Chương 1178: Chương Diêu đi sứ.
Chương 1178: Chương Diêu đi sứ.
Lưu Cảnh và Tư Mã Ý vào quan phòng ngồi, có thị vệ dâng trà lên. Lúc này, Tư Mã Ý mới thấp giọng nói:
- Tào Tháo đã phái Chung Diêu làm đặc sứ, đã đến Giao Châu rồi!
Lưu Cảnh nhau mày:
- Tin này có đáng tin không?
- Chắc chắn là đáng tin, đây là tin Dương Thiêm truyền đến.
Lưu Cảnh khoanh tay đi vài bước trong phòng, quay đầu lại nói với Tư Mã Ý:
- Tào Tháo muốn lợi dụng Giao Châu đến kiềm chế ta, hình thành thế nam bắc hô ứng, điều này không có gì làm lạ. Điều ta thấy kỳ lạ là sao Tào Tháo lại phái Chung Diêu làm sứ giả?
- Điều này thì vi thần cũng nghĩ tới rồi, chắc hẳn là có liên quan đến án Kiến An thất tử xảy ra gần đây ở Nghiệp Đô. Tào Phi mượn cơ hội diệt trừ thế lực của Tào Thực, ngay cả Thôi thị Thanh Hà cũng bị lôi vào cuộc rồi, còn Chung Diêu là người ủng hộ chính của Tào Thực. Tào Tháo muốn bảo vệ ông ta nên mới phái đi sứ Giao Châu.
Lưu Cảnh gật đầu:
- Ngươi nói đúng, chắc hẳn là lý do này. Nhưng Thôi thị liên quan tới vụ án này không hoàn toàn là vì diệt trừ thế lực của Tào Thực. Ta nghĩ điều này chắc chắn có liên quan đến lệnh xuất đinh của Tào Tháo.
Tư Mã Ý khó hiểu:
- Điện hạ! Lệnh xuất đinh chẳng phải là đã bỏ mặc rồi sao?
- Sao có thể bỏ mặc được?
Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng nói:
- Lệnh xuất đinh giống như lệnh đất đai của nước Hán, sự việc liên quan đến sống chết của Tào Ngụy, lão ta sao có thể bỏ mặc đó được. Lão không động đến được đám quyền quý liền chém những sĩ tộc trước nay luôn phản đối lão. Thôi thị Thanh Hà có vạn khoảnh ruộng tốt, giấu mấy nghìn lưu dân, Thôi gia không giao người và ruộng ra thì Tào Tháo tuyệt sẽ không bỏ qua đâu. Xử lý xong Thôi thị Thanh Hà, tiếp đến sẽ là Dương thị Hoằng Nông, tất cả các sĩ tộc đều không chạy thoát được. Đây là việc mà Tào Tháo muốn làm rất nhiều năm trước rồi, bây giờ không thể kéo dài được nữa.
Tư Mã Ý thở dài một tiếng:
- Lão ta động đến lợi ích của sĩ tộc, chẳng khác nào tự hủy hoại căn cơ!
- Cũng không còn cách nào khác, trung nông của Tào Ngụy đã giảm bớt gần nửa, thu nhập của thuế phú quan phủ cũng giảm, nếu cứ tiếp tục như vậy thì Tào Tháo lấy cái gì để nuôi quân đội đây? Năm ngoái Trần Quần đã nói với ta, lệnh xuất đinh sớm nhất là do Tuân Úc đề xuất, lúc đầu được gọi là lệnh công điền. Tư gia có năm khoảnh đất trở lên, mười mẫu nhất định phải giao cho quan phủ bốn mẫu, tính cả những người cùng trên mảnh đất đó, nhưng sau đó không thực hiện được. Năm ngoái, Trần Quần đưa ra đề nghị thay đổi cách thức, chỉ cần người chứ không cần đất, vì thế đổi thành lệnh xuất đinh.
- Như vậy thì sao, thưa điện hạ?
Tư Mã Ý cười hỏi.
- Rất đơn giản, bây giờ quan phủ có đủ đất cày rồi nhưng lại không có nông dân trồng trọt. Vì vậy Trần Quần đề nghị với Tào Tháo, chỉ cần ép các cường hào giao nộp những người mà họ thu nhận, đất đai có thể cho qua. Có người thì sẽ có thể tập trung đồn điền, lại thi hành lại thể chế tỉnh điền, như vậy cũng giống như Giao Châu vậy.
Tư Mã Ý thở dài một tiếng:
- Cường hào các nơi cũng không hề ngốc, không có nông dân trồng trọt thì đất trong tay họ có tác dụng gì nữa? Lẽ nào vẫn không thực hiện được? Bây giờ dùng cách cưỡng ép, thiên vị quyền quý, chỉ nhằm vào các sĩ tộc, thần đoán chừng cứ coi như thành công thì cũng sẽ làm dao động đến căn cơ Tào Ngụy.
Lưu Cảnh trầm tư chốc lát nói:
- Trong lòng Tào Tháo rất rõ, lão ta vốn không phải là sĩ tộc, sớm đã thi hành pháp gia hán môn. Lúc giết Biên Nhượng, Khổng Dung cũng là lúc đối đầu với sĩ tộc rồi, căn cơ của lão là những người quyền quý ủng hộ lão. Còn diệt trừ những sĩ tộc ủng hộ nước Hán, đồng thời cướp đất đai và người của họ, đây chẳng phải là một công đôi việc sao?
- Vậy điện hạ cứ giương mắt nhìn Tào Tháo “đả kích” các sĩ tộc mà không chút động lòng nào sao?
Lưu Cảnh cười đầy thâm ý, nói với Tư Mã Ý:
- Nếu ta đánh bại Tào Tháo, thống nhất thiên hạ thì ta sẽ đối phó thế nào với những sĩ tộc này đây, làm sao để bọn họ giao đất và người cho ta? Trọng Đạt đã nghĩ đến điều này chưa?
Đối với ý nghĩ thâm thúy của Lưu Cảnh, Tư Mã Ý không thể một hai lần có thể cảm nhận được, hôm nay gã lại một lần nữa cảm nhận được rồi. Tư Mã Ý thầm thở dài trong lòng, đành phải yên lặng không nói gì. Lưu Cảnh lại khoanh tay nói:
- Vương triều Đại Hán cũng vì cát cứ của cường hào mà thiên hạ đại loạn. Bất cứ chư hầu nào lúc đầu khởi binh đều phải dựa vào sự ủng hộ của cường hào địa chủ, nhưng một khi thành công rồi thì phải “quay đầu” đối phó với những sĩ tộc đã từng ủng hộ mình. Viên Thiệu như thế và Tào Tháo cũng vậy, đây chính là thuật của đế vương, cứ vòng đi vòng lại hàng trăm ngàn năm. Các bậc quân vương cao minh sẽ tìm ra một điểm cân bằng, cũng chính là cái gọi là đạo trung dung, ta cũng hy vọng có thể tìm thấy điểm cân bằng đó. Những công thần đi theo ta cũng hưởng được vinh hoa phú quý và có đất đai, nhưng cũng không được quá đáng quá, nhất định phải giữ ở một mức độ. Trong quy chế nhà Hán sớm đã nói rất rõ ràng, chỉ là cương thường bại hoại, những chế độ này đều trên danh nghĩa thôi. Ta đã phục hồi Hán thất, chính là lập lại chế độ, sẽ lập lại cương thường. Những điều này, Trọng Đạt có thể hiểu được không?
Tư Mã Ý đứng lên nói:
- Vi thần có thể hiểu được!
Lưu Cảnh cười gật đầu:
- Chủ đề này quá lớn, nhất thời không thể nói hết được, hôm khác sẽ nói tiếp! Chúng ta hãy nói tiếp về việc Chung Diêu đi sứ Giao Châu đi. Trọng Đạt nghĩ chúng ta phải làm thế nào?
- Vi thần thấy phải chú ý đến “cả gốc lẫn ngọn”, một mặt phải ngăn cản Tào Ngụy và Giao Châu liên minh, mặt khác phải tích cực chuẩn bị xuống phía nam tấn công Giao Châu, đây mới là căn bản, không thể kéo dài tiếp nữa.
Lưu Cảnh đi đến phía trước cửa sổ, trầm tư thật lâu sau nói:
- Nếu như chúng ta có thể gây dựng thế lực ở Giao Châu để khống chế Lưu Bị, tạm thời bỏ qua Giao Châu, Trọng Đạt nghĩ sao?
- Ý của điện hạ là “nuôi sói khống chế hổ”, nhưng chỉ sợ sói hổ liên kết với nhau thì chúng ta sẽ bị hại!
Lưu Cảnh gật đầu:
- Trọng Đạt nói đúng, chỉ có diệt trừ Lưu Bị, thống nhất Giao Châu mới là đạo “diệt cỏ diệt tận gốc”. Trên thực tế, Cam Ninh và Lục Tốn đã bắt tay vào chuẩn bị rồi.
Nói đến đây, Lưu Cảnh quay đầu cười nói với Tư Mã Ý:
- Nếu như Tào Tháo đã phái Chung Diêu đi sứ Giao Châu thì Trọng Đạt cũng thay ta đi sứ đến Giao Châu một chuyến thì thế nào?
Tư Mã Ý hiểu được ý của Lưu Cảnh, đứng dậy hành lễ nói:
- Vi thần nguyện chia sẻ âu lo với điện hạ!
Từ mấy năm trước, sau khi dã tâm bắc phạt của Lưu Bị bị sụp đổ thì Giao Châu cũng gặp phải những đả kích nặng nề. Trải qua mấy năm nếm mật nằm gai, binh lực của Giao Châu lại dần dần khôi phục được ba vạn người. Giao Châu người thưa thớt, đây chính là quân lực nhiều nhất mà Giao Châu có thể gây dựng được.
Tất nhiên, lần bắc phạt năm đó cũng không phải là không có ‘thu hoạch’. Cuối cùng Giao Châu vẫn chiếm lĩnh được quận Lư Lăng làm đường để quân Giao Châu lên phía bắc.
Sáng hôm đó, một chiếc thuyền trăm thạch chở khách từ từ đến gần bến tàu Cống huyện. Cống huyện ở phía nam bộ của Lư Lăng quận, là nơi buôn bán quan trọng trên Cống Giang, mặc dù người không nhiều nhưng buôn bán vẫn rất phát triển. Hai mùa xuân thu mỗi năm, lượng lớn hàng hóa và dược liệu đều tập hợp và mang lên thuyền, vận chuyển đến Kinh Châu hoặc Giang Đông.
Lúc này đã là tiết đầu đông, bến Cống huyện có chút lạnh. Mười mấy thuyền hàng cũ nát cập bên cạnh bến tàu nhưng trên bến lại có mấy chục binh sĩ Giao Châu, ở giữa có một văn sĩ tầm ba mươi tuổi, đó là Mã Tắc-Chủ bạc ghi chép của Lưu Bị, bên cạnh còn có các quan địa phương như Huyện lệnh, Huyện thừa Cống huyện.
Mã Tắc phụng lệnh Lưu Bị đến đón tiếp đặc sứ Chung Diêu của Tào Tháo, tùy tùng của Chung Diêu đã đến thành Phiên Vũ quận Nam Hải trước một bước để đưa bức thư tay của Tào Tháo cho Lưu Bị. Lưu Bị vô cùng coi trọng, lập tức lệnh cho Mã Tắc đến nghênh đón đặc sứ Chung Diêu.
Tin Giang Đông bị diệt vong đã truyền đến Giao Châu khiến cho trên dưới Giao Châu đều vô cùng lo lắng. Gia Cát Lượng nghĩ rằng, sau khi Giang Đông bị diệt vong thì mục tiêu tiếp theo của quân Hán sẽ là Giao Châu. Chỉ có diệt trừ mối họa Giao Châu thì quân Hán mới có thể toàn tâm toàn ý tranh giành Trung Nguyên với quân Tào.
- Sứ quân đã đến!
Một binh sĩ chỉ vào chiếc thuyền chở khách ở phía xa, hét lớn.
Vẻ mặt Mã Tắc có chút căng thẳng, đặc sứ Chung Diêu là nhà thư pháp nổi danh thiên hạ khiến y vô cùng kính phục. Một lát sau, thuyền cập bến, mấy tên tùy tùng vây quanh đỡ một người già mặc áo bào xanh mũ nhỏ lên bờ.
Mã Tắc vội vàng lên trước thi lễ, nói:
- Các hạ có phải là Chung quân sư không?
Chung Diêu cười gật đầu:
- Đúng vậy!
Mã Tắc mừng rỡ, vội vàng nói:
- Tại hạ là Mã Tắc-Chủ bạc ghi chép của hoàng thúc, phụng lệnh của hoàng thúc đến nghênh đón Chung quân sư!
Chung Diêu khẽ cười, chắp tay đáp lễ nói:
- Hóa ra là đệ đệ của Mã Lương, ngưỡng mộ đã lâu!
Trong lòng Mã Tắc có chút không vui, “đối phương” cũng vì huynh trưởng Mã Lương của y nên mới ngưỡng mộ, nhưng nếu nói ngược lại thì bọn họ ở Giao Châu nhiều năm như vậy, chỉ e Trung Nguyên sớm đã bị họ lãng quên rồi.
Mặc dù trong lòng có chút không thoải mái, nhưng Mã Tắc cũng không dám chậm trễ, lập tức sai người dắt ngựa đến. Y nói với Chung Diêu:
- Con sông phía trước đá san sát, nước chảy xiết, không thể chèo thuyền được. Chúng ta hãy cưỡi ngựa xuống phía nam trước, qua núi Đại Dư, sau khi đến huyện Long Xuyên thì sẽ lên thuyền đến Phiên Vũ.
- Ừm! Từ đây đến huyện Long Xuyên còn bao xa?
- Ước chừng phải năm ngày!
Chung Diêu không nói gì thêm, xoay người lên ngựa, đi theo đám người Mã Tắc xuống phía nam.
Huyện Phiên Vũ là kinh đô nước Nam Việt mà Triệu Đà thành lập trước đây. Trung tâm chính trị của Giao Châu vốn là ở Giao Chỉ nhưng vì gia tộc Sĩ Tiếp ở Giao Chỉ buôn bán nhiều năm có liên hôn với những bộ lạc như Man tộc, Chiêm tộc.
Mặc dù quân Lưu Bị tiêu diệt Sĩ gia nhưng lại gặp phải sự căm thù của hai bộ lạc Man tộc và Chiêm tộc. Lưu Bị đã mấy lần muốn giảng hòa mối quan hệ đó nhưng đều bị hai bộ lạc này từ chối. Sứ giả được phái đi cũng bị giết hại nên Lưu Bị đành phải đặt trung tâm chính trị ở huyện Phiên Vũ, kinh đô nước Nam Việt.
Huyện Phiên Vũ chính là Quảng Châu ngày nay, nằm ở Linh Đinh Dương khẩu, có hai con sông giao hợp, giao thông vận chuyển đường thủy vô cùng thuận lợi. Vì thế mà Gia Cát Lượng đã xây dựng một đội thủy quân năm nghìn người, có hơn ba trăm chiến thuyền lớn nhỏ, đồng thời cho xây dựng quan thuyền vận chuyển hàng hóa, giúp cho lương thực vật tư của các quận như quận Lư Lăng, quận Thương Ngô, quận Úc Lâm đều có thể qua vận chuyển đường thủy, vận chuyển không ngừng đến thành Phiên Vũ.
Lưu Bị vẫn khao khát bắc thuộc Trung Nguyên, ông ta không tận tâm lắm với buôn bán Giao Châu. Ông chỉ muốn coi Giao Châu là nơi “nghỉ chân” tạm thời của mình nhưng sau lần bắc chinh thất bại thảm hại mấy năm về trước, ý muốn bắc chinh của Lưu Bị đã gặp phải đả kích vô cùng lớn, từ đó mới bắt đầu có ý muốn buôn bán ở Giao Châu.
Ông ta bổ nhiệm Gia Cát Lượng làm quân sư, toàn quyền quản lý chính sự. Vương Luy và Hoàng Quyền từ Ích Châu đến làm Tả, Hữu Thị Trung, trợ giúp Gia Cát Lượng quản lý chính sự. Bổ nhiệm Tôn Càn làm Thái Thú quận Úc Lâm, Giản Ung làm Thái Thú quận Thương Ngô, Mi Chúc làm Thái Thú quận Lư Lăng, rồi lệnh cho những đại tướng nắm quân đội trong tay như Quan Vũ, Trương Phi, Trần Đáo, Lưu Phong, ngày đêm luyện tập, chuẩn bị thời cơ đoạt lấy Kiến An quận.
Đây cũng là sách lược mở rộng phía bắc của Gia Cát Lượng, không cần giành lấy Kinh Nam để tránh ép địch mà ngược lại giành lại Giang Đông. Đất quận Kiến An rất rộng, sản vật phong phú, nếu như có thể đoạt lấy quận Kiến An thì có thể tiếp tục đặt nền móng cho việc lên phía bắc đoạt lấy quận Lâm Hải thậm chí là quận Hội Kê.
Lưu Bị rất đồng tình, ông ta sớm đã phát hiện Giang Đông dần dần suy bại, đã không còn hùng mạnh như trước nữa. Có lẽ ông ta không “động” được vào nước Hán nhưng có thể giành được Giang Đông, cũng có thể thỏa mãn được ước nguyện mở rộng lên phía bắc của ông ta.
Trong khi Lưu Bị chuẩn bị giành lấy Giang Đông thì lại truyền đến tin Giang Đông bị Lưu Cảnh tiêu diệt, khiến Lưu Bị sửng sốt vô cùng. Nhưng đúng lúc này, sứ giả Chung Diêu của Tào Tháo đã đến Giao Châu, cùng đó, Giản Ung-Thái Thú Thương Ngô phái người đưa tin đến, Tư Mã Ý- đặc sứ của Lưu Cảnh, và cũng là Binh bộ Thượng thư nước Hán cũng đến quận Thương Ngô rồi.
Đề xuất Linh Dị: Trảm Thần Chi Phàm Trần Thần Vực