Chương 1175: Niềm vui ngoài ý muốn.

Chương 1175: Niềm vui ngoài ý muốn.

Xử lý công việc triều chính từ sáng đến tối. Đang lúc hoàng hôn, Lưu Cảnh quay trở về phủ đệ mình. Trên đường cái xe ngựa đang đi chậm rãi, Lưu Cảnh lặng lẽ nhìn chăm chú người đến người đi trên đường, cẩn thận nhận thức sự phát triển phồn hoa không ngừng của Trường An, khó có được giây phú nhàn hạ để ở đây hưởng thụ.

Lúc này xe ngựa đi qua một chỗ xã miếu. Xa xa Lưu Cảnh nhìn thấy trước miếu có vài cọng lão cây hòe, trong lòng hắn có chút cảm xúc, trầm tư một lát, liền hạ lệnh nói:

- Đi Cổ Hòe phủ.

Xe ngựa quay đầu, hướng Cổ Hòe phủ mà lộc cộc chạy tới. Không bao lâu, xe ngựa dừng lại trước Cổ Hòe phủ. Trong thời gian Lưu Cảnh ở đông chinh Kiến Nghiệp, Kiều phủ đã xảy ra một sựu kiện bất hạnh. Kiều Huyền đi du ngoạn ở Kinh Nam chẳng may nhiễm bệnh, đang trên đường trở về Trường An thì qua đời, an táng ngay tại Nam Quận.

Tin tức này khiến cho Tiểu Kiều đau buồn vạn phần, Lưu Cảnh cũng không dám nói cho Đại Kiều đang ở Ba Thục xa xôi biết. Sau khi Lưu Cảnh từ Giang Đông trở về, đến bây giờ còn không tới chỗ cây Hòe, hắn tới nơi này cũng không ý nghĩa gì. Kiều Huyền bệnh qua đời, Đại Kiều ở phía xa Thành Đô, Cổ Hòe phủ chính là một tòa nhà trống.

Chỉ có điều, bỗng nhiên Lưu Cảnh chợt nhớ Đại Kiều ở Ba Thục xa xôi, mới nghĩ đến Cổ Hòe phủ xem một chút. Nhìn viện tử nơi Đại Kiều từng sống và gian phòng còn lưu dư hương của nàng.

- Ở chỗ này chờ!

Lưu Cảnh dặn bảo thị vệ một tiếng, liền một thân một mình đi vào trong phủ. Hai lão gia nhân trông coi phủ đều cung kính đứng ở một bên. Đi thẳng vào hậu trạch, Lưu Cảnh chậm rãi đi vào Tây viện, đó là nơi trước kia Đại Kiều đã ở lại trong viện.

Mới vừa đi tới cửa viện, một nha hoàn mặc váy đỏ đang vội vàng đi tới, nàng không nhìn thấy hắn, đầu đụng vào trong lồng ngực hắn, Lưu Cảnh chặn ngang đỡ lấy nàng cười nói:

- Không nhìn đường như vậy, lần sau là phải đụng vào đại thụ đấy!

Bây giờ tiểu nha hoàn mới nhìn rõ người trước mặt, sợ tới mức hét lên một tiếng, liền xoay người bỏ chạy. Lưu Cảnh không khỏi ngẩn ra, nha hoàn này nhìn thấy rất quen. Đúng lúc này, cách đó không xa truyền tới một âm thanh êm ái:

- Chuyện gì xảy ra mà vội vàng hấp tấp như vậy?

Lưu Cảnh lập tức ngây dại, âm thanh của nàng sao lại ở chỗ này? Tại sao nàng lại trở lại? Đây rõ ràng là âm thanh của Đại Kiều. Bỗng nhiên hắn tăng tốc độ đi nhanh vào phía trong nhà, tim đập loạn thình thịch, bước vào cánh cửa nội đường, Lưu Cảnh thấy được người phụ nữ khiến hắn hồn xiêu phách lạc. Đại Kiều mặc váy trắng nõn, chợt hiện ra trước mắt hắn.

- Tướng quân!

Đại Kiều hô nhỏ một tiếng, quạt tròn trong tay rơi xuống đất.

Hai người cứ như vậy nhìn nhau, không ai nói gì. Nước mắt trong đôi mắt đẹp của Đại Kiều trào ra, bước nhanh hai bước, đầu nhào vào trong ngực hắn. Lưu Cảnh ôm chặt lấy hai vai nhỏ bé và yếu ớt của nàng, dường như đang còn nằm mơ.

Lưu Cảnh cúi đầu, chăm chú nhìn khuôn mặt của nàng, so với trước, nàng vẫn xinh đẹp vô song như trước kia, da thịt trắng tuyết, trơn bóng giống như mỹ ngọc, đồng tử giống như sao sáng, lóe ra tia vui sướng kỳ dị. Rốt cuộc Lưu Cảnh cũng hiểu được đây không phải là mơ, nàng rõ ràng thật sự đã hiện ra trước mắt mình.

Vui mừng ở trong lòng hắn nổ tung, Lưu Cảnh liền liều lĩnh mà hôn lên môi nàng. Tiểu nha hoàn lặng lẽ trở lại nhặt chiếc khăn tay bị rơi, lại thấy chủ mẫu hai tay ôm chặt lấy cổ Hán Vương, hai người say sưa ôm nhau, khiến nàng ta sợ tới mức tâm tim đập nhanh, khuôn mặt đỏ bừng, liền xoay người bỏ chạy.

Đại Kiều quên hết mọi thứ, hoàn toàn đắm chìm trong vui sướng khi gặp lại ái lang. Thật lâu sau, nàng cúi đầu tránh cái hôn của Lưu Cảnh, thở hồng hộc nói:

- Chàng ôm thật chặt, sẽ đè nặng đứa nhỏ!

Lúc này Lưu Cảnh mới chú ý bụng nàng đội lên rõ rệt. Trong lòng vừa vui mừng, vừa áy náy. Đại Kiều lôi cánh tay Lưu Cảnh, bước nhanh hướng vào phía trong nhà mà đi đến, đi đến phòng khách, nàng tự nhiên cười nói:

- Chàng ngồi xuống, thiếp châm trà, thiếp vừa mới sắc xong trà hoa quế, mời chàng nếm thử.

Lưu Cảnh lại giữ chặt tay nàng, đem kéo nàng ngồi ở ngực mình, ôm không cho nàng rời đi. Đại Kiều hiểu được tâm tư của hắn, bất đắc dĩ cười nói:

- Như vậy sẽ bị người khác nhìn thấy, thiếp sẽ ở lại giải thích cho chàng, được không?

Thanh âm nhu mì của nàng khiến Lưu Cảnh không thể cự tuyệt, đành phải buông nàng ra. Đại Kiều hôn một cái lên má hắn, rất nhanh rời đi. Lưu Cảnh đứng lên, chậm rãi đi về phía trước cửa sổ, nhìn vài cây quế muộn tươi đẹp ngoài cửa sổ, mùi thơm từng đợt đập vào mặt, nhưng trong lòng hắn thì một mảng hỗn loạn, có quá nhiều nghi hoặc khiến hắn không thể giải thích vì sao. Rõ ràng Đại Kiều đã đi Ba Thục, trở về bao lâu rồi? Chẳng lẽ bởi vì phụ thân nàng qua đời?

Nhưng Kiều Huyền qua đời đã ba tháng, Lưu Cảnh suy nghĩ trăm lần vẫn không có lời giải đáp. Lúc này, hắn chợt phát hiện trên tường có bóng người lay động, lại nhìn kỹ, nhưng là bóng của một nữ hộ vệ, điều này làm cho Lưu Cảnh có chút hiểu được.

- Chàng nghĩ gì vậy?

Phía sau truyền đến thanh âm êm ái của Đại Kiều.

Lưu Cảnh quay đầu lại, chỉ thấy Đại Kiều bưng một bình trà đứng ở phía sau mình. Trong hai tròng mắt trong suốt như nước, có vẻ bình tĩnh mà không màng danh lợi. Lưu Cảnh ngồi xuống, Đại Kiều rót cho hắn chén trà nóng hôi hổi, mùi thơm ngát hoa quế tản ra, nàng hé miệng cười nói:

- Đây là quế muộn vừa hái buổi trưa hôm nay, dùng Mông đỉnh trà Ba Thục và nước giếng sắc cùng nhau. Có loại mùi hương thoang thoảng thấm vào ruột gan, chàng nếm thử chút xem.

Lưu Cảnh nâng chung tà lên, cẩn thận mút từng ngụm một, bỗng nhiên dừng lại hỏi:

- Đúng là nàng ấy đón nàng trở về?

- Đừng nói

“nàng”, là đại tỷ tự mình đi Thành Đô đón thiếp trở về.

- Tự mình đi?

Lưu Cảnh ngạc nhiên.

Đại Kiều gật gật đầu, lại không kìm nổi nước mắt

- Tỷ ấy là một nữ nhân thiện lương nhất, rộng lượng nhất mà thiếp từng gặp. Khi tỷ ấy xuất hiện ở Thành Đô, thiếp đều ngây dại, thiếp cho rằng tỷ ấy đến là trừng phạt thiếp, nhưng không phải, tỷ ấy không một chút tức giận, đối đãi giống như tỷ muội, lại đem hết trách nhiệm đổ lên đầu mình. Tỷ ấy còn tự trách, nói đã để thiếp cô độc tại Thành Đô, đón nhận ra thiếp quay trở về.

Trong lòng Lưu Cảnh càng thêm hỗn loạn, quả thực hết thảy không thể tưởng tượng, các nàng đã sớm giải hòa, nhưng hắn vẫn không biết gì cả. Lưu Cảnh chợt nhớ đến khi Tôn Thượng Hương ở Giang Đông muốn nói lại thôi, là không muốn nói chuyện này với mình?

Lưu Cảnh lau nước mắt ở khóe mắt cho nàng, cười nói:

- Ta phát hiện nàng cũng thật thích khóc, hôm nay gặp ta đã khóc ba lượt rồi.

- Kỳ thật ta không thích khóc, chỉ điều gần đây xảy ra nhiều việc, phụ thân qua đời, lại nhớ đến chàng, bản thân liền trở nên đa sầu đa cảm.

Đại Kiều cố gắng nở nụ cười nói:

- Tấm lòng khoan dung của nàng ấy khiến cho thiếp cảm thấy xấu hổ, nếu trong bụng không có hài tử của chàng, thiếp cũng sẽ không gặp lại chàng rồi.

- Cho nên một tháng nay là nàng muốn trốn tránh ta, các nàng cũng gạt ta, coi ta như đồ ngốc.

Trong lòng Lưu Cảnh có chút bất mãn, phẫn nộ nói.

- Chàng đừng nóng giận, cũng đừng trách các nàng, đây là ý của thiếp, là thiếp muốn các nàng không nói cho chàng biết. Tướng quân, lúc này mọi việc không phải đã sáng tỏ, mọi người chúng ta đều có chỗ khó xử, chàng cũng đừng có so đo.

Thật ra, trong lòng Lưu Cảnh cũng hiểu được, Đào Trạm muốn chú ý đến thanh danh của bản thân mình, phải gánh vác các loại áp lực. Trên thực tế, bản thân nàng muốn giấu kín chuyện Đại Kiều trở lại Trường An, một mặt là phải chiếu cố Đại Kiều, mặt khác cũng là sợ chính mình xằng bậy, vô ý đem tin tức truyền đi, do đó ảnh hưởng đến thanh danh.

Nghĩ vậy, trong lòng Lưu Cảnh có một loại suy nghĩ đành chịu không nói ra được, sau một lúc trầm tư nói:

- Nàng cứ nên vào Hán Vương phủ ở đi thôi! Không cần ở lại nơi này rồi.

- Chuyện này rồi nói sau! Để cho thiếp suy nghĩ thêm một chút. Tuy nhiên, hiện tại trời cũng đã tối, tướng quân cũng cần quay về, không cần lo lắng cho thiếp, nơi này có nữ hộ về bảo vệ, thiếp rất an toàn.

Trong lòng Lưu Cảnh rất loạn, liền yên lặng gật đầu, đứng dậy hôn Đại Kiều một cái rồi nhanh chóng rời đi. Đại Kiều nhìn theo bóng lưng của hắn đi xa, lòng nàng cũng đang rối bời, không biết nên làm thế nào cho phải, nàng không khỏi cúi đầu thở dài.

Trở về phủ, Lưu Cảnh vội vàng ăn cơm tối, liền tự mình đến nội thư phòng. Chỉ có trong thư phòng hắn mới có thể vứt bỏ hết phiền não, khiến tâm tình trầm tình lại.

Lức này Lưu Cảnh cũng không có lòng dạ phê duyệt điệp văn, mà lại khoanh tay đứng ở phía trước cửa sổ, lặng im nhìn chăm chú vào bầu trời đêm. Ở cuộc chiến lớn Hợp Phì, bằng bất cứ giá nào hắn cũng không tiếc đánh với một trận chiến quốc lực với quân Tào. Cuối cùng bức bách quân Tào nhận chịu thua tháo chạy. Trong chiến dịch tấn công Giang Đông, hắn lại kiên định ý chí, hoàn toàn phá hủy Giang Đông, tiêu diệt kẻ địch mạnh ở đông nam này.

Nhưng hiện tại vì một nữ nhân hắn không dám quả quyết, khiến Lưu Cảnh cảm thấy khó chịu. Nếu không phải Đại Kiều mang thai cốt nhục của hắn, hắn sẽ phải lựa chọn như thế nào? Nhưng hiện tại hắn cũng không thể lực chọn, ngoại trừ chỉ có thể mau chóng đưa vào trong phủ. Hắn không còn con đường thứ ba nào để đi, dù sao hắn cũng là Hán Vương để vạn chúng nhìn vào, đạo đức không thể thất phân.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng nói của thê tử Đào Trạm:

- Phu quân, thiếp có thể vào không?

- Mời vào!

Lưu Cảnh có cảm giác mình và thê tử rất tốt này nói chuyện một chút.

Cửa mở, Đào Trạm bưng một chén trà sâm đi đến, nàng đặt chén trà lên bàn cười nói:

- Phu quân hôm nay dường như không vui?

- Hôm nay ta đi đến Cổ Hòe phủ một chuyến!

Lưu Cảnh quay đầu lại nhìn chăm chú vào thê tử nói.

Thật ra Đào Trạm đã biết nguyên nhân hôm nay trượng phu không vui. Vừa rồi nàng có hỏi thị vệ, biết trượng phu xế chiều có đi Cổ Hòe phủ, vậy chàng nhất định có gặp Đại Kiều. Đạo Trạm thở dài một tiếng, lại dịu dàng nói:

- Phu quân cảm thấy thiếp làm không đúng sao?

Lưu Cảnh ngồi xuống lắc đầu nói:

- Ta hẳn là cảm kích nàng đã đón nàng ấy trở về, không để nàng ấy một thân một mình ở lại Ba Thục, nhưng hiện tại trong lòng ta rất loạn, hiện tại ta cũng không biết nên làm như thế nào mới phải đây?

Đào Trạm ngồi xuống đối diện trượng phu. Khi nàng vừa mới biết được việc này, trong lòng vừa phẫn nộ vừa kinh ngạc. Nàng cũng không trách trượng phu và Đại Kiều có quan hệ gì, mà là tức giận trượng phu gạt nàng, thậm chí Đại Kiều còn có bầu.

Nhưng Đào Trạm rõ ràng hơn, một khi việc này truyền đi, thanh danh của trượng phu sẽ ảnh hưởng rất lớn. Nàng cùng lúc giấu diếm mọi người, về mặt khác tự mình đi Thành Đô đón Đại Kiều trở về, dù sao Đại Kiều có bầu, cho dù mặc kệ Đại Kiều, nàng cũng không thể không nghĩ đến đứa bé.

Nhưng sự bất mãn trong lòng và căm tức của nàng theo thời gian cũng biến mất. Đại Kiều, Tiểu Kiều ưu tú như vậy không có nam nhân nào lại không muốn có. Trượng phu của mình thực ra cũng là người phàm. Tuy rằng, Đào Trạm không vì chuyện này mà căm tức, nhưng nhất thời nàng không biết làm sao để cùng trượng phu nói về chuyện này, cho nên mới chậm trễ.

Đào Trạm cầm tay trượng phu, lại dịu dàng nói:

- Phu quân được người trong thiên hạ kính trọng và ngưỡng mộ, dân thường khen chàng nhân từ, sĩ tộc hy vọng xem chàng phục hưng Đại Hán. Trên người phu quân đã có quá nhiều hào quang, lúc này phu quân càng nên cẩn thận, chú trọng đến thanh danh của mình. Đại Kiều không phải là cô gái bình thường, chưa kết hôn mà có thai bị người khác biết được, tin tức truyền ra ngoài, việc này đối với thanh danh của phu quân ảnh hưởng nghiêm trọng. Cũng may Đại Kiều cũng không phải là vợ đại thần, phu quân cưới nàng ta cũng không có gì đáng trách. Vốn thiếp tính hai ngày nữa sẽ cùng chàng bàn chuyện này, nhưng hiện tại chàng đã biết. Như vậy, việc quan trọng chính là nhanh chóng cưới nàng ấy vào phủ.

Lưu Cảnh gật đầu, thê tử nói rất đúng, chuyện này quả thật không thể lại bỏ xuống. Lúc này trong lòng Lưu Cảnh vô cùng cảm kích thê tử, cũng may thê tử của hắn có lý trí, hiểu lí lẽ, hai lần cứu vãn hắn từ trên người nữ nhân, bảo vệ thanh danh của hắn.

Trầm ngâm một lát, Lưu Cảnh lại hỏi:

- Làm sao nàng biết chuyện này?

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN