Chương 1177: Chuyển đến nhà mớ.
Chương 1177: Chuyển đến nhà mớ.
Hán Vương Lưu Cảnh chuyển vào Vị Ương cung, xét từ bên ngoài là do thê tử Đào Trạm thuận miệng nói một câu nhưng trên thực tế, thật ra đây là một xu thế tất yếu. Sau khi nước Hán tấn công tiêu diệt Giang Đông, thế lực của quân Hán vô cùng lớn mạnh, nước Hán đã trở thành một nước lớn có lãnh thổ rộng: phía đông kéo dài đến biển, tây đến đại mạc Hà Tây. Không chỉ chiếm được nửa giang sơn vương triều Đại Hán mà còn bao vây thành công Tào Ngụy.
Trong tình hình đó, những tiếng tung tô hy vọng Lưu Cảnh đăng cơ xưng đế được nổi lên ở nước Hán. Trên thực tế, bất luận là văn võ bá quan nước Hán hay phần lớn bách tính, thậm chí các sĩ tộc Trung Nguyên đều không thừa nhận “con rối thiên tử” của Nghiệp Đô, mà “đội mũ” Đại Hán chính thống lên đầu Lưu Cảnh.
Lúc này, Lưu Cảnh đăng cơ kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước là điều mọi người cùng mong đợi nhưng Lưu Cảnh lại biết rằng đây không phải là lúc nghĩ đến việc đăng cơ. Điều kiện vẫn chưa đầy đủ, nhưng nếu như hắn khiêm tốn cự tuyệt thì chỉ làm “đau lòng” những người đã ủng hộ hắn, hơn nữa những thiếu hụt và hạn hẹp về chế độ đã ảnh hưởng đến việc hắn thống trị nước Hán.
Vì vậy, bắt đầu từ năm nay, Lưu Cảnh đã vứt bỏ hết những cái gọi là chế ước đi quá giới hạn đạo đức, đổi Bình Chương đài thành Chính Sự đường, thiết lập Trung Thư tỉnh, Môn Hạ tỉnh và Thượng Thư tỉnh. Đây hoàn toàn là triều đình không mang danh nghĩa “triều đình”, mà việc sống ở Vị Ương cung cũng là điều mọi người cùng hướng tới. Cứ coi như hắn tạm thời không xưng đế, cũng có thể cân bằng trạng thái tâm lý của những người đã ủng hộ hắn.
Ngay sau ngày hôm sau khi Lưu Cảnh nạp Đại Kiều vào phủ, Chính Sự đường đã đưa ra quyết định, mở hậu cung Vị Ương, Hán Vương sẽ chính thức chuyển vào Vị Ương cung sống, tin này đã làm cho trên dưới Trường An vui mừng khôn xiết. Điều này có nghĩa là Hán Vương bắt đầu bước một bước trong việc đăng cơ xưng đế rồi.
Nhưng Vị Ương cung lúc này không phải Vị Ương cung của ba trăm năm trước. Vị Ương Cung trước đây đã nhiều lần bị hư hại trong chiến loạn, còn cung giờ đây là do Giả Hủ dùng những nguyên liệu còn sót lại của các cung điện ở các nơi xây dựng tu sửa trên nền của Vị Ương cung vốn có, sau này dần dần tu sửa hoàn thiện. Mặc dù liên tục tu sửa nhiều năm nhưng quy mô vẫn không bằng một nửa Vị Ương cung trước đây.
Vị Ương cung được chia làm ba bộ phận: tiền thự, trung điện và hậu cung. Tiền thự chiếm diện tích lớn nhất, là quan thự trung ương Hán Vương ở, phần lớn quan thự đều tập trung ở đây. Còn trung điện do ba điện: Cần Chính điện, Thừa Minh điện và Kỳ Lân điện cùng với quảng trường Võ Minh của đại điện trước tạo thành. Đây là nơi Hán Vương tổ chức những buổi triều chính và các nghi thức trọng đại, nhưng lại rất ít khi sử dụng.
Cho đến bây giờ, Vị Ương cung chỉ dùng hai bộ phận tiền thự và trung điện, còn hậu cung thì chưa từng dùng đến. Hậu cung do Quảng Minh đài, Tiêu Phòng các, Thanh Lương điện, Ngọc Đường điện, Đông Minh lầu và Phượng Hoàng lầu hợp thành. Có hơn nghìn gian các loại lâu đài điện các, sáu công trình vây quanh Dao Trì gần nghìn mẫu, giữa Dao Trì còn có Côn Luân đài, phải chèo thuyền đến.
Mặc dù diện tích của hậu cung không lớn lắm so với tiền thự và trung điện nhưng nó lại gấp năm lần phủ Hán Vương. Vào Vị Ương cung sống, Lưu Cảnh trên danh nghĩa vẫn là Hán Vương nhưng trên thực tế thì thanh thế và địa vị của hắn không có khác biệt gì đế vương.
Quá trình gia quyến Lưu Cảnh chuyển vào Vị Ương cung vô cùng thầm lặng. Mỗi tối đều do xe ngựa vận chuyển và bốc xếp những hòm rương lớn, âm thầm lặng lẽ chuyển vào Vị Ương cung. Trong tối thứ năm, mười mấy xe ngựa qua Huyền Vũ môn của Vị Ương cung vào hậu cung.
Mặc dù Vị Ương cung không dùng đến nhưng cũng có người sống trong đó quản lý, trong cung có hai mươi mấy nội thị và hơn trăm cung nữ. Nội thị cũng chính là hoạn quan, nội thị và các cung nữ phần lớn đến từ các vùng Trung Nguyên, trong đó còn một lão hoạn quan thời Đổng Trác là tổng quản nội quan. Lão ta tên là Triệu Duy, đã sống trong Vị Ương cung được ba mươi năm rồi.
Lúc này, hơn một trăm hoạn quan và cung nữ sớm đã xếp hàng đợi trong Huyền Vũ môn, xe ngựa dần dần dừng lại. Một nha hoàn đỡ Vương phi Đào Trạm chầm chậm đi ra xe ngựa, Triệu Duy vội lên trước nghênh đón, sâu người thi lễ:
- Lão nô Triệu Duy tham kiến Vương phi!
Đào Trạm lại cười nói:
- Ngươi chính là Triệu tổng quản! Ta đã nghe Hán Vương nói qua rồi, sau này phải làm phiền ngươi nhiều rồi!
- Lão nô không dám! Lão nô sẽ cố gắng tận tâm hầu hạ Vương phi!
Lão ta cứ mở miệng nói từ lão nô khiến cho Đào Trạm nghe thấy cảm thấy không được thoải mái. Đào Trạm thấy những cung nữ và nội thị xếp hàng ở phía xa thì không khỏi có chút tò mò, hỏi:
- Bọn họ là ai?
- Khởi bẩm Vương phi! Họ là cung nữ và nội thị của Vị Ương cung.
Đào Trạm hoảng sợ:
- Nhiều người vậy sao?
Triệu Duy quay đầu lại nhìn những cung nữ và nội thị đó, cười khổ nói:
- Đây đã là rất ít rồi ạ! Năm đó cung nữ và nội thị bên cạnh Linh đế lên đến hàng vạn người, đây mới chỉ có hơn một trăm người thôi!
Đào Trạm không nói thêm gì nữa, nàng biết mình phải từ từ thích ứng với cuộc sống trong Vị Ương cung. Theo như lời căn dặn của Lưu Cảnh, bọn họ chỉ đem theo nha hoàn và vú nuôi bên cạnh mình (những người hầu của phủ Hán Vương trước đây) vào cung. Những người còn lại đều cho thôi, ngoài ra còn có hơn ba mươi nữ hộ vệ cùng đi theo họ vào cung.
Đào Trạm gật đầu, dặn dò:
- Bây giờ đã tối rồi, cho bọn họ quay về đi! Về sau ta sẽ làm quen dần dần, Phượng Hoàng lầu ở đâu? Tối nay bọn ta tạm thời sẽ ở đó!
- Xin Mời Vương phi chờ một chút, lão nô sẽ dẫn đường!
Triệu Duy lên trước “giải tán” đám cung nữ và nội thị, lúc này mới mời Vương phi lên xe. Lão ta cưỡi ngựa đi về phía Phượng Hoàng lầu, lúc này mọi người mới biết Vị Ương cung lớn đến mức nào, không ngờ lại cưỡi ngựa đi trong đó. Triệu Duy cưỡi ngựa ở bên cạnh giải thích:
- Phượng Hoàng lầu ở góc tây nam, cách Huyền Vũ môn tầm hai dặm, đi bộ thì xa quá, hậu cung trước đây to hơn nhưng thông thường không ngồi xe ngựa mà ngồi xa liễn. Nhưng hiện giờ người không đủ nên đành phải tạm thời ngồi xe ngựa đến thôi ạ!
Mọi người yên lặng không nói gì, nhìn vô số đình đài lầu các dưới ánh trăng, còn có đại điện có thể chứa được mấy nghìn người, chất cao như núi, khí thế phi thường, trong mắt họ đều có chút hoa cả lên. Ngay đến Tào Hiến được sống trong Đồng Tước cung cũng không khỏi thán phục quy mô và uy thế của Vị Ương cung.
- Thưa Vương phi! Đã tới nơi rồi!
Xe ngựa dừng hẳn lại, mọi người đều xuống xe, chỉ thấy một hồ nước mênh mông ở phía xa và một lầu các cao mười mấy trượng xuất hiện trước mặt họ. Mái cong uy nghi, khí thế ngút ngàn, phía dưới lại xây dựng vô số những công trình nhỏ và bao quanh tường là màu vàng ươm.
Tất cả mọi người đều ngây người ra, vốn tưởng rằng Phượng Hoàng lầu là một lầu nhỏ nhưng thật không ngờ nó lại to lớn đến vậy, còn có biết bao công trình nữa. Lúc này, Đào Trạm hiểu được, bọn họ ở trong thành có thể nhìn thấy một tòa lầu cao, chẳng phải là ở đây sao?
Đào Trạm không biết Phượng Hoàng lầu vốn được gọi là Phượng Hoàng đài, là nơi ở của Hoàng hậu, tất nhiên sẽ không giống với bình thường rồi. Lúc này, Lưu Châu đột nhiên hô lớn một tiếng:
- Phụ thân!
Chỉ thấy cô bé giống như chú chim nhỏ chạy ra phía cách đó không xa, lúc này mới phát hiện là Lưu Cảnh đã đứng ở cửa lớn đợi họ rồi. Lưu Cảnh dắt tay con gái mình, từ từ bước lại. Triệu Duy vội vàng lên trước thi lễ. Lưu Cảnh khoát tay, nói:
- Ngươi lui xuống trước đi! Ở đây có ta là được rồi!
- Lão nô cáo lui!
Triệu Duy lui xuống, lúc này không còn lão hoạn quan lắm mồm ở đây nên mọi người cũng thoải mái hơn. Đào Trạm lên trước oán trách phu quân:
- Sớm biết Vị Ương cung như này thì thiếp đã không dời đến rồi!
Lưu Cảnh cười với nàng ta rồi lập tức nói với mọi người:
- Mọi người đều vào trong cả đi!
Mọi người theo Lưu Cảnh vào trong Phượng Hoàng lầu. Trong đây đã thu dọn xong hết cả rồi, đèn đuốc sáng trưng, đại đường vô cùng rộng rãi, có mười hai cây cột đứng sừng sững hai bên đại đường, rèm che cao chừng mấy trượng rủ xuống. Tất cả những đồ đạc hòm rương của mọi người chuyển đến tạm thời đặt ở giữa đại đường, chất lên giống như ngọn núi nhỏ.
- Tối nay, mọi người tạm thời nghỉ ngơi ở đây, ngày mai sẽ sắp xếp kỹ hơn!
Không cần Lưu Cảnh dặn dò, mọi người đều bận việc của riêng mình. Đào Trạm cũng chấp nhận hiện thực, nàng bận việc sắp xếp chỗ ở tạm thời cho mọi người. Phượng Hoàng lầu có mười mấy tầng, trong lầu có rất nhiều phòng, họ chỉ cần dùng năm tầng dưới thì căn bản mỗi người đều có phòng riêng của mình.
Đêm dần khuya, tất cả mọi người đã chìm trong giấc ngủ. Đại Kiều đứng ở trên lộ đài, nàng vịn vào lan can nhìn xuống mặt nước trong suốt, gió hơi se lạnh khẽ thổi lên mái tóc suôn dài của nàng. Lúc này, Lưu Cảnh ở phía sau, ôm nhẹ eo nàng, nói:
- Nàng ở đây không lạnh sao?
Lưu Cảnh quan tâm, hỏi.
Đại Kiều dựa vào vai hắn, cảm nhận được bờ vai có lực, khiến lòng nàng tràn đầy sự ấm áp. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp nhìn chăm chú vào Lưu Cảnh, dịu dàng nói:
- Chàng nên đến chỗ đại tỷ!
Lưu Cảnh cúi đầu hôn lên trán của Đại Kiều, cười nói:
- Ta có nhiều thê thiếp như vậy, ta đều phải quan tâm, không thể bên trọng bên khinh được. Nhưng nàng là “vợ mới” của ta, ta phải quan tâm đến nàng hơn!
Đại Kiều tự nhiên cười nói:
- Chàng thật là người đàn ông kỳ lạ, có địa vị cao nhưng có lúc lại giống như người đàn ông chỉ ở trong nhà bình thường vậy. Sau này nếu chàng có tam cung Lục Viện bảy mươi hai phi, lẽ nào chàng đều muốn quan tâm hết sao?
- Không đâu!
Lưu Cảnh lắc đầu nói:
- Ý ta là ta không thể có nhiều phụ nữ như vậy được. Có các nàng là ta đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi!
Lúc này, ngoài cửa vọng lại tiếng thị nữ bẩm báo:
- Điện hạ! Phía trước truyền tin đến, có Tư Mã tướng quốc ở ngoài cung cầu kiến!
Lưu Cảnh ngẩn người ra, muộn như này mà Tư Mã Ý còn đến cầu kiến, nhất định là có chuyện gấp. Hắn liền nói:
- Ta biết rồi!
Hắn lập tức kéo Đại Kiều vào phòng, thị nữ bên cạnh Đại Kiều lập tức đóng cửa lộ đài. Lưu Cảnh cười nói với Đại Kiều:
- Nàng nghỉ sớm đi, mai ta lại đến thăm nàng!
Đại Kiều giơ tay ngọc ngà ôm lấy cổ Lưu Cảnh, hôn say đắm lên môi hắn, cười nói:
- Chàng mau đi đi!
Lưu Cảnh xoay người rời khỏi phòng, bước nhanh xuống lầu. Đại Kiều đứng ở cửa vẫn luôn nhìn theo Lưu Cảnh đi xa, quay đầu lại thì thấy Tào Hiến ôm chăn đứng ở một bên, đỏ bừng mặt lên nhìn mình. Đại Kiều cười nói:
- Tiểu muội sao thế?
Tào Hiến hơi ngượng ngùng nói:
- Liên tỷ! Tối nay muội có thể ngủ cùng tỷ được không? Cửa sổ của phòng muội bị hỏng, cứ kêu kẽo kẹt, muội hơi sợ!
Đại Kiều mỉm cười, kéo Tào Hiến vào phòng:
- Muội mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm!
Lưu Cảnh ngồi xe ngựa ra hậu cung, đi thẳng tới quan phòng của mình, chỉ thấy Tư Mã Ý đã đợi mình ở trước quan phòng rồi!
Tư Mã Ý đảm nhiệm Binh bộ Thượng thư, Binh bộ chủ quản chiêu mộ quân Hán, huấn luyện lính mới, thăng thưởng tướng sĩ thông thường, trợ cấp tướng sĩ tử trận, thiết lập quân thành. Nhưng những quân vụ này đều do Binh bộ tả hữu phụ trách cụ thể, Tư Mã Ý không hỏi việc cụ thể, gã là tướng quốc, chủ yếu là tham dự quyết sách trọng đại của quân Hán trong Chính Sự đường.
Nhưng Tư Mã Ý còn có một chức vụ quan trọng khác, đó là chủ quản hệ thống tình báo của quân Hán, đây là do Tư Mã Ý trực quản. Hệ thống tình báo vốn là do Giả Hủ phụ trách, sau đó được chuyển sang cho Tư Mã Ý.
Bởi vì Giang Đông đã bị quân Hán chiếm đóng, điểm tình báo Giang Đông cũng đã bị tan rã. Mục tiêu chính của tình báo quân Hán bây giờ là Tào Ngụy và Giao Châu.
Tư Mã Ý thấy Lưu Cảnh xuống xe ngựa, liền vội vàng tiến lên thấp giọng, nói:
- Điện hạ! Bên Tào Ngụy có truyền tin khẩn cấp!
Lưu Cảnh gật đầu, nói:
- Vào phòng rồi nói!
Đề xuất Tiên Hiệp: Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên