Chương 1173: Giết gà dọa khỉ.

Chương 1173: Giết gà dọa khỉ.

Trình Dục cáo từ, Tào Tháo giữ lại Chung Diêu, trong thư phòng, Tào Tháo khoanh tay trước ngực chậm rãi dạo bước, hôm nay lão không có phái người mời Chung Diêu đến, là Chung Diêu tự mình đến đây, hẳn là có chuyện khác, hơn nữa, Tào Tháo cũng biết lý do Chung Diêu tới tìm mình.

Chung Diêu chậm rãi uống trà, trong lòng có chút không yên, ông cảm thấy Tào Tháo biết mình vì sao đến đây, nếu là vậy, chỉ sợ chuyện của Thôi Lâm cũng không phải là chủ ý của Tào Phi, Chung DIêu trong lòng nổi lên từng đợt hàn ý, nếu thật có sự chấp thuận của Tào Tháo, Thôi Lâm chỉ sợ dữ nhiều lành ít.

Lúc này, Tào Tháo dừng bước, dường như tự lẩm bẩm:

- Vừa rồi Trình quân sư nói rất đúng, ta nên liên lạc với Lưu Bị, lợi dụng Lưu Bị cản trở Lưu Cảnh, có lẽ sẽ có kết quả tốt hơn Giang Đông.

Nói đến đây, Tào Tháo quay đầu liếc qua Chung Diêu, chậm rãi nói:

- Vậy đành phải để quân sư vất vả một chuyến đến Giao Châu?

Chung Diêu một lúc sau thở dài nói:

- Đa tạ ân bảo toàn của Ngụy công!

Tào Tháo hiểu ý mỉm cười, Chung Diêu quả thật tinh ý, hiểu rõ được tâm tư của mình, lão lại trầm ngâm trong chốc lát nói:

- Có một số việc không đơn giản như suy nghĩ của quân sư, ta cố nhiên không muốn Tào Ngụy lại xảy ra nội chiến, nhưng bản án của Thôi Lâm cũng không phải chỉ vì cuộc tranh đoạt thế tử.

Chung Diêu một mực im lặng, Tào Tháo lại thở dài nói:

- Tranh đoạt quyền lực thực sự là một trận chiến tàn khốc, đặc biệt là lúc giao ra quyền lực, ta chỉ muốn trong hơn một năm nữa sẽ giao lại quyền lực, không hy vọng biến thành Viên Bản Sơ lại xảy ra lần thứ hai.

Chung Diêu nhẹ nhàng gật đầu:

- Vi thần hiểu được!

Tào Tháo vui mừng cười nói:

- Ngươi hiểu được là tốt rồi, được rồi, chúng ta tiếp tục bàn bạc xem hợp tác với Lưu Bị như thế nào?

Xe ngựa chậm rãi quay về, Chung Diêu nhìn người qua kẻ lại trên phố, trong lòng vẫn suy nghĩ về những lời Tào Tháo nói với mình “Xuất đinh lệnh có thể được thi hành hay không liên quan đến tồn vong của Tòa Ngụy, nếu đinh lệnh không thể thực thi, như vậy vận mệnh của Tào Ngụy sẽ giống như Giang Đông, ta hy vọng trong quãng thời gian còn lại thực thi Xuất đinh lệnh”

“Có một số việc không đơn giản như quân sư nghĩ, ta cố nhiên không muốn Tào Ngụy lại xảy ra nội chiến, nhưng bản án của Thôi Lâm cũng không phải chỉ vì cuộc tranh đoạt thế tử.”

Chung Diêu thở dài, ông rốt cuộc hiểu được dụng ý của Tào Tháo khi hạ thủ với Thôi Lâm, tranh chấp thế tử chỉ là bề ngoài, mà ý đồ thực sự chính là muốn thực thi Xuất đinh lệnh, Thanh Hà Thôi thị là một danh môn trong thiên hạ, gia tộc có nhiều ruộng đất và gia nô, Thôi Lâm lại là lãnh đạo sĩ tộc kế thừa sau Dương Bưu. Khai đao với Thôi Lâm, không thể nghi ngờ là hiệu quả giết gà dọa khỉ để thi hành Xuất đinh lệnh.

Nhưng chân chính có được ruộng đất trù phú lại chính là gia tộc Tào thị và Hạ Hầu, Tào Tháo không ra tay với bổn tộc, mà khai đao từ sĩ tộc, sao có thế khiến người trong thiên hạ khâm phục, này chỉ càng làm cho tướng của sĩ tộc hướng về quân Hán.

Chung Diêu vô cùng thất vọng, ông căn bản không đồng ý với cải cách của Tào Tháo, một cuộc cải cách chỉ dựa vào quyền mưu, không có sự tự nguyện của thần dân, nhưng ông lại thấu hiểu được nỗi khổ tâm của Tào Tháo, quân đội Tào Ngụy bị gia tộc Tào thị và Hạ Hầu khống chế, dưới tình huống như vậy, Tào Tháo như thế nào lại đánh vào lợi ích chung của hai gia tộc.

Chung DIêu không khỏi nghĩ đến Lưu Cảnh, ông không có gia tộc lớn làm hậu thuẫn, ở bất kỳ tình huống nào, đây cũng không phải là một chuyện xấu, không có sự ràng buộc về lợi ích của các gia tộc, nhiều chuyện liền dễ giải quyết hơn, có lẽ đây chính là nguyên do khiến cho cải cách ruộng đất của Lưu Cảnh thành công hơn so với Tào Tháo.

- Lão gia, về phủ trước sao?

Xe ngựa đến ngã tư đường, một tên gia đinh cắt đứt dòng suy nghĩ của Chung Diêu.

Chung Diêu suy nghĩ một chút liền nói:

-- Đến quân thự trước, ngươi trở về nói cho phu nhân, ta ngày mai phải đi xa nhà, để nàng chuẩn bị hành trang cho ta.

Xe ngựa quay đầu, chạy théo hướng quân thự cách đó không xa.

Quân sở nơi Chung Diêu là việc chính là đại tướng quân phủ, cũng là quân nha có quyền chỉ huy cấp cao của Tào quân, cũng là phủ thừa tướng nơi Tào Phi quản lý sự vụ, trước mắt, Tào Phi tuy nắm giữ một phần quân quyền, nhưng chẳng qua chỉ là hậu cần, mộ binh cùng với quân đồn, mà quyền lực điều động quân đội, bổ nhiệm và bãi miến tướng quân, cùng với quân phù đều như trước nằm trong tay Tào Tháo.

Đại tướng quân phủ bình thường do ba vị quân sư trấn thủ, xử lý các sự vụ hằng ngày, có đôi khi Tào Phi cũng ghé qua, vì Trình Dục tuổi tác đã cao, vì vậy không thường hỏi qua chính vụ, chủ yếu do hai người Chung DIêu và Lưu Diệp phụ trách sự vụ hằng ngày tại đại tướng quân phủ.

Ngày mai, Chung Diêu phải thay mặt Tào Tháo đi sứ Giao Châu, Tào Tháo chỉ định chủ bộ Tư Mã Lãng tạm thời tiếp nhận vị trí của ông, ông cần phải giao lại sự vụ cho Tư Mã Lãng.

Xe ngựa vừa mới dừng trước quân sở, có một nam tử khôi ngô tuấn tú từ cổng chính vọt nhanh đến trước xe ngựa của Chung Diêu, mười tên gia đinh sợ tới mức tay chân luống cuống, đồng loạt rút chiến đao ra.

-- Dừng tay!

Chung Diêu quát lên, khiến cho những tên gia đinh lỗ mãng dừng tay, ông nhận ra người đứng trước xe ngựa của mình chính là tiền tướng quân, Đô đốc Dự Châu Hạ Hầu Đôn, nhìn thấy vẻ mặt tức giận của y, ông liền vén màn xe cười nói:

- Nguyên Nhượng trở về Nghiệp Đô lúc nào vậy?

Hạ Hầu Đôn khắc chế lửa giận trong lòng, thi lễ với Chung Diêu:

- Sáng sớm hôm nay ta mới vừa trở về Nghiệp Đô. Quân sư dạo này khỏe chứ?

- Vẫn khỏe mạnh a! Ta vừa mới đi gặp Ngụy công, nghe được một tin xấu, ta có khả năng sẽ đi xa một chuyến.

Hạ Hầu Đôn ngẩn người, lúc này, lại phái Chung Diêu đi xa, y liền vội vàng hỏi:

- Quân sư muốn đi đâu? Khi nào sẽ trở về?

Chung Diêu nhìn nhìn thị về cùng gia đinh bên cạnh cười nói:

- Nơi này không tiện nói chuyện, mời vào quan phòng của ta nói chuyện.

Hạ Hầu Đôn theo Chung Diêu vào quan phòng, hai người ngồi xuống trò chuyện, Chung Diêu nhân tiện nói:

- Ngụy công hôm nay muốn ta đi sứ Giao Châu, muốn hợp tác cùng với Lưu Bị.

Hạ Hầu Đôn lập tức nóng nảy:

- Hiện tại thế tử vì muốn chèn ép dị kỷ mà làm rầm rộ vụ án văn tự, quân sư lại muốn đi Giao Châu vào thời điểm này, Thực công tử chẳng phải sẽ thu cả ván cờ này sao?

Trong lòng Chung Diêu âm thầm thở dài, nghe đồn gia tộc Tào thị ủng hộ Tào Phi, gia tộc Hạ Hầu ủng hộ Tào Thực, hiên tại xem ra lời đồn quả không sai, ngay cả Hạ Hầu Đôn liền mình trần ra trận, bôn ba vì Tào Thực, xem ra giao tình giữa bọn họ quả không đơn giản.

Chung Diêu trầm tư chốc lát liền nói:

- Hôm nay, ta vì sự kiện Thôi phủ bị kê biên tài sản mà đến gặp Ngụy công cầu tình, nhưng hiện tại lại thay đổi chủ ý, ta quyết định ngày mai sẽ xuất phát đi Giao Châu, ta cũng xin khuyên Nguyên Nhượng hãy tức trở về Hứa Xương, không có sự chấp thuận của Ngụy công, Nguyên Nhượng tự ý tạm rời cương vị công tác, điều này sẽ bị người ta lấy làm nhược điểm của Nguyên Nhượng, xin đừng tiếp tục sai lầm.

- Vì sao?

Hạ Hầu Đôn trầm giọng hỏi.

Chung Diêu biết Hạ Hầu Đôn tuy là võ tướng nhưng cực kỳ khôn khéo, muốn ứng phó qua loa với y, dường như là không thể, Chung Diêu thở dài, thấm thía nói:

- Ta chỉ nói với Nguyên Nhượng một câu, những chuyện xảy ra gần đây, Ngụy công đều biết, chuyện của Thôi Lâm cũng không đơn giản chỉ vì tranh chấp thế tử, mà liên quan đến việc thi hành Xuất đinh lệnh, nghe theo lời khuyên của ta, Nguyên Nhượng hãy lập tức trở về Hứa Xương, đừng tiếp tục dấn sâu vào chuyện này nữa.

Hạ Hầu Đôn hiểu được ý tứ của Chung Diêu, nếu mình chọc giận Ngụy công, chỉ sợ Xuất đinh lệnh sẽ trực tiếp rơi trên đầu mình, khi đó thái tử nhân cơ hội này ném đá xuống giếng, quân quyền của mình liền khó bảo toàn, trong lòng y không khỏi thở dài một tiếng, đứng dậy thi lễ:

- Đa tạ quân sư đã nhắc nhở, ta sẽ lập tức trở về Hứa Xương.

Ngay khi Hạ Hầu Đôn trở về Nghiệp Đô không lâu, Tào Phi liền nhận được tin tức, y lập tức phái người gọi Hoa Hâm đến thảo luận, Hoa Hâm được Tào Tháo bổ nhiệm làm Thị trung, đây cũng là thỏa hiệp của Tào Tháo với Tào Phi, trong trận chiến Hợp Phì, Tào Phi gánh lấy trách nhiệm chiến bại, bị cắt chức ngũ quan Trung lang tướng.

Để bồi thường cho Tào Phi, Tào Tháo liền trọng dụng tâm phúc của Tào Phi, bổ nhiệm Hoa Hâm làm Thị trung, Vương Lãng làm Lang trung lệnh, Ngô Chất làm Đại lý tự khanh, lại gia phong Tào Chân là Trung Kiên tướng quân, đô đốc Hoài Bắc.

Điều này, trên thực tế chính là gia tăng quyền lực cho Tào Phi, cũng chính là bước chuẩn bị giao quyền, nhưng đối với Tào Phi mà nói, khát vọng lớn nhất của y là quân quyền vẫn không chiếm được, Tào Phi cũng bó tay hết cách, chỉ có thể dùng thủ đoạn đến đoạt lấy quân quyền, đó chính là giao hảo cùng với chưởng quân quyền đại tướng, đặc biệt lôi kéo đám người Tào thị như Tào Nhân, Tào Chân, Tào Hưu.

Vì bọn họ tranh giành ích lọi, vì bọn họ mở rộng quân quyền, đạt được sự ủng hộ bền chặt của bọn họ, mà đối với gia tộc Hạ Hầu ủng họ Tào Thực, Tòa Phi tận hết sức lực đã kích, lợi dụng quyền lực trong tay giảm bớt lượng lương thảo, làm giảm chất lượng nguồn mộ binh, tráng niên, tân đinh đưa tới Từ Châu và Thanh Châu, mà tân binh già yếu thì đưa đến Hứa Xương, Thái Nguyên, cứ tiến hành những thủ đoạn như vậy.

Hiện tại, Tào Phi lại có mục tiêu mới, chính là giành chức Dự Châu đô đốc cho Tào Chân, hiện tại Tào Chân trấn giữ một tiểu quận ở Hoài Bắc, cũng thuộc về phạm vi của Dự Châu, nhưng quân quyền vẫn cách xa tầm tay, không bằng Hạ Hầu Đôn, sau khi trận chiến Hợp Phì kết thúc, Tào Nhân liền khéo léo đề xuất ý tưởng này với Tào Phi, có thể đem Hạ Hầu Đôn điều đến Ký Châu, để Tào Chân trấn thủ Dự Châu, từ đó có thể thống nhất tam châu: Dự, Từ, Thanh.

Đối với Tào Phi mà nói, đem Hạ Hầu Đôn điều đi, sẽ khiến cho Tào Thực mất đi sự ủng hộ của quân đội, tiêu trừ được tai họa ngầm lớn nhất, lại để cho Tào Chân đến giám thị và khống chế Tào Thực, vậy y liền nắm chắc ngôi vị thế tử rồi.

Điều Hạ Hầu Đôn vừa gia cố liên minh với gia tộc Tào thị, vừa óc thể làm suy yếu thực lực của Tào Thực, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện, Tào Phi ra sức thúc đẩy việc này, hai lần đề xuất điều Hạ Hầu Đôn đến Ký Châu làm Đô đốc, nhưng phụ thân lại không có bất kỳ phản ứng nào.

Nhưng hôm nay, Tào Phi lại nghe nói Hạ Hầu Đôn tự ý trở về Nghiệp Đô, y liền biết được có thể đây là một cơ hội, liền lập tức tìm Hao Hâm đến bàn bạc.

Hoa Hâm là cao thủ quyền thuật, đối với tranh giành quyền lực rất có thiên phú, gã cũng chính là quân sư của Tào Phi, sự kiện Kiến An thất tử bị bắt lần này, cùng với việc Thôi phủ bị tịch biên tài sản cũng do một tay gã bày ra.

ã biết như thế nào để nắm chắc thời cơ, nên thực hiện theo từng bước, nhìn thấy Tào Phi nóng lòng lật đổ Hạ Hầu Đôn, liền khuyên can:

- Điện hạ không nên gấp gáp, địa vị của Hạ Hầu Đôn trong quân đội rất cao, nếu không nắm chắc tuyệt đối, tốt nhất đừng hành động thiếu suy nghĩ, vi thần đề nghị thế tử vẫn là tập trung tinh thần vào vụ án Thôi Lâm.

- Nhưng ta cảm thấy Hạ Hầu Đôn từ Hứa Xuyên đến nhất định là vì vụ án của Thôi Lâm, nếu hắn thuyết phục được phụ thân, ta sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Tào Phi vẫn có chút không cam lòng nói.

Hoa Hâm hí mắt mỉm cười:

- Vụ án của Thôi Lâm là ý tứ của Ngụy công, chỉ sợ Hạ Hầu Đôn vẫn còn chưa rõ ràng, để hắn đến làm Ngụy công tức giận chẳng phải là rất tốt sao, thế tử không cần ra mặt, đừng để Ngụy công nhìn ra thế tử có mưu quân quyền ý, một khi bị Ngụy công nhìn ra, đó mới là đốn củi ba năm thiêu một giờ, nếu Hạ Hầu Đôn làm cho Ngụy công tức giận, ta khuyên thế tử nên xin tha cho hắn.

Tào Phi có chút hiểu được, y biết mình nên làm như thế nào, lức này, có thị vệ vào bẩm báo:

- Khởi bẩm thế tử, bên quân sở truyền tin, Hạ Hầu đô đốc sau khi trò chuyện cùng Chung quân sư đã trở về Hứa Xương rồi.

Tào Phi ngẩn ra, cũng không kìm nổi tức giận:

- Hắn chạy cũng thật là nhanh đó!

Hoa Hâm cũng nhẹ thở ra, cười nói:

- Đây hẳn là Chung Diêu khuyên hắn trở về.

Tào Phi trầm ngâm trong chốc lát nói:

- Ta vừa mới nhận được tin tức, sáng sớm hôm nay, phụ thân một mình tiếp kiến Chung Diêu, phái ông ta đi sứ Giao Châu, ngươi cảm thấy đây là ý gì?

- Ngụy công ý tứ rất rõ ràng, đây là muốn bảo hộ cho Chung Diêu, kỳ thật cũng là muốn ám chỉ với thế tử, không cần đem vụ án mở rộng nữa.

Tào Phi có chút mơ hồ không hiểu:

- Nếu là như vậy, sao phụ thân lại ám chỉ ta xuống tay với Thôi Lâm?

Hoa Hâm thở dài:

- Thế tử vẫn chưa hiểu được, Ngụy công công kích Thôi Lâm, không phải là vì Thực công tử, mà là vì muốn thực thi Xuất đinh lệnh, ruộng đất và nhân khầu mới là vấn đề lớn trong lòng Ngụy công!

Trong lòng Tào Phi nặng nề hơn, phụ thân không chịu buông tay đối với Xuất đinh lệnh, áp lực hai vai y lại càng gia tăng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Già Thiên (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN