Chương 1172: Đại án Nghiệp Đô.
Chương 1172: Đại án Nghiệp Đô.
Xe ngựa của Chung Diêu băng băng chạy trên đường cái, hai bên có hơn mười binh lính đeo đao, tình hình hiện giờ ở Nghiệp Đô không qua ổn định, các đại thần khi ra ngoài đều đem theo hộ vệ bên mình, đã không còn những ngày tháng nhàn rỗi cưỡi ngựa du hành.
Bên trong xe, Chung Diêu chau mày, suy nghĩ đối sách, ông cũng không ngờ Thôi Lâm cũng bị công kích, Thôi Lâm là gia chủ của Thanh Hà Thôi thị, một trong những người lãnh đạo của sĩ tộc, nữ nhi của y là thê tử của Tào Thực, Tào Phi xuống tay với y, đã thể hiện rõ ý đồ muốn tiêu diệt dư đảng của Tào Thực.
Chung Diên cũng vì vậy mà lo lắng cho vận mệnh của mình, hai ngày trước, đã có người tố giác ông lui tới thân thiết với đương nhiệm Kinh Triệu thái thú Trương Ký Hán quốc, đây cũng là chứng cứ Chung Diêu ông thông đồng với địch.
Phải biết ông năm đó đả nhiệm chức Ti Đãi giáo úy, Trương Ký chính là trợ thủ đắc lực của ông, hiện tại Trương Ký được Lưu Cảnh trọng dụng, nên viết thư cho mình báo tin cũng là chuyện thường, nhưng có người muốn hãm hại ông, vu tội cho ông, vậy làm sao không có tội danh được?
Càng làm cho Chung Diêu lo lắng chính là binh vây Thôi phủ, chuyện điều tra Thôi Lâm, nếu Tào Tháo không gật đầu, Tào Phi dù có một ngàn lá gan cũng không dám làm xằng làm bậy như vậy, nếu vậy vấn đề liền xuất hiện, tại sao Tào Tháo lại dung túng cho Tào Phi diệt trừ dị kỷ? Là vì muốn giữ gìn Ngụy quốc ổn định hay là đã muốn giao quyền?
Đương nhiên, Chung Diêu cũng biết Tào Phi không đủ kinh nghiệm, lúc trước y lấy danh nghĩa Tào Tháo phát chính lệnh, còn có người nghe theo mệnh lệnh của y, hiện tại y lấy danh phận Thế tử Giám quốc ra lệnh, bất kể triều đình hay địa phương đều là bằng mặt không bằng lòng, vì vậy mệnh lệnh của y không thể thi hành ở Nghiệp Đô, năm trước khi ban bố Xuất đinh lệnh, có thể nói là hung hổ mà đến, nhưng lại thất bại quay về, căn cứ không có người để ý tới mệnh lệnh của hắn, vì vậy, làm cho uy tín của Tào Phi chịu đã kích nặng nề.
Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là Tào Phi có thể phát động tẩy trừ chính trị, hoàn toàn ngược lại, hắn làm như vậy chỉ làm cho càng nhiều người khinh thường y, y ngay cả lòng bao dung con người còn không có, vậy sau này y lấy cái gì để dung thiên hạ?
Chung Diêu một đường suy tư không bao lâu xe người đã đến Đồng Tước cung, ngừng lại trước bậc thang, Chung Diêu xuống xe ngựa, vừa lúc gặp được quân sư Trình Dục, hai người chào hỏi nhau, Chung Diêu nói:
- Trình quân sư là đến tìm Ngụy công?
Trình Dục gật đầu nói:
- Nguyên Thường hẳn là chưa biết! Kiến Nghiệp đã bị quân Hán công phá, Tôn Quyền cùng toàn bộ văn võ bá quan Giang Đông đều đầu hàng Lưu Cảnh.
Chung Diêu chấn động, dù bọn họ đều biết Giang Đông chạy trời không khỏi nắng, nhưng nghe được tin Kiến Nghiệp bị công phá vẫn làm cho ông bị chấn động, điều này có nghĩa là Giang Đông đã không còn.
- Tin tức này là lúc nào?
Chung Diêu vội hỏi.
Ngày hôm qua! Nghe nói vì chuyện này mà Ngụy công thức trắng đêm.
Trình Dục cười khổ một tiếng:
- Ta có thể hiểu được, nếu hôm qua ta nghe được tin này, hẳn cũng sẽ một đêm không ngủ.
Chung Diêu im lặng gật đầu, giờ khắc này, chuyện của Thôi Lâm đã không còn quan trọng nữa, Giang Đông diệt vong, khiến trong lòng ông một mảnh mù mịt, lúc này, một gã thị vệ vội vàng bước ra, khom người thi lễ nói:
- Ngụy công mời hai vị quân sư đến ngự thư phòng hội kiến.
Trình Dục và Chung Diêu nhìn nhau, hai người cùng bước vào trong, đi đến ngoại thư phòng, Tào Tháo bình tĩnh xem xét tấu chương của một số địa phương quan trọng, trên cơ bản, tất cả sự vụ quân chính lão đều chuyển giao cho thế tử Tào Phi, nhưng lão cũng không hề nhàn rỗi, tỷ như việc bổ nhiệm hay miễn nhiệm các đại thần, quyền điều động quân đội, lão vẫn nắm vững trong tay, một vài quân chính sự vụ trọng yếu lão sẽ nhìn qua.
Tào Tháo mặc dù bệnh tình không nghiêm trọng như đầu năm, nhưng bất kể là tinh thần hay thể lực đều bị suy thoái nghiêm trọng, xương cốt co rút, trở thành một lão già lưng gù, lão cũng biết mình đã gần đất xa trời, sống không được mấy năm nữa, như thế nào có thể tiếp tục kéo dài thời đại Tào Ngụy, đây cũng chính là tâm bệnh của lão lúc này.
Đêm qua, lão nhận được tin cấp báo của Hoài Bắc Tào Chân, quân Hán đã công phá thành Kiến Nghiệp, Tôn Quyền cùng các quan lại đầu hàng Lưu Cảnh, Giang Đông cuối cùng đã bị diệt vong, tin tức này khiến cho Tào Tháo vô cùng buồn bực, cũng làm cho lão cảm thấy khủng hoảng, dường như hồi chuông diệt vong của Giang Đông cũng đã gõ lên ở Tào Ngụy.
Lúc này, lão nên làm gì? Nếu duy trì hiện trạng, duy trì trạng thái không hưng thịnh không diệt vong, sớm muộn cũng bị Lưu Cảnh công phá, Tào Tháo phát hiện một sự thật đáng sợ, đại chiến Xích Bích đã chấm dứt gần mười năm, nhưng thực lực của phương bắc vẫn không thể phục hồi như trước chiến tranh, hơn nữa ngày càng sa sút, thẳng đến hai năm gần đây lão mới phát hiện ra nguyên nhân.
Năm Kiến An thứ mười ba, sở dĩ lão có thể phát động chiến tranh phía nam, nguyên nhân chủ yếu là vì lão có tài lực, vật lực cùng nhân lực hùng mạnh, mà những thứ này không phải do lão từng chút tích lũy được, mà chủ yếu là chiến lợi phẩm thu được sau khi tiêu diệt Viên Thiệu.
Trên thực tế, tình hình tại những vùng đất bị thôn tính tại phương bắc càng ngày càng nghiêm trọng, nông dân tự canh tác ngày càng giảm bớt, hộ tịch nhân khẩu giảm mạnh, tự nhiên làm cho thuế phú của quan phủ giảm nhiều, khiến cho nguồn mộ lính ít đi, chính là vì tình trạng đất canh tác ngày càng xấu, làm cho phương bắc không thể khôi phục được sau chiến tranh Xích Bích, ngược lại càng sa sút, trận đại chiến Hợp Phì năm trước làm hao tổn thực lực của cả nước, gần như toàn bộ chính quyền sụp đổ.
Trong lòng không khỏi tự vấn, trận chiến Hợp Phì không bằng quy mô của trận Xích Bích nhưng đã tạo ra hậu quả nghiêm trọng như vậy, nếu biết được thực rạng suy kiệt của Tào Ngụy, từ đó có thể thấy được mức độ suy nhược của Tào Ngụy, chỉ cần một trận chiến với quy mô bậc trung Tào Ngụy liền không chống đỡ nổi.
Thẳng đến năm trước lão mới nhận ra được nguy cơ nằm ở đâu, chính là vì nông dân tự canh tác giảm, thuế phú ít đi, mà quý tộc lại chiếm nhiều ruộng đất, còn giấu phần lớn nhân khẩu, trực tiếp làm cho Tào Ngụy suy bại, đây là một nút thắt chết, nếu muốn gỡ được nút kết này, nhất định phải cưỡng ép quý tộc giao nộp ruộng đất, trả lại nhân khẩu, năm trước lão đã ban bố Xuất định lệnh, nhưng không thu được kết quả nào.
Tào Tháo cũng biết con mình không có năng lực giải quyết vấn đề này, nhưng nếu không giải quyết, một khi mình ra đi, ích lợi của quý tộc liền được gia cố, Tào Phi khó lòng thay đổi, cuối cùng kết quả chính là Tào Ngụy diệt vong.
Giang Đông diệt vong khiến cho Tào Tháo chịu phải đã kích nặng nề, nhất định phải mau chóng thay đổi cục diện, nhưng cho dù là muốn tháo nút, cũng gặp phải hai khó khăn lớn, phải bắt đầu tháo nút kết từ đâu? Lão còn lại bao nhiêu thời gian?
Cho dù tất cả đều thuận lợi, ít nhất cũng mất đến hai ba năm, lại phải dùng năm năm để khôi phục, Lưu Cảnh có thể cho bọn lão nhiều thời gian như vậy sao? Hắn đã lãng phí hết mười năm, mỗi khi nghĩ đến đây, Tào Tháo liền vô cùng đau đớn, hối hận không nguôi.
Tào Tháo mặc dù đang xem tấu chương, nhưng trong lòng vẫn luôn nghĩ đến sự kiện Xuất đinh lệnh, cho dù trong mắt nhiều người mệnh lệnh đó như một trò cười, không thể giải quyết được vấn đề gì, Tào Tháo vẫn muốn trong quãng đời còn lại của mình có thể thực thi được nó.
- Ngụy công, Trình quân sư và Chung quân sư tiếp kiến.
Một gã thị vệ ở của nhỏ giọng bẩm báo.
Tào Thào buông tấu chương xuống, cười nói:
- Mời họ tiến vào!
Một lát, Trình Dục cùng Chung Diêu đi đến, hai người đồng loạt thi lễ
- Tham kiến Ngụy công.
- Không cần khách khí, hai vị quân sư mời ngồi!
Trình Dục và Chung Diêu một tả một hữu ngồi xuống ghế dành cho khách quý, có thị nữ dâng trà, Tào Tháo thản nhiên nói:
- Trọng Đức đã biết, vậy chắc Nguyên Thường cũng đã nghe nói, Lưu Cảnh cuối cùng đã công phá thành Kiến Nghiệp, Giang Đông đã diệt vong.
Cho dù Tào Tháo chỉ nói đến một cách đơn giản, nhưng không thể che dấu được phiền muộn trong mắt lão, trong lòng Trình Dục thầm than, Tào quân vẫn luôn không chịu xuất binh cứu trợ, Giang Đông diệt vong chỉ là sớm muộn, hiện tại có gì đáng phải tiếc nuối.
Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng cũng không thể nói ra, Trình Dục hạ thấp người nói:
- Nhân nghĩa không thực thi, sưu cao thuế nặng, bóc lột hoành hành, Giang Đông đã sớm mất lòng dân, diệt vong chính là thiên ý, Thừa tướng không cần phải thương tiếc, có lẽ đó chưa hản là chuyện xấu đối với chúng ta.
Chung Diêu bên cạnh cũng tiếp lời:
- Trình quân sư nói phải, Giang Đông vốn giàu có phồn vinh, mấy năm nay thiên tai liên miên, sớm suy yếu, Lưu Cảnh chiếm được Giang Đông chưa chắc lấy được gì, còn phải giảm thuế phú, cứu tế thế dân, khôi phục kinh tế, ít nhất hai ba năm Lưu Cảnh mới có thể khôi phục thực lực của Giang Đông.
Tào Tháo gật đầu:
- Đây cũng là vấn đề mà ta muốn thảo luận cùng hai vị, Lưu Cảnh thu phục được Giang Đông, vậy khi nào sẽ tấn công Trung Nguyên? Kỳ thật ta lại cảm thấy Giang Đông không phải gánh nặng, chỉ cần sưu thuế giảm bớt, vô vi mà trị, Giang Đông sẽ từ từ được khôi phục, dù sao đó cũng là một mảnh đất giàu có đông đúc, hơn nữa chỉ cần để thủy quân bảo vệ Trường Giang, liền có thể đảm bảo được an toàn của Giang Đông, quân Hán hoàn toàn có khả năng quay đầu tấn công Trung Nguyên, ta lo là năm tới.
Tào Tháo cũng không tán thành đối với lời an ủi của Trình Dục và Chung Diêu, trong lòng lão biết rất rõ, Giang Đông tuyệt không trở thành chướng ngại cản trở quân Hán tấn công Trung Nguyên, tuy rằng, họ đã ký kết hiệp nghị hòa ước hai năm, nhưng bọn họ đều biết rằng, hiệp nghị này cũng không có ý nghĩa gì, bọn họ lúc trước không biết đã ký kết bao nhiêu hiệp ước, nhưng có lần nào tuân thủ đâu?
Trình Dục trầm tư trong chốc lát nói:
- Vi thần cảm thấy nước cờ tiếp theo của Lưu Cảnh chính là công đánh Giao châu,, mà không phải là tấn công Trung Nguyên, chỉ có thống nhất phía nam, không có phiền muộn trong nhà, hắn mới có thể toàn tâm toàn lực tấn công Trung Nguyên, nếu Thừa tướng muốn kéo dài thời gian quân Hán tấn công Trung Nguyên. Không ngại ký kết hiệp ước cùng GiaoC, có lẽ có thể kéo dài khoảng ba hay năm năm.
Tào Tháo gật gật đầu, quay lại hỏi Chung Diêu:
- Ý kiến của Nguyên Thường thì sao?
- Vi thần cũng nghĩ như vậy, vi thần nghe nói, thực lực của Giao Châu khôi phục nhanh chóng, quan trọng một lòng Bắc thượng của Lưu Bị vẫn luôn bất tử, một khi quân Hán tiến đánh Trung Nguyên, phía nam liền xuất hiện sơ hở, Lưu Bị sao có thể bỏ qua cơ hội này, vi thần tin tưởng Lưu cảnh cũng biết rõ điều này, cho nên nếu hắn muốn tấn công Trung Nguyên, cũng phải sắp xếp đường lui, nhưng Giao châu không phải Giang Đông, không dễ công phá, năm đó Thủy Hoàng đế phái Đồ Tuy, Triệu Đà thống lĩnh năm trăm ngàn đại quân nam chinh tiến công Giao Châu, phải dùng hết bốn năm, mà Luu Cảnh chỉ phái một trăm ngàn đại quân xuôi nam tấn công Giao Châu, sao có thể đánh hạ trong vòng hai ba năm, một khi quân Hán bại trận tại Giao Châu, nói không chừng chính là cơ hội phản công quân Hán của chúng ta.
Chung Diêu phân tích vô cùng thấu triệt, hiến cho Tào Tháo liên tục gật đầu, lão vui vẻ vuốt râu:
- Nguyên Thường nói có lý, nếu quân Hán thực sự vì muốn công hạ Giao Châu mà tốn bốn năm năm, đó chính là may mắn của chúng ta.
Trình Dục vừa cười vừa bổ sung:
- Kỳ thật chiến lược của Lưu Cảnh cũng có chỗ sai lầm, lúc trước Giao Châu mang binh Bắc thượng, kết quả gần như toàn quân bị diệt, khi đó cướp lấy Giao Châu có thể nói dễ như trở bàn tay, Lưu Cảnh lại buông tha cho cơ hội có, hiện tại hắn muốn công đánh Giao Châu phải trả giá gấp đôi, ta đề nghị để Ngụy công liên lạc với Lưu Bị, không chừng chúng ta còn có thể trợ giúp Lưu Bị một tay.
Đề xuất Voz: MÙA HOA NỞ NĂM ẤY