Chương 1181: Khó khăn gấp bội.

Chương 1181: Khó khăn gấp bội.

Đường xuống phía nam vô cùng xóc khiến cho Chung Diêu thật sự cảm thấy hơi mệt. Ông vừa mới ngâm chân, chuẩn bị đi ngủ thì lúc này, một tên tùy tùng nhanh bước tới cửa bẩm báo:

- Khởi bẩm quân sư, Tư Mã công cầu kiến!

Chung Diêu có chút khó hiểu, muộn như vậy Tư Mã Ý còn đến tìm mình làm gì? Nhưng ông lại nghĩ đến ban nãy Gia Cát Lượng đến gặp Tư Mã Ý, trong chuyện này chắc có duyên cớ gì. Ông liền nói:

- Mời y đến đại sảnh đợi, ta sẽ lập tức đến!

Chung Diêu đi giày và mặc thêm áo, lúc này mới từ từ đến khách đường. Tư Mã Ý đang ngồi ở khách đường uống trà, thấy Chung Diêu bước vào, vội vàng đứng dậy áy náy nói:

- Quấy rầy Chung quân sư nghỉ ngơi rồi!

- Không sao! Ngủ sớm thế này ta cũng không ngủ được, mời Trọng Đạt ngồi!

Hai người ngồi xuống, Tư Mã Ý lấy ra một phong thư, cười đưa cho Chung Diêu:

- Đây là thư tay mà Hán Vương điện hạ đưa cho Chung quân sư!

Chung Diêu ngẩn ra, không ngờ Lưu Cảnh lại viết thư cho mình. Ông nhận lấy thư, mở ra đọc một lượt. Trong thư, Lưu Cảnh khen ngợi Chung Diêu thống trị Quan Trung, khôi phục dân sinh Trường An, mới đặt nền móng vững chắc cho quân Hán dời đô đến Trường An. Điều này khiến Chung Diêu cười khổ trong lòng, ông thống trị Quan Trung không phải để nước Hán dời đô, nhưng cuối cùng rõ ràng là làm lợi cho nước Hán.

Tuy nhiên, lời lẽ trong thư của Lưu Cảnh vô cùng thành khẩn, xem đến cuối, Chung Diêu cũng thấy cảm động, ông cảm thấy Lưu Cảnh cảm kích mình từ tận đáy lòng. Đọc đến cuối thư thì Chung Diêu lại ngạc nhiên, vì trong thư nói, vị trí Trung Thư Lệnh nước Hán vẫn đang trống, chính là đợi Chung Diêu. Hy vọng ông có thể đến nước Hán đảm nhận Trung Thư Lệnh, trở thành người đứng đầu bách quan nước Hán.

Câu cuối cùng mà Lưu Cảnh nói khiến Chung Diêu thấy hỗn loạn trong lòng, không phải là bất mãn mà là nhất thời ông khó mà chấp nhận được, không ngờ Lưu Cảnh lại mời mình đến làm Trung Thư Lệnh. Lúc này, Tư Mã Ý ở bên cạnh thành khẩn nói:

- Ngụy công nhiều nhất cũng được một hai năm nữa thôi, bây giờ Tào Phi kế vị là chuyện đã định, Tào Tháo đã ngầm đồng ý cho y phát động án Kiến An thất tử, chính là không muốn hậu sự Tào Ngụy xảy ra thế loạn. Một khi Tào Phi đăng cơ, tin rằng người đầu tiên mà hắn muốn xử lý chính là Chung công. Nhẹ thì cách chức, nặng thì tống giam, hơn nữa Tào Phi lòng lang dạ sói, có thể phế Hán lập Ngụy. Chung công là thần dân Đại Hán, lại có thể trơ mắt nhìn Đại Hán diệt vong sao? Hán Vương có chí phục hưng Đại Hán, cũng có khả năng xây dựng lại Đại Hán. Bất luận Chung công vì mình, vì nước hay vì bách tính thì cũng nên góp mình vào sự nghiệp phục hưng Đại Hán.

Lâu sau, Chung Diêu thở dài một tiếng:

- Hán Vương điện hạ coi trọng ta như vậy, đúng là nằm ngoài dự liệu của ta, cũng khiến ta vô cùng cảm động. Chỉ là ta hiện giờ là sứ Tào, thân mang trọng trách mà Ngụy công phó thác, bảo ta lúc này “vứt Ngụy hàng Hán”, thật sự trái với nguyên tắc làm người của ta, cũng khiến người trong thiên hạ cười chê. Ta chỉ có thể xin lỗi thôi.

Tư Mã Ý cười nói:

- Hán Vương điện hạ không yêu cầu lúc này Chung công “vứt Ngụy hàng Hán”, chỉ hy vọng Chu công trong “cơn sóng gió”, vẫn nghĩ đến còn một nơi để quay về. Ngoài ra, Hán Vương điện hạ thành tâm mời Chung quân sư sau khi đi sứ kết thúc thì đi “đường vòng” đến Trường An để thăm lại chốn xưa”.

Phản ứng của Chung Diêu vô cùng nhanh, ông lập tức thăm dò, hỏi:

- Ý của Trọng Đạt là gì, Hán Vương điện hạ đã có chuẩn bị rồi sao?

Tư Mã Ý gật đầu:

- Hán Vương đã để trống chức quan ở Trường An, Chung Công không thể từ Trung Nguyên quay trở về được nữa. Nhưng Hán Vương điện hạ tuyệt đối sẽ không ép Chung công, chỉ là muốn để Chung công có cách ăn nói với Tào Tháo. Nếu như Chung công không muốn đến Trường An, vậy thì ta sẽ lập tức truyền lệnh đến Kinh Châu, hủy bỏ chặn đường. Tất cả đều do Chung công quyết định, không giấu gì Chung công, đây cũng là một trong những mục đích thật sự ta đi sứ Giao Châu lần này. Thật ra chúng ta căn bản không để ý đến liên minh Tào Tháo và Lưu Bị.

Lúc này Chung Diêu mới biết, thì ra mục đích thật sự mà Tư Mã Ý đi sứ là vì mình, không chặn giữa đường mà để mình tiếp tục hoàn thành sứ mệnh. Mặc dù đó chỉ là một trong những nguyên nhân nhưng đủ để ông cảm động. Thành ý của Lưu cảnh khiến ông không có cách nào từ chối, ông trầm tư một lúc, cuối cùng gật đầu:

- Nếu Hán Vương điện hạ đã thịnh tình mời ta như vậy thì ta bằng lòng đi vòng đến Trường An một chuyến.

Tư Mã Ý mừng rỡ:

- Một lời đã định, chúng ta sẽ chặn đường Chung công ở Tương Dương, mời Chung công chuyển hướng đến Trường An.

Tư Mã Ý đi sứ Giao Châu không phải là muốn phá hỏng liên minh Lưu Bị và Tào Tháo. Trên thực tế, liên minh giữa Lưu Bị và Tào Tháo không ảnh hưởng gì đến chiến lược của nước Hán. Tào Tháo không thể vận chuyển vật tư cho Giao Châu, cũng không thể xuất binh từ phía bắc hưởng ứng Giao Châu khi quân Hán và quân Giao Châu xảy ra chiến trận. Nói cho cùng thì Tào Tháo chỉ lợi dụng Lưu Bị, lợi dụng Giao Châu để khống chế quân Hán.

Vì vậy Tư Mã Ý đi sứ Giao Châu có hai mục đích, một là muốn dùng thành ý để đả động Chung Diêu, mời ông ta đi Trường An, mục đích khác là muốn làm “mê hoặc” Giao Châu, để Lưu Bị nghĩ rằng quân Hán không vội tấn công Giao Châu.

Vì vậy gã muốn ký kết điều ước biên giới với Giao Châu, hơn nữa sáng ngày hôm sau, Tư Mã Ý còn tự mình đến gặp đại diện Chiêm tộc và Man tộc ở Phiên Vũ.

Chiêm tộc và Man tộc là hai bộ tộc lớn nhất ở Giao Chỉ, bọn họ ủng hộ gia tộc Sĩ Tiếp, thù hận Lưu Bị. Sau khi Lưu Bị chiếm lĩnh Giao Chỉ, tiêu diệt Sĩ gia, mặc dù Chiêm tộc và Man tộc chống lại sự chiêu an của Lưu Bị. Nhưng mặt khác bọn họ cũng không muốn giao chiến với quân đội Lưu Bị, làm thỏa hiệp hai bên, hai bộ tộc cũng phái đại diện đóng ở Phiên Vũ. Cứ coi như miễn cưỡng thừa nhận Lưu Bị là chủ Giao Châu, còn họ vẫn giữ tự lập của mình, như vậy hai bên bình an vô sự.

Trong lúc Tư Mã Ý đến thăm đại diện Man tộc và Chiêm tộc đóng tại Phiên Vũ, Lưu Bị cũng đang chính thức tiếp kiến Chung Diêu ở trong Việt Vương cung.

Chung Diêu vẫn đang thay quần áo, để chuẩn bị nghi lễ chính thức tiếp kiến Lưu Bị. Còn Lưu Bị lại tận dụng lúc này để gặp Gia Cát Lượng một lần nữa, tìm hiểu tình hình tối qua Gia Cát Lượng nói với Tư Mã Ý.

Thiện ý mà Lưu Bị đối với Lưu Cảnh chỉ là giả tạo, những điều này đều là quan thoại, nghe coi như xong, không thể coi là thật. Ông ta quan tâm hơn đến lợi ích thực tế, ví dụ như buôn bán sắt thô, vv...

Gia Cát Lượng nói với Lưu Bị:

- Mặc dù Tư Mã Ý nói rất uyển chuyển, tìm rất nhiều lý do nhưng vi thần hiểu ý của gã. Thật ra gã muốn nói cho chúng ta biết, nước Hán sẽ không bán sắt thô cho chúng ta.

Sắc mặt Lưu Bị vô cùng khó coi, lúc lâu mới hừ mạnh một cái:

- Gã còn nói gì nữa?

- Gã còn cảnh cáo chúng ta, không được giành lấy quận Kiến An. Gã đến Giao Châu lần này chính là muốn xác định biên giới hai nước với chúng ta.

- Thật là vô liêm sỉ! Quận Kiến An trước nay vẫn trực thuộc triều đình, bị Giang Đông chiếm đoạt, triều đình căn bản không thừa nhận. Bây giờ hắn thôn tính Giao Châu, lẽ nào quận Kiến An cũng bị hắn thôn tính sao?

Quận Kiến An cũng chính là tỉnh Phúc Kiến ngày nay, đất rộng, gần như bao phủ cả tỉnh Phúc Kiến. Do đất rộng người đông, quận Kiến An không có Giang Đông đóng binh, Lưu Bị mấy lần phái quân đội vào quận Kiến An thăm dò, lập tức rời đi. Đầu năm, Giang Đông còn phái sứ giả đến can thiệp việc này.

Trong lúc Lưu Bị quyết định phái quân đội chiếm lĩnh quận Kiến An nhưng lại có tin Giang Đông bị diệt vong. Điều này có nghĩa là quận Kiến An đã thuộc về nước Hán, khiến cho Lưu Bị không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lúc này, trong lòng Lưu Bị rất phẫn nộ, lại hối hận. Đầu năm, Giang Đông đã bằng lòng dùng hai mươi vạn thạch và một vạn lạng hoàng kim bán quận Kiến An cho Giang Đông, chỉ là Lưu Bị thấy không cần thiết bỏ ra nhiều tiền lương thực như vậy, có thể mặc cả giá với Giang Đông. Thật không ngờ, thời gian dài khiến họ mất đi cơ hội duy nhất có được quận Kiến An.

Hiện tại Tư Mã Ý đến rồi, trực tiếp cảnh cáo bọn họ không được đoạt lấy quận Kiến An, điều này làm sao có thể để Lưu Bị bình tĩnh được. Lưu Bị chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng, khó nén được sự căm tức và phẫn nộ trong lòng.

Gia Cát Lượng cũng vì điều này mà suy nghĩ một đêm, y nghĩ sâu xa hơn Lưu Bị:

- Xin chủ công hãy nghe vi thần nói một câu, Tư Mã Ý đi sứ Giao Châu tuyệt đối không đơn giản vì quận Kiến An. Nếu như Lưu Cảnh thật sự vì quận Kiến An, hắn ta trực tiếp phái binh tiến đóng quận Kiến An chính là cảnh cáo tốt nhất. Vi thần nghĩ rằng Tư Mã Ý chẳng qua là muốn làm tê liệt chúng ta, để chúng ta nghĩ rằng quân Hán muốn tranh biên giới với chúng ta, nghĩ rằng quân Hán sẽ không tấn công chúng ta. Từ đó phớt lờ không để ý, đây mới là mục đích thật sự mà Tư Mã Ý đi sứ Giao Châu.

Lời đó của Gia Cát Lượng như giội gáo nước lạnh lên đầu Lưu Bị, làm ông tỉnh ngộ. Ông thật sự có chút mê muội, quên đi sự uy hiếp quân Hán muốn tấn công Giao Châu nhưng lại tính toán chi li quyền sở hữu quận Kiến An.

- Quân sư nói đúng, ta thật sự có chút hồ đồ rồi.

Lưu Bị vừa dứt lời, có thị vệ bẩm báo ngoài cửa:

- Khởi bẩm hoàng thúc, Lâm Quận thừa có việc quan trọng bẩm báo.

Lâm Quận thừa tên thật là Lâm Chiêm, là đám văn nhân bản địa mà Lưu Bị cất nhắc ở Giao Châu. Lâm Chiêm là con trai tộc trưởng gia tộc Lâm thị quận Nam Hải, được Lưu Bị bổ nhiệm làm Quận thừa Nam Hải. Gã phụ trách đi cùng Tư Mã Ý lần này, đồng thời cũng là giám sát Tư Mã Ý, gã có chuyện gấp bẩm báo, tất nhiên có liên quan đến Tư Mã Ý. Lưu Bị ngay lập tức ra lệnh:

- Cho hắn vào!

Một lát sau, Quận thừa Lâm Chiêm nhanh bước vào, khom người thi lễ nói:

- Tham kiến Châu Mục!

- Tư Mã Ý có tình hình gì sao?

Lưu Bị hỏi.

- Khởi bẩm Châu Mục! Sáng hôm nay, Tư Mã Ý đi thăm người của Chiêm tộc và Man tộc rồi!

- Sao?

Lưu Bị kinh ngạc, không ngờ Tư Mã Ý lại đi thăm Chiêm tộc và Man tộc, đây là ý gì?

Gia Cát Lượng ở bên cạnh không chút hoang mang hỏi:

- Bọn họ nói chuyện gì, nói bao lâu?

- Nói chuyện gì thì vi thần không rõ, bọn họ nói bí mật, mỗi người nói tầm khoảng nửa canh giờ.

Lâm Chiêm vừa nói xong, bên ngoài có thị vệ bẩm báo:

- Khởi bẩm hoàng thúc! Người Chiêm tộc và Man tộc đã vội ra khỏi thành, trở về bộ tộc rồi!

- Khốn khiếp!

Lưu Bị nghiến răng nghiến lợi, mắng:

- Lưu Cảnh muốn gây thù với ta sao?

Gia Cát Lượng nháy mắt ra hiệu với Lâm Chiêm, để gã lui xuống trước. Lúc này Gia Cát Lượng mới nói với Lưu Bị:

- Chủ công! Điều này cho thấy phán đoán của vi thần là không sai! Lưu Cảnh đang làm “mê hoặc” chúng ta, gây thù với chúng ta, để chúng ta nghĩ rằng Lưu Cảnh muốn ủng hộ Chiêm tộc và Man tộc để kiềm chế chúng ta. Tất cả những điều này đều là mưu kế để chúng ta không có chuẩn bị chiến tranh, sau đó chiến tranh đột nhiên đến gần.

Giải thích lần này của Gia Cát Lượng không làm cho Lưu Bị vui lòng nghe theo, Lưu Bị nhau mày nói:

- Quân sư hẳn là nghĩ đến điều này, tấn công Giao Châu không hề dễ dàng, quân đội rất dễ dàng bị vùi lấp ở Giao Châu, tin rằng Lưu Cảnh cũng hiểu được điều này. Nếu như ta là Lưu Cảnh, ta sẽ gây thù ở Giao Châu, trước đây là Sĩ gia, bây giờ không có Sĩ gia, vậy Chiêm tộc và Man tộc luôn bất mãn với chúng ta là những người lựa chọn tốt nhất. Nội bộ có kẻ địch, chúng ta không dám dễ dàng đánh lên phía bắc, Lưu Cảnh không có nỗi buồn phiền, có thể toàn tâm toàn ý tấn công đánh Tào Tháo. Quân sư! Đây là thượng sách!

Gia Cát Lượng thấy Lưu Bị dao động, y vội nói:

- Chủ công quá coi thường Lưu Cảnh rồi! Hắn ta trước nay không hề đặt vận mệnh của mình vào trong tay người khác!

Không đợi Gia Cát Lượng nói xong, Lưu Bị liền khoát tay áo:

- Chuyện này quá quan trọng, chúng ta không được vội đưa ra kết luận, hãy để ta suy nghĩ một lát!

Đề xuất Tiên Hiệp: Hồn Chủ
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN