phải.
Lưu Cảnh trầm ngâm một lát liền nói:
- Ý của ngươi là nói, quân đội Giao Châu kỳ thật không chỉ dừng lại ở con số ba vạn sao?
Lục Tốn gật gật đầu:
- Ba vạn quân chỉ là số binh lính chính, còn có mười vạn đồn bảo liên binh, một khi giao chiến, Giao Châu thực hiện toàn dân là binh, hơn nữa, khí hậu Giao Châu nóng bức, chướng khí lan rộng, đối với quân Hán mà nói, Giao Châu không dễ đánh nha!
Lưu Cảnh không khỏi lâm vào trầm tư, lúc này, Lục Tốn lại chậm rãi nói:
- Điện hạ, tuy Giao Châu khó tấn công, nhưng không phải không thể phá, chỉ cần công kích đánh vào điểm yếu của Giao Châu, có thể làm suy yếu lực lượng Giao Châu, ty chức có ba kế sách, có thể từng bước đánh hạ phòng ngự của Giao Châu.
Lưu Cảnh mừng rỡ, vội vàng nàng:
- Mời Bá Ngôn nói!
- Kế thứ nhất chính là kế sách đoạn xuy, Giao Châu không có quặng sắt, hàng năm đều phải thu mua quặng thạch từ Giang Đông, lúc trước, có rất nhiều trọng thần đều phản đối bán sắt khoáng thạch cho Giao Châu, nhưng Ngô hầu vì quân phí, vẫn ngầm đồng ý giao dịch này, cho nên, việc cấp bách trước mắt, chính là điện hạ phải chặt đứt mối giao dịch khoáng thạch, da thuộc với Giao Châu, tất cả tài nguyên quân sự đều cấm buôn bán với Giao Châu, nghiêm hình trách phạt đối với kẻ buôn lậu.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Hán quốc đã sớm chặn mối giao dịch với Giao Châu, Giang Đông bên này nhất định cũng phải nghiêm cấm, ta trước sẽ hạ lệnh các quận kiểm tra nghiêm ngặt, sau khi trở về liền chế định luật pháp thực thi.
Lưu Tốn lại nói:
- Kế thứ hai chính là vi trừu tân sách, nhân khẩu Giao Châu thưa thớt, bởi vì thuế phú nặng nề, không ít người Giang Đông chạy đến Giao Châu, nhưng người Giang Đông không quen với khí hậu Giao Châu, điện hạ chỉ cần phái người đến thông báo Giang Đông giảm tô thuế, lao dịch, tin rằng người dân Giang Đông chạy đến Giao Châu sẽ dần trở về cố hương, hơn nữa cũng không phải ai cũng thích chế độ đồn bảo liên binh, cho nên, sẽ không ít người dân Giao Châu lần lượt rời khỏi đồn bảo, dời đến Kinh châu hay Giang Đông, nhân khẩu chính là căn cơ của Giao Châu, nếu nhân khẩu ít đi, thì thực lực của Giao Châu tự nhiên sẽ suy giảm.
Lưu Cảnh trầm ngâm một chút:
- Chỉ sợ Giao Châu sẽ ngăn trở người dân trở về, ta nghĩ Lưu Bị sẽ không ngồi yên chịu trận như thế đâu.
Lục Tốn cười ha hả:
- Lưu Bị đương nhiên sẽ ngăn cản, nhưng lòng người đã muốn trở về, sao hắn có thể ngăn cản được? Hắn nếu như trái với dân tâm, chắc chắn Giao Châu không thể yên ổn, điện hạ không cần phải lo lắng, chỉ cần điện hạ làm tốt việc tiếp thu trấn an ở biên cảnh các quận, sẽ không ngừng có người thoát ly khỏi Giao Châu trở về.
Lưu Cảnh hai tay khoanh trước ngực, chậm rãi đi đi lại lại trong khoang thuyền, tuy hắn biết lời nói của Lục Tốn có lý, đây đúng là phương pháp làm Giao Châu suy yếu, nhưng về lâu về dài, hắn lại không hy vọng chuyện này sẽ xảy ra, hắn không hy vọng người Hán rời khỏi Giao Châu trở về phương bắc, việc này ảnh hưởng nghiêm trọng đối với Giao Châu sau này, nhưng nếu không làm suy yếu thực lực của Giao Châu, sẽ gây nhiều khó khăn cho việc nam chinh của quân Hán, điều này khiến cho Lưu Cảnh khó dứt khoát đưa ra quyết định.
- Điện hạ cảm thấy kế này không ổn sao?
Lục Tốn nhìn ra tia do dự của Lưu Cảnh.
Lưu Cảnh gật đầu nói:
- Nếu nhân khẩu lưu chuyển, sau này rất khó để bọn họ quay trở về.
Lục Tốn bỗng hiểu ra ý đồ của Lưu Cảnh, trong lòng y có chút hổ thẹn, y chỉ một lòng nghĩ đến kế sách làm cho Giao Châu suy yếu, nhưng lại quên đi kế trăm năm, Lục Tốn lại nói:
- Nếu điện hạ cảm thấy không ổn, vậy cứ thuận theo tự nhiên, không cần cố ý dẫn đường, tuy nhiên, kế sách thứ ba của ty chức có thể khiến cho điện hạ cảm thấy hứng thú.
Lưu Cảnh quay đầu lại cười nói:
- Nói một chút coi, kế sách thứ ba là gì?
Ngay khi chủ lực quân Hán trùng trùng điệp điệp trở về Kinh châu, tại nội thành Nghiệp Đô xảy ra một vụ án lớn, nguyên nhân gây ra vụ án này chính là vì câu thơ được viết xuống trong ngày tụ hội nhân văn Chương Thủy
“Lâm thủy thế cựu triều, hà nhật thanh quân trắc”
Văn nhân này liền bị người tố giác.
Tào Phi cực kỳ tức giận, hạ lệnh nghiêm ngặt điều tra việc này, kết quả văn nhân này là Ngụy Phúng, là một tài tử nổi danh của Bái quốc, có mối giao tình thân thiết với Trần Lâm, Tào Phi hạ lệnh bắt nhốt thẩm tra nghiêm ngặt, Ngụy Phúng khai ra Trần Lâm từng âm thầm cấu kết với Hán quốc.
Tào Phi cảm thấy tình hình nghiêm trọng, bẩm báo với phụ thân, Tào Tháo liền phúc đáp “nghiêm ngặt điều tra đến cùng”, Tào Phi liền đem Trần Lâm nhốt vào ngục, nghiêm hình thẩm tra, lại phái người kê biên tài sản phủ đệ của y, vụ án ngày càng nghiêm trọng hơn, thất tử Kiến An ngoại trừ Khổng Dung chết sớm, còn lại sáu người, Trần Lâm, Vương Kiệt, Lưu Trinh, Ứng Trang, Từ Can, Nguyễn Vũ đều bọ cuốn vào vụ án này, dưới sự nghiêm ngặt thẩm tra của các ác quan, ngày càng nhiều viên quan bị cuốn vào vụ án “thông đồng với Hán quốc”, người dân trên dưới Nghiệp Đô đều vô cùng bàng hoàng, quan viên ai nấy đều cảm thấy vô cùng bất an.
Ở phía tây nam thành Nghiệp Đô, có một dinh thự ước chừng hai mươi mẫu, nơi này trước là phủ đệ của quân sư Chung Diêu, hiện nay, trong quân Tào có ba đại quân sư gồm tiền quân sư Chung Diêu, trung quân sư Trình Dục và hậu quân sư Lưu Diệp, đều là những mưu sĩ nhận được tín nhiệm của Tào Tháo.
Chung Diêu kinh nghiệm phong phú, đảm nhiệm lâu dài chức vụ Ti Đãi Giáo Úy, điều khiển Quan Trung, khôi phục nguyên khí của Quan Trung lập được công lao hiển hách, hơn nữa, thư pháp của ông rất có danh tiếng, được Tào Tháo thưởng thức tài nghệ, vô cùng trọng dụng.
Trong cuộc tranh chấp của các thế tử ở Ngụy quốc, Chung Diêu thuộc phe phái ủng hộ Tào Thực, cùng với Tư Mã Lãng và Tư Không Thôi Lâm là ba người có quyền lực ủng hộ Tào Thực trong cuộc tranh thế tử.
Chung Diêu tuy đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng lại biết giữ gìn sứ khỏe, tinh lực dồi dào, thân thể khỏe mạnh như tráng niên, tuy ông có nhiều thê thiếp, nhưng cũng rất biết cách ứng phó.
Sáng sớm, Chung Diêu luyện kiếm ở hậu viện, lão quản gia nhanh chóng bước đến bẩm báo:
- Lão gia, Thôi tam công tử có chuyện quan trọng muốn cầu kiến!
Chung Diêu biết Thôi tam công tử mà lão quản gia nói tới chính là con trai Thôi Tín của Thôi Lâm, sớm như vậy đã tìm đến mình, đã xảy ra chuyện gì? Ông trầm ngâm một chút, liền nói:
- Dẫn hắn đến ngoại thư phòng chờ ta, ta thay y phục liền tới.
Chung Diêu trở về phòng thay y phục, nhưng trong lòng vẫn luôn suy nghĩ đến những chuyện xảy ra gần đây, Kiến An thất tử bị bắt, chuyện này không phải ngẫu nhiên, chính là Tào Phi mượn cớ để tiêu diệt thế lực của Tào Thực, Thôi Lâm để con trai đến tìm mình, nhất định cũng vì chuyện này.
Thôi Lâm trong vụ án Dương Thôi bị cắt chức giáng làm thứ dân, sau lại được phục chức trở thành tử thừa quốc, chủ trì nền giáo dục tại Ngụy quốc, chẵng lẽ hắn lại xảy ra chuyện gì sao?
Chung Diêu nhanh chóng đi đến ngoại thư phòng, vừa vào phòng, Thôi Tín liền quỳ xuống khóc không ra tiếng:
- Cầu thế thúc cứu phụ thân cháu một mạng!
Chung Diêu vội vàng nâng hắn dậy, hỏi:
- Hiền chất trước tiên đừng hoảng hốt, nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra?
- Khởi bẩm thế thúc, trời vừa sáng, Thôi phủ liền bị quân đội bao vây, bắt đầu điều tra phủ đệ, tối hôm qua cháu không ở trong phủ, cho nên tránh được một kiếp, nghe người nhà trong phủ chạy ra nói, binh lính tra xét thư phòng của cha cháu, thu được ba gương công văn thư tín, còn cưỡng ép phụ thân vào ngục thẩm tra, đáng thương cho phụ thân tuổi già sức yếu, sao có thể chống đỡ những loại tra tấn đó, vãn bối lo lắng cho an nguy của phụ thân, cầu thế thúc cứu mạng phụ thân.
Chung Diêu chấn động, đồng thời tức giận sùi bọt mép, Tào Phi quả thực quá đáng, bây giờ là Thôi Lâm, không phải kế tiếp chính là mình sao?
Ông lập tức nói với Thôi Tín:
- Hiền chất đừng nóng vội, ta giờ lập tức đến Đồng Tước đài thông báo cho Ngụy công, cứu phụ thân ngươi!
Đề xuất Voz: Có gấu là người Hàn đời đếu như là mơ