Chương 1176: Cẩn thận che giấu.
Chương 1176: Cẩn thận che giấu.
Lưu Cảnh nghi ngờ nhìn thê tử, chuyện này được bảo mật rất kín, thê tử làm sao biết rõ?
Đào Trạm cười cười nói:
- Thật ra chuyện này là do Tiểu Kiều nói cho thiếp biết. Chuyện phu quân và Đại Kiều thiếp có biết một chút, sau này Đại Kiều viết cho thiếp một phong thư, trong thư tiết lộ địa chỉ muội ấy ở Thành Đô. Thiếp liền đến Thành Đô rồi tìm được muội ấy.
- Thì ra là như thế!
Lưu Cảnh thầm nghĩ, với sự thông minh của Đại Kiều, đây đúng là do nàng ấy cố ý lộ ra. Dù sao một mình ở Thành Đô, lại bị cô độc dày vò, cùng với sự lo lắng cho tương lai của đứa bé, Đại Kiều cũng hy vọng Đào Trạm sớm biết chuyện này.
Trầm ngâm một chút, Lưu Cảnh lại hỏi:
- Chuyện này có tổng cộng bao nhiêu người biết?
Đào Trạm suy nghĩ một chút nói:
- Tiểu Kiều biết, Thượng Hương cũng biết, ngoài ra còn có nha hoàn bên cạnh Đại Kiều. Nếu như nói biết việc muội ấy mang thai, còn có nữ hộ vệ Chung Tuyết và Vương y sĩ. Thiếp đã truy hỏi cẩn thận, chỉ có những người này biết.
- Nhưng hiện tại nàng ấy đã có bầu hơn năm tháng, cho dù bây giờ cưới nàng ấy, mấy tháng nữa nàng ta hạ sinh đứa nhỏ, điều này cũng rất khó giấu diếm, việc này nên làm thế nào cho phải?
Đào Trạm lắc đầu cười nói:
- Giờ phu quân mới thấy được phiền toái sao?
Lưu Cảnh bất đắc dĩ nói:
- Đúng là nước đến chân mới cảm thấy lo lắng, phu nhân có diệu kế gì hay không?
- Thiếp đã thay chàng nghĩ qua rồi. Hiện tại việc có thai cũng có thể che dấu, không còn quan trọng. Đầu tiên mau chóng cho muội ấy nhập phủ, phu quân nạp muội ta làm thiếp, sau đó cho muội ấy ở tại Sơn Trang. Như vậy, muội ấy sinh đứa bé cũng không bị phát hiện, cũng không ai phát hiện chỗ sơ hở này.
Lưu Cảnh nhướn mày:
- Cho nàng ta ở một mình tại Sơn Trang, làm vậy có thỏa đáng!
- Nếu chàng không nỡ để muội ấy ở Sơn Trang. Chúng ta liền chuyển nhà, dọn đến Vị Ương cung, Vị Ương cung rộng lớn, đủ để tránh hết tất cả mọi người. Bây giờ Hán Vương Phủ quá nhỏ, nếu chàng để muội ấy ở đây, khẳng định khó có thể che giấu mọi người. Cuối cùng những chuyện không hay, lời đồn đại sẽ truyền ra ngoài.
Trong phòng, Lưu Cảnh khoanh tay châm rãi đi qua đi lại. Không phải hắn luyến tiếc để Đại Kiều ở Sơn Trang, mà vì hiện tại Giang Đông vừa mới mất, nếu cưới Đại Kiều sẽ làm cho văn võ bá quan thất vọng đau khổ. Hắn không thể không suy nghĩ đến sự ảnh hưởng này, cho dù muốn kết hôn với Đại Kiều, nhất định cũng phải đợi một thời gian ngắn nữa, để cho sự ảnh hưởng của Giang Đông từ từ giảm xuống.
Thực ra lúc đó Đào Trạm cũng nhắc nhở hắn, hắn có thể chuyển đến Vị Ương cung. Vị Ương cung to lớn, canh phòng nghiêm mật, quả thật có thể phong tỏa hết tin tức. Lúc trước, Tôn Quyền có chủ ý với Đại Kiều, không phải là đem dẫn nàng vào Kiến Nghiệp cung, bên ngoài liền không ai biết được sao?
Về phần đề cập đến sử dụng Vị Ương cung đi quá giới hạn, trên thực đã không thành vấn đề. Tôn Quyền ở Kiến Nghiệp cung, bản thân Tào Tháo cũng giống vậy bắt vào Đồng Tước cung, ai sẽ nói họ đi quá giới hạn, hơn nữa hắn sớm đã dùng Vị Ương cung làm quan thự, việc này đã sớm đi quá giới hạn rồi.
Sở dĩ Lưu Cảnh không chuyển về Vị Ương cung, chỉ có điều không nghĩ ảnh hưởng quá lớn mà thôi. Hiện vì Đại Kiều, hắn không khỏi suy nghĩ đến phương án này. Cân nhắc thật lâu, Lưu Cảnh chậm đãi nhìn Đào Trạm nói:
- Nàng nói không sai, dọn đến Vị Ương cung đúng là một cách làm tốt.
Đào Trạm chỉ thuận miệng mà nói thôi, không nghĩ tới trượng phu lại rất nghiêm túc trong việc phải dọn đến Vị Ương cung, khiến nàng ngạc nhiên. Một lúc sau, Đào Trạm cũng kịp phản ứng, vội vàng nói:
- Phu quân, chàng thật sự phải dọn đến Vị Ương cung?
Lưu Cảnh ngồi xuống, thành khẩn nói với thê tử:
- Từ trước giờ ta yêu cầu các nàng đơn giản, nghiêm cấm việc ăn ngon mặc đẹp, quả thật cũng có chút cực đoan. Hình như vô cùng tiết kiệm, nhưng như vậy sẽ khiến cho các đại thần không thích ứng, dẫn đến sinh trong lòng bất mãn, ngược lại mất nhiều hơn được. Chuyển vào Vị Ương cung cũng giống như vậy, rõ ràng là có điều kiện, chuyển vào Vị Ương cung đã là có mục đích chung, lại phải cố gắng ở trong phòng nhà nhỏ hẹp, nhìn như bản thân bị trói buộc, nhưng trên thực tế đã có chút làm kiêu, hơn nữa đả kích người thiên hạ ủng hộ, cho là ta không hòa hợp thân phận với hạ thần, cho nên lúc này mượn gió đông bình định lực lượng Giang Đông, chúng ta chính thức vào ở Vị Ương cung, càng khiến người trong thiên hạ coi Trường An là chính thống.
- Nhưng làm như vậy, phu quân không sợ người khác chỉ trích phu quân lòng không hề thuần phục sao?
- Người khác muốn chỉ trích ta, bất kể ta làm việc gì bọn họ đều chỉ trích. Mà người ửng hộ ta, bất kể ta làm chuyện gì bọn họ điều ủng hộ, cho nên việc đi quá giới hạn chẳng qua chỉ là một cái cớ để đối thủ đả kích mà thôi. Nếu việc ta vào ở Vi Ương cung là đi quá giới hạn, thì trước kia Tào Tháo ở Đồng Tước cung so với thiên tử ở Nghiệp cung xa hoa lộng lẫy không biết bao nhiêu lần, vì sao không ai nói lão là đã đi quá giới hạn chứ?
Đào Trạm yên lặng gật đầu:
- Nếu phu quân quyết định chuyển vào sống tại Vị Ương cung thiếp cũng không phản đối, chỉ hy vọng phu quân không vì một nữ nhân mà làm như vậy.
- Việc này đối với muội ấy cũng không có quan hệ, muội ấy chỉ là động cơ cuối cùng để ta hạ quyết tâm.
Cuối cùng Lưu Cảnh và Đào Trạm cũng cùng chung suy nghĩ như nhau, chuyện Đại Kiều nhập phủ cũng liền như nước chảy thành sông rồi. Nếu mấy tháng trước, Đại Kiều không muốn gả cho Lưu Cảnh để làm thiếp, cũng chưa hề mở rộng trái tim để đón nhận, chỉ yên lặng sống hết cả đời còn lại. Nhưng về sau nàng có bầu, suy nghĩ cũng thay đổi, hơn nữa hằng đêm cảm nhận nhịp tim của đứa bé trong bụng, người làm mẹ cảm thấy có phần vui sướng, nàng càng nguyện ý vì đứa nhỏ hy sinh tất cả.
Đối với bản thân mình nàng cũng không có yêu cầu gì, nhưng nàng lại nghĩ không thể để đứa bé không có phụ thân, trở thành một đứa con riêng thấp hèn. Đúng là khi ở Thành Đô, Đại Kiều đã thay đổi suy nghĩ, nàng viết thư cho Tiểu Kiều, muốn nói ra hoàn cảnh của mình, nàng đã nguyện ý gả cho Lưu Cảnh làm thiếp.
Từ độc thân chuyển biến làm vợ của người khác, con đường này trải qua cũng không bình thản, mấu chốt nhất chính là nàng phải trải qua ngưỡng khảm của người vợ chính Đào Trạm. Nếu như không có sự đồng ý của Đào Trạm, nàng vĩnh viễn chỉ là một biệt trạch phụ, đứa nhỏ sinh ra cũng chỉ trở thành con riêng.
Cũng may Đào Trạm là một nữ nhân lý trí, khoan dung, suy nghĩ không muốn làm khó ai. Hơn nữa nàng lại suy nghĩ cho thanh danh của trượng phu, do đó tích cực chu toàn mọi việc, mang Đại Kiều trở về Trường An, cuối cùng bày tỏ suy nghĩ cùng trượng phu, nguyện ý nhận Đại Kiều.
Đào Trạm đúng là xe chỉ luồn kim, khiến cho Đại Kiều cho dù có mang năm tháng, cuối cùng lấy thân phận làm thê thiếp để vào Hán Vương phủ. Đêm đến, từ cửa hông một chiếc xe ngựa lặng lẽ lái vào phủ Hán Vương. Trong phủ Hán Vương, Đào Trạm đón nhận kính trà của Đại Kiều, chính thức xác định thân phận của Đại Kiều.
Tuy nhiên, chuyện này cũng không làm quá phô trương, chỉ có vài thê thiếp của Lưu Cảnh tới tham gia lễ nạp thiếp. Lưu Cảnh cũng không hy vọng ngày hôm sau chuyện Đại Kiều gả cho hắn trở thành chủ đề của cả phố Trường An. Trong phủ có rất nhiều người biết Hán Vương cưới tân thiếp, tên gọi là Giang Liên, lại không người nào biết Giang Liên là người phương nào? Hình dáng của nàng ta ra sao? Lại từ đâu đến?
Hậu trạch phủ Hán Vương, hai gã nha hoàn cầm đèn lồng đi phía trước dẫn đường, Tiểu Kiều và Tôn Thượng Hương thì chậm rãi đi phía sau. Tiểu Kiều và tỷ tỷ Đại Kiều giống nhau, cũng là mang thai gần sáu tháng, đi đứng có phần bất tiện, Tôn Thượng Hương giúp nàng chậm rãi đi lại.
- Thượng Hương, lần này đại tỷ thật sự là đã hao hết tâm trí, vừa muốn cho A tỷ nhập môn, vừa muốn tuân theo ý của tướng quân giấu diếm mọi người. Hiện tại, ta nghĩ cũng không thông, vì sao không cho A tỷ nở mày nở mặt mà đi vào phủ Hán Vương?
Một lúc sau, không nghe được câu trả lời của Tôn Thượng Hương, Tiểu Kiều quay đầu nhìn nàng nói:
- Ngươi cảm thấy không vui sao?
Tôn Thượng Hương khẽ thở dài, lắc đầu nói:
- Lại nhắc đến Đại Kiều còn từng là đại tẩu của ta, ta càng không thể chấp nhận. Tuy nhiên, ngẫm lại tỷ ấy cũng rất đáng thương, đại ca sớm qua đời, hiện tại Giang Đông cũng diệt vong rồi, ba tháng trước phụ thân lại qua đời, trên thế gian tỷ ấy chịu khổ một mình, chỉ cần tỷ ấy không bị bắt buộc, ta cần vì trong lòng không thoải mái mà can thiệp chuyện này? Vậy cũng quá mức ích kỷ.
Lúc này, hai người vừa đến trước viện của Tiểu Kiều. Tiểu Kiều khoác tay Tôn Thượng Hương cười nói:
- Có muốn vào trong phòng ta ngồi một lát hay không?
Tôn Thượng Hương miễn cưỡng cười nói:
- Nếu như ngươi không sợ làm phiền, ta vào trong ngồi một lát đi!
- Làm sao chê ngươi phiền, chỉ sợ ngươi không yên lòng đứa con.
- Tiểu tử kia hẳn là đã ngủ, có vú nuôi ở cùng nó, ta không cần phải lo lắng gì cả.
Hai người đi vào trong viện, lên lầu hai ngồi xuống, thị nữ Tiểu Kiều dâng trà nóng lên. Tôn Thượng Hương đang cầm chén trà nới:
- Dù sao ở Giang Đông Đại Kiều cũng là chủ mẫu, ở trong quân rất có uy danh, năm ấy ở trận chiến Xích Bích, không phải Tào Tháo công khai đòi lấy tỷ muội các ngươi sao? Kết quả chọc giận đến đại tướng Giang Đông, thiếu chút nữa giết chết sứ giả Tưởng Cán. Hiện tại Giang Đông vùa mới mất, phu lang liền vội cưới nàng, sẽ làm cho trong lòng văn võ Giang Đông nguội lạnh, cho nên chuyện này không thể đường hoàng, lặng lẽ đến nơi nhập phủ, sao có thể giống ngươi nở mà nở mặt xuất giá?
Đôi mi thanh tú của Tiểu Kiều nhíu lại:
- Nhưng chuyện này như giấy không thể gói được lửa, sớm muộn gì cũng bị người khác biết được.
- Kéo dài thời gian một chút, thế gia vọng tộc ở Giang Đông cũng liền bị phai nhạt, cho dù có biết cũng không sao cả, mấu chốt là phải để cho văn võ bá quan Giang Võ chút sĩ diện. Trong lòng mọi người biết rõ, nếu Hán Vương để ý đến cảm nhận của bọn họ, bọn họ cũng không so đo, giống như Tào Tháo đòi lấy ở trước mặt người trong thiên hạ, ai sĩ diện sẽ chịu nỗi?
- Ngươi vừa nói như vậy, ta thật ra có thể hiểu, không thể tưởng tượng ngươi từ Giang Đông trở về có tiến bộ không ít!
- Mắt thấy Giang Đông diệt vong, không tiến trển cũng phải tiến triển.
Tiểu Kiều thấy Tôn Thượng Hương cảm xúc suy sụp, liền cười để đổi chủ đề câu chuyện,
- Thượng Hương, ngươi có biết vì sao ta lại biết quan hệ giữa A Tỷ và tướng quân không?
- Trước kia ngươi đã biết?
Tôn Thượng Hương nghi ngờ mà hỏi.
- Trước đây ta đã nhìn ra một chút manh mối, Thượng Thứ tướng quân mang theo A tỷ rời khỏi Kiến Nghiệp, ta liền phát hiện ánh mắt của A tỷ nhìn tướng quân không giống lúc trước, hơn nữa trong lúc cáo biệt, trong mắt A Tỷ dường như không muốn.
- Việc này chúng ta không nói nữa!
Tôn Thượng Hương cắt ngang lời của Tiểu Kiều, lại nói:
- Ta nghe đại tỷ nói, chúng ta rất nhanh phải chuyển vào Vị Ương cung rồi, người có biết không?
Tiểu Kiều ngẩn người, lập tức lắc đầu:
- Ta một chút cũng không biết, chúng ta…khi nào thì chuyển nhà?
- Hẳn là rất nhanh, khoảng chừng hai ngày nữa thôi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Phàm Nhân Tu Tiên (Dịch)