Chương 1179: Hai sứ giả gặp nhau ở Giao Châu.

Chương 1179: Hai sứ giả gặp nhau ở Giao Châu.

Thành huyện Phiên Vũ từ mấy năm trước đã bắt đầu xây dựng lại, tháng ba năm nay sẽ hoàn thành, mở rộng huyện thành lớn gấp hai lần, chu vi dài hơn hai trăm dặm, tường thành kiên cố. Chỉ riêng sông đào bảo vệ thành đã rộng hơn ba mươi trượng, liền thành một thể với Giang Đông, đồng thời tu sửa Lục Môn và Thủy Môn. Những lương thực và vật tư của quận Thương Ngô và quận Úc Lâm đều có thể vận chuyển trực tiếp từ sông Hộ Thành vào trong thành, cư dân trong thành ước chừng hơn mười vạn người, cũng có thể coi là một huyện lớn ở Trung Nguyên.

Các công trình trong thành phần lớn đều lấy theo phong cách của Trung Nguyên, cũng suy xét đến đặc điểm lượng mưa đầy đủ của Giao Châu. Các thiết bị thoát nước cũng được làm rất cẩn thận tỉ mỉ, cứ coi như mưa mấy ngày mấy đêm thì trong thành cũng không bị ngập. Nước mưa sẽ dọc theo cống ngầm mà chảy trực tiếp ra thành ngoài Giang Đông.

Ở phía bắc huyện thành có một cung điện tầm nghìn mẫu, được gọi là Việt Vương cung, cũng chính là hoàng cung Nam Việt trước đây. Sau khi được Lưu Bị sai người tu sửa lại đã trở thành quan thự Giao Châu và nơi ở của Lưu Bị.

Thật ra Việt Vương cung là tên mà Lưu Bị đặt, trong đó bao hàm khát vọng của ông ta. Ông ta hy vọng được triều đình phong làm Việt Vương, bất luận ông ta trấn thủ Giao Châu hay về sau có được Giang Đông thì “danh hiệu” đế vương này đều rất thỏa đáng.

Có lẽ bởi vì luôn không thích ứng được với khí hậu Giao Châu nên mấy năm nay sức khỏe của Lưu Bị ngày càng đi xuống. Đặc biệt là năm ngoái, lúc ông đến quận Thương Ngô thị sát đã trúng chướng khí, làm ông gần chết, cuối cùng phải nằm giường mấy tháng mới giữ được mạng.

Lưu Bị trẻ hơn Tào Tháo, năm nay năm mươi bảy tuổi, thân thể cũng không có thay đổi gì nhiều, chỉ có điều khí huyết không đủ, khá yếu. Với sức khỏe đó của ông ta thì không thể chịu đựng được những việc chính sự nặng nhọc, nên ông ta giao những việc đó cho Gia Cát Lượng, chỉ hỏi qua chuyện quân một chút thôi.

Ví dụ như chuyện Chung Diêu và Tư Mã Ý cùng đi sứ đến Giao Châu, đây là chuyện quân nên trong Khai Minh đường của Việt Vương cung mà Lưu Bị thường ở, ông đang cùng thảo luận với Gia Cát Lượng về chuyện hai sứ giả này cùng đến.

- Quân sư nghĩ Tào Tháo phái Chung Diêu đi sứ Giao Châu, rốt cuộc là có dụng ý gì?

Lưu Bị hỏi với giọng điệu chậm rãi.

Khu vực Giao Châu hẻo lánh, tin tức không nhạy bén, Gia Cát Lượng không biết Nghiệp Đô đã xảy ra án Kiến An thất tử, y cũng cảm thấy có chút mơ hồ. Chung Diêu trước nay luôn làm chủ quản chính sự bốn mặt, hơn nữa không có mối quan hệ thâm tình với Lưu Bị, để quân sư đi sứ Giao Châu, rõ ràng cho thấy Tào Tháo rất coi trọng Giao Châu. Nhưng Gia Cát Lượng vẫn cảm thấy có gì không ổn, chỉ có điều y không nói được rốt cuộc là không ổn ở chỗ nào.

Gia Cát Lượng trầm ngâm chốc lát nói:

- Tào Tháo phái sứ giả đến, chắc chắn là có liên quan đến việc Giang Đông diệt vong. Tào Tháo cũng cảm nhận được sự uy hiếp to lớn nên hy vọng hai nhà liên thủ để đối phó với Lưu Cảnh. Nhưng vi thần thấy Tào Tháo cũng không trợ giúp thật sự cho chúng ta mà chính ra là muốn lợi dụng chúng ta.

Lưu Bị biết điều Gia Cát Lượng nói đến, ông chậm rãi nói:

- Tháng trước, Lưu Cảnh đã đoạn tuyệt buôn bán sắt thô và lương thực với chúng ta, điều này ảnh hưởng rất lớn đến việc chuẩn bị trận chiến. Mặc dù Tào Tháo chắc chắn bằng lòng trợ giúp chúng ta nhưng bọn họ không chuyển đến đây được, ta vẫn hy vọng chúng ta có thể tự giải quyết được vấn đề này. Tiên sinh tìm hiểu chuyện này đã lâu, có manh mối gì không?

Gia Cát Lượng hạ thấp người nói:

- Khởi bẩm hoàng thúc! Thần nghĩ vấn đề về lương thực thì chúng ta có thể giải quyết được, nhưng vấn đề về sắt thô thì quả thật hơi khó. Hai năm nay, vi thần đã phái rất nhiều người tìm quặng ở các nơi của Giao Châu, tìm được mỏ vàng, mỏ đồng nhưng duy chỉ có mỏ sắt là không tìm thấy. Thần nghĩ chắc chắn ở trong núi sâu có, nhưng chúng ta cần có thời gian.

Lưu Bị không trách móc gì Gia Cát Lượng, ông biết Gia Cát Lượng còn sốt ruột hơn mình. Ông thở dài một tiếng:

- Chỉ trách trước đây chúng ta đã quá ỷ lại vào Giang Đông, lãng phí bao nhiêu thời gian, hai năm nay mới sốt ruột thì đã hơi muộn rồi. Nhưng Tư Mã Ý đã đến, chúng ta có thể đề xuất việc xóa bỏ lệnh cấm buôn bán sắt thô không?

- Vi thần có thể thử, chỉ có điều Tư Mã Ý đến rõ ràng là nhằm vào sứ giả của Tào Tháo. Lưu Cảnh chắc chắn không chỉ đơn giản muốn phá hỏng mối liên minh giữa chúng ta và Tào Tháo, mà chắc chắn có ý đồ khác, chúng ta phải để ý đến hắn mới được.

Lưu Bị gật đầu:

- Bất luận nói thế nào thì hắn cũng là tướng quốc nước Hán, địa vị cao quý, chúng ta không được thất lễ, phải đối đãi hết mực, chuyện này làm phiền quân sư rồi!

Mấy ngày sau, Tư Mã Ý và Chung Diêu gần như là đồng thời đến thành Phiên Vũ, đều nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt của Gia Cát Lượng. Mấy vạn dân lên phố ca hát nhảy múa nghênh đón hai sứ giả đến. Mặc dù hai người cùng đến đều có chút ngượng ngùng nhưng sự nhiệt tình của dân chúng đã phần nào làm tiêu tan sự ngượng ngùng đó.

Hai người đều được sắp xếp ở trong quán giành cho khách quý ở Giao Châu, được tiếp đãi như nhau. Đêm đó, Lưu Bị tổ chức yến tiệc ở Việt Vương cung để tiếp đón hai người Chung Diêu và Tư Mã Ý đến.

Trong đại sảnh, Lưu Bị ngồi ở giữa, Chung Diêu ngồi bên trái, còn Tư Mã Ý ngồi bên phải. Phía dưới là hai hàng yến tiệc, chia làm hai hàng của văn võ bá quan. Ngồi bên trái là các quan văn, Gia Cát Lượng ngồi ở đầu, phía dưới là hai vị thị trung, Vương Luy và Hoàng Quyền.

Ngồi bên phải là các võ tướng, Quan Vũ ngồi ở ghế đầu, Trương Phi và Trần Đáo lần lượt ngồi ở bên dưới, còn có các đại tướng như Lưu Phong, Quan Bình, Mi Phương, Trương Bao, Quan Hưng.

Lúc này Lưu Bị đứng dậy, giơ cao tai chén lên cười nói:

- Hôm nay là một ngày đại hỷ, hai vị khách quý cùng đến Giao Châu, họ thay mặt cho Ngụy công và Hán Vương điện hạ đến. Đây là vinh dự lớn của Giao Châu, cũng là tượng trưng cho sự thịnh vượng của Giao Châu. Nào! Hoan nghênh hai vị quý khách đến, chúng ta hãy cạn hết chén này!

Mọi người đều hòa chung niềm vui, nâng ly uống cạn một hơi. Một đội nhảy múa trong tiếng nhã nhạc và yến tiệc chính thức bắt đầu. Lúc này, Lưu Bị cười hỏi Chung Diêu:

- Xin hỏi, sức khỏe Ngụy công thế nào?

Chung Diêu hạ thấp người đáp:

- Đa tạ hoàng thúc quan tâm! Sức khỏe Ngụy công rất tốt, lúc vi thần xuất phát, Người còn đến Hà Bắc thị sát nữa!

- Năm đó, ta và Ngụy công cùng hiệp lực đánh đội quân khăn vàng, bảo vệ xã tắc Đại Hán, tư thế oai hùng, uy chấn Trung Hoa. Thoắt cái đã sắp ba mươi năm qua đi, chúng ta đều già cả rồi!

Chung Diêu cười nói:

- Ngụy công cũng thường nhắc đến hoàng thúc, nhắc đến năm đó uống rượu hàn huyên. Người rất hy vọng có thể gặp mặt hoàng thúc một lần, xóa bỏ ân oán hận thù.

- Nói rất hay! Người sống trên đời quá lắm là được mấy mươi năm, oán thù cũng thế thôi, sau lớp đất là coi như chẳng còn gì.

Lưu Bị và Chung Diêu trò chuyện vui vẻ, vô tình lại “lạnh nhạt” với Tư Mã Ý ở bên cạnh. Nét mặt Tư Mã Ý thản nhiên, cười nhạt, tất nhiên gã biết Lưu Bị cố giả bộ, “gần Ngụy xa Hán”, y không nói lời nào, chỉ một mình uống rượu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Võ Thần
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN