Chương 1180: Hai sứ giả gặp nhau ở Giao Châu.

Chương 1180: Hai sứ giả gặp nhau ở Giao Châu.

Lúc này Gia Cát Lượng thấy có chút không ổn, nâng chén cười nói với Tư Mã Ý:

- Trọng Đạt đi đường vất vả, tôi kính Tư Mã công một ly!

Tư Mã Ý uống cạn một hơi, cười nói:

- Đa tạ quân sư kính rượu, nhưng trên đường “chìm” trong kế sách Chiến Quốc nên không thấy mệt!

Gia Cát Lượng cười hỏi:

- Không biết Trọng Đạt thích nhất là kế sách Chiến Quốc nào?

Tư Mã Ý khẽ cười:

- Tại hạ thích nhất là những lời trong Tần sách nói, Vương không bằng xa thân mà gần đánh, được từng tấc, là Vương được từng tấc, được từng thước, cũng là Vương được từng thước. Tiệc rượu hôm nay có thể thấy, quả nhiên là Chiến Quốc sách.

Tư Mã Ý châm chọc Lưu Bị “thân” với Chung Diêu mà “lạnh nhạt” mình, khiến cho mọi người trong đại sảnh đều thay đổi sắc mặt. Trương Phi giận dữ, đứng dậy rút kiếm, căm tức nói:

- Tư Mã đang nhục mạ huynh trưởng ta sao?

Quan Vũ nhanh mắt nhanh tay, ấn Trương Phi ngồi xuống, nhưng không khí trong đại sảnh vẫn rất nặng nề. Tiếng nhạc dừng lại, các vũ công không nhảy múa nữa, đứng ngây người ở đại sảnh. Lúc này, Lưu Bị áy náy nói:

- Là ta đãi khách không chu đáo, không để ý đến Tư Mã tướng quốc. Ta tự phạt một ly, tạ lỗi với tướng quốc.

Tư Mã Ý đứng lên nói:

- Hoàng thúc là chủ, thần là viễn khách, chén rượu này phải để khách kính chủ mới đúng. Đa tạ hoàng thúc khoản đãi, Tư Mã Ý chúc hoàng thúc sức khỏe an khang, sớm đạt được điều mình muốn.

Lưu Bị cười gượng hai tiếng:

- Ta tuổi đã cao, đâu còn mong muốn điều gì nữa, nhưng vẫn phải cảm tạ lời chúc của Tư Mã tướng quốc.

Lưu Bị lại phất tay, tiếng nhạc lại nổi lên, các vũ công lại tiếp tục nhảy múa, không khí căng thẳng trong đại sảnh dần dần tiêu tan. Lúc này, Quan Vũ thấp giọng oán trách Trương Phi:

- Đại ca muốn cân bằng hai người để giành lấy lợi lớn nhất. Tam đệ đừng nhiều lời, kẻo làm hỏng chuyện lớn của đại ca.

Trương Phi không nói lời nào, lặng lẽ uống rượu sầu, một lúc sau mới nói ra một câu:

- Đệ thấy chiến trận mới là lợi lớn nhất!

Sau khi tan tiệc, Tư Mã Ý và Chung Diêu đều về phòng riêng của mình. Lúc này, Gia Cát Lượng đến thăm Tư Mã Ý trước, trong viện, Gia Cát Lượng cười nói:

- Ban nãy Trọng Đạt nói “viễn giao cận công” (tức Xa thì giao thiệp, gần thì tấn công) nhưng ta lại ngược lại, đến thăm Trọng Đạt trước, như vậy gần cũng chưa chắc đã là tấn công.

Tư Mã Ý cười lớn:

- Ban nãy là ta uống nhiều nên nói xằng nói bậy, mong quân sư đừng để trong lòng.

Hai người hàn huyên vài câu, đi vào trong phòng, phân chủ khách ngồi xuống, tùy tùng dâng trà lên. Lúc này, Tư Mã Ý lấy ra một phong thư đưa cho Gia Cát Lượng:

- Đây là thư nhà mà lệnh huynh viết cho quân sư và nhờ ta mang đến!

Gia Cát Lượng nhận thư, hỏi:

- Hiện giờ gia huynh thế nào?

- Hiện giờ huynh ấy đang đảm nhiệm Thái Thú Dự Chương, cũng là chức vụ của lệnh thúc năm đó. Hán Vương điện hạ rất tán thưởng với năng lực của lệnh huynh, chúng ta đều nghĩ rằng lệnh huynh có khả năng làm tướng!

Gia Cát Lượng thở dài nói:

- Thế cục của thiên hạ thay đổi khiến con người ta không kịp nhìn. Đầu năm chúng ta vẫn còn tiếp đón sứ giả Giang Đông, nhưng giờ đây Giang Đông đã không còn, thẳng thắn mà nói, hoàng thúc cũng rất lo lắng về tương lai sau này của Giao Châu. Không biết có một ngày phải chiến tranh với quân Hán không nữa?

Nói đến đây, Gia Cát Lượng cười như không cười nhìn chăm chú vào Tư Mã Ý. Y đã thăm dò trước, xem phản ứng của Tư Mã Ý thế nào?

Tư Mã Ý sớm đã có suy tính, cười sảng khoái nói:

- Nếu như Hán Vương muốn diệt Giao Châu thì ngay từ đầu đã không thả cho quân sư về Giao Châu rồi, càng không giao quận Lư Lăng cho các người. Hán Vương hy vọng hoàng thúc có thể kinh lược Giao Châu tốt hơn, truyền bá văn hóa Trung Nguyên đến mọi ngóc ngách của Giao Châu. Hán Vương hy vọng hai nhà chúng ta đời đời giao hảo.

- Hán Vương bày tỏ thái độ đó thật khiến người ta cảm động nhưng chúng ta hy vọng nhìn thấy thành ý của Hán Vương. Nếu như Hán Vương điện hạ lấy hành động thực tế để chứng minh thì ta tin hiệu quả sẽ tốt hơn nữa.

- Không biết “hành động thực tế” mà quân sư nói ở đây là gì?

- Ý của hành động thực tế rất rộng, ví dụ như rút quân ở biên giới, ví dụ như tăng cường phái sứ giả đến, hoặc ví dụ như mở rộng buôn bán, giống như buôn bán sắt thô. Chúng ta từ trước đến nay đều buôn bán bình thường với Giang Đông, gần đây lại đột nhiên dừng lại, điều này thật sự làm người ta hoang mang.

Tư Mã Ý ha hả cười:

- Buôn bán sắt thô là tình huống đặc biệt, chủ yếu là tồn kho không đủ, mỏ trên núi do chiến tranh nên sớm đã đình công nửa năm rồi, khoáng thạch cũng tiêu hao hầu như không còn. Hơn nữa, hiện giờ Giang Đông phải phục hồi sản xuất, chế tạo nông cụ, nhu cầu với sắt thô rất lớn, vì vậy đành phải tạm dừng buôn bán với bên ngoài. Đợi khi mỏ khôi phục lại bình thường, sắt thô tồn kho tăng lên thì tin rằng sẽ buôn bán lại bình thường với Giao Châu. Đây chỉ là vấn đề về thời gian, ít là nửa năm, nhiều là một năm, mong quân sư kiên nhẫn chờ đợi.

Gia Cát Lượng không còn cách nào khác, y tất nhiên hiểu được Tư Mã Ý đang ứng phó với mình. Nói rất hay, đơn giản chỉ là kéo dài thời gian, nửa năm hay một năm, lúc đó đã quá muộn rồi!

Gia Cát Lượng trầm ngâm một lát lại hỏi:

- Không biết Trọng Đạt đi sứ Giao Châu lần này là muốn truyền đến cho chúng tôi tin gì đây?

Tư Mã Ý cười nói:

- Tất nhiên là phải truyền đạt thiện ý của Hán Vương điện hạ với Giao Châu rồi. Ngoài ra chúng tôi còn nhận được tin, dường như Giao Châu “có ý” với quận Kiến An, quân đội đã mấy lần tiến vào đó rồi. Tất nhiên quận Kiến An trước đây thuộc Giang Đông, nhưng Giang Đông giờ đây đã nhập vào nước Hán, vậy quận Kiến An cũng là lãnh thổ nước Hán. Lần này tôi đến Giao Châu cũng hy vọng làm rõ biên giới với Giao Châu, để tránh xảy ra những xung đột không cần thiết, làm tổn hại đến thâm tình của hai nước trong nhiều năm qua.

Gia Cát Lượng đứng lên nói:

- Ta hiểu ý của Trọng Đạt, ta sẽ chuyển lời đến hoàng thúc. Trọng Đạt đi đường vất vả, bây giờ trời cũng đã muộn rồi, ta không làm phiền Trọng Đạt nghỉ ngơi nữa.

Lúc này Gia Cát Lượng đã hiểu ý đồ đến đây của Tư Mã Ý. Một mặt là đến ngăn cản Giao Châu liên minh với Tào Ngụy, giống như Trương Nghi phá hỏng liên minh Tề, Sở: Hứa hẹn biết bao lời vàng ý ngọc, cuối cùng toàn bộ đều không thực hiện được, rất tiếc bọn họ không phải Sở Hoài Vương.

Mặt khác là đến cảnh cáo bọn họ, không được phép giành lấy Kiến An quận. Còn về việc hoàng thúc nóng lòng muốn khôi phục buôn bán sắt thô thì Tư Mã Ý không hề có thành ý nên Gia Cát Lượng cũng không muốn lãng phí thêm thời gian nữa, y liền đứng dậy cáo từ.

Tư Mã Ý khoanh tay nhìn Gia Cát Lượng đi xa, không khỏi cười nhạt. Bây giờ đã không phải triều Tần, trải qua bốn trăm năm triều Hán, tấn công Giao Châu cũng không khó khăn vậy. Gã ngược lại hy vọng Giao Châu sẽ phản bội lại nước Hán, như vậy bọn họ sẽ có lý do xuất binh rồi.

Tư Mã Ý lại quay đầu lại hỏi nói:

- Chung Diêu ở viện tử nào?

Đề xuất Huyền Huyễn: Tu La Thiên Đế
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN