Chương 1174: Tân tướng Trường An.

Chương 1174: Tân tướng Trường An.

Nháy mắt đã tới hạ tuần tháng mười, Trường An đã nhuộm chút hàn ý của những ngày đầu đông, dân chúng cũng chầm chầm bình tĩnh lại sau những ngày phấn khởi vì giành được Giang Đông, trở lại những ngày sinh hoạt bình thường, nhưng lại có một cảm giác chờ mong khác này sinh trong lòng họ, tân niên –năm Kiến An thứ hai ba của đã sắp đến.

Đây cũng là mùa thu yên bình nhất của Lưu Cảnh từ trước tới nay, bình định Giang Đông, rốt cuộc đã dời được tảng đá nặng nề trong lòng hắn, trên con đường thống nhất thiên hạ của mình, hắn đã bước được một bước dài.

Hơn một tháng này, hắn vẫn luôn bận rộn an bài quan văn võ tại Giang Đông, để họ có thể hòa nhập với Hán quốc, có thể tiếp nhận chính vụ hay bắt đầu huấn luyện binh sĩ, còn phải sắp xếp cuộc sống cho bọn họ, có phủ đệ của mình, lại đem gia quyến của bọn họ đến Trường An.

Lúc này là buổi trưa, trong quan phòng Hán vương ở Vị Ương cung, Lưu Cảnh vẫn như lúc trước vùi đầu phê duyệt tấu chương, lúc này, Bí Thư Tòng sự Lư Tông từ ngoài của phòng nghị sự bẩm báo:

- Khởi bẩm điện hạ, Trương thượng thư cầu kiến!

Lư Tông là người đứng đầu bảng khoa thi năm nay, mặc dù gã một lòng muốn chuyển đến Linh Châu hay Hà Tây để rèn luyện, nhưng cuối cùng lại được chuyển vào Bí thư giám, cũng chính là nơi giúp Hán vương xử lý công văn quân cơ trọng yếu.

Đây cũng là lệ thường, lần trước người đứng đầu khoa thi Thôi Thực cũng nhậm chức tại Bí thư giám, hai năm sau mới chuyển thành quan địa phương, hoặc nhậm chức Huyện lệnh, hay trực tiếp nhận chức Quận thừa, đây cũng là ưu thế của bọn họ.

Lư Tông cũng nhận được hứa hẹn của Bí thư giám lệnh Y Tịch, một năm sau sẽ đề cử gã đến nhậm chức tại Hà Tây, điều cũng là kỳ vọng của Lư Tông, hiện tại gã đã nhậm chức được hai tháng, cũng đã có chút quen thuộc với cuộc sống quan lại bận rộn.

Lưu Cảnh ngẩng đầu nhìn gã cười nói:

- Mời Trương thượng thư tiến vào!

Lư Tông nhanh chóng bước ra ngoài, không bao lâu, bên ngoài có tiếng bước chân, Trương thượng thư chính là Trương Chiêu, Lưu Cảnh vì muốn cân bằng quyền lực, chia tướng quốc từ năm tướng thành bảy tướng, Trương Chiêu liền nhập tướng thay mặt cho Giang Đông, ông đảm nhiệm chức Công bộ thượng thư, thay thế cho chức vị của Phí Quan trước đây.

Tiến nhập vào trung tâm quyền lực tại Giang Đông còn có Bộ Chất, được phong làm Hoàng môn thị lang, là phó chánh của Môn Hạ Thị trung Pháp Chính, chủ quản sự vụ hằng ngày của Môn Hạ tỉnh, cũng có thể tham gia thảo Trung thư Môn Hạ của Chính Sự đường.

Trương Chiêu bước vào quan phòng, quỳ xuống bái lễ nói:

- Tham kiến Hán vương điện hạ!

- Trương thượng thư miễn lễ, mời ngồi!

Trương Chiêu ngồi ngay ngắn, Lưu Cảnh lại cười hỏi:

- Nghe nói hai ngày trước Trương thượng thư đi Hàm Dương?

Trương Chiêu mặc dù trước đây không thích giao lưu với Kinh châu, nhiều lần gây cho Lưu Cảnh khó xử, tuy nhiên, đó chỉ là quá khứ, Lưu Cảnh cũng không để ở trong lòng, ngược lại, hắn lại cực kỳ thưởng thức tài năng của Trương Chiêu, bất kể chuyện có phức tạo như thế nào, hắn có thể làm mọi chuyện trở nên đơn giản hơn, tìm ra được vấn đề mấu chốt.

Đương nhiên Trương Chiêu cũng có chỗ khiếm khuyết, ông ta đối với phương diện quân sự khá là yếu kém, điển hình chính là trong bước chuẩn bị cuối cùng cho chiến tranh Giang Đông khởi xướng việc khơi thông kênh đào, buông xuôi việc trùng tu cải tạo tường thành huyện Mạt Lăng, phản đối đề nghị muốn chuyển thành Mạt Lăng vào Kiến N, những thứ này chính là sự khiếm khuyết của Trương Chiêu về phương diện quân sự, cuối cùng dẫn đến việc hao tổn lượng lớn nhân lực, vật lực, cũng đưa Kiến Nghiệp và thành Mạt Lăng vào thế lưỡng nan.

Lưu Cảnh cũng biết ông ta khiếm khuyết về mặt quân sự, cho nên vẫn luôn trốn tránh, không cho Trương Chiêu tham dự vào quân sự, mà để ông ta xử lý nội chính, Trương Chiêu đảm nhiệm chức vụ Tướng quốc một tháng, cũng đã có chút thích ứng con đường tân quan của mình.

Trương Chiêu lấy ra một tấm bản đồ, đưa cho Lưu Cảnh, cười nói:

- Điện hạ, lần trước tại nghị sự cỉa Trung Thư Môn Hạ, đề xuất ý kiến cho xây dựng phó thành Trường An, các tướng quốc thảo luận, quyết định để Công Bộ làm chủ trì việc xây dựng lần này, hai ngày nay ta cũng bận rộn vì việc tuyển chọn này.

Xây dựng phó thành Trường An do Đào Thắng đề xuất, làm như vậy là muốn giải quyết vấn đề đất đai Trường An quá đắt đỏ, Đào Thắng xuất thân từ thương nhân, nên suy xét vấn đề khá thực tế chính là suy xét từ lợi ích của đất đai, còn về phương diện hiệu ứng xã hội và phòng ngự quân sự, y không có nghĩ tới.

Tuy nhiên xây dựng phó thành là một đề xuất hay, sau khi đoạt được Giang Đông, rất nhiều sĩ tộc cùng quan lại Giang Đông thu mua nhiều bất động sản tại Trường An, điều này làm cho vấn đề đất đai ở Trường An trở nên căng thẳng, xây dựng phó thành cũng vì vậy mà trở nên cấp bách.

Lưu Cảnh tiếp nhận bản đồ, lại bước đến sa bàn trong quan phòng, đối chiếu với bản đồ của Trương Chiêu, tìm được ba tòa thành tướng ứng với vị trí của phó thành, cắm hồng kỳ lên bản đồ trên bàn, ba tòa thành này trên thực tế chính là ba thị trấn, một nơi là huyện Hàm Dương của thành Tần Cổ, một nơi là mười lăm dặm về phía Tây Trường An, chính là huyện Đỗ Lăng ở Đông Nam Trường An, nơi còn lại chính là huyện Ba Lăng ở chính Đông.

Ba thị trấn này đều cách không xa thành Trường An, trong phạm vi hai mươi dặm, đây cũng là ý kiến được các tướng quốc thống nhất, dùng ba thị trấn có sẵn để làm phó thành, vừa có thể tiết kiệm được chi phí, vừa có lợi cho vấn đề tụ tập dân chúng.

Trương Chiêu đứng ở một bên giới thiệu:

- Ba thị trấn này rất thích hợp cho việc xây dựng phó thành, lúc trước ít có giao lưu cùng Trường An, nguyên nhân chủ yếu là giao thông không thuận tiện, nhưng nếu nhưng nếu mở rộng và sửa chữa đường thẳng, lại có súc vật thay cho đi bộ, nhwnh nhất là một khắc (15 phút) là đến được Trường An, nếu hai bên tuyến đường phát triển buôn bán, như vậy có thể thắt chath giao lưu giữa phó thành và Trường An.

Lưu Cảnh nhìn ba thị trấn trên sa bàn, cười nói:

- Ba thị trấn này ta đều đã đi qua, cảm thấy rất nhỏ, cũng đã suy tàn, nếu quả thật xây dựng phó thành, ít nhất phải mở rộng chiều rộng gấp đôi, ta đề nghị mở rộng theo phương hướng hướng về Trường An, như vậy khoảng cách phó thành với Trường An sẽ được rút ngắn, nếu rút ngắn được trong vòng mười dặm, vậy chúng liền chính thức trở thành phó thành.

- Điện hạ nói đúng, nếu rút ngắn được mười dặm như vậy đất đai hai bên tuyến đường cũng trở nên có giá trị, không chỉ có cửa hàng, sẽ xuất hiện thêm nhiều tòa nhà, thành Trường An cũng sẽ trở nên phồn vinh chân chính.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Chuyện này Chính sự đường nên thượng nghị kỹ lưỡng lại, tốt nhất tính toán kỹ các khoản chi phí, một khi xong việc lập tức bắt tay vào thực thi.

- Vi thần tuân lệnh!

Trương Chiêu vừa muốn xoay người rời khỏi, Lưu Cảnh lại gọi ông ta quay trở về:

- Sắp tới mùa đông rồi, ta có chút lo lắng Trương Thượng thư không thích ứng được với giá lạnh của Trường An.

Trương Chiêu cười nói:

- Đa tạ điện hạ quan tâm, ta là người Từ Châu, lúc còn trẻ đến Hà Bắc du học mấy năm, kỳ thật cũng sớm thích ứng với mùa đông của phương bắc, hơn nữa nghe nói mùa đông ở Quang Trung cũng không lạnh lắm, ta nghĩ chắc sẽ không có vấn đề gì.

- Vậy thì ta an tâm, nếu có cần thứ gì, cứ việc nói, không chỉ có Trương thượng thư mà tất cả quan viên đến từ Giang Đông.

- Vi thần đa tạ!

Trương Chiêu thi lễ, chậm rãi lui xuống, Lưu Cảnh nhìn ông ta bước ra khỏi cửa, trong lòng biết rõ, vấn đề lớn nhất của Giang Đông chính là các phe phái đầu tranh, hắn cũng lo lắng sự tình đấu tranh này sẽ lan đến Trường An, tuy nhiên, theo tình hình trước mắt, hắn tạm thời không cần phải lo lắng tới vấn đề này…, Giang Đông còn chưa có xuất hiện đấu tranh phe phái.

Tuy nhiên từ xưa tới nay, có chốn quan trường nào không có phe phái chi tranh, cũng không phải Trường An không có, nội bộ Hán quốc cũng có phe phái chi tranh, như phe phía Ba Thục, phe phái Kinh Châu, phe phái Quan Lũng…, nếu lại xuất hiện thêm phe phái Giang Đông cũng không có gì lạ, đây là một loại bản năng của con người, một thủ công nội xưởng nho nhỏ cũng còn kéo bè kết cánh, quan hệ quan trường phức tạp lại khó mà tránh khỏi, “nhân liên nhân, nhân thế giao, nhân đồng song …”

Lưu Cảnh cũng không phản đối phe phái chi tranh, nhưng hắn có một nguyên tắc, chính là phe phái chi tranh không thể quá mức, hắn không thể chấp nhận, nếu vì phe phái chi tranh mà tổn hại đến lợi ích của Hán quốc, hắn sẽ không chút do dự xuống tay với các phe phái.

Trong lúc trầm tư, hắn bỗng nhiên cảm giác có điều gì, vừa quay đầu lại, nhìn thấy Lư Tông ở đứng cách mình không xa, Lưu Cảnh bỗng nhiên nghĩ đến gã là cháu của Lư Thực, con cháu của Hà Bắc Lư Thị một trong bảy đại danh môn, Lưu Cảnh liền cười nói:

- Ta có chuyện muốn hỏi ngươi, đi theo ta.

Lưu Cảnh quay trở lại quan phòng, ngồi xuống, Lư Tông cũng bước đến, khoang tay đứng ở một bên, Lưu Cảnh cười hỏi:

- Gia tộc Lư thị ở Trường An cũng chỉ có một mình ngươi sao?

- Hồi bẩm điện hạ, tháng trước nhị thúc của vi thần cũng đã tới Trường An.

- Mua đất ở Trường An sao?

Vẫn chưa, nhưng nếu có ý định này, vừa rồi Trương thượng thư nói cho ta biết, nếu muốn mua đất đai, tốt nhất mua đất ở huyện Đỗ Lăng.

Lưu Cảnh gật gật đầu, lại hỏi:

- Nhị thúc ngươi là thay mặt cho gia tộc đến mua đất, hay là ca nhân hắn muốn mua bất động sản ở Trường An?

- Hẳn là thay mặt cho gia tộc, rất nhiều sĩ tộc tại Hà Bắc đều chuẩn bị đến mua đất đai ở Trường An, ngoại trừ gia tộc Phạm Dương Lư thị, còn có Bác Lăng Thôi thị, Triệu Quận Lý thị cùng với Cư Lộc Bạch thị…, đều mua đất dựng nhà ở phụ cận thành Trường An, Lư thị chúng ta vẫn tương đối chậm.

Dừng một chút, Lư Tông thận trọng hỏi lại:

- Gần đây có tin đồn, tương lai sẽ dời đô đến Lạc Dương, làm cho giá đất đai ở Trường An đang đát giá bỗng nhiên giảm xuống, không biết tin đồn này có thật hay không?

- Ngươi cảm thấy là thật hay giả?

Lưu Cảnh cười hỏi.

- Vi thần thấy là không có khả năng này.

- Vì sao không có khả năng?

Lưu Tông không chút do dự nói:

- Lúc trước, Tào Tháo dời đô từ Hứa Xương đến Nghiệp Đô, vì muốn đánh bại Viên Thiệu, đoạt được mảnh đất Hà Bắc rộng lớn, lão cần phải ổn định Hà Bắc, đồng thời chịu sự uy hiếp nặng nề từ Hung Nô và Ô Hoàn ở phía bắc, cho nên Tào Tháo mới dời đô đến Nghiệp Đô, còn đối với Hán quốc, không phải kế thừa Quang Vũ đế hậu Hán, mà là Cao Tổ khai sáng tiền Hán, cho nên theo như kế thừa của pháp lý, định đô ở Trường An càng tăng thêm sinh khí cho việc bình định thiên hạ của Hán quốc, đây là thứ nhất.

- Vậy thứ hai thì sao?

Lưu Cảnh lại cười hỏi.

- Thứ hai chính là nhiệm vụ lịch sử của Hán quốc quyết định, cho dù có giành thiên hạ, phục hưng Đại Hán, cũng chỉ là bước đầu của điện hạ, bước thứ hai chính là thông qua Quan Lũng, Hà Tây thu phục Tây Vực, xây dựng đô hộ phủ tại Tây Vực, vi thần cho rằng sẽ mất ít nhất trăm năm, mới hoàn thành được mục tiêu thứ hai, vậy nên lập đô ở Trường An, mà không phải là Lạc Dương.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Ngươi vẫn là tầm nhìn xa, Y Tịch nói chí nguyện của ngươi chính là một lòng đến Hà Tây lập nghiệp phải không?

Lư Tông không thể kìm nén chờ mong trong nội tâm, quỳ gối nói:

- Khẩn cầu điện hạ thành toàn!

Lưu cảnh suy nghĩ một chút nói:

- Theo lệ thường, ngươi hẳn là phải ở Bí thư giám tôi luyện một năm mới có thể ra ngoài, tuy nhiên, ngươi muốn đến không phải là mảnh đất trù phú Ba Thục Kinh Châu, mà muốn đến Hà Tây kiến công lập nghiệp, tinh thần này, đáng để học hỏi, vậy đi! Ta sẽ thành toàn cho ngươi, bổ nhiệm ngươi là Huyện lệnh huyện Cư Diên, ngươi có nguyện đến đó?

Lư Tông cao giọng nói:

- Đây là nguyện vọng của vi thần!

- Được! ngày mai ngươi hãy đến Lại bộ sửa lại chức vị, chính thức đảm nhiệm chức vụ Huyện lệnh huyện Cư Diên, mặt khác ta lại phong cho ngươi làm Úy thừa Cư Diên, hiệp trợ Đô úy Trịch Dương thu biên.

Trong lòng Lư Tông vô cừng kích động, cúi đầu thi lễ:

- Đa tạ điện hạ thành toàn!

Lưu Cảnh bước tới trước mặt gã, vỗ vỗ vai gã nói:

- Phải làm cho tốt, đừng để ta thất vọng!

Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Tu Tiên Tại Gia Tộc
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN