Chương 1182: Chung Diêu đến thăm nước Hán.

Chương 1182: Chung Diêu đến thăm nước Hán.

Mặc dù ý nghĩ của Tào Tháo rất phong phú, hy vọng có thể kết thành liên minh với Lưu Bị, hai nhà nam bắc hô ứng, cùng nhau đối phó với Lưu Cảnh với thế lực đang ngày càng mạnh. Nhưng thực tế rất phũ phàng, giao thông bị chặn đứt khiến quan hệ hai nhà đều phải nhìn vào “sắc mặt” của nước Hán, chứ càng không nói Tào Tháo ủng hộ Lưu Bị.

Tài lực và nhân lực mà Lưu Bị cần, lão ta đều không cung cấp nổi, nhiều nhất chỉ có thể thỏa mãn ý muốn tinh thần muốn xưng vương của Lưu Bị. Nhưng thỏa mãn ý muốn tinh thần này lại không đủ để hai nhà kết thành liên minh thật sự.

Điều này đã chỉ định ý nghĩa tượng trưng việc Chung Chung Diêu đi sứ Giao Châu có vai trò vô cùng lớn. Mặc dù sau chuyện đó còn có hàng loạt những hoạt động gặp mặt nhưng cơ bản là đã định sẵn nên đến Lưu Bị cũng không có hứng thú gì.

Ngược lại, Lưu Bị rất coi trọng việc Tư Mã Ý đi sứ lần này, ông muốn nắm bắt được ý đồ thật sự của Lưu Cảnh từ thái độ đi sứ của Tư Mã Ý. Lưu Bị tuyệt đối không hy vọng khai chiến với quân Hán, ông chỉ mong có thể thực hiện được sách lược của mình, có thể giành được quận Kiến Anvà quận Lâm Hải trong tình hình không bất hòa với quân Hán. Ông đã vứt bỏ những vùng trung bộ như quận Kinh Namvà quận Dự Chương, y chỉ mong có thể phát triển ở những vùng duyên hải.

Đây là thái độ của Lưu Bị, ông hy vọng có thể thỏa thuận được với quân Hán, ủng hộ quân Hán tiến quân vào Trung Nguyên, đổi lại là có được sự công nhận quân Hán thôn tính quận Kiến An.

Trong lúc nói chuyện với Tư Mã Ý, Lưu Bị đã đưa ra phương án này, tất nhiên Tư Mã Ý cũng không luôn miệng từ chối mà nói muốn quay về xin chỉ thị của Hán Vương điện hạ.

Tóm lại, nói chuyện vui vẻ, cũng tràn đầy hy vọng. Bất luận là “trăng trong nước hay là hoa trong kính” thì ít nhất Lưu Bị cũng biết, trước cuối năm quân Hán sẽ không có bất cứ hành động gì.

Mặt khác, Lưu Bị cũng áp dụng phương án của Gia Cát Lượng, cố gắng hết sức tránh chiến tranh nhưng cũng phải tích cực chuẩn bị chiến tranh. Ông hạ lệnh Quan Vũ dẫn một vạn quân tiến đóng ở quận Thương Ngô, ứng phó với quân Hán có thể từ Kinh Nam xuôi xuống phía nam. Mặt khác cũng lệnh cho Trương Phi dẫn một vạn quân tiến đóng ở quận Lư Lăng, ứng phó với quân Hán có thể từ Dự Chương xuôi đường xuống phía nam, đồng thời vận chuyển mười vạn thạch lương thực đến huyện Quảng Tín quận Thương Ngô và huyện Cống quận Lư Lăng.

Đầu tháng mười, trên đường trở về Nghiệp Đô, Chung Diêu đã bị quân Hán chặn lại ở Tương Dương, không thể tiếp tục từ Nam Dương lên phía bắc được nữa mà dưới sự bảo vệ của quân Hán hay nói cách khác là dưới sự áp giải của quân Hán đi đường Nam Tương lên phía bắc Trường An, mười ngày sau, cuối cùng Chung Diêu cũng đến thành Trường An.

Trường An có trận tuyết rơi đầu tiên vào trung tuần tháng mười một, tiếp đó lại có trận tuyết thứ hai vào thượng tuần tháng mười hai. Khi Chung Diêu đến Trường An thì cả Trường An và Quan Trung đều thành một màu tuyết trắng xóa.

- Chung quân sư! Tuyết ở Nghiệp Đô rơi có lớn không?

Tiền Ninh-Là người Trường An, là quân hầu hộ tống Chung Diêu lên phía bắc, sớm chiều ở bên cạnh Chung Diêu, hai người sớm đã trở nên quen thân với nhau.

Chung Diêu khẽ cười nói:

- Nghiệp Đô chắc còn lạnh hơn Trường An một chút, ta đã sống ở Trường An mười mấy năm, ta biết Trường An có núi bắc che chắn nên khi vào đến bình nguyên Quan Trung thì gió bắc lạnh đã giảm đi nhiều, còn phía bắc Nghiệp Đô không có gì che chắn, một khi mùa đông đến thì băng tuyết ngập trời, nếu như so sánh, thật sự ta vẫn muốn ở Trường An.

- Vậy thì quân sư hãy ở lại Trường An đi! Dân chúng Trường An đều rất nhớ Người, bố mẹ ta luôn nói, nếu như không có Chung quân sư thì ta không được sinh ra rồi.

Tiền Ninh chưa đến hai mươi tuổi, nói chuyện chân thật thẳng thắn nhưng Chung Diêu nghe những lời cậu ta nói thì lại thấy rất thoải mái. Chung Diêu cười nói:

- Bố mẹ cậu quá khen rồi, bây giờ Trường An thay đổi nhiều lắm nhỉ!

- Thay đổi rất nhiều, đảm bảo Chung quân sư sẽ không nhận ra. Năm ngoài về nhà mà ta thiếu chút nữa lạc đường.

- Ừm! Ta có thể tưởng tượng được, sau khi vào Quan Trung, thay đổi rất lớn, khắp nơi đều là nông trại, người dân nhiều lên, khác hoàn toàn so với Quan Trung ta ở năm đó.

Hai người đang nói chuyện thì đối diện có một đội kỵ binh đi đến, người dẫn đầu là một quan văn, đó là Phí Y-giữ chức Trung Thư Thừa, gã phụng lệnh của Lưu Cảnh đến đón Chung Diêu. Tiền Ninh nhận ra gã liền lớn tiếng gọi:

- Phí sứ quân! Chung quân sư ở đây!

Phí Y liền vội vàng lên trước thi lễ:

- Tại hạ Phí Y-Trung thư thừa phụng lệnh Hán Vương điện hạ đến nghênh đón Chung quân sư!

Chung Diêu cũng biết Lưu Cảnh sắp xếp Phí Y đến nghênh đón mình, thật là có lòng. Trong thư, Lưu Cảnh cũng hứa với mình, chức Trung Thư Lệnh vẫn còn trống, còn Phí Y đảm nhiệm Trung Thư Thừa, đó là trợ thủ đắc lực cho Trung Thư Lệnh. Rõ ràng, Lưu Cảnh rất hy vọng Chung Diêu có thể phục vụ cho nước Hán.

Chung Diêu đáp lễ cười nói:

- Để Phí sứ quân phải tự mình đến đón thế này, Chung Diêu hổ thẹn không dám nhận!

Lúc này, Chung Diêu bỗng nhiên nhìn thấy sau lưng Phí Y còn có một quan văn nữa, rất quen. Ông nhìn kỹ lại một lần, không ngờ đó là Trương Ký, Trương Ký từng là phụ tá đắc lực nhất của Chung Diêu, đi theo y nhiều năm, có thể gọi là cánh tay đắc lực. Sau khi Chung Diêu rời khỏi Quan Trung, Trương Ký được bổ nhiệm làm Quận Thừa Nam Dương, sau đó y đầu hàng Lưu Cảnh, đảm nhiệm Thái Thú Kinh Triệu.

Chung Diêu ngây người một chút:

- Đức Dung! Là ngươi sao?

Trương Ký thúc ngựa tiến lên, khom người nói:

- Chung công vẫn khỏe chứ?

Chung Diêu thật không ngờ lại có thể gặp cố nhân ở chốn này, sống mũi ông cay cay. Ông gật đầu nói:

- Ta rất khỏe!

Phí Y ở bên cạnh cười, giới thiệu:

- Chung công về lại Trường An lần này, Hán Vương điện hạ đã sắp xếp đặc biệt Trương Thái Thú đến đi cùng, hy vọng Chung công có thể vui vẻ về lại chốn xưa.

Chung Diêu vừa vui vừa cảm động, liên tục gật đầu nói:

- Tốt! Tốt!

- Chung công! Xin mời vào thành!

Phí Y quay đầu ngựa lại, mời Chung Diêu vào thành, đoàn người thúc ngựa lên đường, chầm chậm đi vào trong thành.

Mặc dù ngoài thành Trường An có tuyết dày bao phủ nhưng trong thành lại là một khung cảnh khác. Vừa vào thành, không khí ồn ào náo nhiệt đã bủa vây lấy con người, chỉ thấy tuyết trên đường phố đã được dọn dẹp sạch sẽ, chất đầy ở góc tường. Người người đi lại trên phố, các cửa hàng bày bán đầy hàng hóa, tiểu nhị rao hàng, phần lớn đều là đồ dùng trong năm mới.

Lúc này chỉ còn cách năm mới nửa tháng nữa, không khí ngày lễ trong thành Trường An đã tăng lên không kém, trước cửa nhà nào cũng treo đèn lồng đỏ, trong sân có gậy dài, treo các cờ trướng đầy màu sắc.

Rất nhiều người mặc áo chỉnh tề, đẩy xe con, trên xe xếp đầy đồ tết vừa mua xong. Thắp xong nến, sơn son thiếp vàng, có cả gà trống, rau quả, hàng da, món ăn thôn quê và cả con dê béo.

Chung Diêu có chút ngây người ra, trong thành thay đổi quá lớn, ông thật sự không nhận ra, hơn nữa sự náo nhiệt, phồn thịnh trong thành so với Trường An tiêu điều, yên lặng trước kia quả thật khác nhau một trời một vực.

Đúng lúc này, một người cưỡi ngựa tới, ghé tai vào nói nhỏ vài câu với Phí Y. Phí Y vội vàng chắp tay nói với Chung Diêu:

- Chính Sự đường có chuyện quan trọng, ta không đi cùng Chung công được nữa rồi!

- Phí sứ quân cứ đi đi!

Phí Y liền quay đầu ngựa lại, chạy về hướng Vị Ương cung. Phí Y đi rồi, Chung Diêu lại cảm thấy tự do tự tại hơn rất nhiều. Ông chỉ vào mấy phủ mới xây ở phía xa, cười nói với Trương Ký:

- Đức Dung! Ta còn nhớ ở đó vốn là tập trung xã miếu, sao bây giờ lại tu sửa thành phủ đệ rồi?

Trương Ký cười nói:

- Trong thành Trường An tấc đất tấc vàng, đã không còn cách nào sắp xếp được xã miếu rồi. Xã miếu đã dời ra ngoài thành nam, chợ thì đã có chợ đông và chợ tây, trong thành không cần những chợ tự phát trước đây nữa rồi. Tất nhiên những chợ cũ tự phát vẫn có, nhưng vẫn là ở bên cạnh xã miếu ngoài thành nam. Mỗi năm cúng tế, hàn lộ và miếu tế vẫn có chợ, người đông nghịt, náo nhiệt một cách lạ thường.

Chung Diêu gật đầu, đây là ông đã nhìn thấy từ trong xe ngựa, có một người già ngồi trong xe, không kéo rèm cửa, ông liếc mắt một cái liền nhận ra người này. Chung Diêu không dám tin vào mắt mình, vội vàng nói với Trương Ký:

- Người ban nãy hình như là Dương Thái úy!

Dương Thái úy chính là Dương Bưu, sau khi Dương Tu bị giết, ông liền cáo ốm hồi hương, không màng đến triều chính. Bây giờ ông ấy phải ở Hoằng Nông mới đúng, sao lại xuất hiện ở Trường An. Điều này làm cho Chung Diêu vô cùng kinh ngạc, có lẽ là mình nhìn nhầm người.

Trương Ký nhìn phủ lớn đó, gật đầu nói:

- Phủ đó đúng là phủ đệ của Dương thị Hoằng Nông ở Trường An, chắc là của Dương Bưu. Ông ta có lúc cũng đến Trường An thăm lại, mấy tháng trước ty chức cũng nghe nói ông ấy có đến Trường An.

- Ông ta nhậm chức ở nước Hán sao?

Chung Diêu lại hỏi đến cùng.

- Chắc ông ta không nhậm chức, nhưng cháu ông ta là Dương Hiêu năm nay thi đậu, mới mười tám tuổi, đã đảm nhiệm Huyện thừa Nam Trịnh, tiền đồ vô lượng.

Chung Diêu lại nhìn theo hướng xe ngựa của Dương Bưu, y muốn chào hỏi một tiếng nhưng xe ngựa của Dương Bưu đã đi xa rồi, khiến trong lòng ông có chút hối tiếc.

Lúc này, Trương Ký lại chỉ vào hai phủ đệ bên cạnh thấp giọng nói:

- Chung công nhìn thấy không, chủ nhân của hai phủ đệ kia không hề tầm thường. Một phủ là của Vương thị Thái Nguyên, còn phủ kia của Thôi thị Bác Lăng. Nhưng bọn họ rất khiêm tốn, rất ít người biết chủ nhân của những phủ đệ đó.

Chung Diêu nhìn một lúc lâu, ông thật sự có chút khó hiểu. Trương Ký hiểu được nỗi kinh ngạc trong lòng ông, cười khổ nói:

- Trương An lập đô, sĩ tộc quyền quý đều chen chúc đến, xây dựng ở Trường An, đều muốn có một vị trí nhỏ ở Hán đô, vì vậy đất ở Trường An mới quý giống như tấc đất tấc vàng. Chung công! Lòng người đều như vậy!

Chung Diêu trầm ngâm, một lúc lâu, ông mới thở dài một tiếng. Tào Phi ở Nghiệp Đô quét sạch những người đối đầu với mình, chèn ép sĩ tộc. Nhưng Trường An lại mở rộng, bao dung với quân địch, tấm lòng rộng lượng này của Lưu Cảnh, chẳng trách có thể khiến sĩ tộc thiên hạ quy thuận.

Trong lòng Chung Diêuc cảm thấy thất vọng, ông cũng không còn tâm trạng nào cảm nhận sự phồn vinh náo nhiệt, cứ lẳng lặng mà đi. Trương Ký cũng biết trong lòng Chung Diêu có tâm sự nên không quấy rầy nữa, lặng lẽ ở bên cạnh. Đi một đoạn, Chung Diêu lại đột nhiên hỏi:

- Ban nãy Phí Y nói đi tham dự chuyện ở Chính Sự đường, không phải tướng quốc cũng phải tham dự sao?

Trương Ký giải thích:

- Nghị sự ở Chính Sự đường có hai loại, một là nghị sự Trung thư môn hạ, còn gọi là tiểu nghị sự, có rất ít người tham gia. Ngoài sáu tướng hiện giờ thì còn có Tả Hữu Trung Thư Thừa và Tả Hữu Thị lang Hoàng môn. Phí Y đảm nhiệm Trung Thư Thừa, gã có thể tham dự tiểu nghị sự này. Một loại khác là nghị sự mở rộng, thêm cả sáu bộ thừa và các chủ quan giám tự, thông thường cứ nửa tháng tổ chức một lần. Đây là chế độ mà Hán Vương đề ra, việc quân quan trọng và miễn nhiệm chức quan nhất định phải sau khi thông qua nghị sợ mở rộng mới có thể trình lên Hán Vương.

Chung Diêu gật đầu:

- Đây lại là một cách hay, có thể phòng trừ tướng quốc chuyên quyền và ngầm thao túng.

- Chung công nói đúng! Sau khi quân tướng phân quyền, phòng trừ quyền tướng quá lớn, vì vậy dùng hội nghị mở rộng để giữ cân bằng.

Hai người vừa nói vừa đi, không bao lâu, đoàn người đã đến trước quán cho khách quý. Lúc này, Dịch Thừa vội vàng chạy đến, vội nói với Trương Ký:

- Trương Thái Thú! Hán Vương điện hạ đến rồi, Người đang đợi ở bên trong.

Trương Ký hoảng sợ, vội vàng nói với Chung Diêu:

- Đích thị là Hán Vương điện hạ đến thăm Chung công rồi, xin mời Chung công vào!

Chung Diêu lặng lẽ gật đầu, không ngờ Lưu Cảnh lại đến thăm mình, trong lòng ông vô cùng cảm động, cũng xoay người xuống ngựa, đi theo Trương Ký vào trong. Đi đến trung đường, Chung Diêu nhìn thấy Hán Vương Lưu Cảnh thân mặc Vương phục, đang khoanh tay đứng trước đài cười nhìn mình.

Chung Diêu vội vàng tiến lên khom người thi lễ:

- Tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh cười nói:

- Nửa đường chặn Chung công lại để mời đến Trường An, thật sự có chút thất lễ, mong Chung công có thể hiểu cho tấm lòng này của Lưu Cảnh.

- Vi thần thật hổ thẹn, đã khiến điện hạ hao tâm rồi!

Lưu Cảnh gật đầu:

- Xin mời Chung công ngồi! Trương Thái Thú cũng ngồi ở bên đi!

Đề xuất Tiên Hiệp: Già Thiên (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN