Chương 1183: Chung Diêu tặng chữ.
Chương 1183: Chung Diêu tặng chữ.
Mọi người ngồi ở đại sảnh, có thị nữ dâng trà lên, lúc này Lưu Cảnh mới cười hỏi Chung Diêu:
- Chung công đi sứ Giao Châu lần này, không biết sức khỏe Lưu hoàng thúc thế nào?
Chung Diêu trong chốn quan trường đã lâu, hiểu rất sâu với những ẩn ý, ví dụ nói, Lưu Cảnh lẽ ra phải hỏi sức khỏe của Tào Tháo thế nào nhưng lúc này hắn lại hỏi sức khỏe của Lưu Bị, trên thực tế là muốn biết tình hình mình đi sứ Giao Châu, chỉ có điều câu này không tiện hỏi trực tiếp, vì vậy hàm súc dùng việc hỏi thăm sức khỏe của Lưu Bị để thay thế.
- Khởi bẩm điện hạ! Hình như Lưu hoàng thúc vẫn chưa thích ứng được với khí hậu Nam Việt, thân thể không được khỏe lắm. Vi thần đi sứ Giao Châu lần này, rõ ràng là Lưu hoàng thúc cũng không quan tâm lắm, chỉ nói sơ lược, chưa đầy một khắc đã nói xong rồi, đoán chừng có liên quan đến sức khỏe của Người.
Chung Diêu cũng nói rất uyển chuyển với Lưu Cảnh, ông đi sứ lần này không có kết quả gì. Lưu Cảnh cười rồi chuyển sang đề tài Nghiệp Đô:
- Ta với Ngụy công đã giao chiến hơn mười năm, đến nay vẫn chưa phân thắng bại, không ngờ lại thành nhạc phụ, đây cũng coi như một mối nhân duyên. Đáng tiếc thiên đạo vô tình, Ngụy công tuổi đã già, đời người được mấy khi, ta hy vọng mấy năm cuối đời, ta sẽ không giao chiến với Ngụy công nữa, để tránh làm sứt mẻ tình cha con. Nếu như sau khi Chung công quay về, Ngụy công có hỏi thì Chung công có thể chuyển lời hỏi thăm của ta với Người, đồng thời ta sẽ tuân thủ lời hứa hai bên, dừng giao tranh.
Chung Diêu gật gật đầu:
- Vi thần nhất định sẽ chuyển lời!
Lưu Cảnh trầm tư chốc lát nói:
- Hai tháng nay Chung công đi sứ Giao Châu, có lẽ không biết tình hình của Nghiệp Đô nhưng ta lại biết một chút. Chung công có muốn biết không?
Mặc dù Chung Diêu cảm thấy nói quá nhiều về Nghiệp Đô với Lưu Cảnh thì không được thỏa đáng lắm, nhưng ông muốn nghe ý kiến của Lưu Cảnh, đây cũng là điều mà Tào Tháo rất có hứng thú. Ông liền cười, nói:
- Vi thần xin rửa tai lắng nghe!
- Hai tháng nay nước Ngụy có chút loạn, án Kiến An thất tử đã kết thúc. Năm người Trần Lâm, Lưu Trinh, Ứng Trang, Từ Can, Ngụy Phúng đều bị xử trảm, quan viên bị liên lụy lên đến mấy trăm người, dân thường thì không đếm xuể. Thôi Lâm cũng không may ốm bệnh mà chết, Hạ Hầu Đôn bị triệu về Nghiệp Đô nhậm chức đại tướng quân, Tào Chân đảm nhiệm Lưu thủ Hứa Đô kiêm Đại đô đốc Dự Châu. Ngụy công lập tức lại cưỡng chế thi hành lệnh xuất đinh, gần nghìn hộ sĩ tộc quyền quý các nơi đều bị “quét sạch”. Chỉ thu gom từ tay Thôi thị Thanh Hà đã được sáu nghìn nông hộ và ba vạn khoảnh đất đai, những danh gia vọng tộc khác như Cao thị Bột Hải, Lư thị Phạm Dương, Thôi thị Bác Lăng, Vương thị Thái Nguyên, Dương thị Hoằng Nông, Trịnh thị Huỳnh Dương đều không thể may mắn thoát được.
Lưu Cảnh liệt kê hàng loạt, trong lòng Chung Diêu cảm thấy nặng trĩu, ông thật không ngờ quan trường Nghiệp Đô lại bị tẩy trừ như trận bão tuyết như vậy, càng không ngờ Tào Tháo lại ra tay ác độc thế, tẩy trừ toàn bộ các sĩ tộc lớn, chẳng trách Dương Bưu lại xuất hiện ở Trường An. Đặc biệt là cái chết của Thôi Lâm khiến Chung Diêu thấy ảm đạm. Một lúc lâu, ông trầm giọng hỏi:
- Thưa điện hạ! Trong các sĩ tộc lớn đó, ngoài Thôi Lâm thì còn ai không may gặp nạn nữa không?
- Điều này thì không nghe nói, Tào Tháo dùng Thôi thị Thanh Hà để “giết gà dọa khỉ”, các thế gia đều lần lượt hưởng ứng lệnh xuất đinh, trong thời hai tháng ngắn ngủi mà Ký Châu, U Châu, Thanh Châu, Từ Châu, Dự Châu, Tịnh Châu đã bỏ ra được hai mươi vạn hộ chứa dân và trăm vạn khoảnh đất đai. Lệnh xuất đinh giờ đây vẫn đang thực hiện, nghe nói phải thực hiện đến cuối năm sau, đoán chừng cuối cùng sẽ tăng lên trăm vạn hộ trung nông.
Chung Diêu thở dài một tiếng:
- Đáng tiếc căn cơ cũng hủy diệt rồi!
Lưu Cảnh cũng cười, nói:
- Ta có thể hiểu được nỗi bế tắc của Tào Tháo, ông ta cũng là bất đắc dĩ thôi, không có đất thì có thể khai khẩn nhưng không có người thì không được, đến các quan viên còn không nuôi sống được chứ đừng nói quân đội. Nhưng chuyện này ông ấy nên làm sớm, không nên kéo đến tận bây giờ?
Chung Diêu lắc đầu:
- Quan trọng là chỉ tẩy trừ các sĩ tộc mà không tẩy trừ quyền quý, lập trường không công bằng, xuất phát điểm có tốt đến mấy cũng sẽ bị người đời lên án. Nhưng vi thần có thể hiểu được, những sĩ tộc này đã không còn phục Ngụy công rồi, không bệnh thì cũng có lý do khác.
Hai người nói chuyện phiếm một lát, Lưu Cảnh lại cười nói:
- Phu nhân ta rất thích thư pháp, đã ngưỡng mộ Chung công từ rất lâu rồi. Hôm nay thật có duyên, có thể xin Chung công tặng chữ được không?
Vì cưỡi ngựa đường dài, hai ngày nay cánh tay lại đau nên Chung Diêu không hài lòng với chữ mình viết lắm. Ông trầm ngâm chốc lát, nói:
- Điện hạ thịnh tình, Chung Diêu làm sao có thể không theo. Nhưng hôm qua cánh tay của vi thần bị đau mỏi, e rằng không viết được chữ mà điện hạ hài lòng. Lúc còn ở Giao Châu, vi thần có viết mấy chữ bản thân khá hài lòng, nếu như điện hạ không chê chữ cũ thì vi thần nguyện dâng tặng điện hạ.
Lưu Cảnh cười nói:
- Ta đâu có chê, đa tạ Chung công tặng chữ!
Chung Diêu tự mình đi lấy ba cuốn gấm trục, dâng tặng Lưu Cảnh. Lưu Cảnh mừng rỡ, lại bảo Trương Ký sắp xếp đại phu, lúc này nhận gấm trục cáo từ.
Chung Diêu và Trương Ký tiễn Lưu Cảnh ra về, hai người trở lại nội đường. Trương Ký lo lắng, nói:
- Nghiệp Đô không ổn định, nếu như Chung công quay về thì chắc chắn sẽ bị Tào Phi hãm hại. Hán Vương đối đãi chân thành như vậy, còn hứa để Chung công giữ trọng trách lớn, sao Người không ở lại?
Chung Diêu thở dài một tiếng:
- Bất luận thế nào, ta cũng phải quay về!
Người nhà Lưu Cảnh đã ở trong Vị Ương cung được hai tháng rồi, ban đầu thành Trường An cũng có dị nghị nhưng phần lớn đều tán thành việc Hán Vương vào Vị Ương cung sống, thậm chí có cả bên Tào Tháo cũng không có nhiều dị nghị lắm, rất bình lặng. Lý do rất đơn giản, ban đầu phong Lưu Cảnh làm Hán Vương, trong chiếu thư rõ ràng cũng cùng lễ chế Thái Tử.
Quan trọng hơn là, ngay cả Ngụy công cũng sống ở Đồng Tước cung thì tại sao Hán Vương không thể ở trong cung điện? Nếu như lấy việc này để công kích Lưu Cảnh thì chẳng khác nào thầm công kích Ngụy công, không có ai ngốc đến mức từ tìm phiền toái cho mình như vậy. Còn về “con rối” thiên tử Lưu Hiệp, Tào Tháo đã cấm đại thần không được tùy tiện gặp y, y căn bản không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, cứ coi như biết được thì cũng không ai coi lời nói của y ra gì.
Hai tháng trôi qua, đám người Đào Trạm cũng dần dần thích ứng được với cuộc sống trong cung, mỗi người đều có cung riêng của mình, phần lớn là sống gần Dao Trì, phong cảnh đẹp, nhưng một số thói quen sống ở phủ Hán Vương vẫn tiếp tục được giữ lại. Ví dụ mọi người cùng ăn cơm tối, tụ họp nói chuyện, vv... Những thói quen này đều là mọi người tự nguyện, nếu không sống một mình trong phòng sẽ khiến người ta cảm thấy cô đơn.
Mắt thấy năm mới sắp đến, khắp nới trong cung đều giăng đèn kết hoa, đến tám thuyền du ngoạn trên Dao Trì cũng được treo đầy đèn màu, mọi người rất thích Côn Luân lầu ở giữa Dao Trì. Côn Luân lầu nhỏ hơn Phượng Hoàng lầu mà Đào Trạm ở nhưng cũng cao năm trượng, có gần trăm phòng. Trước khi tuyết rơi, phần lớn bọn họ đều tụ họp ở trong Côn Luân lầu.
Lúc này trong cung Dao Trì cũng đóng thành rất nhiều lớp băng dày, trong Vị Ương cung cũng là thế giới của băng tuyết. Vì vậy mọi người có nhiều hoạt động, trượt tuyết hoặc trượt băng trên băng, đặc biệt là trẻ con rất thích những trò này.
Đào Trạm đứng ở trước cửa sổ, nhìn xa xa bọn nhỏ đang nô đùa trên bưng, nét mặt tươi cười. Trong phòng nàng có lò sưởi, ấm áp vô cùng. Lúc này, tổng quản cung nữ Tưởng thị ở ngoài cửa nói:
- Vương phi tìm nô tì sao ạ?
Tưởng thị từ lúc Đào Trạm xuất gia liền trở thành nữ quản gia trong phủ của Lưu Cảnh, đi theo Đào Trạm đã mười năm rồi, trung thành và tận tâm, tất cả mọi người rất thích bà ấy, đều gọi là bà Tưởng. Đào Trạm liền bổ nhiệm bà ấy làm nữ tổng quản Vị Ương cung, do bà ấy sắp xếp chỗ ở của mọi người.
Đào Trạm đóng cửa sổ lại, xoay người quay lại phòng, cười nói:
- Bà đã sắp xếp ổn thỏa chưa?
Tiểu Kiều đã sắp sinh, Đại Kiều tháng sau cũng sinh rồi, đây là hai việc vô cùng quan trọng, thậm chí còn quan trọng hơn đón năm mới. Đào Trạm rất lo lắng về việc này, nàng muốn tìm vài bà mụ có nhiều kinh nghiệm đến.
Tưởng thị khom người nói:
- Xin Vương phi yên tâm, đã sắp xếp xong hết cả rồi! Các điều cấm kỵ đều có người phụ trách đặc biệt, sẽ không có vấn đề gì.
Đào Trạm cười nói:
- Ta biết những hài nhi ở nhà chúng ta đều do Tưởng bà bà sắp xếp nên đã sớm quen với điều này rồi. Chỉ có điều quan tâm nên loạn, vì vậy muốn hỏi kỹ hơn.
- Vương phi không cần khách khí như vậy!
Đào Trạm ngồi xuống ngẫm nghĩ một chút, lại hỏi:
- Chuyện liên quan đến cung nữ về nhà thăm người thân thì Triệu tổng quản nói thế nào?
Sắp tới năm mới, theo như phong tục thì con cái đều phải về nhà đoàn tụ với phụ mẫu. Đào Trạm tìm hiểu riêng các cung nữ thì biết được có hơn hai mươi người vẫn còn phụ mẫu. Nàng liền có ý cho cung nữ về nhà đón năm mới nhưng Triệu tổng quản lại kiên quyết phản đối. Ông ta nói như vậy sẽ vi phạm với lễ chế trong cung, điều này khiến cho Đào Trạm không vui, nhưng nàng vẫn hy vọng nhận được sự tán thành của mọi người, trong đó có cả Triệu tổng quản.
Tưởng thị chần chừ một chút nói:
- Khởi bẩm Vương phi! Nô tì cũng nói chuyện với Triệu tổng quản rồi, ông ta vẫn kiên quyết phản đối, nhưng nô tì cảm thấy không thỏa đáng lắm.
- Nói như vậy là thế nào?
- Triệu tổng quản nói, cung nữ về nhà sẽ làm đảo lộn mọi chuyện trong cung lên, thậm chí sẽ tạo ra một số chuyện dung tục bất nhã, sau đó sẽ lan truyền khắp nơi, càng ngày càng uế tạp hơn, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Vương phi và các phu nhân khác. Ngoài ra, những cung nữ này khó tránh khỏi những nảy sinh tình cảm nam nữ, nếu như mang thai, sẽ càng khiến trong cung không yên. Vì vậy, nô tì cũng cảm thấy cho cung nữ về nhà đón năm mới là không thỏa đáng, để họ viết thư về nhà là được rồi.
Dù sao Đào Trạm cũng còn trẻ, không hiểu nhiều về những đó, không hiểu nhân tình thế thái như Tưởng thị và cũng không có kinh nghiệm như Triệu tổng quản. Những lời của Tưởng thị khiến nàng thầm kinh ngạc, ngẫm lại quả thật có khả năng này.
Hơn nữa, chuyện phu quân mình lấy Đại Kiều làm thiếp đến nay vẫn chưa truyền ra ngoài. Mặc dù Đại Kiều đổi tên là Giang Liên, cung nữ vẫn chưa biết thân phận thật của nàng ta nhưng chỉ sợ nếu chẳng may không cẩn thận mà tiết lộ ra thì không được, vì vậy không nên bất cẩn thì tốt hơn.
Nghĩ đến đây, Đào Trạm liền nói:
- Chuyện này ta cũng hỏi qua điện hạ rồi, Người cũng phản đối, nếu như điện hạ phản đối thì tất nhiên ta cũng phải nghe theo. Vì vậy chuyện này coi như bỏ qua, có thể để bọn họ viết thư về nhà, cấp thêm cho bọn họ mỗi người năm lạng vàng, để họ chuyển về cùng với thư nhà nữa.
- Nô tì hiểu rồi, Vương phi còn chuyện gì nữa không?
Đào Trạm lấy ra một gấm trục từ trên bàn, đưa cho Tưởng thị nói:
- Đây là bức thư pháp mà điện hạ vừa phái người mang đến, đoán là Liên phu nhân sẽ thích. Ngươi đi đến Thất Tinh lầu, đưa bức thư pháp cho nàng ấy.
- Nô tì sẽ đi ngay!
Tưởng thị cầm lấy gấm trục, từ từ lui xuống. Sau khi chuyển đến Vị Ương cung, Đào Trạm bận hơn trước rất nhiều nhưng nàng vẫn quan tâm đến chuyện của Đào gia. Gần đây nàng nghe phu quân nói, chuẩn bị điều huynh trưởng vào kinh, đảm nhiệm Thiếu phủ Tự Khanh, điều này khiến Đào Trạm có chút lo lắng. Huynh trưởng đi Linh Châu mới được hơn hai năm mà đã điều huynh ấy hồi kinh nhận chức lớn.
Đào Trạm hy vọng huynh trưởng có thể cố định ở nơi nào đó lâu hơn một chút, ít nhất là trên năm năm, chứ đừng điều tới điều lui, như vậy sẽ không có lợi với huynh ấy. Thoạt nhìn kinh nghiệm lý lịch nhiều rồi, làm rất nhiều quan nhưng năng lực thật sự thì tôi luyện chưa đủ.
Đào Trạm đang suy nghĩ về chuyện của huynh trưởng thì thị nữ bên cạnh nàng ở ngoài cửa bẩm báo:
- Vương phi! Chu phu nhân ở ngoài cung cầu kiến!
Đề xuất Huyền Huyễn: Từ Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ